TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Một
Khéo lấy cung tra rạch ròi án trước
Triệu Phụng Minh khoản đãi Tế Thiền sư
Lý Văn
Phương đang liệu lý việc nhà, bỗng có gia nhân báo:
- Thưa
lạo gia, hiện bên ngoài có sai nhân của quan huyện Côn Sơn đem lệnh đòi
lão gia đến hầu. Ðó là do mợ hai đi báo cáo đó.
Lý Văn
Phương nghe nói, đột nhiên nổi giận la:
- Hay cho
Triệu Hải Minh lại làm việc tráo trở này! Ông đã không sợ xấu hổ, ta lại
sợ sao?
Nói rồi
lấy bộ y phục đàn ông ở trong phòng Triệu thị gói lại, cùng với sai nhân
đến huyện gia ra mắt Tri huyện:
- Lão phụ
đài ở trên soi xét, Hiếu liêm Lý Văn Phương xin kính chào lão quan.
Quan huyện ngước lên nhìn thấy Lý Văn Phương
tuổi trạc 30, đầu đội khăn đoạn xanh nhạt, phía trước có khảm một miếng
ngọc, dọc rìa khăn chạy kim tuyến lấp lánh. Chiếc áo bào đang mặc màu trái
ấu bằng đoạn thêu ba hoa lam phú quý, lưng thắt dây nhung, chân vận quan
hài, gương mặt trắng trẻo, chân hình chữ bát, mắt sáng long lanh, ngũ quan
thanh tú, toát ra vẻ tinh minh khoẻ mạnh. Quan huyện nói:
- Này Lý
Văn Phương, Triệu thị là gì của ngươi? Cô ta đem việc hàm oan ở nhà ngươi
báo cáo với ta, ngươi có biết không?
- Bẩm lão
phụ đài, vãn sinh biết Triệu thị phạm tội thất xuất, em của vãn sinh mất
rồi nên vãn sinh phải thay em viết tờ để vợ, Triệu Hải Minh cũng viết tờ
bãi hôn. Ông ấy tình nguyện mang con gái về nhà khỏi phải đưa ra quan để
khỏi xấu hổ hai nhà. Nào ngờ Triệu thị nghe lời xúi giục của cha, đến cửa
quan đầu cáo tôi.
- Triệu
thị phạm tội thất xuất có bằng cớ gì?
- Bẩm lão phụ đài, có bằng chứng hẳn hòi,
nếu không có bằng chứng, vãn sinh đâu dám sinh sự lôi thôi. Cô ta là sương
phụ thủ tiết tại sao ban đêm lại có đàn ông trần truồng từ trong phòng cô
ta chạy ra, bên trong phòng còn có áo quần đàn ông hẳn hoi, vãn sinh có
mang tang vật ấy theo, xin lão phụ đài xem xét.
Nói rồi
trình gói đồ lên. Quan huyện mở ra xem thấy bên trong có khăn đội đầu,
quần, giày vớ đàn ông, bèn hỏi:
- Này
Triệu thị, bao đồ này có thấy trong phòng ngươi không?
- Bẩm lão
gia có ạ, bao đồ này lấy từ phòng tôi.
- Ngươi
là sương phụ thủ tiết, trong phòng ngươi không có đàn ông ra vào mà sao
lại có quần áo đàn ông ở trong phòng ngươi thế? Ngươi muốn dùng lời điêu
ngoa vu cáo để quấy rối huyện nha hử? Ðại khái phải tang vật ở đâu truy
tầm tại đó, vạn nhất nó không chịu khai, bây kéo nó ra vả miệng cho ta!
Triệu thị nghe nói, trong lòng rúng động,
nghĩ: “Nếu ta bị đánh đòn tại huyện đường Côn Sơn này thì còn mặt mũi nào
nhìn thấy dân chúng Côn Sơn nữa! Hơn nữa, ta chẳng phải làm điếm nhục cho
nhà họ Triệu hay sao? Chi bằng ta chết quách cho xong. Ta chết rồi ắt có
người khám nghiệm ta, chừng đó đen trắng phân minh, mới rửa được tiếng
trong sạch của ta”.
Nghĩ rồi
bèn quỳ xuống trước quan huyện, thưa:
- Bẩm đại
lão gia, xin đừng gia hình, tiểu phụ có sự tình xin bẩm báo.
- Ngươi
nói đi, chỉ cần ngươi nói có tình có lý, bản huyện sẽ không trách phạt
ngươi.
Tiểu phụ hết lòng giữ trinh tiết, trong viện
không có đàn ông ra vào. Lão gia không tin, xin hỏi người ngủ cùng giường
với tiểu phụ sẽ rõ.
Quan
huyện nghe nói, trong lòng hơi chột dạ: “Ðã có người ngủ cùng giường với y
có lẽ việc này do người khác làm mà y không biết cũng nên”. Bèn hỏi:
- Ai là
người ngủ cùng giường với ngươi?
- Ấy là
Lý thị, người vú em của Mạc Lang.
Quan
huyện cho truyền dẫn Lý thị đến, sai nhân lật đật đi tìm, lát sau dẫn Lý
thị về. Trước khi vào huyện đường, Lý thị nói:
- Ðược,
mợ hai có nhắc đến tôi hay quá, tôi đương muốn lên trước huyện đường để
minh oan cho mợ đây.
Ðến trước
quan huyện, Lý thị quỳ lại, thưa:
- Bẩm lão
gia, tiểu phụ là Lý thị, xin cúi đầu ra mắt lão gia.
Quan
huyện nhìn xuống thấy Lý thị là người tuổi trạc 30, tư dung phong mỹ, áo
lam quầh lam đơn giản, chân đi tiểu cung hài, bèn hỏi:
- Này Lý
thị, trong phòng của mợ hai ngươi chạy ra một người đàn ông thân thể lõa
lồ, y phục của người đàn ông ấy ở trong gói này đây, chắc là ngươi có
biết? Chuyện ấy như thế nào hãy thật là khai báo, không can hệ gì ngươi
đâu.
- Dạ bẩm
đại lão gia, tiểu phụ thật không biết. Ngày hôm qua tiểu phụ xin nghỉ về
nhà.
Quan
huyện nghe nói vỗ cảnh mộc trên bàn một cái chát, nói:
- Này Lý
thị, đừng nói bậy bạ. Bộ muốn ăn đòn hả? Ðương làm vú em mà lại nghỉ, bỏ
đi đâu cho đứa bé chết đói à?
Lý thị sợ
xanh mặt, nói:
- Xin lão
gia chớ giận, tôi có một đoạn sự tình.
Ðoạn day
qua hỏi:
- Thưa mợ
hai, tôi có thể nói được không?
Triệu
Ngọc Minh đáp:
- Chị cứ
nói đi, chỉ cần nói đúng sự thật là được.
Lý thị
bèn nói:
- Bẩm lão
gia, lão gia đã hỏi đến, đâu dám để lâu. Nhà tôi ở ngõ phía Tây cách nhà
chủ nhân chúng tôi không xa. Mợ hai tôi lúc trước có mượn bà vú không đủ
sữa nên cho nghỉ, tôi hiện ở thời kỳ dậy sữa, chồng đi buôn bán ở ngoài,
con gái lại mới mất, ở luôn nhà chủ lại rất tiện. Một hôm mợ hai hỏi tôi:
- Này chị Lý, chị không nghĩ à? Tôi trả lời: - Tôi không xin nghĩ, Mạc
Lang công tử đang cần nuôi sữa, mợ nên để tôi mang về nhà, nếu mợ không
cho đem công tử sẽ bị đói sao? Vì lẽ đó mà hai ngày liến tiếp mợ hai không
nói với tôi một tiếng. Sau đó mấy ngày mợ hai kêu tôi nghỉ, tôi không dám
trái lệnh bèn xin nghỉ. Mợ hai thưởng cho tôi hai quan tiền và một bao
quần áo cũ. Tối lại tôi cho công tử bú no rồi về nhà ngủ. Hôm sau mợ hai
tôi cũng kêu tôi xin nghỉ nữa. Tôi nói: - Hôm nay là ngày sinh nhật của
đại lão gia, đâu có thể nào nghĩ được? Mợ hai nói: - Chị là người làm
trong viện của tôi, đại lão gia cũng đâu có để ý đến làm chi? Cho nên bữa
đó tôi cũng xin nghỉ. Mợ hai lại cho tôi ba điếu tiền. Tối hôm ấy lại xảy
ra việc ghê gớm mà tôi không biết được! Bình thường mợ hai tôi là người
rất nghiêm, không có người nào lộn xộn bước chân vào viện được.
Quan
huyện nghe xong bèn hỏi:
- Này
Triệu thị, ngươi cho Lý thị nghỉ việc là lẽ gì thế?
- Bẩm lão
gia, tiểu phụ là hồng nhan bạc mệnh. Lý thị có chồng đi buôn bán xa mới về
nhà, tôi nghĩ là vì đứa con mình mà vợ chồng họ chia cách là điều không
phải nên cho phép về nhà. Sự hảo tâm này lại không có người biết, chỉ có
trời biết thôi! Nếu lão gia chưa thông cảm đến việc này thì hỏi lại lão
phu nhân sẽ tường tận.
Quan
huyện nghe nói nghĩ rằng bên trong chắc có sự tình gì đây, bèn nói:
- Này
Triệu thị, ngươi đừng có điêu ngoa loạn ngữ, không bị ăn đòn không chịu
nói thật đây mà! Bây đâu, lôi nó ra vả miệng cho ta.
Triệu
Ngọc Minh ra nói, nghĩ thầm: “Nếu mình đợi đánh rồi mới chết thì còn mặt
mũi nào của họ Triệu nữa, chi bằng mình chết trước cho xong”. Nghĩ rồi bèn
nói:
- Bẩm lão
gia, xin đừng nóng giận, tiểu phụ xin nói lời này.
- Nói đi!
Sau khi
tôi chết rồi, ngàn muôn lần xin lão gia hãy cho người khám nghiệm tử thi
để sáng tỏ tôi là người trong trắng. Cầu nguyện lão gia công hầu vạn đại.
Còn như khi tôi chết, lão gia không cho người khám nghiệm để cho đen trắng
nhập nhằng, tôi sẽ theo báo ứng con cháu lão gia mãi mãi!
