TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Hai
Hồi thứ 56
Trịnh Hùng
giữa đường gặp Tế Công
Vương Quý
trong rừng cướp khách lẻ
Người
trợn ngược mắt chạy đến tiệm Thiên Hưng tên là Mã Mậu, ở bên đường Ðông
nơi Thiên Gia Khẩu. Cha hắn là Mã Chấn Cương, hắn có hai người anh đều là
chí thú làm ăn, làm nông, đọc sách nối nghiệp tổ tiên. Chỉ có một mình Mã
Mậu là đứa nghịch tử, rượu chè bài bạc, tệ ác đủ thứ. Một hôm đi chợ, có
bao nhiêu tiền bạc áo quần hắn đều nướng sạch trong sòng đổ bác. Hết tiền
hắn không mặt mũi nào về gặp gia đình, mới mua một sợi dây thừng, dự định
ra ngoài Thiên Gia Khẩu, tìm chổ vắng vẻ tự ải cho xong. Vừa hay gặp lúc
Phó Hữu Ðức bị chứng đau bụng hành hạ, hắn đưa ra thuốc thổ tả mang theo
cho Phó Hữu Ðức và bảo:
- Tôi cho
ông một ít thuốc đây, uống vô đi!
Phó Hữu
Ðức uống xong, dựa gốc cây ngủ như chết. Mã Mậu thấy ông ta là một hành
khách cô đơn bèn nghĩ thầm: “Trong người ông khách này chắc hẳn có vàng
bạc, để mò vào bụng ổng thử xem. Nếu mò vào mà ông ta thức dậy, mình sẽ
nói: Tôi mò vào bụng ông xem ông còn đau đớn không? Còn nếu ông không tỉnh
dậy thì có cái gì, mình cầm lấy đi luôn”.
Hắn lấy
tay sờ vào bụng Phó Hữu Ðức, đụng ngay bó bạc rút ra xem, trong đó có 12
nén vàng. Hắn vội bỏ dây thừng lại, cầm vàng đi thẳng. Vừa đi vừa nghĩ
bụng: “Chuyến này mình rước vợ con theo, tìm mướn hai gian phòng, đem một
nén vàng đổi ra sống qua ngày, kể cũng sướng chán”. Nghĩ rồi tiếp tục đi
tới trước. Gặp một đám lau um tùm trước mặt, hắn nhìn trước sau không thấy
có ai, bèn chui vào chôn ngay bó bạc và số vàng ấy xuống đất, đoạn đánh
dấu để dể nhớ rồi đi tiếp về nhà ở Thiên Gia Khẩu. Về đến hà thấy cha hắn
là Mã Chấn Cương đang đứng ở trước cửa. Vừa thấy mặt hắn, cha hắn nổi giận
mắng lớn:
- Ðồ súc
sanh, mầy đi ra làm không biết bao nhiêu điều tồi tệ, không việc xấu nào
mầy từ nan, thì còn trở về đây làm gì?
- Tôi trở
về đây rước vợ con theo. Kể từ nay tôi không ăn cơm nhà ông nữa đâu! Trong
nhà kể như không có tôi là được rồi, từ nay về sau ông khỏi phải lo lắng
cho tôi nữa!
- Thế thì
tốt quá, mầy rước con vợ mầy đi chỗ khác lẹ lẹ lên, để ở đây thấy mặt mầy
tao ứa gan thêm!
Mã Mậu
bèn vào nhà trong kêu vợ đi theo hắn. Cô vợ hắn không dám đi theo vì biết
rằng hắn là người bất kể phải quấy, chuyện gì cũng làm được. Sợ rủi ro hắn
sanh tâm quấy bán mình đi bất tử thì khổ. Vợ hắn là Tôn thị vốn là người
hiền đức, nói với mẹ chồng:
- Con
không muốn đi với ảnh.
- Không
hề chi, con cứ đi với nó. Có việc gì mẹ sẽ tính cho con.
Tôn thị
không cách nào khác, bèn bắt buộc phải đi theo Mã Mậu. Ði được nữa đường,
Mã Mậu nói:
- Ta nói
cho cô hay! Hôm nay nếu không phát tài, ta không rước cô đi theo đâu!
Hắn nói
gì, Tôn thị cũng không thèm để ý nghe, cùng hắn đi về phía cửa thôn Thiên
Gia Khẩu. Ðến đám lau, hắn theo dấu tìm đến chỗ chôn vàng. Mười hai nén
vàng đâu không thấy mà chỗ ấy là một bãi phân tổ bố.
