TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Một
Nơi quán rượu, Tô Bắc Sơn gặp Hàn
lão
Sàn để hạ, Tế Thiền
sư độ anh hùng
Tế
Ðiên dẫn Tô Bắc Sơn và cha con Hàn Văn Thành đến một nhà nọ. Bên trong
nghe tiếng kêu, có một người đi ra, HànVăn Thành thấy người này bèn nói:
- Phải
rồi, người này tới đòi tiền tôi và đưa người tới bắt em gái tôi đây nè!
Tô Bắc
Sơn coi kỹ lại là Tô Phước bè Kêu Tô Lộc, Tô Thăng níu Tô Phước lại. Tô
Phước đây vốn là người ở huyện Kim Hoa, cha mẹ hắn mang theo lánh nạn,
nghèo quá mới bán hắn cho Tô viên ngoại với giá 50 lượng để làm thơ đồng.
Từ ngày vào làm thơ đồng, viên ngoại đối xử với hắn rất tử tế, Tô Phước
lại có tật xấu là khoái ky cóp tiền bạc, lại hay uống rượu như hũ chìm.
Khi say rượu, mở miệng là mắng chửi không kể ai lớn nhỏ. Ngày kia, đồng
bạn đầy tớ mới khuyên dứt hắn:
- Tô
Phước ơi, anh đừng có làm ồn ào như vậy! Anh hay mắng chửi người ta lỡ
viên ngoại nghe được là khổ cho anh đấy!
Tô Phước
say lè nhè, nói:
- Tôi
nói cho các anh biết, đừng nói là viên ngoại rồi tôi ngán ổng đâu ngay đến
hoàng thượng tôi muốn đánh là đánh liền coi ổng làm gì tôi? Viên ngoại là
người thường thôi, nghe chửi thì nghe có làm gì được tôi nào!
Ðang lúc
Tô Phước nói tới đó, viên ngoại ở bên ngoài bước vào. Nghe được tiếng Tô
Phước la hét trong nhà, viên ngoại nghĩ thầm: “Cái thằng Tô Phước này quá
lắm, tự tung tự tác chẳng coi ai gì hết!”. Lâu nay Tô Phước ra ngoài làm
việc càn rỡ, tiếng đồn bất hảo nghe đầy tai viên ngoại, hôm nay lại nghe
Tô Phước đang la lối khoác lác bậy bạ trong nhà, viên ngoại bèn nổi giận,
sai gia nhân kêu Tô Phước lại, bảo:
- Này
Tô Phước, lâu nay mi ra ngoài, mượn thế ta lường gạt lấn hiếp người khác,
tự tung tự tác, lại còn rượu chè say sưa, mắng chửi la ối om sòm, ta biết
mà chưa thèm nói tới. Hôm nay mi quen nói say sưa, ăn nói càn rỡ như vậy,
ta không thể nào dung thứ ngươi được nữa! Ðáng lý ra ta giải mi đến nha
môn cho họ sửa trị ngươi cho biết thân, nhưng gia đinh ta hiền đức không
nỡ làm chuyện ác đức như vậy, chỉ vì ngươi bất nhân, ta đây cũng không thể
trọn nghĩa được! Giấy nợ bán mình 50 lượng bạc của mi, ta cũng không cần
nữa.
Nói
rồi cầm giấy nợ kê lửa đốt bỏ, rồi bảo gia nhân tống khứ Tô Phước ra khỏi
nhà, đồ đạc riêng cho mang theo hết để từ nay không còn bén mảng đến cửa
nữa. Tô Phước ra khỏi nhà viên ngoại, mang theo mấy rương đựng quần áo và
hơn 200 lượng bạc mà lâu nay chắt mót được, kiếm phòng trọ thuê ở. Trong
tay có sẵn tiền, lại tuổi trẻ không người dìu dắt, Tô Phước không có việc
làm, suốt ngày lêu lổng và kết giao với một người họ Dư tên Thông có ngoại
hiệu là Dư lân giáp. Dư có nhà ở ngõ hẻm thứ hai, nhà chỉ có hai vợ chồng
sống bằng nghể dắt mối, thấy Tô Phước tuổi còn nhỏ lại có tiền, Dư Thông
mới đưa Tô Phước về nhà mình và kết nghĩa anh em. Tô Phước ở nhà Dư Thông
hơn một năm, có bao nhiêu tiền dành dụm đều tiêu xài hết. Dư Thông thấy Tô
Phước hết tiền bèn có ý đuổi Tô Phước đi. Tô Phước lại hay cãi vã với Dư
Thông, hai bên không nhường nhịn như trước. Vợ Dư Thông ngầm bảo cho Tô
Phước biết: “Chú liệu cách kiếm tiền đi chớ! Nếu kiếm tiền không ra thì
anh Dư Thông nói rồi đó, không cho chú ở nữa! Chú không có tiền, chỉ ăn
không phá gạo, bọn tôi không nuôi nổi chú đâu!”.