Nói rồi
rút dao ra toan tự vẫn trước huyện đường. Quan huyện ở xa đành lấy mắt
ngó, may nhờ có sai nhân ở kế bên lanh mắt lẹ tay giựt dao kịp. Quan huyện
bối rối chẳng quyết giải quyết ra làm sao thì nghe bên ngoài chộn rộn, có
tiếng la lớn:
- Oan
uổng cho tôi quá, người ta cướp của hại mạng. Oan uổng lắm lão gia ơi!
Thừa lúc
lộn xộn, quan huyện sai đưa bọn Triệu thị, Lý Văn Phương, Triệu Hải Minh
xuống phòng đợi, để phân xử vụ án nhân mạng này rồi hãy tính. Bọn sai dịch
vừa dẫn mấy người ấy đi ra thì thấy một vị Hòa thượng níu chặt một người
đôi mắt trợn trừng đi riết đến cổng đường. Vị Hòa thượng ấy không ai khác
mà là Tế Ðiên Hòa thượng.
Nguyên Tế
Ðiên làm bộ giả điên đưa Triệu thị đến gặp quan huyện để minh oan xong,
thì bọn Triệu Phước, Triệu Lộc cũng chạy tới. Triệu Phước nói:
- Bạch sư
phó, lão nhân gia đừng có nổi điên nữa, chúng ta đi nhé.
Cả bọn
đưa nhau đến nhà Triệu Phụng Sơn ở đường phía Nam. Triệu Phước nói:
- Sư phó
đứng đây một lát để chúng tôi vào thưa trình đã.
Chẳng bao
lâu từ trong đi ra một vị nhị viên ngoại là Triệu Phụng Minh bước ra đón
tiếp. Triệu Phụng Minh thấy đứng trước cửa mình một ông thầy chùa quần áo
rách rưới không thể tả, trong bụng nghĩ thầm: “Tưởng đâu rước một vị cao
nhân nào đến trị bệnh, ai dè lại nhằm ông thầy chùa kiếc”.
Nghĩ vậy cũng miễn cưỡng rước vào trong. Vào
đến thư phòng, Triệu Phước, Triệu Lộc dâng thơ lên. Nhị viên ngoại bảo gia
nhân hiến trà rồi mở thơ ra xem. Trong thơ rành rành nét chữ quan Thái thú
anh mình. Thư rằng:
Ngày tháng như thoi đưa, hết hạ lại đến
xuân, kính chúc hiền đệ gia đình hạnh phúc, sung vinh vui vầy. Tiếp được
thư em biết được rành rõ tin nhà, mọi việc nhờ em liệu lý, ngu huynh xin
cảm tạ muôn vàn. Kế đây cháu xin dâng lên thím lời cầu chúc vạn an. Cháu
may mắn nhờ phúc ấm tổ tiên, mong đức thánh thượng mà được bổ nhậm chức
Thái thú, vì thế không thể sớm hôm cận kề hầu hạ thím được. Tiếp thư của
nhị đệ, cho biết thím ngọc thể không hòa, đôi mắt mờ đi vì bệnh. Ðọc biết
tin này cháu thật vô cùng buồn bã, đau xót tâm can, nước mắt đầm đìa. Hiện
cháu có mời được Tế Công thiền sư ở chùa Linh Ẩn về trị bệnh cho thím. Tế
Công là người tinh thông thuật kỳ hoàng, trị đâu hết đó. Xin thím gấp trị
cho mau bình phục.
Cháu có sai hai đứa gia nhân là Triệu Phước và
Triệu Lộc đem về mấy nén vàng cân nặng 50 lượng để lo việc thuốc thang cho
thím. Ấy là vì cháu mắc tận trung mà không toàn phận hiếu được, xin thím
lượng thứ cho!
Cháu bất hiếu Triệu Phụng Sơn dập đầu kính lạy.
Triệu Phụng Minh xem thư xong mới chắp tay
thi lễ Tế Ðiên và nói:
- Bạch
Thánh tăng, Phật giá quang lâm mà đệ tử không ra ngoài tiếp rước, xin Ngài
thứ tội cho. Anh tôi cho mời Thánh tăng về trị bệnh cho thím tôi, không
biết Ngài dùng thuốc chi và trị bệnh bằng cách nào?
- Bần
tăng đã có diệu pháp.
Nói tới
đó thì nghe từ bên ngoài có tiếng bước chân đi vào. Tế Ðiên hỏi:
- Bên
ngoài có ai vào đó?
Triệu
Phụng Minh cũng hỏi:
- Ai vào
đó vậy?
Chỉ thấy
từ bên ngoài đi vào một đại hán, đầu cột búi tóc, mặc chiếc quần cũ, vớ
trắng giày xanh. Nguyên là một người cục mịch thuê dài hạn để làm việc
đồng áng. Tế Ðiên nói:
- Ê, khi
khổng khi không ngươi lại lấy trộm giày ta? Vừa bước tới đây là ta đã nghe
rồi!
- Anh
chàng kia đảo mắt một lượt, nói:
- Hòa
thượng đừng nói bậy! Giày của tôi mà ông lại nhìn là giày của ông được à?
- Nhị
viên ngoại coi nè, ta từ Lâm An tới đây, mang đôi giày cỏ này làm sao đi
xa được. Ta mang đôi giày đó đến đây để lại ngoài cửa đổi mang đôi dép cỏ
này, chú ấy mới mang trộm của ta đấy.
- Anh
chàng ấy định sừng sộ lại. Tế Ðiên nói:
- Chú này, giày đó của chú hà? Có bằng chứng
gì? Nói đúng mới kể là giày của chú được.
- Dưới đế
giầy của tôi có 14 cây đinh.
- Dưới đế
giầy của ta có 16 cây đinh.
Anh chàng
kia bèn lột giày ra đếm, quả nhiên có 16 cây đinh, bèn trở lại muốn ăn
thua đủ với Hòa thượng, Triệu Phụng Minh vội can:
- Thôi,
để ta cho ngươi hai điếu tiền mua đôi giày khác, đôi giày này để lại cho
Thánh tăng dùng.
Anh chàng
nọ không dám cãi bèn cầm tiền đi ra.
Triệu
Phụng Minh hỏi:
- Bạch
Thánh tăng, Ngài cần đôi giày này để làm chi?
Tế Ðiên
cười hà hà, nói:
- Muốn trị bệnh cho lão thái thái không có
đôi giày này không được đâu!
Và cầm
lấy bút kê ngay một cái toa. Triệu Phụng Minh nhìn thấy cũng gật đầu.*
Dụ Thang Nhị đến huyện nha hoàn án
Hai công sai bái thỉnh Tế Thiền sư
Triệu
Phụng Minh hỏi Tế Ðiên về công dụng của đôi giày. Tế Ðiên đáp:
- Ðôi giày này là vị dẫn thuốc, cần phải phối
hợp với nhiều vị thuốc nữa, ta biên cho một cái toa, các ngươi theo toa mà
kiếm sẵn cho ta.
Gia nhân
đem văn phòng tứ bảo lại. Tế Ðiên viết toa xong đưa cho nhị viên ngoại,
dặn gia nhân chiếu theo đó kiếm tìm và lấy bao gói đôi giày lại cho cẩn
thận. Tế Ðiên bảo Triệu Phước:
- Ngươi
lấy bao đồ này theo ta đi kiếm thuốc dẫn, không có vị thuốc này là không
xong đâu nhé.
Triệu
Phước theo Tế Ðiên ra cổng, Tế Ðiên dặn mấy câu tức thì Triệu Phước đi
ngay, còn lại một mình Tế Ðiên vừa đi vừa hát sơn ca:
Ðược tiêu dao hãy cứ tiêu
dao,
Người được tiêu dao sướng biết bao!
Giàu sang phước quả nhân đời trước,
Nghèo khó vụng tu chớ trách nào!
Lắm mưu thần chước quỷ,
Khó lọt lưới trời xanh,
Khuyên anh mê muội khéo vượt nhanh,
Mặc ý tiêu dao chân chính hảo,
Trong quán rượu đầy tràn,
Lòng sầu quét sạch ngang,
Trăng sang hoa cười thêm hứng khởi,
Ưu tư nào biết suốt thiên can.
Ca xong
cũng vừa ra khỏi cửa Tây.
Tế Ðiên thấy có một người đang vác một bao đồ
đi phía trước. Mấy người đi trên đường phố đều trách anh ta:
- Thang
Nhị, anh đi đâu vậy? Sao không cho chúng tôi biết để tiễn đưa anh, có việc
gì gấp thế?
- Tôi
được tin nhà phải về gấp, chừng trở lại chúng ta gặp nhau nhé!
Bị mọi người trách cứ, anh ta cứ một mạch đi
thẳng. Tế Ðiên thấy vậy thầm nghĩ: “Phải bắt người này lại mới xong vụ án
được!”. Nghĩ rồi bèn theo miết người ấy cho đến bên ngoài cửa thành. Người
ta không ngớt ngoái lại, chỉ cần thấy có Hòa thượng. Tế Ðiên càng theo sát
gần hơn. Người ấy bèn để bao đồ xuống đất, ngồi lên trên, trong bụng nghĩ
thầm: “Cái ông Hòa thượng này đi theo mình chi vậy cà? Mình có quen biết
ổng đâu, để coi ổng tới làm gì cho biết?”.
- Tế Ðiên
tới rồi cũng ngồi xuống đất, chong mặt về phía anh ta, mắt không chớp
nháy. người ấy nổi giận mới nói:
- Này Hòa
thượng, ông dòm tôi chi dữ vậy?
Tế Ðiên
cười hà hà, hỏi: Chú họ gì?
- Tôi họ Thang, ông hỏi tôi chi vậy?
- Chú
khai chú họ Thang, Hòa thượng ta biết ngay chú tên gì rồi hè.
- Tôi tên
gì?
- Chú tên
Thang Du Lạp (sáp chảy ra).
Người ấy
đột nhiên đổi giọng, nói:
- Này Hòa
thượng, tôi với ông đâu có quen mà sao ông mở miệng ra là chọc tức tôi
vậy.
Nói rồi vùng vằng vác bao đồ lên đi tiếp. Tế
Ðiên cũng lục đục đi theo. Ði được hơn một dặm, Tế Ðiên kêu:
- Thang
Du Lạp, chờ ta đi với!
Thang Nhị
nghe kêu nói thầm: “Cái ông Hòa thượng này đáng ghét, mình không quen biết
ổng mà ổng cứ theo chọc tức mình hoài!”.