Người lấy
vàng của Mã Mậu giấu chính là Tế Ðiên. Khi Tế Ðiên gạt Sài Nguyên Lộc và
Ðỗ Chấn Anh chạy mau đến bắt tên giặc đang treo cổ để cứu Phó Hữu Ðức, rồi
chính mình đi về hướng Bắc, ấy là lúc Tế Ðiên đi vào đám lau lấy bó bạc và
vàng rồi trút vào đó một bãi “của quý”, đoạn lấp đất lại như cũ.
Mã mậu
bới vàng y chẳng thấy chỉ thấy vàng khè, ngây người như kẻ mất hồn: “Hồi
nãy mình nói phách để dắt vợ con đi là ỷ có vàng. Bây giờ không có vàng
nữa làm sao đưa vợ con về đây? Thiệt là lời nói như tên bay, đâu có thể
phát ra bậy bạ! Một khi vào tai người, sức nào nhổ ra được!”.
Nghĩ mãi
không ra, nói chẳng nên lời, dẫn vợ nhắm hướng quán Thiên Hưng đi tới. Tế
Ðiên ở trong quán nhìn ra, lấy tay chỉ, nói với Phó Hữu Ðức, ông coi kìa,
kẻ trộm vàng của ông tới đó.
Phó Hữu
Ðức dòm ra, quả nhiên đích thị. Mã Mậu hai mắt trợn ngược, tự vả vào miệng
liên hồi nói:
- Các vị
ơi, bữa nay trời trả báo tôi đây nè!
Vừa nói
vừa chạy càn tới trước. Chạy tới một hồ nước, nhảy ùm xuống, ngóp lên hụp
xuống vài lần rồi mất dạng. Vợ hắn là Tôn thị chạy tới thấy vậy, dậm chân
khóc ròng. Trong nhà hắn sợ hắn bán vợ đi cũng chạy theo ra tới bèn ráng
khuyên dỗ Tôn thị, rồi về báo lại với cha mẹ và hai anh em của hắn rằng Mã
Mậu đã chết. Sau khi vớt thi hài Mã Mậu chôn cất xong, họ đưa Tôn thị về
nhà cha mẹ ruột.
Mã Mậu
chạy đi rồi, Tế Ðiên cầm 12 nén vàng đưa cho Phó Hữu Ðức, lại bảo Sài
Nguyên Lộc, Ðỗ Chấn Anh lấy 200 lượng bạc lộ phí đưa ra hết cho Phó Hữu
Ðức và nói:
Hòa thượng ta nghĩ ông là
một nghĩa bộc, nên ta thưởng cho ông 200 lượng bạc đây.
Phó Hữu Ðức muôn vàn cảm
tạ, nhận vàng bạc rồi trở về. Sài Nguyên Lộc lúc ấy mới nói:
Thưa sư phó, chúng tôi đã
tới tiệm Thông Thuận rồi, Hoa Vân Long đã bỏ đi từ chiều hôm trước, sư phó
đem tiền lộ phí cho Phó Hữu Ðức hết thì bọn ta phải làm sao đây? Ở đây chớ
đâu phải như ở Lâm An! Hễ bước ra là phải có tiền, ăn phải trả tiền cơm, ở
phải tốn tiền phòng. Tất cả lấy đâu chi dụng?
Không hề chi, bất kỳ tiệm
cơm lớn nhỏ, hễ vào ăn cơm ở trọ xong, cứ chỉ chót mũi của Hòa thượng ta
là xuôi ngay.
- Ðỗ Chấn
Anh nói: Ðúng, không chỉ chót mũi cũng chạy tuốt!
Nghe ba
người nói chuyện như vậy, vị quan khách Vương Trung nghĩ thầm: “Tế Công đã
trị mình hết bệnh, mình phải nên tạ ơn người mới phải lẽ”. Tiện tay lấy ra
100 lượng bạc nói:
Xin biếu sư phụ 100 lượng
bạc làm lộ phí.
Tế Ðiên trợn mắt, nói:
- Ông cầm
100 lượng bạc này tính đền ơn ta hả? Công ta đáng giá vạn quan mà ông tính
đền ơn bao nhiêu đó à? Thôi cất đi, ta không nhận đâu!
Vương
Trung nghe nói như thế cũng không dám đưa nữa. Tế Ðiên nói:
- Hai vị
Ban đầu nè! Theo ta bắt Hoa Vân Long đây!
