TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Một
Triệu Thái thú vâng
lệnh bắt tặc nhân
Lên Côn Sơn mời thỉnh
Tế Hòa thượng
Tần Thừa
tướng nhìn lên vách, bài thơ của tặc nhân để lại ràng ràng. Thơ rằng:
Càn nguyên vũ trụ đáng anh hùng,
Khôn đao một lưỡi mặc hoành tung,
Ðạo lấy gia tài quan tà nịnh,
Thử chạy khắp nơi sướng vô cùng.
Hoa nhật trời quang ở chánh trung,
Vân du bốn biển tỏ hào hùng,
Long thiên thần thánh luôn phò hộ,
Trộm phá gian thần giận nổi khùng.
Bên cạnh
còn có bốn câu thơ ngắn:
Ðan đao một ngọn dắt bên lưng,
Ðích thị Vân Long vượt núi rừng,
Thừa tướng muốn nom người hiệp nghĩa,
Lâm An thái thú cứ sai trưng.
Thừa
tướng xem xong lập tức vào thư phòng sai người giả nhái theo chữ viết lại
rồi mới phái người đến mời Thái thú Lâm An đến. Không bao lâu, Triệu Phụng
Sơn đến thư phòng, thưa:
- Thừa
tướng cho đòi ty chức có đều chi sai bảo?
- Ta mời Thái thú đến nhà ta để kiểm
nghiệm. Tối vừa rồi có một tên giang dương đại đạo đến trộm lấy ngọc báu
truyền gia của nhà ta gồm có một đôi vòng thấu thể Bạch ngọc, một chiếc
phụng quan thùy châu đính 13 viên bửu bối. Khi đi còn để lại hai bài thơ.
Thái thú
nghe như vậy hồn bay ngàn dặm, nói:
- Ty
chức lập tức sẽ phái người tuần tra ngày đêm, chỗ đế đô dân cư đông đúc
rất dễ cho kẻ gian ẩn nấp! Xin Thừa tướng gia ân, ty chức trở về sẽ phái
sai nhân đi bắt giặc ngay.
- Ta hẹn
cho ông ba ngày phải bắt cho được tên trộm ấy, thu hồi của báu truyền gia
lại cho ta.
- Xin
tuân lệnh dụ.
Quan
Thái thú chẳng biết làm cách nào hơn đành phải nói thế rồi cầm bản sao bài
thơ của tên trộm cáo từ về nha. Về đến nha môn cấp tốc sai người mời quan
hai huyện Tiền Ðường, Nhơn Hòa và các quan viên sở thuộc trấn hổ sảnh đến.
Trước mọi người, Triệu Phụng Sơn nói:
-
Hiện giờ tướng phủ bị trộm mất đôi vòng ngọc và phụng quan, tướng gia
truyền lệnh hẹn cho ta ba ngày phải bắt cho được kẻ trộm, các ông về nha
của mình phải gấp rút phái người tầm nã. Nếu có ai bắt được trộm thì một
phủ hai huyện thưởng chung số bạc là 1. 200 lượng. Các ông trở về làm gấp
việc cho xong đi. Nếu để lâu, kể trộm trốn mất thì ta và các ông không có
đất nẻ nào để chui xuống tránh trốn cơn thịnh nộ của Thừa tướng.
Mọi
người trở về nhiệm sở sai ngay người đi bắt giặc. Ba ngày làm sao bắt
được? Tri huyện Tiền Ðường nguyên là người lưỡng bảng xuất thân, tâm tình
rất chánh trực. Khi trở về nha liền sai 8 tên sai dịch: Triệu Ðại, Vương
Nhị… đi dò xét. Huyện Nhơn Hòa cũng phái bọn Ðiền Lai Báo, Vạn Hằng Sơn ra
đi, phải hết lòng ra sức với phần hưởng rất hậu. Ba ngày chưa thấy tông
tích giặc. Quan Thái thú phải đến phủ Thừa tướng xin gặp mặt để được gia
hạn ba ngày nữa. Lại ba ngày nữa, bóng giặc biệt tung, huyện Nhơn Hòa lại
nhờ Kinh doanh điện soái xin giùm Thừa tướng ba ngày nữa. Rồi phủ huyện
cũng nhờ lục bộ, cửu khanh một khoa ba đạo đến gặp mặt Thừa tướng xin
triển hạn ba ngày nữa. Lần lượt xin gia hạn như vậy hai tháng trôi qua mà
giặc vẫn chưa bắt được. Một hôm, quan Thái thú đến xin với Thừa tướng gia
hạn. Thừa tướng nói:
- Trước
kia ta cho ông thời hạn ba ngày, nhưng vì mọi người theo năn nỉ, nể mặt
nhau mà gia hạn mãi đến nay đã hơn hai tháng rồi mà giặc vẫn chưa bắt
được. Ðó là do các thuộc hạ bỏ bê nhiệm vụ, ngày mai ta phải xử nặng ông
mới được.
- Xin
tướng gia đặc cách thi ân cho. Bọn ty chức đang phái người đi rước Tế Công
trưởng lão ở chùa Linh Ẩn về. Chỉ cần lão nhân gia trở về đây là việc bắt
giặc dễ như trở bàn tay, không cần phải phí sức mất thì giờ nữa.
- Ông
đề cử Tế Ðiên Hòa thượng chính là thế tăng của bản các đấy. Ta đang nghĩ
đến người đây mà người hiện ở đâu?
-
Hiện ở nhà em tôi để trị bệnh đau mắt cho bà thím. Tôi đã cử người đi
thỉnh rồi.
- Thôi,
ta nể mặt Tế Công gia hạn cho ông vài ngày nữa. Ông phải mau mau thỉnh Tế
Công về đây cho ta.
Triệu
Thái thú vâng dạ lãnh lệnh về nha môn sai phái Sài Nguyên Lộc và Ðỗ Chấn
Anh mang theo lộ phí đến Côn Sơn rước Tế Ðiên. Tế Ðiên đang ở trong thư
phòng nói chuyện vớI Triệu Phụng Minh thì có gia nhân vào thưa:
- Bên
ngoài có hai vị Ban đầu ở nha môn Thái thú Lâm An là Sài Nguyên Lộc và Ðỗ
Chấn Anh đến xin gặp mặt.
- Bảo họ
vào đây.
Giây lát
hai vị Ban đầu theo gia nhân vào phòng vái chào Tế Công trước rồi mới thi
lễ nhị viên ngoại. Thi lễ xong mới đem việc ở Lâm An kể lại tỉ mỉ. Tế Ðiên
nói:
-
Việc này Hòa thượng ta phải quan tâm mới được. Thôi, đã đến lúc cáo từ nhị
viên ngoại đây.
Triệu
Phụng Minh nói:
- Thưa
sư phó, để ngày mai hãy đi, có việc gì gấp đâu?
- Ta có
việc không thể ở nán lâu được.
Triệu
Phụng Minh kêu dọn tiệc rượu tiễn hành và tặng lộ phí hai vị Ban đầu. Tế
Ðiên và hai vị Ban đầu từ biệt mọi người theo đường cái trở về Lâm An. Cứ
ngày đi đêm nghỉ, đói ăn khát uống, chẳng mấy chốc còn cách Lâm An ba dặm.
Tế Ðiên hỏi:
- Sài
đầu, Ðỗ đầu này, hai ông có muốn bắt kẻ trộm vòng ngọc và phụng quan
không?
- Khoái
quá đi chứ!
- Hai
ông muốn bắt tên giặc ăn trộm đó thì hãy mau mau chạy đến cửa Tiền Ðường,
dòm vào đầu hẻm bên trong cửa có một người mặc áo xanh đang đứng. Hai ông
hãy bắt người ấy lại, chính hắn đó! Các ông cứ đưa hắn về nha môn của
huyện mà lãnh 1.200 lượng bạc thưởng.