Ði tới
trước không xa gặp một thị trấn nhỏ, có buôn bán đồ lặt vặt, cũng có bán
rượu. Thang Nhị nghĩ thầm: “Mình vô quán rượu lai rai hai bầu rượu tránh
mặt ông ấy cho rồi. Ông ta là Hòa thượng kiếc làm gì có tiền mà vô quán.
Chờ ông ấy đi qua rồi mình tiếp tục lên đường để khỏi nghe ổng kêu Thang
Du Lạp, Thang Du Lạp mãi”.
Nghĩ rồi
bèn bước vào quán rượu, ngồi vào bàn hỏi:
- Này phổ
ky, tiệm anh có bán rượu và cơm không?
- Ở đây
chúng tôi có bán rượu, tàu hủ khô, há cảo mà thôi. Anh muốn ăn cơm thì ở
cách vách đây có bán, tôi cho anh mượn một cái mâm rồi anh tự đi muôn lấy.
Thang Nhị cầm lấy cái mâm và nói:
- Phổ ky,
anh coi chừng bao đồ giùm tôi nhé!
- Không
hề gì mà, anh cứ đi mua đi!
Thang Nhị vừa cầm cái mâm đi ra khỏi quán thì
thấy Tế Ðiên vén rèm bước vào quán rượu. Thang Nhị trong bụng lấy làm
tiếc: “Phải chi mình biết ông ấy tới quán, mình không vô đây làm chi!”. Ðã
lỡ cầm lấy cái mâm rồi chả lẽ không ăn uống, bèn đến tiệm cách vách mua
một mâm cơm rau. Trở vào quán xem lại thấy bao đồ của mình lót dưới đít
Hòa thượng. Thang Nhị thấy rồi không thèm hỏi tới Hòa thượng, lại kêu phổ
ky hỏi:
- Hồi nãy
tôi nhờ chú coi giùm bao đồ, bây giờ nó ở đâu?
Phổ ky
dòm lại thấy Hòa thượng đang ngồi trên bao đồ bèn đến nói:
- Này Hòa
thượng, ông đừng ngồi trên bao đồ của người ta, trả cho người ta đi.
- Bao đồ
hả, của chú trả cho chú ấy, cái này tôi lượm được thì là của tôi, sao lại
phải đưa?
- Ði vô
nhà người ta mà lượm cái gì?
Nói rồi
cầm bao đồ đưa cho Thang Nhị. Thang Nhị ngồi đối diện với Hòa thượng, mỗi
người kêu hai bầu rượu. Phổ ky nói:
- Có há
cảo nóng đấy, hai vị có ăn không?
Tế Ðiên
nói: Ăn được hả?
Phổ ky đi
xuống một lát trở lên nói:
- Há cảo nóng ngon lắm, hai vị cần bao nhiêu?
Tế Ðiên
hỏi: Có nóng không?
- Mới ra
lò mà làm sao không nóng?
- Nóng
hử? Ta sợ phỏng miệng lắm. Ðợi nguội một chút rồi nói cho ta biết.
Thang Nhị
nói: Cho tôi 10 cái.
Tế Ðiên
thấy Thang Nhị kêu cũng kêu:
- Tôi
cũng lấy 10 cái.
Phổ ky chất bánh đem đến hai đĩa, mỗi người
một đĩa. Thang Nhị đợi tới trưa mà chưa ăn. Tế Ðiên cầm cái bánh bẻ ra
khạc vào đó một miếng đàm rồi bỏ vào miệng nhai tóp tép. Thang Nhị thấy
vậy kêu:
- Phổ ky dọn đi, tôi buồn nôn bắt chết đây!
Phổ ky
nói:
- Ðại sư
phó, thôi đừng chơi dơ nữa, ông ăn như vậy ai mà ăn cho được, gớm bắt chết
đi ấy.
- Thôi ta không ăn nữa, bảo anh ấy ăn đi.
Thang Nhị
vừa mới ăn, Tế Ðiên bèn cởi giày cỏ ra, lấy bánh nóng nhồi lại trét ở
trong giày. Cái nóng xông mùi mồ hôi lên nồng nặc. Thang Nhị tức giận
quăng đôi đũa xuống bàn không ăn nữa. Tế Ðiên cũng cầm đôi đũa ném lên
bàn, nói:
- Chú
không ăn, ta lại ăn hay sao?
Phổ ky
đến tính tiền, bảo:
- Hai vị
ăn hết 168 văn.
Thang Nhị
đem theo có hơn 600 tiền, vừa định móc tiền, bên kia Tế Ðiên hô: “Án sắc
lịnh hích!”, thò tay vào lưng lôi ra một xâu hơn 600 tiền. Thang Nhị thấy
Hòa thượng lôi ra một xâu tiền, trong bụng nói thầm: “Xâu tiền này là của
mình mà!”. Thò tay mò vào lưng quả nhiên không thấy đâu hết. Trong bụng
buồn bực nghĩ: “Lạ thật, tiền trong lưng cửa mình tại sao lại chạy qua
lưng của Hòa thượng?”. Không nén được, thở dài một cái. Tế Ðiên cầm xâu
tiền lên hỏi:
- Xâu
tiền này của chú phải không?
- Này Hòa
thượng, tiền đó có thể là của tôi, nhưng tôi không cầm đâu, ông cứ cầm đi.
- Không phải vậy đâu, tiền ấy là của ta lượm
được. Hồi nãy mới bước vào quán, ta thấy xâu tiền nằm trên đất, ta mới
lượm lên cất. Nếu là của chú thì trả lại chú, ta không cần đâu!
Nói rồi
cầm xâu tiền đưa ra. Thang Nhị cầm xâu tiền nói:
- Hòa
thượng, ông lại là người tốt. Nếu ông không đùa dơ, tôi thiệt tình mời ông
uống với tôi ít bầu rượu.
- Nếu ta
không đùa dơ, chú mời ta uống hả?
- Có hề
gì đâu, ta mời ông mà. Này phổ ky, đem lại cho ta 20 bầu rượu.
Thang Nhị thấy Hòa thượng tu một hơi hết một
bầu, ba cái bánh một miếng, hai cái bánh một miếng. Ăn uống một lát hết
sạch. Tính ra hơn một điếu tiền, mới đưa mình đưa mình hơn 600 mà móc lại
hết phân nửa rồi, bèn nói:
- Này Hòa
thượng, chắc tôi không đủ tiền rồi, hôm nay chúng ta tính riêng nhé. Ông
ăn ông trả, tôi ăn tôi trả. Ăn uống cùng bàn mà của ai nấy trả nhé.
- Chú
muốn chơi riêng à? Ðược, hôm nay cả phần chú ăn ta cũng trả luôn. Ta đâu
để làm phiền chú. Ta nói thiệt mà, ta trả là ta trả, chú đừng có tính
riêng.
Thang Nhị
cảm thấy mình làm như vậy không phải. Tế Ðiên lại nói:
- Ta nói
thiệt mà, ta trả là ta trả, chú tính gộp chung đi.
Phổ ky
đem hai tờ thiệp tính chung là hai điếu 280 văn. Tế Ðiên nói:
- Ðể ra
trả, ta nói thiệt mà! Chú đừng thấy ta mặc áo rách như vậy mà khi ta không
tiền.
- Thôi,
để tôi trả cho!
- Ừ, chú
muốn trả thì trả đi! Ta cũng thiệt tình lắm.
Thang Nhị
không cách nào khác, đành lui cui mở bao đồ lấy tiền ra trả. Trả rồi bụng
tức anh ách. Tế Ðiên vác bao đồ Thang Nhị lên vai bước đi. Thang Nhị kêu:
- Này Hòa
thượng, ông ăn của tôi hết hai điếu tiền rồi còn muốn giựt bao đồ của tôi
nữa hả?
- Ðâu
phải mà, gặt người có lòng, ta chẳng lẽ ăn không, ta vác giùm chú đó mà.
Nghe nói thế, Thang Nhị nghĩ bụng: “Hòa
thượng này coi vậy mà cũng có lương tâm, mình nghĩ bậy bạ thiệt!”. Nghĩ
rồi bước ra khỏi quán rượu. Thang Nhị ngoái đầu thấy vậy, hỏi:
- Hòa
thượng ơi, ông đi về Ðông chi vậy?
- Ta ở
Ðông Xuyên, chú ở Tây xuyên, ta theo chú qua hướng Tây làm gì?
- Thôi,
ông đưa bao đồ lại cho tôi.
- Bao đồ
của chú cầm cho tôi rồi mà.
- Hòa thượng ơi, ông muốn cướp của tôi hả?
- Chẳng
những ta muốn cướp của chú mà còn muốn đánh chú nữa là đằng khác.
Tế Ðiên
lấy tay chỉ một cái, miệng niệm chơn ngôn: “Án ma ni bát mê hồng. Án sắc
lịnh hích!”. Thang Nhị bắt rùng mình, mơ mơ hồ hồ. Tế Ðiên đi tới tống cho
Thang Nhị một thoi bể mũi máu tuôn xối xả, rồi lấy bao đồ quệt thành dấu
máu, đoạn dẫn Thang Nhị trở vào thành. Về đến gần cổng thành có người
quen Thang Nhị hỏi:
- Thang
Nhị ca, chuyện gì vậy?
Tế Ðiên
nói:
- Các
người đừng xía vô, đây là việc tham tài hại mạng đó.
Mấy người
kia nghe nói thất kinh không dám hỏi nữa. Tế Ðiên kéo Thang Nhị thẳng đến
huyện Côn Sơn. Tới huyện nha, Tế Ðiên đi tuốt vô trong kêu lớn:
- Âm thiên đại lão gia ơi, Hòa thượng ta bị
oan uổng lắm!
Có người
đứng bên nói:
- Hòa
thượng đừng nên nói bậy bạ, làm gì có âm thiên đại lão gia ở đây?
Tế Ðiên
nói:
- Người
ta ham tiền hại mạng, gây án mạng mà!
Nói rồi
đi tuốt vào công đường. Quan huyện đã cho đưa bọn Triệu thị xuống, dòm ra
thấy một vị Hòa thượng vác trên vai một bao đồ, mặt đầy bùn đất máu me lem
luốc. Thang Nhị mơ mơ hồ hồ quỳ trước công đường, còn Hòa thượng đứng sững
một bên. Quan huyện nói:
- Này Hòa
thượng, sao thấy bản huyện mà không chịu quỳ? Có điều chi oan uổng hãy
trình ra đi!