Sài, Ðỗ
hai người không biết làm sao, cùng với Tế Ðiên ra khỏi tiệm Thiên Hưng.
Bọn Trần Hiếu theo đưa ra khỏi cửa.
Tế Ðiên dẫn hai người đi
được mấy mươi dặm, đến một trấn nhỏ, vào một điếm ngồi nghỉ. Ba người đều
cảm thấy bụng đói cồn cào. Sài Nguyên Lộc nghĩ bụng: “Hòa thượng thật là
đại từ bi! Có bao nhiêu tiền dốc hết cho sạch ráo, hiện trong túi không
còn một văn! Bây giờ phải làm sao đây? Ăn cơm phải trả tiền cơm, ở phải
trả tiền trọ. Bây giờ chỉ có nước đem chiếc áo kép này cầm đỡ dược một
điếu hoặc 800 gì đó rồi mới có thể ăn và ở trọ được”. Chủ ý đã định, bèn
nói:
- Thưa sư
phụ, lão nhân gia chỉ lo làm phước thôi. Có bao nhiêu tiền đem theo đều
cho hết không chừa lại lượng nào; chừng ăn cơm không có tiền phải làm sao
đây?
- Không
hề chi, ta đã có cách. Mấy ông đừng lo, cứ đi theo ta!
Hai vị
Ban đầu không còn cách nào khác hơn phải đi theo Hòa thượng. Ba người cùng
đi về hướng Tây, thấy một tòa đại tửu điếm, bên trong tiếng dao thớt râm
ran, bên ngoài thực khách ngồi đầy phòng. Tế Ðiên đi thẳng vào bên trong,
hai vị Ban đầu bắt buộc phải đi theo. Phổ ky dòm ra thấy một Hòa thượng
kiếc xăm xăm đi vào, cùng đi theo có hia người mặc quần áo trắng, giầy vớ
trắng nốt, bèn nghĩ thầm: “Bộ dạng mấy người này không dám ngồi bàn ghế
tất ở phía trước mới chiu vào đây kiếm chỗ ngồi chớ gì!”.
Hậu đường
toàn những bàn ghế sơn son thếp vàng rất lộng lẫy. Tế Ðiên chọn một bàn
giữa phòng đến ngồi vào giữa, hai vị Ban đầu ngồi hai bên. Phổ ky hỏi:
- Ba vị
mới đến hả?
Tế Ðiên
đáp: Bộ ngươi tưởng ta không đến được à?
- Bây giờ
ba vị cần kêu món chi?
- Trong
tiệm này có món nào ngon không nhỉ?
- Tiệm
của chúng tôi, nướng ram sống chín, chiên xào, hầm nấu, đủ thứ thơm ngon,
dĩa lớn dĩa vừa dĩa nhỏ, tùy lòng khách muốn, kêu liền có ngay. Trái cây
trân quý, tươi khô khắp miền, sơn hào hải vị, tiệc vừa sang đều đáp ứng
được.
- Hải vị
thượng đẳng, mỗi tiệc giá bao nhiêu?
- Mỗi
tiệc chỉ 8 lượng thôi.
- Vậy thì
dọn cho ta một bàn, rượu Thiệu Hưng lâu năm một hũ.
Phổ ky vâng dạ trở vào,
bụng nghĩ thầm: “Cái ông Hòa thượng kiếc này, ăn bữa cơm sang trọng như
thế biết bao nhiêu tiền, sao không thay bộ y phục lành lặn khác có phải dễ
coi hơn không? Ðể coi một lát họ ăn rồi lấy tiền ở đâu trả cho biết”. Bụng
nghĩ như vậy, một mặt cứ thoăn thoắt quét bàn cùi ghế, lau chén bát dọn
lên. Trước hết đem các trái cây tươi, khô ra ăn chơi, kế đem thịt ướp
chiên xào, thịt gà vịt cá, dọn lên đầy bàn. Tế Ðiên mời:
- Hai vị
ăn đi!
- Sài
Nguyên Lộc và Ðỗ Chấn Anh biết trong túi không có tiền, nói:
- Sư phụ
ăn đi! Ăn cơm rồi không có tiền trả người ta, chúng tôi không dám đụng đũa
đến!
Không tiền cũng chẳng hề
chi mà!
- Không
tiền, sư phụ nói làm sao với họ?