Tô Phước
nghe nói, chột dạ: “Tiền đã hết, giờ biết tính sao đây?”. Bỗng chợt chớ
Hàn Văn Thành lúc mới khai trương mượn viên ngoại mình 200 lạng bạc, hồi
đó mình đưa anh ta, giờ kiếm anh ta đòi chắc được tiền. Hôm sau Tô Phước
kiếm Hàn Văn Thành đòi tiền, Hàn Văn Thành hứa sẽ bán nhà trả nợ. Hàn Văn
Thành cũng không biết Tô Phước đã bị bọn Tô Bắc Sơn đuổi từ lâu rồi. Một
hôm Dư Thông nói:
- Tô
Phước, chú thiệt có chủ ý đòi tiền Hàn Văn Thành không? Nếu thiệt, tôi có
ý như vầy: Hiệu La công tử ở Tỉnh Nhai muốn bỏ ra vài ba trăm lạng bạc để
mua một nàng hầu. Chúng ta đưa người đến kiếm Hàn Văn Thành đòi tiền, nếu
Hàn Văn Thành có thì thôi, còn nếu không thì sẵn em gái anh ta đó, diện
mạo xinh đẹp đáo để, chúng ta cướp đem về bán cho La công tử được vài trăm
lượng đâu có mất, chú tính thế nào? Còn chờ Hàn Văn Thành bán nhà trả hả,
biết đến chừng nào bán được mà chờ?
Tô Phước
nghe cũng có lý, bèn nói:
-
Phải đó, anh đi quy tụ người đi, ngày mai chúng ta sẽ đi đòi nợ, nếu anh
ta không có tiền thì ta cứ bắt quách em gái của anh ta cho xong việc.
Dư Thông
đi ra rủ rê một lát được hơn 20 tên đều là dân đầu trộm đuôi cướp. Hôm sau
Tô Phước dẫn Dư Thông, cả vợ Dư Thông là Mã thị cùng bọn giựt dọc đi đến
nhà Hàn Văn Thành đòi nợ. Hàn Văn Thành ra nói:
- Này Tô
quản gia, tôi đã nói nhờ anh về thưa lại với viên ngoại chờ tôi bán nhà
xong, biến sản nghiệp này thành ra tiền mới trả được cho người. Sao hôm
nay anh còn đến nữa?
-
Viên ngoại tôi nói chờ bán nhà lâu quá, bây giờ anh không có tiền hả, viên
ngoại tôi bảo bắt em gái anh trừ nợ.
Nói rồi,
Mã thị dẫn bọn kia áp tới bắt Hàn cô nương trói lại đẩy lên xe chạy đi.
Hàn Văn Thành cản lại, bị bọn ấy đánh cho một trận, Hàn lão trượng chạy ra
can ngăn cũng bị xô cho một cái xiểng niểng, những người hàng xóm thấy bất
bình nhảy vào can thiệp cũng bị đánh nốt. Bọn ấy đẩy cô gái về tuốt nhà Dư
Thông, Mã thị lúc này đóng vai bà mối, đến nhà họ La ở Tỉnh Nhai thương
lượng với giá 400 lượng bạc. La công tử nói:
- Hãy về
đi, lát nữa ta cỡi ngựa đến xem rồi sẽ ngã giá.
Bọn
Dư Thông, Tô Phước ở trong nhà chờ La công tử đến xem mặt cô gái. Khi Tế
Ðiên đến gọi, Tô Phước đinh ninh là La công tử đến chứ chẳng ai khác bèn
vội vàng chạy ra xem, té ra người đến không phải là La công tử mà là Tô
Bắc Sơn, cha con Hàn Văn Thành và Tế Ðiên. Tô Bắc Sơn nổi giận đùng đùng
thét bảo Tô Thăng, Tô Lộc bắt trói Tô Phước lại. Dư Thông chạy ra can
thiệp cũng bị bắt nốt. Kêu quan chức địa bảo ở địa phương giữ lại không
cho chạy đi. Tô Bắc Sơn là nhân vật tiếng tăm ở địa phương nên nghe gọi là
địa bảo tới ngay. Phần Hàn Văn Thành chạy vào nhà trong coi thử, thấy Hàn
cô nương đang bị trói ghịt hai tay, nếu không bị trói cô nương đã tự vận
rồi! Ðang hồi nguy khốn ấy, Hàn Văn Thành vào đúng lúc, cắt dây mở trói
đưa lên kiệu trở về nhà với Hàn lão trượng theo hộ tống. Bây giờ trời đã
nhem tối, Tô Bắc Sơn nói:
- Bạch
sư phó, bọn Tô Phước này ta đem tống lên nha môn ở huyện Tiền Ðường để họ
xử phạt cho rồi!