Hai
người nghe nói mừng quá, cho là vụ án hôm nay chắc xong bèn nói:
- Bọn
tôi chạy trước nhé.
Cả hai
người lật đật chạy đến trước cửa Tiền Ðường nhìn vào đầu đường hẻm, quả
nhiên có thấy một người mặc áo xanh đang đứng đó. Người này hai mắt trợn
trừng đang nhìn tới nhìn lui. Ðỗ Chấn Anh thấy vậy mừng quá, nói:
- Sài
đại ca, phen này chắc bọn mình thành công, nhiệm vụ hoàng thành, về nha
môn lãnh thưởng, bọn mình chia hai nhé!
Nói
rồi đi đến gần, rút dây cầm tay trói nghiến người ấy lại. Ðỗ Chấn Anh nói:
- Này
anh bạn, phen này đến trước huyện đường sẽ rõ. Bộ việc này anh làm mà anh
không biết à?
Người
kia thất kinh day lại hỏi:
- Hai vị
sao lại trói tôi? Có ai tố cáo tôi làm điều gì à?
Ðỗ Chấn
Anh, Sài Nguyên Lộc nhìn lại, té ra người ấy là chưởng quỹ của dựa than
trong cửa Tiền Ðường. Sài đầu, Ðỗ đầu đều chưng hửng. Người ấy hỏi:
- Hai vị
công sai, sao lại trói tôi?
Hai vị
Sài, Ðỗ không biết phải trả lời sao, thời may Tế Ðiên cũng vừa tới kịp,
hỏi:
- Hai vị
bắt được rồi hả?
- Hòa
thượng bảo tôi bắt người áo xanh đây nè!
Người
kia hỏi:
- Tại
sao Hòa thượng lại bắt tôi?
- Ta mua
than ông không chịu bán than tốt, cứ bán than khói ung hè.
Sài đầu
nghe nói biết là không phải, bèn hỏi:
- Sư
phó, người này không phải là kẻ trộm vàng ngọc, phụng quan phải không?
- Không
phải! Ta đùa một chút mà thôi!
Sài đầu
lật đật mở dây trói ra, nói:
- Sư
phó, đừng nên đùa cợt như thế, vô cớ trói người ta, may mắn gặp người
hiền, nếu không họ chẳng để mình yên đâu?
- Ðâu
phải ta xui các ông làm bậy, tại các ông chạy mau quá thành ra giặc trộm
chưa kịp ra. Bây giờ các ông với ta phải đi nữa mới gặp.
Người
kia cũng không dám nói gì. Tế Ðiên dẫn hai vị Ban đầu tiến vào thành. Ði
một đỗi không xa, Tế Ðiên nói:
- Sài
đầu ơi, ông dòm coi kẻ can phạm đến kia kìa!
Nói rồi
lấy tay chỉ một cái. Sài đầu là người quen bắt trộm cướp, dòm thấy đàng
kia có người đi lại, tay ôm gói đồ, cặp mắt láo liêng, Sài đầu thấy người
này có dáng điệu khả nghi, bèn lướt tới nói:
- Này
anh bạn! Ðừng có chạy, anh đã phạm tội rồi đây!
Người
kia nghe nói quay mình bỏ chạy qua đường Nam. Sài, Ðỗ lật đật đuỗi theo
miết qua phía Nam, Tế Ðiên cũng chạy rẽ theo. Người ấy đến đầu đường Nam
quẹo ngoặc sang Ðông, rồi tiến qua hai con đường ở phía Bắc; Sài, Ðỗ hai
vị rượt theo ra cửa Bắc, đáng lẽ chạy qua Ðông người ấy lại chạy qua Tây,
đâu phải người ấy không biết tính toán lại chạy qua đầu ngõ khác, nào ngờ
gặp Tế Ðiên chực sẵn ở đó lấy tay chỉ, nói:
- Hay a,
chớ chạy.
Tế Ðiên
dùng phép định thân giữ cứng tên giặc lại rồi la:
- Mau
bắt nó, mau bắt tên giặc!
Quan
chức tại chỗ nghe la chạy đến nói:
- Này
Hòa thượng, tên này là giặc hả? Thôi, giao nó cho bọn tôi.
-
Giao cho các ông, các ông an tâm chớ Hòa thượng ta chẳng an tâm.
Vừa
nói tới đó thì Sài Nguyên Lộc và Ðỗ Chấn Anh cũng chạy tới nói:
- Sư
phụ, lão nhân gia thả ra đi, để bọn tôi trói nó lại.
Quan
chức địa phương thấy vậy mới nói:
- Này
Sài đầu, ông giao tên này cho tôi nhé!
Sài đầu
thấy biết là quan chức địa phương nhưng không biết họ gì, mới hỏi:
- Ngươi
họ gì?
- Tôi họ
Hòe, còn phổ ky của tôi họ Ngại. Tôi là Hòe Ðiều, nó là Ngại Diệp.
- Hai
người tiếp đưa tên giặc này đến tướng phủ được không? Ðem giao cho tướng
phủ để chờ Thừa tướng xử lý.
Hai
người gật đầu đồng ý, cùng Tế Ðiên áp giải tên giặc về tướng phủ. Ðến cổng
tướng phủ, bọn gia nhân gác cổng nhìn biết Hòa thượng vội chạy ra mừng rồi
vào báo với Thừa tướng. Thừa tướng lúc đó đang ở tại khách sảnh cùng với
hai vị Tri huyện Tiền Ðường, Nhơn Hòa và Thái thú Triệu Phụng Sơn đang
biện lý việc công. Gia nhân vào bẩm bảo:
- Dạ,
bẩm tướng gia, hiện có Tế Công ở chùa Linh Ẩn cùng với hai vị sai nhân
thuộc nha môn Thái thú áp tải tên giặc về, đang ở ngoài cổng chờ xin ra
mắt.
Thừa
tướng truyền thỉnh Tế Công vào. Gia nhân ra ngoài ra, nói:
- Tướng
gia chúng tôi xin mời Thánh tăng vào và cung kính chờ đợi ở khách sảnh.
Tế Ðiên
vào thẳng bên trong, Thừa tướng xuống thềm đón tiếp. Triệu Thái thú cung
kính cảm tạ việc Tế Ðiên trị bệnh mắt cho bà thím mình rồi cùng vào bên
trong ngồi an vị. Hai vị tri huyện Tiền Ðường, Nhơn Hòa không biết Tế Ðiên
là ai, thấy một ông Hòa thượng kiếc tại sao Thừa tướng và Thái thú lại
cung kính quá như vậy, trong bụng nghĩ: “Ông Hòa thượng kiếc này có tài
năng chi vậy kìa?”.
Tế Công
và Thừa tướng phân ngôi chủ khách, ngồi xong nói mấy lời khách sáo tỏ tình
ly biệt. Thừa tướng hỏi:
- Sư
phó, ta nghe nói lão nhân gia trên đường về bắt được tặn nhơn phải không?
- Phải
đó, ta nghe nói Thừa tướng bị mất trộm, án tình khẩn cấp nên ta có bắt kẻ
tặc mang về đây.
Thừa
tướng nghe nói rất mừng, sai gia nhân đem kẻ tặc vào, bên dưới rân chạy ra
ngoài hô:
- Tướng
gia dạy đem kẻ tặc vào.
Sài
Nguyên Lộc, Ðỗ Chấn Anh kiểm soát bao đồ của tên tặc thấy có một thanh đơn
đao, bèn bỏ lại bên ngoài rồi đưa hắn vào quỳ trước sảnh đường. Thừa tướng
hỏi:
- Kẻ quỳ
bên dưới là ai? Mau xưng tên họ ra. Ngươi trộm ngọc và phụng quan của ta
đem bán ở đâu, hãy tình thật khai ra.*
Phủ Thừa tướng, Thái
thú thẩm tra giặc
Hẻm Như Ý, thích khách
bị bắt giam
Thừa
tướng hỏi kẻ gian:
- Ngươi
tên là gì? Bảo vật trộm của ta ngươi giấu ở đâu?