- Hòa
thượng ta chỉ vì ở trong chùa bị chúng tăng khi dễ, sư phụ ta bảo ta đi
hoa duyên về sửa một một cái chùa, tô lợp xong hết, đang chuẩn bị khai
quang. Nào ngờ gặp nữa tháng mưa dầm sụp lỡ hết, đâu thể hóa duyên được
nữa được. Ở huyện Côn Sơn này, sư phụ ta có hai khoảnh đất, bảo ta đi bán
đem tiền về lợp chùa. Ta đem theo một hỏa công đạo, đất bán xong đem bạc
về. Ði nữa đường, anh hỏa công đạo xin phép ta đi đồng, Hòa thượng ta đi
trước đợi ở ngã ba đường. Ðợi cả hai tiếng đồng hồ mà không thấy anh ta
đâu, chỉ thấy anh này vác bao đồ của ta đi tới. Chắc chắn là anh này tham
tài hại mạng hỏa công đạo của ta rồi!
Quan
huyện cầm thủ xích vỗ lên bàn cái bốp, hỏi:
- Ngươi
tên là gì? Tại sao tham tài hại mạng hỏa công đạo của người ta?
Chừng đó
Thang Nhị tỉnh lại thấy mình đang ở trước công đường, bèn đem các sự việc
vừa xảy ra thuật lại. Quan huyện nói:
- Này Hòa
thượng, cái bao ông vác là của Thang Nhị mà.
- Ta cũng
không cần cãi lý với chú ấy làm chi. Ðể Hòa thượng ta kê ra một tờ giấy,
nếu chú ấy nói đúng đồ vật trong bao, mà tờ giấy ta kê sai là ta vu cáo
không thật, lão gia cứ bắt ta trị tội. Còn như tờ giấy ta kê ra đúng mà
chú ấy nói không đúng, thì là chú ấy ham tài hại mạng người.
Quan huyện nghe nói có lý, bèn bảo Hòa thượng
viết ra giấy. Viết xong trình lên quan huyện xem. Chữ viết rất đẹp đẽ, rõ
ràng là: Lụa hoa đỏ: hai xấp, vải trắng: hai xấp, năm thước lụa hoa vàng,
một khối bạc 200 lượng lớn nhỏ 37 miếng, tiền hai điếu, quần áo cũ một bộ,
một đôi giày một đinh ở đế. Quan huyện mới hỏi đến Thang Nhị. Ngờ đâu từ
người này lòi ra việc mưu đoạt gia sản ám hại liệt phụ trinh tiết liên
quan đến Triệu Ngọc Trinh.*
Hoa Vân Long tức giận về Tây Xuyên
Trấn bát phương nghĩa kết bạn anh hùng
Sau khi
quan huyện xem tờ giấy kê khai của Tế Ðiên xong mới hỏi Thang Nhị:
- Ngươi
nói bao đồ này của ngươi, vậy trong đó có những gì? Nếu ngươi nói đúng ta
sẽ trả bao đồ này cho ngươi, bằng nói không đúng ta sẽ kết tội ngươi tham
tiền hại mạng người đấy!
Trong bao đồ của tôi có: hai xấp lụa đỏ có
bông nhỏ, hai xấp vải trắng Tòng giang, hai gói tiền, trong gói cột dây đỏ
có một xấp lụa đỏ, một cái khăn đội đầu cũ, 200 lượng bạc. Ngoài ra không
còn gì nữa.
Quan
huyện nghe khai liền hỏi:
- Này Hòa
thượng, tờ giấy ông kê ra với lời khai của tên này đều giống nhau, bản
huyện biết giao bao đồ này cho ai bây giờ?
- Tại lão
gia không hỏi rõ ràng, lão gia cứ hỏi anh ta xem có bao nhiêu miếng bạc?
Thang Nhị
nói:
- Số bạc
ấy tôi chỉ biết là 200 lượng thôi chứ không biết bao nhiêu miếng.
Quan
huyện tức thì nổi giận, nói:
- Bạc của
ngươi sao ngươi không biết bao nhiêu miếng? Mở bao ra coi thử!
Lập tức
bao đồ được mở ra kiểm lại, những thứ kia đều đúng hết, bạc quả nhiên 37
miếng. Quan huyện nói:
- Này Thang Nhị, những thứ này của ngươi chắc
là do lâu nay trộm cắp mà có ra chứ gì? Ngươi giết hỏa công đạo của Hòa
thượng rồi bỏ xác ở đâu?
- Tiểu
nhân thiệt tình không phải do tham tiền hại mạng người mà có bạc này đâu.
Bao đồ này là của người ta cho tiểu nhân đó. Nếu lão nhân không tin thì
truyền kêu người cho tiểu nhân bao đồ này đến thì sẽ rõ.
- Người
cho ngươi bao đồ này là ai?
- Là quan Hiếu liêm Lý Văn Phương ở huyện
này. Ông ấy là chủ của tôi. Bao đồ này của ông ấy cho tôi chứ không phải
do tôi tham tài gây ra án mạng mà có đâu!
Quan
huyện hỏi bọn thư lại thủ hạ:
- Huyện
ta có mấy người Hiếu liêm Lý Văn Phương?
- Chỉ có
một Hiếu liêm Lý Văn Phương.
- Hãy
truyền Lý Văn Phương thượng đường mà đối chất.
Lý Văn
Phương đang ngồi bực dọc ở phòng khách, các thư lại quen biết xúm nhau
khuyên giải. Bỗng sai nhân bên ngoài vào gọi:
- Xin mời
Lý lão gia lên huyện đường.
- Có việc gì mà kêu tôi lên vậy?
- Có
trọng án nhân mạng.
Lý Văn
Phương lên huyện đường thấy Thang Nhị đang quỳ dưới đất, đứng ở bên là một
vị Hòa thượng kiếc cũng không biết là lý do gì. Thang Nhị nói:
- Viên
ngoại ơi, người cho tôi bao đồ này mà người ta nói không phải, bảo rằng
tôi tham tiền giết người cướp của đó.
Tế Ðiên
đứng một bên, nói:
- Cứ nói
đi, cư nói đi, lôi luôn người oa trữ ta cũng không sợ. Ðể rồi coi ai phải
ai trái cho biết.
Quan
huyện day qua hỏi:
- Này Lý
Văn Phương, ông có quen biết người này không?
Lý Văn Phương một khi thấy sự việc này, nhắm
chừng là bất ổn, tự nghĩ: “Mình với nó đừng dây đến cửa quan là tốt nhất”.
Bèn nói:
- Kính
bẩm lão phụ đài, Hiếu liêm tôi không quen biết hắn, bao đó cũng không phải
của tôi cho.
Quan huyện đột nhiên nổi giận mắng:
- Hay cho
đồ chuột nhắt lớn mật này! Chưa biết mùi đòn chưa chịu cung khai mà. Bây
đâu, đem kềm kẹp ra đây!
Tam ban
sai dịch dạ ran, đem kềm kẹp bỏ một đống ở trước, báo hại Thang Nhị sợ
xanh cả mặt, lắp bắp thưa:
- Kính
bẩm lão gia, xin chớ động hình! Tôi có chút việc xin thưa, việc đó có liên
quan đến tôi và Lý Văn Phương viên ngoại.
Quan
huyện gật đầu cho phép, Thang Nhị nói tiếp:
- Tiểu
nhân nguyên quán người xứ Tứ Xuyên, từ nhỏ ở Lý gia trang hầu hạ nhị viên
ngoại tức cậu hai, dọn dẹp sách vở văn phòng, mong mỏi cậu hai được công
thành danh toại, bọn tôi nhờ đó cũng có thể phát tài. Chẳng may cậu hai
nhà tôi bị bịnh qua đời, tôi buồn nản quá, suốt ngày lấy rượu làm vui,
tỉnh rồi lại say nữa. Ngày kia đại viên ngoại Lý Văn Phương nhà tôi chuốc
rượu tôi say ngá ngà rồi hỏi:
- Mi có
muốn phát tài không?
- Người
ta không vì lợi đâu chịu thức khuya dậy sớm? Ðiều đó tôi muốn lắm chứ!
- Nếu mi
chịu trần truồng trong phòng mợ hai đợi đến ngày sinh nhật, ta kêu tớ gái
mở cửa, mi trong đó chạy vọt ra, ta sẽ cho mi 500 lượng bạc.
- Tiểu
nhân bị tiền của làm mờ lương tri nên ưng thuận ngay. Hôm qua tôi náu mình
trong nhà của mợ hai, chờ đến chiều tối, tôi lẻn vào phòng chun dưới gầm
giường. Thấy mợ hai ôm con ngủ say, tôi mới đi ra nghe ngóng. Tới chừng
bên ngoài kêu cửa, tôi chạy vọt ra bị viên ngoại nhà tôi và Triệu Hải Minh
ngó thấy, nhưng không bắt tôi lại được. Tôi trốn ở thư phòng nơi hoa viên.
Ðến chừng sáng ra tôi mới biết mợ hai đã bị từ rồi, đứa nhỏ vẫn còn để
lại. Muốn đuổi vú em và vú em chỉ khóc chứ không chịu đi. Ðúng là viên
ngoại nhà tôi muốn mưu đoạt gia sản, xong việc cho tôi 200 lượng bạc và
mấy xấp vải lụa, số còn lại đợi đến năm sau sẽ cho tiếp. Tôi tính đi về
nhà nào dè gặp phải ông Hòa thượng làm quỷ đòi mạng này! Ông ấy đổ riệt
cho tôi là ham tiền cướp của hại mạng người, nhưng việc đó tôi chưa từng
làm bao giờ. Ðó là những việc đã qua, tiểu nhân xin trình khai, không dám
giả dối chút nào.
Quan
huyện nghe xong mới vỡ lẽ mọi sự. Nãy giờ vị Chiêu phòng tiên sinh (thơ
ký) chép hết lời cung, trong bụng mắng thầm: “Hay cho tên Lý Văn Phương
lộn sòng kia, vậy mà cũng làm Hiếu liêm? Có thể làm chuyện thương thiên
hại lý như vậy được à?”.