- Không
cần, cứ đưa hai đứa nó về nhà ông đi, lát nữa ta có việc cần đến chúng nó!
Tô Bắc
Sơn rất tin phục Tế Ðiên nên bảo gia nhân áp dẫn bọn Tô Phước về nhà mình.
Khi về đến nhà Tô viên ngoại thì đêm đã quá canh, dặn bảo giữ bọn Tô Phước
ở nhà ngoài, chỉ Tô Bắc Sơn và Tế Ðiên thẳng vào thư phòng. Tế Ðiên nói:
- Bữa
nay Hòa thượng ta không muốn ngồi đây!
- Bạch
sư phó, Ngài muốn ngồi ở phòng nào?
- Ta hôm
nay muốn ngồi ở phòng ngủ của ông hà!
- Bạch
sư phó, lão nhân gia đến nhà của đệ tử cứ xem như là nhà của mình, muốn
ngồi đâu mà chẳng được.
Nói rồi
sai Ðắc Phước xuống tin cho thái thái hay để dọn phòng cho có ngăn nắp và
tránh sang phòng khác gấp, lát nữa Hòa thượng và viên ngoại sẽ xuống tới.
Vừa đến trước phòng, Tế Ðiên nói:
- Tới
rồi hả, đúng hẹn ghê!
Tô Bắc
Sơn lấy làm lạ, hỏi:
- Bạch
sư phó, người hẹn hò với ai vậy?
- Có hẹn
thật mà không thấy chưa chưa kể là đúng hẹn.
Nói
rồi Tế Ðiên cùng Tô viên ngoại, Hàn Văn Thành bước vào trong nhà, Trần
Lượng nghe tiếng Tế Ðiên nói oang oang bên ngoài, nhìn qua rèm giường quả
đúng là Tế Ðiên đến thật. Trong phòng có một bàn bát tiên với mấy cái ghế,
Tế Ðiên vào liền ngồi ngay cái ghế chánh, Tô viên ngoại và Hàn Văn Thành
ngồi hai bên, Tô viên ngoại nói:
- Thưa
sư phó, bây giờ mình uống rượu trước hay uống trà trước?
- Cái đó
khoan đã, bây giờ biểu tụi nhỏ đem Tô Phước lại đây cho ta!
Giây lát
gia nhân dẫn Tô Phước đến, Tế Ðiên nói:
- Này
Tô Phước, bữa nay hãy nói thật cho Hòa thượng ta nghe đi! Ai xúi biểu
ngươi làm chuyện động trời này! Nói thiệt đi, rồi bọn Hòa thượng ta tha
cho, còn không chịu nói thiệt hả, ta sẽ gởi ngươi lên quan để họ trị giùm!
Tô Phước
nghe nói mấy lời đó rồi, chính hắn cũng biết Tế Ðiên là người thông suốt
quá khứ vị lai, không phải tầm thường, nên không dám giấu giếm, bèn thưa:
- Hòa
thượng hỏi đến, tôi xin trình thưa: Sau khi bị ông đuổi ra khỏi nhà, tôi
thuê phòng trọ để ở. Gặp Dư lân giáp Dư Thông đưa tôi về nhà cho ở, áo
quần tiền bạc của tôi anh ấy mượn lần hết, khi hết tiền rồi anh ấy định
đuổi tôi đi. Vợ anh ấy nói cho tôi biết, vì tôi không có tiền trọ nên họ
không cho ở nữa. Trong lúc túng ngặt, tôi bỗng nhớ ra anh Hàn Văn Thành có
thiếu ông chủ 200 lượng bạc, số bạc này chính tôi đem giao cho anh ấy. Nhớ
ra rồi tôi bèn tới đòi để đem tiền về xài đỡ, nào ngờ nhằm lúc anh ấy
không có tiền. Dư Thông nghe biết việc này bèn biểu tôi, hãy cướp em gái
của anh Thành đem đi bán cho La công tử ở Tỉnh Nhai, bắt người trừ nợ là
xong việc. Dè đâu việc này bị ông chủ biết được bắt đem về đây, những việc
vừa rồi tôi xin trình thưa hết, không dám giấu giếm điều chi.