- Tiểu
nhân họ Lưu tên Nhị, là người Tây Xuyên, làm nghề buôn bán lặt vặt. Hôm
nay tôi định về nhà, đi đến đường cái không biết vì sao mà bị quan nhân
bắt. Còn vòng ngọc, phụng quan gì đó tiểu nhân nào có biết chi.
Thừa
tướng nghe vậy mới quay qua Tế Ðiên, nói:
- Bạch
Thánh tăng, người này là kẻ buôn bán lặt vặt mà.
Tế Ðiên
mỉm cười, nói:
- Thừa
tướng không quen tra án đâu. Nên phái Triệu Thái thú tra hỏi việc này sẽ
ra ngay thôi.
- Thế
thì quan Thái thú hãy tra án đi.
Triệu
Phụng Sơn vâng lệnh lui ra ngoài hiên kêu đặt một chiếc bàn rồi bảo đem
tặc nhân đến hỏi:
- Ngươi
làm nghề buôn bán lặt vặt hả? Bay đâu, đem đồ đạt trong đãy hắn ra xem!
Thuộc hạ
dạ ran, chốc lát đưa vào vừa dao vừa bao đựng đầy đủ. Quan Thái thú hỏi:
- Con
dao này ngươi đem theo dùng làm chi?
- Ðó là vật phòng thân trong lúc đi đường.
- Ngươi
buôn bán lặt vặt là buôn bán thứ gì?
- Tôi
hiện bán trái cây tươi để sống qua ngày.
Ðang hỏi
tới đó, bỗng nghe Tế Ðiên nói:
- Ta hỏi
ngươi nè, trong bao nhỏ đó ngươi đựng cái gì?
- Ðó là
những vật tuỳ thân.
Tế Ðiên
mở bao ra xem thấy có hai bộ quần áo, xốc dưới đáy lên thấy có đôi vớ mới,
bèn hỏi:
- Ngươi
buôn bán lặt vặt mà còn mang đôi vớ này à?
Quan
Thái thú nghe nói, biết là có điều gì bất ổn nên cật vấn nữa. Lưu Nhị
thưa:
- Dạ bẩm
lão gia, tôi buốn bán lặt vặt, có tiền mua đôi vớ mới có gì là phạm pháp
đâu?
Tế
Ðiên bèn thò tay vào trong vớ lôi ra một gói nhỏ, mở ra xem thì là một hạt
trân châu lớn. Tế Ðiên nói:
- Ngươi
mang đôi vớ đó không phạm pháp, hạt châu này ở đâu ngươi có vậy?
Lưu Nhị
sợ xanh mặt, nói:
- Dạ,
bẩm lão gia, hạt châu này của tôi lượm được.
Tần
Thừa tướng ở trong dòm ra thấy giống hạt châu đính trên phụng quan, bèn
bảo gia nhân đem hạt châu vào xem lại, thì quả nhiên không sai, mới nói:
- Bạch
Thánh tăng, hạt châu này chính là hạt châu đính trên phụng quan của tôi bị
mất.
Triệu
Thái thú nghe nói thế, đùng đùng nổi giận, nói:
- Hay
cho bọn này không đánh không chịu khai thật.
Tần
Tướng phủ sẵn có côn tre, bèn bảo thủ hạ lấy ra. Vừa mới đem côn tre ra
Lưu Nhị sợ quá, kêu lên:
- Xin
đại gia chớ nóng giận, tôi xin khai thiệt: Tiểu nhân họ Lưu tên Xương,
trác hiệu là Dã kê lưu tử, nguyên là phổ ky châm trà cho giới lục lâm ở
Tây Xuyên. Hạt châu này không phải do tiểu nhân trộm lấy, mà đầu đuôi như
vầy: Sáng hôm nay có một vị đại đạo ở Tây Xuyên tên là Hoa Vân Long, ngoại
hiệu là Càn khôn đạo thử, cùng với Thiết thối viên hầu Vương Thông, hai vị
này trước đến hái hoa tại ni am, sau lại giết người ở tửu lâu, tối lại đến
dinh Thừa tướng trộm vàng ngọc và phụng quan. Ngày trước tôi có hầu hạ họ,
nên nay họ có cho tôi viên ngọc này bảo về Tây Xuyên. Họ bảo rằng viên
ngọc này đáng giá bốn, năm trăm lạng bạc, đem bán làm vốn chút đỉnh cũng
đủ sống. Hôm nay tôi mới vừa ra khỏi cửa Tiền Ðường thì bị hai vị công sai
bắt giữ lại. Ðó là mọi sự việc đã qua, tôi thật thà trình báo không dám
giấu giếm điều chi.
Thái thú
hỏi:
- Hai
tên Hoa Vân Long và Vương Thông hiện giờ ở đâu? Chắc chắc ngươi biết rõ!
- Hai vị
ấy trước đây ngụ tại Hưng Long điếm, nay đã dọn đi đâu tiểu nhân không
biết.
Tế Ðiên
nói:
- Quan
Thái thú nên giao hắn cho quan huyện Tiền Ðường đóng giam lại, chờ khi phá
án xong, tướng gia sẽ thưởng như đã hứa.
Thừa
tướng kêu gia nhân đem ra 50 lượng bạc thưởng cho Sài Nguyên Lộc và Ðỗ
Chấn Anh. Các quan chức địa phương ở Tiền Ðường phụ áp tải tên giặc về mỗi
người hai lượng bạc. Sài Nguyên Lộc và Ðỗ Chấn Anh cảm tạ, lãnh bạc và
giải Lưu Xương đi. Thừa tướng nói:
- Tên
Hoa Vân Long hiện giờ ở đâu? Cầu xin sư phó giúp đỡ bắt hắn giùm, bản các
xin đa tạ!
- Ừ, để
ta tính sổ nó cho Thừa tướng.
- Thế
thì còn gì bằng.
- Thừa
tướng đem 8 nén vàng ra đây, ta tính toán theo số vàng đó.
Thừa
tướng lập tức bảo gia nhân vào phòng lấy 8 nén vàng ra, gia nhân liền vào
trong phòng lấy ra 8 nén vàng, mỗi nén một lượng, đưa cho Tế Ðiên. Tế Ðiên
để tất cả trên bàn miệng lô lô la la nho nhỏ không ai biết là đọc gì. Ðọc
xong mới cầm lấy số vàng đó và hỏi:
- Tri
huyện Nhơn Hòa đâu?
- Tri
huyện Nhơn Hòa đang ở ngoài kia.
- Lập
tức cho gọi Tri huyện Nhơn Hòa vào. Tế Ðiên hỏi:
- Thủ hạ
của quý huyện có người Ban đầu tên là Ðiền Lai Báo, hãy gọi đến cho ta.
Quan
huyện càng nghe càng đổi sắc, không biết đó là việc gì, nói:
- Phải,
nha môn tôi có một người tên là Ðiền Lai Báo.
Lúc đó,
Ðiền Lai Báo đang nói chuyện với Vạn Hằng Sơn tại phòng Ban đầu, bên ngoài
có một người vào kêu:
-
Ðiền đầu, chắc là không xong rồi! Hiện giờ vụ án trộm ngọc đã bị phá, bắt
được một tên trộm tên là Lưu Xương, từ đó phăng ra tên của kẻ trộm ngọc:
một đứa là Càn khôn đạo thử Hoa Vân Long, một đứa tên là Thiết thối viên
hầu Vương Thông. Thừa tướng lại nhờ Tế Công ở chùa Linh Ẩn chiếm cho một
quẻ, xem hai tên giặc ấy ẩn trốn ở chỗ nào? Tế Công chiếm quẻ hồi lâu,
miệng đọc cái gì đó không biết, rồi kêu lão gia của chúng ta đến bảo cho
người kêu anh đến gặp mặt. Lão gia chúng mình hồi hộp quá, không biết xảy
ra chuyện gì đây? Vội sai tôi về kêu anh đến gấp!