- Ối, hơi
đâu mà lo! Ăn rồi không có tiền thì thôi, họ đâu có làm chi nào? Còn họ
muốn đánh hả? Cứ để cho họ đánh! Ðánh nhè nhẹ kể như huề nợ, còn đánh nặng
họ phải trả thêm mình tiền thang thuốc. Chừng đó mình lại có tiền chén
nữa.
Sài, Ðỗ
hai người cũng không dám ăn, nằm gục trên bàn mà chờ. Tế Ðiên vừa ăn nhậu
vừa chê:
- Vịt này
chưa mềm, hải sâm còn cứng quá, món hầm này quá mặn, làm chưa đúng cách.
Này Phổ ky, lại đây!
- Ðại sư
phụ còn cần thêm gì nữa?
Những
thức ăn này đều chẳng vừa miệng tí nào. Ngươi hãy đem cho ta một con cá
giếc sống, đầu đuôi nhúng nước sôi, đoạn giữa tẩm rượu còn vảy, đem trụng
dấm.
Phổ ky
lật đật gọi đem lên. Tế Ðiên lựa chỗ nào ngon ăn trước, càng ăn sang lại
càng khoái trá. Ăn nhậu một trận làm Phổ ky cũng phải thất kinh. Ăn xong,
gọi phổ ky lại tính tiền. Tài phú tính toán một hồi nói:
- Cộng
chung tất cả là 24 lượng 4 tiền.
- Có
nhiều nhỏ gì. Kệ, bao nhiêu thì bao, ta cho thêm hai lượng nữa.
- Cám ơn
sư phụ!
- Khỏi
phải cám ơn! Duy có điều tiểu Tăng ra đi vội quá không kịp mang theo tiền.
- Không
tiền thì phải làm sao đây?
- Ngươi
bảo với chưởng quỹ để ta viết một tờ giấy nợ.
- Tiểu
quán không có giấy nợ.
- Không
có giấy nợ thì viết đại lên tấm bảng cũng được mà!
- Viết
trên bảng cũng là giấy nợ rồi ! Ðại khái là chúng tôi không bán chịu. Ông
phải trả tiền mới được.
- Ta hiện
giờ không có tiền, ngươi tính sao thì tính.
Phổ ky
nghe nói, đến báo với chưởng quỹ:
- Hòa
thượng ăn hết 24 lượng 4 tiền, ông ấy không có tiền.
Chưởng
quỹ nghe báo, nổi giận nói:
- Miệng
hồng răng trắng, ăn nhậu bất kể, ưa ngọt không ưa mặn, đòi cay chẳng muốn
chua; ăn xong chẳng trả tiền, đánh họ cũng chẳng xong! Nhưng việc này
không muốn đánh cũng bắt phải đánh mới được. Tụi bây đâu, ráp lại đánh ổng
cho ta.
Tế Ðiên
nghe nói như vậy mới hỏi: Này lão Sài, lão Ðỗ, hai ông thấy làm sao đây?
- Bọn tôi
không biết phải làm sao nữa.
Tế Ðiên
nói: Này chưởng quỹ, ông đừng nóng vội. Ta sẽ biến tiền trả cho ông.
- Ừ, Hòa
thượng biến đi! Bữa nay không có tiền trả thì không được đâu nhé!
Tế Ðiên
đứng làm thinh một hồi lâu mới nói:
- Chưởng
quỹ nè! Ðể chúng ta thương lượng với ông một việc: Ta ăn của ông cái gì,
sẽ mữa trả cho ông cái đó nhé!
- Ông nói
bậy bạ hoài! Mửa ra rồi tôi bán cho ai?
Tế Ðiên
vỗ bàn la lớn:
- Eo ơi!
24 lượng 4 tiền ư!
Phổ ky
thấy vậy nói:
- Khóc
cũng phải trả tiền mà!
Chưởng
quỹ đang sửa soạn muốn đánh Tế Ðiên thì nghe bên ngoài có tiếng người nói
lớn:
- Này
hiền đệ, chúng ta vào trong này uống ít chén rượu đã!
Sau tiếng
nói, thấy hai người vén rèm bước vào, theo sau mười mấy kẻ tùy tùng. Vừa
thấy Tế Ðiên, hai người ấy lật đật tới vái chào.
- o0o -
Hồi thứ 55| Mục Lục |
Hồi thứ 57
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Tịnh Nguyên, Tịnh Hương,
Thanh Tuấn, Bảo Tịnh
Trình bày : Nhị Tường
Bắt đầu đánh
máy: 01-05-02
Cập
nhật : 01-07-2002