Tế Ðiên
nghe trình xong bèn kêu:
-
Bây đâu, dẫn nó lại trước giường, bắt nó quỳ xuống!
Trần
Lượng đang nấp dưới gầm giường nghe không sót một chi tiết, tự nhủ thầm:
“Eo ôi, mình bậy dữ đa! Thật ra viên ngoại Tô Bắc Sơn là người tốt, việc
bậy bạ này là do bọn nó làm cái chuyện “gian thần giả truyền thánh chỉ”
đây mà. May mà Tế Công lão nhân gia đã tới kịp lúc, nếu không ta bữa nay
giết lầm người vô tội”.
Tế Ðiên
bên ngoài lấy tay chỉ điểm thinh không, nói:
- Nhìn
cho kỹ nó đi để ngày mai báo ứng nó, khi khổng khi không muốn cầm dao giết
người ta, to gan thiệt. Bây giờ biết lỗi mình chưa?
Tô Bắc
Sơn nghe nói là lạ, ngạc nhiên hỏi:
- Thưa
sư phó, lão nhân gia nói chuyện với ai vậy?
- Ông
không biết đâu, cứ ngồi mà xem, đừng nói nhiều! Bây đâu, dẫn Dư Thông vô
đây cho ta.
Lát sau
gia nhân dẫn Dư Thông vào quỳ trước mặt Hòa thượng. Tế Ðiên lấy tay điểm
điểm, nói:
- Này Dư
Thông, ngươi thật là lớn mật quá, bộ tưởng những việc bọn ngươi làm Hòa
thượng ta không biết hay sao? Sự việc như thế nào, tình thiệt khai hết ra
đi, Hòa thượng ta sẽ tha tội chết cho, còn không chịu khai thiệt, ta sẽ
đem ngươi trình với quan sở tại trị phạt cho biết mùi đòn bổng.
-
Thưa chư vị, chư vị đừng trách tôi, việc này là do Tô Phước kiếm con nợ
của ông chủ để đòi tiền thiếu. Tôi không dính vào việc ấy.
- Tuy Tô
Phước tìm con nợ của ông chủ đòi tiền thiếu thật, mà chuyện tác tệ này
không phải do ngươi bày biểu à?
Dư Thông
nghĩ bụng: “Việc này không nói thật không xong. Chi bằng mình nói thiệt
rồi năn nỉ Hòa thượng xin tha thứ để thả mình ra”. Nghĩ đoạn liền nói:
- Bạch
Thánh tăng, người khỏi cần tra hỏi nữa! Việc này là do tôi lầm lẫn, nhân
vì Tô Phước ngụ nhà tôi, muốn kiếm Hàn Văn Thành để đòi tiền mà đòi không
được, bọn tôi mới bàn tính với nhau là bắt người để trừ nợ.
Tế Ðiên
gật đầu, nói:
- Dẫn nó
lại quỳ trước giường đi! Ngươi đã nghe rõ hết chưa?
Trần
Lượng nghĩ thầm: “Chắc là Tế Công lão nhân gia đã biết mình ở dưới này
quá!”. Tế Ðiên cười ha hả, nói:
- Cái gì
mà biết với chẳng biết, nếu chẳng biết thì ta tới đây làm chi? Ta bảo
ngươi nhìn cho kỹ mặt hai thằng này, để ngày mai báo ứng nó nhé!
Tô Bắc
Sơn nói:
- Thưa
sư phó, người nói chuyện với ai vậy?
- Ông
không cần biết làm gì!
Tô Bắc
Sơn mới bảo dọn tiệc rượu lên. Tiệc dọn xong, Tô Bắc Sơn nói:
- Này
Hàn hiền đệ, chúng ta tuy giao dịch trong buôn bán nhưng có giao tình. Ðại
khái, ta vốn là người thế nào, chú cũng biết, ta đâu thể làm cái chuyện
thương thiên hại lý ấy được.
Hàn Văn
Thành nói:
- Cũng
là lầm lẫn thôi, tôi xin chịu tội với anh.
- Thôi,
hãy rót rượu cho Thánh tăng đi!