Ðiền Lai
Báo nghe nói ngạc nhiên hồi lâu rồi thở dài một tiếng, nói:
- Thôi,
tới đâu thì tới! Này, Vạn hiền đệ, chúng ta giao tình tri kỷ đã lâu, một
khi ta đi rồi nếu có chuyện gì không hay xảy ra thì nhờ chú coi giúp mẹ
già và vợ dại của ta nhé!
Vạn Hằng
Sơn nghe những lời khác thường đó đoán chắc là có việc gì lạ đây, bèn hỏi:
- Ðiền
huynh trưởng, do đâu mà anh nói những điều kỳ lạ vậy?
- Chú
không cần hỏi, lát nữa sẽ biết.
Nói rồi
đi theo gia nhân vào Tần tướng phủ. Khi đến tướng phủ, sai nhân vào bẩm
báo:
- Ðã đưa
Ðiền Lai Báo tới.
Tế Ðiên
bảo:
- Hãy
dẫn anh ta vào đây.
Ðiền
Lai Báo vào bên trong, trước lễ Thừa tướng và Tế Ðiên, sau đó vái chào mọi
người khắp lượt rồi đứng chờ ở một bên. Tế Ðiên gọi:
- Ðiền
Lai Báo, ngươi hãy lại đây!
Nói rồi
lấy tay kéo Ðiền Lai Báo vào bên trong, nói:
- Ngươi
cởi cái mũ lông đội mũ đầu cho ta.
Ðiền Lai
Báo nghĩ: “Ông Hòa thượng này muốn lột da đầu mình đây!”.
- Mở dây
thắt lưng ra, cái áo chẽn xanh nữa! Còn đôi giày, cái lót cởi nốt ra đây.
Ðiền Lai
Báo nghe nói, hỏi:
- Sư
phó bảo tôi cởi hết y phục ra để làm gì?
- Ta bảo
cỡi ra hết cứ nghe lời rồi có lợi cho ngươi ngay mà! Ta bảo ngươi nè, cái
khăn đội đầu này đáng giá bao nhiêu?
Ðáng giá
chừng hai điếu tiền.
- Ối, có
bao nhiêu tiền đâu!
- Còn
cái áo chẽn xanh này?
- Cũng
khoảng hai điếu 500 tiền, cả đến dây nịt, đôi giày và aó lót cũng khoảng
hai điếu 500 tiền.
Tế
Ðiên đầu gật bảo gia nhân vào bên trong cân 200 lượng bạc đem ra. Gia nhân
biết Hòa thượng là thế tăng của Thừa tướng nên không dám trái lệnh, vào
trong cân bạc đem ra ngay. Tế Ðiên cầm lấy, đưa cho Ðiền Lai Báo và nói:
- Ngươi
cầm lấy bạc này về đi.
Ðiền Lại
Báo chẳng biết nếp tẻ gì hết, cầm lấy 200 lượng bạc đi ra khỏi tướng phủ.
Vừa bước ra thấy Vạn Hằng Sơn. Vạn Hằng Sơn nghe nói mới vỡ lẽ, và hai
người cầm bạc đem về. Về phần Thừa tướng thấy Tế Ðiên bỏ ra 200 lượng bạc
chỉ lấy có bộ đồ của Ðiền Lai Báo, không biết là nghĩa làm sao? Ðịnh đem
ra hỏi, bỗng nghe Tế Ðiên hỏi:
- Thái
thú ở đâu kìa?
- Hiện
người ở ngoài kia.
- Mời
ông ấy vào đây!
Triệu
Thái thú đi vào, hỏi:
- Bạch
sư phó, cho gọi bản chức có điều gì dạy bảo?
- Ông
lột mũ sa đem ra, cởi mãng bào ra, cởi ngọc đái ra, giày cũng cởi ra tuốt.
Tần
Thừa tướng nghĩ: “Cha chả, không xong! Bỏ ra 200 lượng mua một bộ đồ bây
giờ tính mua bộ đồ này nữa, chi ra cầu 2.000 lượng chứ có ít đâu! Ðể coi
Hòa thượng làm gì cho biết?”.
Triệu
Thái thú nói:
- Bạch
Thánh tăng, người chớ nên khôi hài, đừng đem đệ tử so với Ðiền Lai Báo,
hắn ta là sai dịch mà!
- Ông cứ
cởi ra đi, sẽ có nhiều điều hay lắm!
Triệu
Thái thú không biết làm sao, đành phải cởi đồ ra. Tế Ðiên nói:
- Ông
lấy mũ của Ðiền Lai Báo đội lên, quần áo của hắn mặc vào, đi giày của hắn
xem nào!
Thái thú
đội mũ, mặc quần áo của Ðiền Lai Báo, trông thật giống hệt người đầu dịch.
Tế Ðiên nói:
- Này
Thái thú, ta bảo ông mặc đồ này vào, ông có biết tại sao không?
- Ðệ tử
thật không rõ.
- Ông
nhớ tên trộm vòng ngọc trước khi đi có để lại một bài thơ mà câu chót là
“Lâm An Thái thú cứ sai trưng” không? Hôm nay ta phái ông đi bắt giặc đó!
- Ðệ tử
bắt giặc làm sao được? Việc đó phải để bọn sai dịch làm chứ!
- Ta
giúp ông đi bắt giặc, ông cứ mang theo bốn người là Sài Nguyên Lộc, Ðỗ
Chấn Anh, Lôi Tú Viễn, Mã Anh Kiệt để từ canh ba đến canh năm đêm nay chặn
bắt giặc trộm.
Ðoạn
quay qua dặn:
- Tướng
gia bữa nay đừng ngủ nhé! Thế nào đêm nay từ canh ba đến canh năm tôi cũng
bắt giặc về để người thẩm vấn khẩu cung về tặc nhân trộm vòng ngọc.
Thừa
tướng gật đầu. Tế Ðiên bèn dẫn Triệu Thái thú cùng bốn vị Ban đầu ra khỏi
Tần tướng phủ, thẳng đến đường cái. Mọi người đến Thảng tứ thành, trời đã
canh hai. Triệu Thái thú nói:
- Sư phó
còn đi nữa thôi, tôi đi hết nổi rồi.
- Tới
rồi kìa.
Nói
rồi bước vào một con hẻm tên là Như Ý lộ. Phía Tây có một điếm canh, bên
trong trên vách treo một cái đèn chai, ánh sáng mờ mờ ảo ảo. Canh phu đang
gối đầu trên tấm bảng canh ngủ vùi. Tế Ðiên đến gần nhè nhẹ rút tấm bảng
canh ra thế nửa cục gạch vào mà canh phu chẳng hề hay biết. Tế Ðiên mới
bảo Sài Nguyên Lộc, Ðỗ Chấn Anh đánh thức canh phu dậy nói là quan huyện
đi tuần tra. Sài, Ðỗ hai vị tới gọi, canh phu mắt nhắm mắt mở lật đật xách
cục gạch lên. Tế Ðiên hỏi:
- Bây
giờ đã canh mấy rồi?
Canh phu
lật đật đánh bảng, nào ngờ coi lại là cục gạch, sợ đến mất vía. Tế Ðiên
nói:
- Ngươi
đừng có sợ, ta bảo ngươi cái này nè.
Bèn kề
tai nói nhỏ: “Như vầy, như vầy…”.
Canh
phu gật đầu. Tế Ðiên đưa trả bảng canh lại rồi cùng năm người vào trước
cửa một ngôi nhà. Tế Ðiên chỉ ngôi nhà ấy, nói:
- Muốn
bắt kẻ trộm vòng ngọc phải ở trong cửa này.*
Bắt tặc nhân, các Ban
đầu đều ra sức
Lãnh hải bộ, Tế Công
rời khỏi kinh đô
Tế
Ðiên dẫn năm người đến hẻm Như Ý, trước một tòa cổng lớn, chỉ vào nói:
Muốn
biện án phải vào trong này. Sài, Ðỗ hai vị đứng ở kẹt cửa bên này; Lôi, Mã
hai vị đứng ở kẹt cửa bên kia.