Chiêu
phòng tiên sinh viết lời cung xong, quan huyện cho đòi bọn Triệu Ngọc
Trinh, Lý thị và Triệu Hải Minh lên hầu, đoạn bảo vị Chiêu phòng tiên sinh
đọc lại lời cung của Thang Nhị một lượt. Triệu Hải Minh nghe xong mới hiểu
rõ con gái mình là liệt nữ trinh tiết, cảm thấy quá ăn năn cơ hồ muốn
chết, bèn xin quan huyện chủ trì xử lý việc này cho. Quan huyện đùng đùng
nổi giận hỏi:
- Này Lý Văn Phương, ngươi đã là Hiếu liêm,
lý ưng phải giữ phận công chánh chứ lẽ nào lại làm chuyện thương luân bại
lý như thế được. Như vậy thì làm con bất hiếu, làm tôi nhất định bất
trung, đối với anh em thì bất nghĩa, kết bạn thì bất tín. Em ngươi đã mất,
đáng lẽ ngươi phải thương xót, bảo bọc sương phụ, vì đó cũng là đức hạnh
của dòng họ Lý nhà ngươi, cớ sao Triệu thị hết lòng thủ tiết mà ngươi đem
lòng lang sói bày ra gian kế mưu hiểm như vậy? Ngươi là người biết luật
pháp lại phạm pháp, bản huyện phải xử phạt ngươi thật nặng mới được. Ngươi
chịu đánh hay chịu phạt?
Lý Văn
Phương run như cầy sấy, mặt không còn hột máu, hổ thẹn quá không biện bạch
được lời nào, chỉ van xin:
- Cầu xin lão phụ đài ra ơn dạy bảo, đánh thế
nào cũng được, phạt ra sao cũng xin vâng.
- Nhận
đánh thì ta làm theo kiểu văn hiến, cắt bỏ chức Hiếu liêm của ngươi, bản
huyện sẽ trừng phạt nặng hơn nữa. Còn như chịu phạt thì bản huyện gia ân
cho ngươi thế này: Ngươi phải đem hết gia sản trong nhà giao cho Triệu thị
quản lý. Mẹ con họ như có bề gì, ngươi phải viết cho ta một tờ cam kết,
chừng nào họ bị điều gì lôi thôi ta sẽ trị tội ngươi. Ta phạt ngươi 50.000
lượng bạc, sắm cờ quạt rước Triệu thị về, dựng bia tại phường cho mọi
người biết. Khi rước, ngươi phải mời các vị thân sĩ trong địa phương cùng
ngồi kiệu đi đón em dâu ngươi trở về, nếu không tuân hành bản huyện sẽ
phạt ngươi gấp bội.
- Lão phụ đài công tâm xét xử, cử nhân xin
tình nguyện chịu phạt, xin tuân theo đường dụ xử trí của lão phụ đài.
- Tuy thế
bản huyện vẫn phải trách phạt ngươi, nếu không, e ngươi quen tánh chẳng
chừa. Lại đây, lại phòng thư ban đâu, đánh hắn cho ta 100 thủ xích.
Lại phòng
lập tức bước tới, Lý Văn Phương là văn sĩ tại địa phương, sợ mất mặt năn
nỉ xin tha.
Quan
huyện nói:
- Ta
không kêu tạo lệ (sai dịch) đánh ngươi là nể nang lắm đó.
Lại phòng
bèn bước tới đánh đủ 100 thủ xích. Lý Văn Phương xuýt xoa van xin lia lịa.
Quan huyện truyền gọi Triệu Hải Minh đến hỏi:
- Này
Triệu Hải Minh, ông thấy sự bất minh của ông, cơ hồ bức tử người đàn bà
trinh tiết này không? Ông bây giờ chịu đánh hay chịu phạt?
Triệu Hải
Minh cúi đầu hỏi lại:
- Bẩm lão
gia, chịu đánh như thế nào, chịu phạt thì sao?
- Chịu đánh là ta đem chức viên ngoại của
ngươi cách tuột đi và đánh 200 quân côn. Còn chịu phạt là ta phại ngươi
3.000 lượng bạc, đem giao tại huyện đường. Số bạc này không phải dành cho
bản huyện đâu mà là để cất một nhà Tiết liệt từ cho con gái ngươi để danh
thơm lưu muôn thuở.
- Ân điển
lão gia ban như vậy, dù xuất 6.000 lượng bạc tôi cũng tình nguyện.
Quan
huyện lại kêu:
- Truyền dẫn Lý thị lên đây.
Quan
huyện dạy:
- Này Lý
thị, ngươi phải hết lòng phục vụ mợ hai ngươi. Tuy là phận vú em nhưng
phải cố gắng thật tâm trong bổn phận của mình. Mợ hai ngươi có lòng thương
tưởng đến ngươi, ngươi cũng phải tận tâm đối xử nhé. Mai sau đứa bé lớn
khôn ngươi cũng có danh có lợi.
- Xin
tuân lệnh dụ của lão gia.
Quan
huyện day qua hỏi:
- Này
Thang Nhị, ngươi thật là lòng lang dạ sói mà. Hồi còn sống, cậu hai ngươi
đối đãi với ngươi ra sao?
- Hồi còn
sống, nhị viên ngoại đối xử với tôi rất tốt.
- Ðối xử
tốt như vậy sao cậu hai ngươi chết rồi ngươi lại đối xử với mợ hai ngươi
tán tận lương tâm hùa mưu chiếm đoạt gia sản, hãm hại người trinh tiết như
thế? Bay đâu, đè bó xuống đánh 80 hèo, rồi lấy cùm 25 cân cùm chân nó lại
để tại huyện này ba tháng để răn chúng. Sau đó giải về nguyên quán cho
quan địa phương quản thúc hắn.
Vụ án đã kết thúc. Lý Văn Phương về lo mời các
nhân sĩ đi rước Triệu thị về đoàn tụ với con.
Ai nấy
đều về hết, còn trơ lại mình Hòa thượng, quan huyện thật là khó xử: “Không
có vị Hòa thượng này, vụ án làm sao kết thúc được. Muốn nói lời cảm ơn mà
ông bảo hỏa công đạo của mình bị người tham tài hại mạng, bây giờ mình
biết tìm hung thủ ở đâu đây?”.
Quan
huyện nghĩ trong bụng: “Mình làm oai dọa ổng mấy câu, bảo là ổng đặt điều
vu cáo, phết cho mấy cái, hò hét đuổi ra ngoài là xong,”. Quan huyện mới
nghĩ bụng như thế, Tế Ðiên đã nói:
- Này lão
gia, ông gặp chuyện khó xử, nếu không có Hòa thượng ta thì vụ án chẳng tìm
ra mối. Muốn nói mấy lời cảm ơn Hòa thượng ta mà ngặt vì vụ án tham tài
hại mạng của ta không giải quyết được, định nói dọa ta mấy câu, đánh ta
mấy cái rồi hàm hàm hồ hồ đuổi ta ra phải không?
- Này Hòa
thượng, ông đoán già đoán non gì thế, bay đâu, lôi xuống phết một trận cho
ta.
Sai nhân
bước tới nói:
- Này Hòa
thượng, ông nằm xuống đi!
- Có trải
mền ra không?
- Ðừng có
nói lôi thôi!
Tế Ðiên
la:
- Ta sắp
bị đánh đây, ta sắp bị đánh đây!
Vừa la
xong hai tiếng thì bên ngoài có người nói to:
- Bẩm đại
lão gia, xin ngàn muôn đừng đánh Hòa thượng chúng tôi.
Bên ngoài
có một người đi vào, vai vác một bao đồ quỳ trước huyện đường. Quan huyện
nhìn ra thấy người mới tới có vẻ là kẻ tuỳ tùng, bèn nói:
- Ngươi
tên là gì?
- Tôi tên là Triệu Phước, làm hỏa công đạo,
tôi đi với Hòa thượng nửa đường, mắc đi cầu, đi xong lật đật chạy theo Hòa
thượng, hỏi thăm nghe nói Hòa thượng bị bắt vào huyện nha.
Tế Ðiên
nói:
- Bẩm lão
gia, người này là hỏa công đạo của Hòa thượng ta. Lão gia cứ mở bao ra
xem, nếu trong đó không đúng như kê khai thì cứ bắt ta là đặt điều vu cáo.
Quan
huyện cho mở bao ra xem thấy đồ đạc giống như trong bao của Thang Nhị, cả
đến số bạc cũng giống y, quan huyện nghĩ thầm: “Cái này mới là kỳ đa!”.
Xem ra Triệu Phước không phải là người hỏa công đạo, quan huyện mới hỏi:
- Này
Triệu Phước, ngươi có vẻ không giống hỏa công đạo. Ngươi nói thiệt đi, vị
Hòa thượng này ở chùa miếu nào vậy?
Triệu Phước mới đem cội nguồi của Tế Công
thuật lại tỉ mỉ và nói lý do tại sao quan Triệu Thái thú mời Hòa thượng về
huyện Côn Sơn. Quan huyện nghe nói lật đật rời chỗ ngồi, cung kính thi lễ,
nói:
- Bạch
Thánh tăng, té ra Ngài là Tế Công, vị thế tăng của Tần Thừa tướng đây mà,
đệ tử không biết, thật là có lỗi, nếu không có lão nhân gia đến giúp, đệ
tử không làm sao xử được vụ án vừa rồi. Bay đâu, đem bao đồ kia thưởng cho
người hầu của Thánh tăng đi.
- Xin cám
ơn lão gia.
Tế Ðiên nói rồi cáo từ, đem hai bao đồ đó cho
Triệu Phước và Triệu Lộc mỗi người một bao rồi trở về nhà nhị viên ngoại.
Ðào kiếm được một khối thuốc, Tế Ðiên đem chế cho lão thái thái rửa mắt,
mắt bèn trong sạch lại, liên tiếp trong vòng ba ngày, mắt trong thấy ánh
sáng lại được. Triệu Phụng Minh sai đứa gia nhân về đến Lâm An báo tin, để
Tế Ðiên ở lại trị bệnh cho lão thái thái càng ngày càng bớt nhiều, Tế Ðiên
ở lại Côn Sơn ba tháng, suốt ngày cùng Triệu Phụng Minh bàn chuyện văn
chương, ngày kia bỗng có gia nhân vào báo:
Hiện có
hai vị Ban đầu ở Lâm An đến thỉnh Tế Công vì một đại sự khẩn cấp.*
Mừng giữ chánh hoa, quần hùng kết bái
Dạo thành Lâm An may gặp Vương Thông
Tế Ðiên ở huyện Côn Sơn trị bệnh mắt cho lão
thái thái đã lành, mấy lần muốn từ biệt nhưng nhị lão gia cứ nài nỉ cầm
cọng mãi, mỗi ngày cùng nhau đàm luận thi văn. Tế Ðiên đối đáp như nước
chảy, nhị viên ngoại lại càng thêm nể phục, tiếc rằng mình gặp Tế Công quả
trễ, nếu gặp sớm hơn văn chương sẽ phát triển rất nhiều. Tế Ðiên ở lại nhà
Triệu Phụng Minh lần lữa được một trăm ngày, ngày kia gia nhân đưa vào hai
vị Ban đầu ở nha Thái thú tại Lâm An. Hai vị Ban đầu đến trước mắt Tế Ðiên
thi lễ và thưa:
- Bạch
Thánh tăng, từ lâu lão nhân gia đã chưa về Lâm An, ở đó vừa xảy ra việc
kinh thiên động địa nên chúng tôi đặc biệt thỉnh lão nhân gia giúp cho.