- Thưa
sư phó, đứng chi vậy?
- Các
ngươi đứng ngoài thổi mạnh vào kẹt cửa, có giặc bên trong sẽ lòi ra.
Bốn vị
Ban đầu không dám không tin, Hòa thượng bảo sao cứ việc làm vậy. Ðưa tay
vỗ cửa gọi:
- Mở
cửa, mở cửa mau!
Bên
trong phòng gác cổng có hai ông già đang sửa soạn đi ngủ, nghe bên ngoài
có tiếng gọi cửa, một ông nói:
- Anh ra
xem thử coi!
Ông
thứ hai vốn là người nhát gan, bèn đốt cây đèn sáp cầm ra, vừa muốn kê vô
kẹt cửa dòm ra, bỗng có một luồng gió mạnh ập tới, ngọn đèn sáp trên tay
bị tắt ngấm, sợ quá quay đầu bỏ chạy. Ông già trong nhà hỏi:
- Cái gì
thế?
- Ðêm
tối hu hu, quỷ thổi pheo pheo, ghê quá!
Bên
ngoài có tiếng gọi: Mở cửa, mở cửa mau!
Hai
ông già nghe kêu sợ quá không dám ra mở cửa. Ngay lúc đó chủ nhà bên trong
đi ra. Chủ nhà này họ Dương tên Tái Ðiền, nguyên giữ chức Chánh đường phủ
Thành đô ở Tứ Xuyên, vì có tang mẹ nên cáo quan ở nhà như thế. Hôm nay
đang ở trong thư phòng, nghe ngoài cổng có tiếng ồn ào, bèn bảo thằng bé
hầu cầm đèn đi ra kêu thủ hạ mở cửa. Cửa mở ra thấy có vị quan nhân đứng
sẵn ở đó, chỉ riêng lúc đó Tế Ðiên lại ngồi thụp xuống núp một bên. Triệu
Thái thú dòm thấy bên trong đi ra một người đầu đội khăn vuông góc màu
xanh, mình mặc áo màu lam, lưng thắt dây tơ, chân mang quan hài, mặt như
cổ nguyệt ba thu, ba chòm râu phất phơ trước ngực. Triệu Thái thú nhận ra
người quen, liền bước lên nói:
- Té ra
là đại ca, giờ này chưa ngủ sao?
Dương
Tái Ðiền hừ một tiếng, nói:
- Ai mà
dám xưng huynh, xưng đệ với ta vậy?
- Tiểu
đệ là Triệu Phụng Sơn, bộ huynh trưởng không nhận ra em sao?
Hai
người này vốn là bạn học từ nhỏ, cùng một tuổi, lại là bạn tri kỷ tương
giao. Trông thấy Triệu Thái thú cải trang làm Ban đầu, lại đêm tối nhập
nhoạng làm sao nhận ra được, cho nên mới hỏi như thế. Nghe Triệu Thái thú
xưng tên, Dương Tái Ðiền nói:
- Hiền
đệ đường đường là một quan chức lại ăn mặc lôi thôi như thế này, không sợ
mất thể diện nhà quan hay sao, lại còn mang tiếng hạ lưu nữa! Nếu quan Ngự
sử biết được, xử phạt giống như bọn xó chợ đầu đường thì còn gì!
- Tại huynh đài không biết đó thôi! Nhân
vì Tần tướng phủ bị trộm mất vòng ngọc và phụng quan. Có Tế Công trưởng
lão bắt được tặc nhân là Lưu Xương, thẩm vấn ra kẻ trộm vòng ngọc và phụng
quan tên là Hoa Vân Long và Vương Thông nên bảo hiền đệ giả dạng ra đây để
bắt giặc.
Dương
Thái Ðiền nghe xong ho lên một tiếng, nói:
- Này
hiền đệ, em là người có học mà sao hay tin theo dị đoan những việc quái lạ
thần quyền quá vậy? Hoà thượng nói những lời yêu ma lừa gạt người ta đó!
- Huynh
trưởng không nên nói như thế, Tế Công cùng bọn tiểu đệ đây biện án đó.
Tế Ðiên
lúc đó mới đứng dậy nói:
- Triệu
Thái thú, chúng ta vào đây nghỉ ngơi một lát rồi đi tiếp nữa nhé!
Triệu
Thái thú day qua Dương Tái Ðiền, nói:
- Tiểu
đệ muốn nghỉ ngơi ở đây một lát, để bảo những người đi theo vào phòng chờ
đợi nghỉ.
- Xin
mời.
Hai
người cùng đi vào bên trong. Tế Ðiên cũng lót tót theo sau. Bên trong
viện, thượng phòng phía Bắc tối lù mù, hai bên đều có phối phòng. Tế Ðiên
đi vòng qua phía trước đến một ghế đầu bàn ngồi xuống. Dương Tái Ðiền thấy
vậy rất bực mình, trong bụng nghĩ: “Từ bực thiên tử cho đến thứ dân đều
lấy việc sửa mình làm gốc, mà ông này không kể gì đến thân thể hết!”.
Trong bụng dầu không vui nhưng chẳng tiện trong lòng nói ra. Sau khi đã an
tọa, Triệu Thái thú nói:
- Tôi
quên mất! Ðể tôi giới thiệu cho hai bên biết nhau.
Dương
Tái Tiền nói:
- Thôi
khỏi giới thiệu, ta đã biết rồi!
Và kêu
giai nhân rót trà mời khách. Tế Ðiên nói:
- Thôi
khỏi rót trà, có rượu dọn ra đi!
Dương
Tái Tiền giả bộ không nghe, hỏi Triệu Thái thú:
- Bắt
được Lưu Xương, truy cứu ra tặc nhân, đó là ai vậy?
Tế Ðiên
kêu:
- Dọn
rượu đi!
Triệu
Thái thú mới đem việc ở Tần tướng phủ thuật lại một lượt. Tế Ðiên lại kêu:
- Dọn
rượu đi!
Hai
người ngồi nói chuyện với nhau mà Tế Ðiên cứ kêu dọn rượu mười mấy lần,
Triệu Thái thú không thể làm ngơ được, mới nói:
- Thưa
huynh trưởng, tiểu đệ cũng đói đây, có thức gì cho xin điểm tâm với!
Dương
Tái Ðiền nói:
- Hồi
nãy Hòa thượng nói, ta cũng có nghe, chỉ vì nhà nghèo cơm rượu không ngon,
nên không dám kính mời đó thôi! Nếu hiền đệ đói, thì có ngay. Bây đâu, dọn
lên đi!
Một câu
nói truyền ra thì cơm rượu dọn ra ngay, Tế Ðiên cũng không cần khiêm tốn,
cầm bầu rượu rót ngay, nói:
- Chúng
ta gặp mặt như người nhà, không nên câu nệ làm chi.
Nói rồi
uống một hơi ba bốn chén, Dương Tái Ðiền định tâm thử Hòa thượng như thế
nào, mới hỏi:
- Này
Hòa thượng, ông là người kéo biết chuyện quá khứ vị lai, tiện đây tôi có
một việc xin hỏi: Tôi quên mất ngày sinh của mình, kể cả năm tháng sinh
cũng quên, xin Hòa thượng đoán giùm cho?
- Cái
đó dễ ợt, năm nay ông 58 tuổi, sinh vào năm… tháng… giờ… đó.
Dương
Tái Ðiền nghe nói đúng bon, lại hỏi:
- Này
Hòa thượng, ông xem giùm tướng mặt tôi tốt xấu như thế nào?
- Nói
ra, ông đừng giận!
- Người
quân tử hỏi họa chẳng hỏi phước, chỉ cần nói đúng sự thật là được.
Tế
Ðiên cười ha hả, nói:
- Ðại
nhân, khí sắc của Ngài không tốt, hiện giờ ấn đường phát tối, ánh mắt đã
mất thần, trên cần cổ hé ra một đường, canh ba đêm nay chắc chắn sẽ có cái
họa mất đầu.
- Canh
ba đêm nay tôi phải chết, Có gì làm bằng cớ?
- Hôm
nay có gia nhân trong nhà dẫn dắt kẻ giặc bên ngoài vào giết đại nhân.
- Tên
gia nhân nào vậy?
- Ðại
nhân cho gọi hết gia nhân tụ lại đây, Hòa thượng ta thấy mặt là biết ngay.
Dương
Tái Ðiền lập tức cho gọi tất cả gia nhân họp lại. Trong nhà hiện có 27
người gia nhân nam, 9 người vú em, a hoàn. Bấy giờ cánh gia nhân nam đều
có mặt ở thư phòng. Tế Ðiên án theo tên gọi nhìn ra. Trong số có một gia
nhân độ 35 tuổi, mặt mũi thanh tú. Tế Ðiên hỏi:
- Ngươi
tên là gì?
- Tôi
tên Dương Liên Ðệ.
- Ðó là
con của gia nhân già Dương Thuận, người rất trung hậu.
Tế Ðiên
hỏi:
-
Ngươi dắt dẫn người ngoài tối nay đến giết chủ nhân phải không?
- Này
Hòa thượng, ông đừng nói giả ngộ kiểu đó nghe. Tôi từ nhỏ đã thọ ân của
chủ nhân lo báo đền không hết, có lẽ nào đi làm việc vô lễ như vậy? Ông
đừng nói những lời vô bằng vô cớ như vậy, không nên đâu!
-
Ngươi đừng có nóng! Hòa thượng ta hỏi ngươi nè: Sáng nay ngươi đang quét
ngoài cổng thấy có một người đứng dòm vào nhà, ngươi hỏi: Ông tìm ai?
Người ấy hỏi: Vị đại nhân của nhà này trước kia có làm Chánh đường ở phủ
Thành Ðô phải không? Ngươi bảo rằng phải. Có đúng như vậy không?
Dương
Liên Ðệ nghe Hòa thượng nói, mới nhớ lại, đáp:
- Phải,
sáng nay tuy có việc đó, nhưng tôi nào có dẫn dắt kẻ giặc vào hại chủ nhân
đâu?
- Mi đã
bảo với hắn Dương lão gia trước đây là Chánh đường ở phủ Thành đô. Hắn ta
là kẻ thù của chủ nhân ngươi, đêm nay chắc chắn sẽ đến. Ngươi không can hệ
gì đâu!
Dương
Tái Ðiền nửa tin nửa ngời, trong bụng bắt đầu hồi hộp. Chừng nghe Hòa
thượng đối đáp với gia nhân, càng tin chắc hơn nữa, mới hỏi:
- Bạch
Thánh tăng, chuyện xảy ra như thế này mình phải làm sao đây?
-
Dương Thái thú cứ an tâm! Bọn tôi hôm nay đến đây là cốt để bắt giặc đấy!
Hãy kêu bốn người đầu dịch đi theo ta vào đây để ta dặn họ!
Dương
Tái Ðiền lập tức cho người ra kêu bốn vị Ban đầu vào. Tế Ðiên nói:
- Sài,
Ðỗ hai vị mai phục ở hàng ba chái bên hông, Lôi, Mã hai vị hãy mai phục ở
hàng ba chái phía Tây nhé, chờ đến sau canh ba sẽ có một tên giặc xuất
hiện từ hướng Ðông, đợi hắn nhảy xuống đất xong, các người ráp lại, rút
binh khí vây chặt, bắt sống. Dương Thái thú sẽ trọng thưởng cho!
Bốn
người đi ra chia nhau mai phục ở hai bên. Lôi Trí Viễn nói:
- Này Mã
nhị huynh, bọn ta cùng hai anh Sài, Ðỗ đồng là đương sai của nha môn. Hôm
nay hai anh ấy được thưởng 50 lượng bạc đáng lẽ phải chia cho bọn mình mới
phải. Vậy mà chẳng những họ không thèm chia mà cũng chả nói với mình một
tiếng nào! Tối nay chừng có giặc đến, để bọn họ nhào ra trước đi, bọn mình
cứ nín lại. Nếu họ bắt được giặc, bảo họ đi trước lãnh thưởng, còn nếu họ
bắt không xong, chừng đó bọn ta nhảy ra vây bắt. Ðược tiền thưởng bọn mình
chia hai, khỏi chia cho họ.
Mã Anh
Kiệt nói: Có lý đa! Cứ thế mà làm!
Hai
người đang mải tính toán thầm trong bụng mà chẳng hay biết đã đến canh ba.
Ðằng kia Sài , Ðỗ hai vị cũng nói:
- Ðã đến
giờ rồi mà sao không thấy tặc nhân đến kìa? Phải chẳng Tế Công đã tính
lộn? Nếu đêm nay tặc nhân không đến, không biết Tế Công sẽ ăn nói làm sao!
Hai
người suy nghĩ tới đó, bỗng nghe trên sân vang lên một tiếng cộp của cục
đá dò đường. Tiếp theo sau có một người dạ hành, lưng giắt đơn đao, mình
cao hơn 8 thước nhảy xuống. Sài Nguyên Lộc, Ðỗ Chấn Anh tức thì phi thân
đáp tới:
- Tặc
nhân chớ chạy, bọn ta chờ sẵn mi đã lâu. Hôm nay mi đúng là: Thiên đường
có nẻo không tìm tới, địa ngục kín bưng lại lủi vào.
Nói xong
rút đao chém tới. Kẻ tặc cười ngất, nói:
- Hay
cho Dương Tái Ðiền, mi có phòng bị à! Ta cho mi cứ phòng bị cả năm đi, sớm
muộn gì nhị thái gia cũng đến lấy thủ cấp của mi.
Vừa
nói vừa rút đao chống đỡ, cùng hai vị Ban đầu Sài, Ðỗ đánh nhau một trận.
Hai vị Ban đầu thấy đao pháp của kẻ giặc rất thuần thục, võ nghệ tinh
thông, khó có thể bắt hắn được. Cây thước sắt nhằm vào chỗ thí mạng của
địch nhưng không dám dùng hết sức, sợ e đả thương tánh mạng của địch,
nhưng ngược lại, đường đao của kẻ giặc cứ nhằm chỗ thí mạng của hai vị Ban
đầu mà tấn công. Sài, Ðỗ gắng sức chống đỡ, né tránh mệt tháo mồ hôi,
nhưng vẫn không thấy Lôi, Mã ra giúp sức. Sài Nguyên Lộc bí quá, buột
miệng kêu:
- Tế
Công, lão gia mau ra đây! Hai tôi mệt quá rồi.
Tế Ðiên
ở trong phòng bước ra, kẻ giặc trông thấy qua bóng đèn nhập nhoàng, bèn
nhảy qua một bên, nói:
- Hôm
nay ta tạm tha chết cho hai đứa, bữa khác gặp lại sẽ biết!
Nói rồi
phi thân lên mái nhà. Sài, Ðỗ lật đật kêu:
- Không
xong, không xong! Kẻ giặc chạy trốn rồi. Tế Công ơi, Ngài niệm chú mau đi!
- Ðể ta
giữ nó lại cho.
Nói
rồi lấy tay chỉ một cái, miệng niệm lục tự chân ngôn: “Án ma ni bát mê
hồng, án sắc lịnh hích!”. Tên giặc ấy từ trên mái nhà lăn tròn xuống đất.