- Hai vị
Ban đầu, việc gì thế?
Hai vị Ban đầu bèn đem việc thuật lại tỉ mỉ,
ấy là: Lộ Tây Xuyên mới xuất hiện một tên giang hồ đại đạo. Người này họ
Hoa tên Trung, tự Vân Long, có trác hiệu là Càn khôn đạo thử. Mới 18 tuổi
mà đã lưu đãng khắp lục lâm, hay đi cùng với Quỷ đầu đao Trịnh Thiên Thọ,
họ thường cư ngụ ở nhà Ðiền Quốc Bổn ở Trấn Sơn. Hắn là người văn võ toàn
tài, lại có tật thích hái hoa, kết giao với mấy mươi người, thân nhất chỉ
có năm, đều là những nhân vật có tên tuổi ở chốn lục lâm mà người ta
thường gọi là Ngũ quỷ. Ấy là Khai phong quỷ Lý Diệu Minh, Kê minh quỷ Toàn
Ðức Lượng, Vân trung quỷ Trịnh Thiên Phước, Bồng đầu quỷ Văn Phương, Hắc
phong quỷ Trương Vinh, thiên hạ đều biết chúng là năm quỷ một sòng ở Tây
Xuyên. Nhân vì tên chủ chứa là Ðiền Quốc Bổn dọn đi đâu không biết, bọn
chúng chẳng có đất dung thân nên mỗi người tản lạc về nhà thân hữu. Hoa
Vân Long hái hoa gây án, để lại tới 9 cái mạng. Tất cả đều là trước gian
dâm, sau giết mạng, quan tổng lãnh địa phương truy tìm hắn rất ngặt. Hắn
nghĩ rằng đất này không thể ở lâu được nên rời bỏ Tây Xuyên. Ðến huyện
Ngọc Sơn ở Giang Tây, hắn nghe nói ở đây có một vị quan bảo tiêu rất giàu
có là Oai trấn bát phương Dương Minh, một vị anh hùng chuyên giao kết với
các hào kiệt trong thiên hạ. Hoa Vân Long bèn mò tới Như Ý thôn ở Phụng
Hoàng Lãnh để bái phỏng Dương Minh. Dương Minh nghe bẩm báo biết Hoa Vân
Long là tên tặc hái hoa nên không tiếp. Gia nhân bảo là chủ tôi đi vắng,
Hoa Vân Long chẳng biết làm sao nên lụi thủi ra về.
Qua mấy
ngày có người cho biết Dương Minh có ở nhà, Hoa Vân Long lại đến ra mắt
nhưng vẫn không được gặp. Ba lần như vậy, Dương Minh mới cho vào. Vốn là
người khéo ăn nói, đối đáp như nước chảy, Hoa Vân Long thấy Dương Minh
mình cao 8 thước, lưng nhỏ vai to, đầu đội khăn xếp đoạn màu lam, phía
trước có thêu hai con rồng đang vờn đóa đào nhung, mặc một tiễn tụ bào màu
xanh, thấp thoáng đôi vớ thêu hoa hồng đoạn, mặt như cổ nguyệt, mày hình
chữ bát, mắt như sao sáng, tam sơn ngay ngắn, miệng rộng hình chữ tứ, dưới
càm phất phơ ba chòm râu bạc trước ngực, ngũ quan thanh tú, phẩm chất khác
thường. Hoa Vân Long lấy làm vui, nói:
- Tiểu đệ
đã lâu ngưỡng mộ đại danh huynh đài, nhưng không có cơ hội gặp gỡ, nay may
mắn được hội ngộ thật là tam sanh đại hạnh.
- Ngu đài có tài đức chi đáng được để lòng
yêu mến. Mấy lần hiền đệ tới thăm mà chưa may mắn được bồi tiếp.
Hai người
nói mấy câu khách sáo mở đầu chào hỏi. Hoa Vân Long nói:
- Tiểu đệ
đất khách bơ vơ, thân trẻ dại khờ, cầu xin huynh đài dạy bảo.
Dương Minh thấy Hoa Vân Long nói năng hòa
nhã, rất mừng, bèn lưu lại khách sảnh uống rượu. Trong câu chuyện có đề
cập đến mấy dụ án mạng hái hoa ở Tây Xuyên, Hoa Vân Long cũng biểu lộ lòng
hối cải. Dương Minh muốn tổ chức lễ ăn mừng thủ chánh giới dâm hoa, khi đã
mang hoa này rồi thì không còn hái hoa nữa, Hoa Vân Long cũng đồng ý,
Dương Minh phát thiếp đi mời các anh hùng, trong đó có: Truy phong yến tử
Hoàng Vân, Thiết diện dạ xoa Mã Kính, Thiên lý độc hành Vương Ðức Thụy,
Phi thiên hỏa tổ Tần Nguyên Lượng, Lập địa ôn thần Mã Dao Hùng, Truy phong
yến tử Diệu Ðiện Quang, Hóa độ lôi tinh Lưu Thiên Hóa, Ðăng bình bộ thủy
Ðào Phương, Ðạp tuyết vô ngân Liễu Thụy, Thuận thủy thôi châu Ðào Ngân,
Trích tinh bộ đẩu Ðái Khuê, Phi thiên quỷ Thạch Thành Thụy, Dạ hành quỷ
Quách Thuận, Tam xoa quỷ Dao Ðồng, Kim kiếm quỷ Tiêu Lượng, Luật lịnh quỷ
Hà Thanh, Thám hoa quỷ Mã Thành, Ải nguyệt phong Bào Lôi, Lôi Minh, Trần
Lượng… cộng tất cả 36 người kết bái, cũng chúc mừng Hoa Vân Long giữ chánh
giới dâm hoa, mọi người cùng trích huyết hòa rượu uống thề. Sau khi mọi
người giải tán, Hoa Vân Long vẫn ở lại nhà Dương Minh, không việc gì cũng
đến phiêu cục học cách điều hành việc của Dương Minh và học thêm một pho
Bát quái triệu hoàn đao. Ở luôn đó ba năm có lẻ, ngày kia Hoa Vân Long
muốn lên thành Lâm An chơi, Dương Minh lấy cho 100 lượng bạc, khi đi dặn
dò chớ có sinh sự lôi thôi, không có việc gì nên về sớm. Rời thôn Như ý ở
Phụng Hoàng Lãnh ra, cứ đói ăn khát uống, ngày đi đêm nghỉ, ngày kia đến
thành Lâm An, trước hết đến cửa Tiền Ðường, trên đường cái người qua lại
nhộn nhịp, bán buôn phố chợ tấp nập, xế bên đường có một tòa tửu lầu với
bảng hiệu Vọng Giang lâu, với những tên rượu tên trà nổi tiếng, hai cột
trụ hai bên có đôi liễn đề rằng:
Rượu vào trời đất rộng,
Bầu rót tháng năm dài.
Hoa Vân Long định lên lai rai vài chén rượu
bèn thả bước tới gần. Nơi thang lầu người xuống lên rất nhộn nhịp, trên
lầu có một chiếc bàn, ngồi xuống định kêu rượu uống, Hoa Vân Long nhìn
trực sang chiếc bàn đặt dưới cửa sổ phía Ðông, một người ngồi sẳn ở đó tự
bao giờ, người này đầu đội khăn 6 múi màu tía, mình mặc áo tụ bào cùng
màu, lưng thắt dây da, bên hông giắt một yêu đao, chân mang giày đế mỏng
để lộ đội vớ bằng đoạn xanh thêu hoa. Da mặt hơi tía, trong tía ửng hồng,
hai chân mày rộng đen thui trên đôi quái nhãn đen trắng phân minh. Tam sơn
cân đối, dưới chữ tứ bộ quai râu nón đâm tua tủa. Gương mặt oai phong dẫy
đầy sát khí. Hoa Vân Long thấy người đó đang ngồi nhâm nhi trước bàn rượu
lật đật bước tới thi lễ, nói:
- Nhị ca mạnh giỏi, lâu quá không gặp, từ khi
chúng ta chia tay ở Tây Xuyên, thấm thoát đã bốn năm dài, nào ngờ gặp nhau
ở chốn đô hội này, huynh đài vẫn khỏe chứ?
Người ấy
cười hà hà nói: Té ra là Hoa nhị đệ.
Thật là:
Có duyên ngàn dặm không ngăn,
Vô duyên gặp mặt cũng bằng người dưng!
Người mà Hoa Vân Long vừa gặp họ Vương tên
Thông, trác hiệu là Thiết thối viên hầu, một tên giang dương đại đạo ở Tây
Xuyên, với Hoa Vân Long là đôi bạn thiết. Ðã lâu mới gặp lại, hai người
rất mừng bèn bày tiệc mới liên hoan. Vừa uống rượu, Vương Thông hỏi:
- Này nhị
đệ, từ ngày chia tay ở Tây Xuyên, hiền đệ trú ngụ ở đâu mà hôm nay trôi
dạt đến chốn này?
Hoa Vân
Long mới đem việc gặp Oai trấn bát phương Dương Minh ở Giang Tây và kết
bái với 36 anh em trong lễ mừng thủ chánh giới dâm hoa thuật lại tỉ mỉ và
hỏi:
- Huynh
trưởng hôm nay đến chơi ở đây có việc gì không?
- Ta đến đây cốt tìm một kẻ thù, vì anh ta
làm chức thư lại ở phủ Thành Ðô, vì 200 lượng bạc làm tang vật mà bị tên
cẩu quan bắt bỏ ngục, rồi buồn tình chết trong ngục thất. Lúc đó ta không
có ở nhà, đến chừng về mới hay cớ sự. Ta muốn tìm tên cẩu quan ấy để báo
thù, nào ngờ hắn đã chuyển đi nơi khác, ta đến kinh đô là cốt đê tìm hắn,
hôm nay ta mới tới đây chưa có trọ ở đâu, hai chúng ta cùng ở một chỗ cho
vui.