Hai vị Ban đầu Sài, Ðỗ lật đật chạy đến trói lại, tước đao đi, bỏ nằm trên
đất rồi khiêng vào thượng phòng. Dương Tái Ðiền thấy tên giặc có vẻ hùng
tráng bèn hỏi:
-
Này, tặc nhân kia, ta với ngươi từ trước đến giờ không thù không oán, tại
sao hôm nay ngươi lại tới đây muốn hành thích ta, tên ngươi là gì? Nói ta
nghe thử!
Tặc nhân
lẳng lặng giây lát rồI ngước mặt lên, nói:
- Tiếc
thật, tiếc thật, đừng nói nhiều lời! Ta kể như đã hết số rồi!
- Ngươi
có hận thù gì mà lại muốn giết ta như vậy? Hãy nói mau ra đi, nếu không ta
xử ngươi bằng trọng hình đấy.*
Cứu nghĩa bộc cùng đến
Thiên Gia Khâu
Gặp bái đệ bày tỏ nỗi
biệt ly
Tặc nhân
nói:
- Tôi họ
Hoa, tên Vân Long, trác hiệu Càn khôn đạo thử, là người Tây Xuyên.
Triệu
Thái thú nói:
- Thôi,
huynh trưởng đừng hỏi nữa, tiểu đệ sẽ đưa hắn về phủ Thừa tướng, để tướng
gia định liệu.
Dương
Tái Ðiền bước tới cảm tạ Hòa thượng:
- Nếu
không có Thánh tăng đến kịp, chắc hôm nay tôi đã tới suối vàng rồi. Từ nay
tôi không dám coi thường tăng đạo nữa.
Nói xong
rồi dọn tiệc mới, rót rượu kính đãi Hòa thượng. Ăn uống xong, phương Ðông
đã rạng, gà gáy ba hiệp, màu trời sang sáng, ngoài đường tiếng người đi
lác đác. Người gác cửa vào trình thưa:
- Hôm
nay có kiệu nha môn Thái thú đến rước đại nhân, còn đợi ở ngoài cổng.
Không
bao lâu, Triệu Phước, Triệu Lộc cầm mũ áo đi vào. Triệu Thái thú lập tức
thay đổi y phục, và hỏi:
- Ai đưa
tin mà các ngươi biết ta ở đây?
- Canh
phu Lý Tam ở hẻm Như Ý vâng lệnh Tế Công đưa tin đến, bảo chúng tôi tới
nhà họ Dương đây để rước đại nhân.
Triệu
Thái thú nghe nói vỡ lẽ, hỏi Tế Công:
- Sư phó
ngồi kiệu hay cưỡi ngựa?
- Thái
thú cứ áp giải tặc nhân đi trước đi, ta sẽ tới sau.
Triệu
Thái thú lập tức cáo từ lên kiệu, Dương Tái Ðiền đưa theo ra tận cổng.
Sài, Ðỗ, Lôi, Mã bốn vị Ban đầu cùng áp giải tặc nhân về phủ Thừa tướng.
Về
phần Thừa tướng, từ lúc Hòa thượng cùng Thái thú đi rồi, ở lại thư phòng
chờ đến lúc điểm canh tư mà không thấy Hòa thượng trở về, mỏi mệt quá để
nguyên cả áo quần nằm trên giường mà ngủ. Giây lát trời sáng, thức dậy rửa
mặt uống trà, đang điểm tâm, thì bên ngoài kẻ hầu vào báo:
- Bẩm
tướng gia, hiện có quan Thái thú dẫn các Ban đầu đưa kẻ tặc nhân về, còn ở
ngoài phủ chờ lệnh!
- Mời
Thái thú vào trước, sau đó dẫn tặc nhân vào trình với ta!
Gia nhân
chạy ra ngoài, truyền: Tướng gia có lời thỉnh.
Triệu
Thái thú vào bên trong thi lễ Thừa tướng rồi đem việc hồi hôm bắt giặc ở
hẻm Như Ý thuật lại. Ðó đều nhờ sự giúp sức của Tế Công. Thừa tướng truyền
đem tặc nhân vào. Thấy tặc nhân mặc đồ dạ hành với mắt lộ mày ngang, hùng
tráng hơn Lưu Xương nhiều, hèn hỏi:
- Mi
tên họ là chi, quên quán ở đâu? Mi trộm vòng ngọc và phụng quan của ta đem
đi đâu? Cứ thiệt khai ra đi, khỏi bị nạn khổ sở vì thịt da rách nát!
- Tôi
vốn là người Tây Xuyên, tên là Hoa Vân Long. Vòng ngọc và phụng quan chính
do tôi trộm lấy.
- Mi bán
ở đâu?
- Tôi
bán cho người khách thương gặp bên đường, không biết họ tên. Bán được
1.300 lượng bạc, tiêu xài hết.
Thừa
tướng nghe nói như vậy, nổi giận mắng lớn:
- Vật
báu truyền gia của ta, bị mất về tay ngươi rồi.
Ðương
lúc nổi giận muốn đánh tặc nhân thì có gia nhân vào báo:
- Bẩm
tướng gia, có Tế Công thiền sư về đến!
- Hãy
mời vào!
Tế
Ðiên đến hơi trễ là vì khi từ nhà Dương Tái Ðiền đi ra khỏi hẻm Như Ý, vừa
tới đường cái thì gặp một người đang xách một giỏ trái cây, quỳ xuống làm
lễ: Bạch sư phó, lão nhân gia có mạnh giỏi không?
Người ấy
chính là Thám nan thủ vật Triệu Bân. Tế Ðiên lấy tay kéo người ấy đứng dậy
và nói:
- Ðồ đệ,
ngươi đi với ta lại đằng này, ta có chuyện muốn nói với ngươi.
- Con
vừa mới đến chợ trái cây chọn mua một ít để bán lại. Sư phó định dạy bảo
con điều gì?
- Ngươi
đi với ta vào quán rượu uống vài chén đã!
Triệu
Bân gật đầu đi theo vào quán rượu nhỏ, kêu hai bầu rượu. Tế Ðiên nói:
- Này
Triệu Bân, ta thấy ngươi mấy hôm nay ấn đường tối thui, khí sắc không được
tốt! Ta cho ngươi 8 nén vàng để ngươi về dọn nhà đi chỗ khác, lấy tiền này
ở nhà ăn tiêu; quá 100 ngày hãy đi buôn bán nữa nhé!
Nói
rồi lấy 8 nén vàng ra đưa cho Triệu Bân. Triệu Bân cầm lấy vàng, cảm tạ
Thánh tăng, trả tiền rượu rồi cùng ra khỏi quán. Tế Ðiên ra khỏi quán rượu
đi thẳng về phủ Thừa tướng. Tới cổng, gia nhân vào bẩm báo và được mời vào
ngay. Vào đến bên trong thấy Thừa tướng đang đích thân thẩm vấn tặc nhân.
Tế Ðiên hỏi:
- Ðại
nhân đã hỏi khẩu cung hắn chưa?
- Ðã hỏi
rồi. Hắn tên là Hoa Vân Long, đã lấy trộm vòng ngọc và phụng quan đem bán
cho một tên lái vô danh nào đó không biết, thế là mất toi hai thứ bảo bối
ấy rồi.
Tế
Ðiên nói:
- Tên
giặc tên là Hoa Vân Long kia, ngươi không biết xấu hổ à! Ngươi là nhân vật
như thế nào mà tên họ thiệt không có nữa à? Tự xưng mình là họ Hoa để được
phát tài sao?
Tặc nhân
đảo mắt một vòng rồi nói:
- Hoà
thượng ơi, ông thiệt là oan gia đối đầu với ta, ta định thay Hoa nhị đệ để
gánh vác trách nhiệm của vụ án này, vì đàng nào ta cũng chết, không ngờ
Hòa thượng lại biết ta!
Thừa
tướng nói:
- Vậy mi
tên họ là gì? Tại sao lại làm như thế? Hãy nói ra đi!
- Tôi
họ Vương tên Thông, là người Tây Xuyên, nhà ở phủ Thành Ðô, gia huynh làm
chức thư biện tại phủ Thành Ðô, vì tàng trữ 200 lượng bạc gian mà bị Dương
Tái Ðiền bắt giam vào ngục, đến nỗi phải chết. Lúc ấy tôi lưu lạc phương
xa, chừng trở về nhà mới hay gia huynh đã chết. Tôi tìm Dương Tái Ðiền để
trả thù, nào ngờ y đã cáo quan về chịu tang mẹ, vì thế tôi mới lên Lâm An
để tầm thù. Vào tửu quán bỗng gặp Hoa Vân Long, y cũng người Tây Xuyên,
vốn là bạn hữu chốn lục lâm, hai tôi gặp nhau rồi cùng ngụ ở nhà Lưu Xuyên
dưới núi Thành Hoàng. Trong khi chúng tôi đi chơi núi Thành Hoàng, bỗng
gặp một thiếu phụ đi tu còn để tóc, sắc đẹp của nàng ta làm Hoa Vân Long
nổi lòng tà. Tối hôm đó, y lẻm vào am Ô Trúc dự định hái hoa. Nhân vì gian
ý không thành, y mới giết thiếu phụ đi, lại chém trọng thương bà ni cô
già. Về chỗ trọ thuật lại, tôi nghe lại càng thêm kinh sợ giùm y. Hôm sau
chúng tôi vào tửu lầu uống rượu, vì chuyện tranh cãi không đâu, y chém
Tĩnh nhai thái tuế Tần Lộc một đao chết tuốt. Sau đó, Tôi cùng y sang một
tửu lầu khác uống rượu. Tôi có khuyên y không nên làm những việc náo loạn
như vậy, thảng như quan quân bắt được, phải có nỗi lo tính mạng không an
toàn! Hoa Vân Long cười tôi nhát gan, y muốn làm một việc kinh thiên động
địa là giết Thừa tướng. Tôi nói mấy lời khích y và tối hôm đó chúng tôi
cùng đến phủ Thừa tướng. Y trộm lấy đôi vòng ngọc lunh linh kỳ xảo và
chiếc phụng quan đính 13 hạt thùy châu xong lại viết lên tường bài thơ để
lại. Những việc kể trên là do y làm hết.
Kế bên
có vị chuyên việc nghi chép lời khai cung trình lên Thừa tướng xem qua.
Thừa tướng xem quan rõ ràng mọi việc bèn hỏi:
-
Vương Thông! Hiện giờ Hoa Vân Long ở đâu? Ta chắc là ngươi có biết, cứ nói
thật ra ta sẽ lượng giảm cho ngươi, còn nếu giấu giếm, ta sẽ trừng phạt
thẳng tay đấy nhé!
- Xin
đại nhân chớ vội nóng, lúc trước tôi với Hoa Vân Long có ở chung mà không
ở khách điếm, khi thì ở trốn trong lầu chuông trống của am miếu, khi thì
náu mình nơi hoa đình vắng vẻ trong hoa viên của các phú hộ. Từ trưa hôm
qua, nghe Lưu Xương bị bắt, y không dám ở Lâm An nữa. Bọn tôi cùng nhau
thương lượng sẽ gặp nhau ở Thông Thuận điếm nơi Thiên Gia Khẩu. Sau khi
gặp nhau rồi cùng về Tây Xuyên luôn.
Tần Thừa
tướng nghe nói xong mới hỏi Hòa thượng:
- Bạch
sư phụ, việc đã như thế, phải tính sao đây?
Ðại nhân
phái người đi bắt là xong.
- Các
quan nhân thủ hạ làm sao bắt được giặc như vậy? Cầu mong sư phó mở lòng từ
bi giúp cho.
- Ta
đi cũng được. Trong việc này có công phải thưởng, có lỗi phải phạt! Ðại
nhân trước hết hãy đem 200 lượng bạc thưởng công cho Sài Nguyên Lộc và Ðỗ
Chấn Anh đi. Lại đưa them 200 lượng bạc cho họ đi đường. Kế đó đại nhân
cho làm một pho Hải bộ công văn tướng vụ giao cho tôi đưa họ đi bắt giặc.
Giao Vương Thông cho quan huyện Tiền Ðường đóng trăn giam trong ngục đừng
cho ai làm khó dễ hắn. Chừng nào bắt được Hoa Vân Long sẽ đưa ra đối chất.
- Phải
đó.
Thừa
tướng lập tức bảo quan Thái thú trở về nha môn thảo một Hải bộ công văn
rồi chính tay Thừa tướng bút phê tướng vụ vào đó. Tế Ðiên nói:
- Này
Sài đầu, Ðô đầu, hai vị đi biện án với Hòa thượng ta chuyến này đừng mặc
đồ quan binh nữa mà nên cải trang thành hai anh dân quê để che mắt mọi
người mới được.
Hai vị
Ban đầu gật đầu nghe theo rồi cùng quan Thái thú trở về nha môn. Quan Thái
thú lo làm văn thư, còn Sài, Ðỗ ra tiệm mua mỗi người một bộ đồ bằng vải
to nguyệt bạch, chiếc quần trắng lưng rút, hai đôi giày vớ thích hợp. Hai
người cải trang xong gói kỹ quan phục lại cất vào bao rồi cầm văn thư đến
tướng phủ. Tế Ðiên ăn sáng xong, hai vị Ban đầu cũng hoàn tất việc lãnh
bạc làm lộ phí. Thừa tướng nói:
- Sư
phó, chuyến này đi Thiên Gian Khẩu, nếu bắt được tặc nhơn, ra nha môn lãnh
được 1.200 lượng bạc, cũng là việc đáng mừng.
Tế
Ðiên cùng hai vị Ban đầu cáo từ ra cửa đi về phía trước. Hai bên đường
cảnh vật xinh tươi, liễu xanh đào thắm khoe sắc dưới khí trời ấm áp. Trên
cánh đồng cỏ mọc xanh rờn, Tế Ðiên chợt cất tiếng hát:
Than ôi năm tháng tiêu hoang
Bao giờ vượt thoát nhân hoàn trần ai?
Thong dong mặc sức vần xoay
Nhẫn thì trăm việc khỏi ngay não phiền.
Người bởi tham tiền thân cửa nát
Tằm khoái dâu non mạng sớm tàn
Dắt tay ngoảnh lại trần gian
Uyên nguyên tam giáo xét bàn cao sâu
An bang cái thế công hầu
Nửa đường xương trắng cỏ rầu gò hoang
Dù cho bá hộ xênh xang
Hai giường khó ghé một lần chiếc thân
Nửa đời vinh hiển công huân
Càng thêm oan nghiệt nghìn lần khổ đau
Chi bằng sớm ẩn non cao
Mặc cho trần thế bóng câu rộn ràng.
Hát xong, Tế Ðiên nói:
- Hai vị
Ban đầu nè, hai vị chạy mau đi. Hoa Vân Long đang treo cổ trong rừng trước
mặt kìa, nếu để hắn chết thì làm sao bắt, đi vô ích thôi.
Sài, Ðỗ
nghe nói lật đật phi thân chạy nhanh tới trước. Qua 5, 6 dặm quả nhiên
thấy ở một cây bên rừng có một người đang thắt thòng lọng. Sài Nguyên Lộc
nói:
- Không
xong, không xong, nếu để thằng giặc này treo cổ thì bọn mình mất toi 1.200
lượng bạc thưởng, công mình thành công cóc thôi.
Nói rồi
dồn hết sức ráng chạy mau vào rừng. Người kia đã treo cổ mình rồi, Sài
Nguyên Lộc lật đật chạy tới ôm chân người nọ đỡ nhổng lên.*
- o0o -
Hồi
thứ 43-47 | Mục Lục
| Hồi thứ 52-55
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Tịnh Nguyên, Tịnh Hương,
Thanh Tuấn, Bảo Tịnh
Trình bày : Nhị Tường
Bắt đầu đánh
máy: 01-05-02
Cập
nhật : 01-07-2002