- Ðược,
tôi cũng mới đến.
Hai người đang nói tới đó bỗng nghe có tiếng
chân lộp cộp từ thang lầu, một người đang cầm giỏi trái cây đi lên, người
này độ tuổi 40, đầu đội khăn vải xanh, quần áo cũng cùng màu, vớ trắng làm
lộ rõ đôi giày màu xanh cũ. Trên khuôn mặt vàng ợt, đôi mắt tròn long lanh
dưới cặp mày nhỏ, dưới cái trán nhăn, chiếc mũi ó dòm xuống đôi môi nứt nẻ
với bộ râu chết nước đầu này một cọng, đầu kia vài ngoe. Người ấy đến các
bàn mời mua lần lượt, khi đến mời mua ở bàn Hoa Vân Long bèn để giỏ xuống,
nói:
- Chu
choa, té ra là hai vị thái gia, tiểu nhân xin kính chào.
Nói xong,
người ấy quỳ mọp xuống đất, dập đầu cộp cộp, Hoa Vân Long nhận ra mới nói:
- Ta tưởng ai, té ra là Lưu Xương.
Nguyên
Lưu Xương sanh quán tại Tây Xuyên, sống với bọn lục lâm đã lâu, làm công
việc phổ ky hầu bàn. Nhân vì gặp việc rã đàn tan nghé, hắn mới trốn đến
Lâm An buôn bán lặt vặt qua ngày. Hôm nay gặp bọn Hoa Vân Long mới đến thi
lễ. Vương Thông nói:
- Thôi
đứng dậy đi, Lưu Xương, ngươi độ này có khá không? Và hiện ở đâu? Ở đây có
chỗ nào phồn hoa náo nhiệt ngươi hãy nói cho ta biết, bọn ta mới tới đây
lần đầu, cái gì cũng lạ hết.
- Hai vị thái gia muốn đi thì ở đây có Tây
Hồ, núi Thành Hoàng thiên hạ đệ nhất danh, đều là những chỗ náo nhiệt cả,
hai vị thái gia muốn đi chơi thì tôi sẽ dẫn đi. Tối lại không cần ngủ ở
khách điếm, tôi có một gian thượng phòng bên trong rất sạch sẽ lại không
có ai tới lui lộn xộn, cũng có thể ngủ được.
Hoa Vân
Long nghe nói vậy rất vừa ý, Lưu Xương cũng ngồi vào cùng bọn ăn uống. Ăn
xong Vương Thông trả tiền, ba người thong thả ra khỏi quán rượu. Bên đường
người đi qua lại dập dìu, thả bước tới núi Thành Hoàng, ở đây thật là nơi
tuyệt hảo! Cây cối um tùm, khách du tới lui không ngớt. Ðang đi, bỗng
ngược chiều đi lại một chiếc kiệu nhỏ, bên trong ngồi ung dung một người
nữ, mặt như hoa lê, má như nhụy hạnh. Thật là:
Tiên tử Dao Trì có khác,
Hằng Nga nguyệt điện không bằng.
Hoa Vân
Long vốn là tay sành hái hoa, nếu không phải là người tuyệt đẹp thì không
để mắt tới, vậy mà khi thấy người trong kiệu, tà tâm phát động, ao ước
không thôi, theo riếc chiếc kiệu ấy đến cửa Tiền Ðường, thấy kiệu đi thẳng
vào Trúc Am ở đường Bắc. Hoa Vân Long lững thững trở lại thì cũng gặp Lưu
Xương và Vương Thông đi tới. Ðến chỗ không có ai, Hoa Vân Long mới hỏi:
- Này Lưu
Xương, ngươi có biết người nữ ngồi trong kiệu đó không?
- Người đó hả? Nhị thái gia ơi, đừng hòng mơ
tưởng đến làm chi, cô ta là con gái của Triệu Thông Phán, hứa gả cho con
của Tôn Hiếu Liêm, chưa kịp thành hôn thì con của Tôn Hiếu Liêm đã chết,
con gái họ Triệu đòi đi điếu tang, nói: - Tôi với con ông có danh mà không
có phận vợ chồng, xin mở nắp quan tài để nhìn mặt lần cuối. Người họ Tôn
mới mở nắp quan tài ra, cô nương ấy mới hớt tóc trên đầu mình để giữ phận
góa bụa, cha mẹ hai bên xúm lại can ngăn không được. Cô ấy giận đến am Ô
Trúc, tập sự xuất gia, xuống tóc tu hành, lão nhân gia đừng mơ tưởng làm
chi vô ích, không được đâu!
Hoa Vân
Long nghe nói trong lòng phát động, muốn ngay trong đêm đó vào ni am hái
hoa.*
Gặp tiết phụ hái hoa không toại ý
Thái sơn lầu gây án mạng giết người
Nghe Lưu Xương nói, Hoa Vân Long lẳng lặng
không nói gì, ba người trở về nhà Lưu Xương ăn uống và ngủ tại đó, trống
đã sang canh mà Hoa Vân Long trằn trọc không sao ngủ được. Thấy Vương
Thông và Lưu Xương đang ngủ say bèn trở dậy thay đồ dạ hành, đem đồ mặc
ban ngày gói lại cất vào trong bao cột ngang thắt lưng, dắt theo cương đao
mở cửa bước ra ngoài, bên ngoài sao sáng đầy trời, trăng non chếch về Tây
mờ ảo. Vượt tường đi ra trên đường phố vắng vẻ ít người qua lại. Bên ngoài
ni am, Hoa Vân Long rảo mắt nhìn bốn phía. Ngôi am miếu này là đại điện ba
tầng, bên đông chánh điện có một cửa nối liền với dày nhà phụ. Ở dãy nhà
này, ngoài ba gian thượng phòng ở phía Bắc, hai bên đều có ba gian phối
phòng. Phía chánh Nam của dãy nhà này là một vòng tường bên trong tùng
trúc sum suê trông rất trang nhã. Ở phòng chánh Bắc ánh đèn lấp lánh kèm
theo tiếng đọc kinh rì rầm, Hoa Vân Long từ nóc nhà Ðông phối phòng nhảy
xuống, thẳng đến bên hành lang Bắc thượng phòng. Ở bên ngoài xoi giấy cửa
sổ nhìn vào, phía trước sát vách có một cái giường nhỏ, trên mặt bàn để
một cái đèn dầu, bốn ni cô nhỏ khoảng 14, 15 tuổi đang ngồi vây quanh đọc
kinh. Tựa vào tường phía Bắc có một cái bàn dài, trên đó có mấy chồng kinh
xếp ngay ngắn. Phía đầu chiếc bàn dài này có kê chiếc bàn bát tiên với hai
ghế ngồi, ngồi đầu hết là vị sư già trên 60 tuổi, gương mặt hiền từ phúc
hậu. Hoa Vân Long thấy ở đây không có thiếu phụ còn tóc bèn lướt qua Ðông
phối phòng. Ðến gian phía Bắc xoi lỗ giấy nhìn vào, ở đây cũng bài trí như
gian vừa rồi. Ngồi bên ngọn đèn đọc kinh chính là thiếu phụ ngồi trong
kiệu hồi chiều. Ðang ngồi tụng kinh thì bỗng Triệu thị giật mình đánh thót
vì bỗng nhiên một người đàn ông mặc áo xanh lưng thắt đao sáng giới từ
ngoài xô cửa bước vào. Triệu thị lật đật hỏi:
- Ông là ai? Ở đây là thiền môn thanh tịnh,
đang đêm đến đây làm gì? Nói mau!
- Nương tử ơi, hồi chiều gặp nàng ngồi kiệu
quá núi Thành Hoàng về đây, nhan sắc mỹ miều quá, tôi không dứt ra được.
Tối nay tôi đến đây gặp nàng, xin nàng nghe tôi cùng chia vui trong khoản
khắc.
Thiếu phụ
nghe tới đó, đỏ mặt trầm giọng:
- Biến
ngay, nếu không tôi la lên đó, sư phó tôi đến đây bắt ông lên huyện quan,
chừng đó ăn năn không kịp đấy.
Hoa Vân
Long nghe nói nổi giận:
- Ðược,
nghe lời ta thì dễ, còn không chịu thì hãy coi đây!
Nói rồi
rút phăng con dao ở phía sau lưng, thiếu phụ vốn là một liệt phụ vội la
toáng lên:
- Bớ
người ta, nó giết người, cứu tôi với.
Hoa Vân
Long nghe sợ có người đến bèn tới chộp mớ tóc xanh của người thiếu phụ lia
qua một đao kết liễu tính mạng. Ðáng thương trang hồng phấn mỹ miều, phút
chốc đi về cõi mộng! Hoa Vân Long trong một phút bồng bột mà tối nay giết
chết một mạng người, lòng cảm thấy ăn năn. Bỗng nghe từ bên ngoài tiến vào
một lão ni cô hỏi:
- Ai ở đây làm gì mà ồn ào thế?
Vừa nói vừa xô cửa bước vào, Hoa Vân Long gấp
quá bèn nhắm ngay đầu bà bửa xuống một dao. Bà ni cô né đầu qua lệch, lưỡi
dao xuống nhằm bả vai. Hoa Vân Long thừa cơ hội đó thoát ra khỏi phòng,
thót lên mái nhà, theo đường củ trờ về chỗ ngủ. Lưu Xương lúc đó mới vừa
thức dậy hỏi:
- Hoa nhị
thái gia đi đâu về đó?
Hoa Vân
Long cũng không giấu giếm, đem hết mọi chuyện hái hoa vừa rồi thuật lại
hết, Vương Thông cũng vừa thức dậy, nghe hết mọi chuyện mới nói:
- Nhị đệ
mới đến chỗ này mà gây ra trọng án như thế, e rằng không ở được lâu.
Hoa Vân Long mỉm cười nói:
- Không
sao đâu, địa phương này chỉ nhờ vào mấy tên Ban đầu thôi, tôi có tai mắt
hết rồi không cần phải lo về phía ấy.
Nói xong
hai người trở dậy, trời đã sáng tỏ, Hoa Vận Long mới bảo:
- Lưu Xương, hôm nay ngươi cứ đi buôn bán như
thường ngày, không cần phải lo cho chúng ta.
Sau khi Lưu Xương đi rồi, Vương Thông và Hoa
Vân Long đi ra cửa Tiền Ðường, trên đường phố người đông như mắc cửi. Họ
đang truyền về tin tức lát nữa khám nghiệm thây ở am Ô Trúc, Vương Thông
nói:
- Này nhị
đệ, chúng mình đi kiếm chỗ nào thanh nhã uống rượu đi, đừng đi dạo nữa.
Hai người tiến vào thành, thấy phía Bắc đường
Phụng Sơn có một tòa đại tửu quán Thái Sơn lầu, định bụng đến uống rượu,
hai người rảo bước tiến vào, thấy bên trong bàn ghế đầy đủ nhưng không có
khách ngồi, hai người bước thẳng lên lầu thấy có một người ngồi ngay bàn
chưởng quỹ, người này mặt như bôi phấn xanh, đầu đội khăn tam đoạn bốn gốc
màu xanh, mình mặc áo cừu quí màu lam, mày rô mắt lộ, mặt lồi lõm khó coi,
bốn năm tên chạy bàn nhưng không có vẻ gì là buôn bán cả, hai người ngồi
cả buổi cũng không thấy ai hỏi han gì hế. Một lát nghe người chưởng quỹ
mặt như hoa phấn xanh, nói:
- Này tụi phổ ky, hồi tao chưa dậy, tụi mày
nói chuyện gì mà ồn lên thế?
- Ðừng nói đến làm chi, lát nữa ăn cơm rồi
ông đi mà coi. Người cửa Tiền Ðường có am Ô Trúc, bên trong có một sương
phụ thủ tiết tu hành. Hôm qua tên gian tặc nào đó lẻn vào giết chết, lại
còn chém trọng thượng bà ni cô già nữa, không bao lâu đây quan sẽ đến khám
nghiệm, ông coi việc này có rùng rợn không?
- Tên
giặc này thật đáng giận, đáng tiếc cho người liệt phụ như vậy mà phải chết
về tay tên giặc, chắc tên giặc ấy bị bề trên chơi cửa cha, hắn tức đi báo
thù cũng nên?
Hoa Vân
Long tức muốn ói máu mà nói không được, chính mình cũng không biết làm sao
cho hả hơi, bèn dậm chân lên sàn gác một cái rầm, nói:
- Tụi bây
ở đây làm cái thái gì? Bộ không có con mắt hà? Hai thái gia ngồi đây cả
buổi mà không thấy đứa nào hỏi tới một tiếng. Buôn bán cái gì lạ vậy?
Phổ ky
nghe vậy cũng rợn mắt lên, nói:
- Nè đừng có lôi thôi, bộ ngươi không có con
mắt chắc, ngươi thử coi xem cái quán này của ai lập ra? Ta bảo cho ngươi
biết nhé, từ ngày khai trương đến giờ bọn ta đánh không biết bao nhiêu
người rồi đấy. Côn đồ thổ phỉ gì ta cũng đánh tuốt, đánh xong còn trói lại
giải lên quan huyện nữa chứ. Ta làm phúc nói cho ngươi biết để mà liệu
hồn.
Hoa Vân
Long nghe mấy câu đó, trợn mắt hét lên:
- Nhị
thái gia chẳng cần biết cái quán này của ai, đừng có hòng dọa nạt, ta
phóng hỏa đốt lầu này cho mi biết tay, đi gọi chủ ngươi lại đây để coi hắn
có ba đầu sáu tay gì cho biết!
Nguyên
ông chủ của tửu lầu này là Tịnh gia thái tuế Tần Lộc, cháu của Tần An làm
quản gia của Tần thừa tướng. Tòa tửu lầu này lập ra cốt không phải để bán
rượu và thức ăn như những nơi khác mà là chạy chọt chức quan viên, nhờ Tần
Lộc lo lót với Tần tướng phủ. Vì vậy lui tới đây là những kẻ buôn bán sỉ
hoạn rất có thế lực. Hôm nay nghe Hoa Vân Long nói những lời ngang bướng
đó, Tần Lộc từ phía sau quầy bước ra, nói:
- Mi là cái thá gì mà dám ở đây nói năn sàm
sỡ thế. Bây đâu, đánh nó cho ta! Ðánh xong cầm danh thiếp của ta giải nó
lên huyện!
Hoa Vân
Long nghe nói, tức tràn hông, với tay rút con dao ra. Tần Lộc thấy vậy
nói:
- Mi dám
giết người không mà dám cầm dao? Nè, mi chém ta đi.
Hắn nghĩ
mình là người có thế lực ai cũng kiêng nể nên vừa nói vừa đưa gáo dừa ra
trước. Hoa Vân Long nói:
- Mạng mi
kể số gì? Giết ngươi còn thua giết con bọ xít.
Nói rồi
xuống tay ngay. “Phụt”, một cái, đầu Tần Lộc lăn long lóc trên đất. Tên
phổ ky sợ quá, kêu “Má ơi” rồi ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu. Nào ngờ
đâu chân mềm nhũn vừa rên vừa lết xuống. Ngay lúc đó có người chạy đến báo
với quan chức địa phương:
Chủ nhân
của tửu lầu chúng tôi bị hai người kia giết rồi!
Các quan
hô: Mau bắt nó!
Và kéo nhau đến lầu vây bắt. Kéo đến nơi trên
lầu đã vắng tanh, hung thủ không còn ở đó nữa! Hoa Vân Long cùng Vương
Thông đã từ cửa sổ nhảy xuống lầu lẫn vào đám đông nhìn lại, Thái Sơn lầu
bị người vây kín mít. Có ai nói:
- Giặc
chạy mất rồi!
Có người
nói:
- Không hề gì, bọn giặc trốn không khỏi đâu!
Nha môn thái thú chúng ta có bốn vị Ban đầu tên là Sài Nguyên Lộc, Ðỗ Chấn
Anh, Lôi Trí Viễn, Mã An Kiệt. Bốn vị này thuộc vanh vách tên của bọn
giang dương đại đạo. Bọn này nội trong ba ngày thế nào cũng tóm được!
Hoa Vân
Long đứng trong đám đông nghe rõ hết và ghi nhớ trong bụng, cùng với Vương
Thông ngược dòng người đi vào một tửu quán, tìm chỗ trang nhã uống rượu.
Vương Thông nói:
- Hiền
đệ, em làm náo động quá không tốt đâu! Hôm qua mới vừa đến đây, tối lại em
giết chết một mạng người, bữa nay còn giết thêm một mạng nữa.
- Tôi xin
nói cho đại ca biết, đã đến đây tôi phải làm cái gì kinh thiên động địa
mới được. Vừa rồi là tại họ muốn chết mà thôi. Hồi nãy tôi nghe ở địa
phương này có bốn cái tên Mã khoái tài giỏi lắm, tôi muốn quậy một trận
cho nó biết tay. Tối nay tôi sẽ vào tướng phủ lấy đầu Tần Hỷ là Tể tướng
đương thời rồi tôi ở lại Lâm An này nửa năm xem có nhân vật nào dám đến
bắt tôi hay không?
- Hiền
đệ, em chắc là gan mật đầy mình?
- Tôi đâu
dám nói là mình không có?
- Hiền
đệ, nếu em dám làm việc kinh thiên ấy, sư huynh cũng tình nguyện đi với.
Hai người đều là bợm nhậu, bị Vương Thông nói
khích mấy câu, Hoa Vân Long hào khí bốc cao. Ăn uống xong, hai người thẳng
đến phường Tần Hòa để dọ đường. Dọ đường xong họ tìm đến một quán rượu
khuất vắng để bàn luận kế hoạch. Chờ trời tối, họ tìm chỗ vắng thay đồ dạ
hành, còn đồ mặc ban ngày bỏ vào bao cột lại mang theo. Ðến Tần tướng phủ,
họ nhảy lên tường rồi giở thuật phi thiềm tẩu bích đi trên mái nhà như ở
đất bằng. Vào đến nội trạch của tướng gia, hai người đi tìm kiếm khắp nơi,
thấy trong Bắc thượng phòng phía sau có ánh đèn lấp lánh, hai người nghĩ
bụng: “Ðây là nội trạch, chắc là chỗ ở của Thừa tướng đây!”.
Nhìn vào bên trong thấy hai con a hoàn trạc
14, 15 tuổi đang ngồi trực đêm, trên bàn ngọn đèn sáp đang cháy lung linh.
Hai người từ nóc nhà nhảy xuống, Hoa Vân Long lấy trong đãy ra một cây
muột hương đốt lên đưa vào phòng. Giây lát hai a hoàn ngủ say như chết.
Hai người thong thả tiến vào, định chắc là chỗ ở của Thừa tướng, nào ngờ
đó là phòng ngủ của Thừa tướng phu nhân, trên đầu bàn nằm cộm lên một túi
gấm, trong đó đôi vòng Bạch ngọc kỳ xảo lung linh ánh qua lớp túi, hai
vòng này nửa thiên nhiên, nửa nhân tạo. Thật ra nó là một vật tiến cống
của ngoại quốc bị Thừa tướng giữ lại. Hoa Vân Long hỏi:
Vương nhị
ca, anh cần món này không?
- Ta
không cần đâu, chú cứ lấy đi!
Ngoảnh
lại thấy kế bên có chiếc hộp phụng quan, bên trong có một chiếc phụng quan
thùy châu với 13 hột bửu bối, Hoa Vân Long cũng bỏ luôn vào túi rồi bước
ra. Thấy trên bàn bút nghiên để sẵn bèn cầm viết, viết lên tường hai bài
thơ. Viết xong ném bút lên bàn rồi ra hợp với Vương Thông trở về nhà trọ.
Sáng ra, Thừa tướng dậy sớm đi chầu. Vào đến bên trong thấy hai a hoàn hôn
mê bất tỉnh, vào đến phòng trong thấy túi đựng vòng ngọc và phụng quan
không còn nữa, vội sai gia nhân cứu tỉnh phu nhân và bọn xử nữ. Thấy thơ
đề trên vách mới biết là đêm hôm có trộm đến viếng.*
- o0o -
Hồi
thứ 38- 42 | Mục Lục
| Hồi thứ 48-51
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Tịnh Nguyên, Tịnh Hương,
Thanh Tuấn, Bảo Tịnh
Trình bày : Nhị Tường
Bắt đầu đánh
máy: 01-05-02
Cập
nhật : 01-07-2002