Hòa
thượng nói:
- Rót
rượu là chuyện nhỏ, ta nghe hình như ở đây có mùi.
Tô Bắc
Sơn hỏi:
- Có
mùi gì đâu?
- Mùi ăn
trộm.
- Làm gì
có mùi ăn trộm ở đây?
- Dưới
gầm giường ấy (sàn để hạ).
Tô Bắc
Sơn lật đật kêu người đi bắt trộm.*
Thánh thử viên lần đầu vào Linh Ẩn
Tế Thiền sư được thỉnh đến Côn Sơn
Khi nghe
Tế Ðiên bảo có mùi trộm dưới gầm giường (sàn để hạ), Tô Bắc Sơn vội sai
gia nhân đi bắt, lấy cây huơ dưới gầm giường mà không thấy chi hết, báo
hại Trần Lượng sợ đến nỗi hồn bay ngàn dặm! Tại sao không huơ trúng Trần
Lượng? Thật ra Trần Lượng đã đề khí móc tay chân lên thành giường dán sát
người vào đáy giường chịu trận. Gia nhân huơ gậy mấy lượt mà không thấy
trúng, Trần Lượng tưởng mình đã thoát được rồi, trong bụng nghĩ: “Sư phó
ổng đùa mình đây, chắc là muốn cho người ta bắt mình chớ gì! Phải làm sao
đây?”.
Kế nghe
gia nhân nói:
- Thưa
viên ngoại, ở đây có ăn trộm nào đâu, nếu có sao huơ hoài không trúng?
Tế Ðiên
nói:
- Làm gì
không có trộm, bây lấy đèn rọi thử coi, hoặc giả tụi bây bốn đứa nắm chân
giường bật ngửa xem có không thì biết. Ta nói có thì có mà.
Tô
viên ngoại bèn bảo bốn tên gia nhân cầm chân giường bật ngửa lên, Trần
Lượng không còn ngả nào trốn được nữa bèn cầm dao phóng ra ngoài, mọi
người sợ hết hồn. Hai bên gia nhân lấy cây cản lại, dao của Trần Lượng
chém dính vào cây côn gỗ, mọi người đổ xô đến vây chặt. Trần Lượng sợ quá
không cách nào hơn là bỏ dao chạy thoát thân, nhảy vút ra ngoài. Bọn gia
nhân hò reo:
- Bắt
lấy nó!
Trần
Lượng đã tót lên nóc nhà co giò chạy trối chết, ra đến bên ngoài, lựa chỗ
vắng vẻ, thay bộ đồ dạ hành đi, kiếm chỗ nghỉ đỡ chờ đến sáng. Trời đã
sáng tỏ, Trần Lượng bước tới trước nhà Tô viên ngoại xem thử, vừa tới
cổng, thấy cửa lớn mở ra, từ bên trong Tô Phước đi ra, miệng nói lảm nhảm:
- Bây
giờ viên ngoại đuổi ta rồi, ta biết ở đâu đây.
Tô Phước
đang lảm nhảm than thở thì Trần Lượng đi tới nói:
- Ê,
đứng lại coi, ta muốn đánh mi đây!
Nói rồi
chộp áo Tô Phước lại tung quyền đánh tới tấp, đang lúc tên ác nô bị đánh
tới tấp, năn nỉ xin tha mạng, Trần Lượng đánh tới hồi cao hứng thì đằng
kia đi lại hai vị, một vị nói:
- Hai
anh đừng đánh nhau nữa, mới sáng sớm mà đã có chuyện xích mích rồi! Thôi,
đừng đánh nhau làm chi!
Trần
Lượng nghe can bèn nói:
- Hai
vị có lời khuyên, bọn tôi đâu dám không nghe, lời tục có nói: Trước sân
mọc cỏ lạ, việc tốt chẳng bằng không! Ðã có hai vị khuyên, bọn tôi xin cám
ơn!
Hai
người ấy thấy lời khuyên của mình có hiệu quả bèn bỏ đi, trước khi đi,
hỏi:
- Có
phải Tô quản gia có đó không, hai người sao đánh nhau dữ vậy?
Tô Phước
nói:
- Tôi
cũng chẳng biết tại sao? Tôi với anh này đâu có quen, cũng chẳng có điều
gì thù oán! Sáng nay tôi dậy sớm, mới từ trong nhà đi ra, gặp anh này kêu
tôi đứng lại và níu tôi mà đánh, tôi cũng không biết tại nguyên cớ gì!
- Thôi,
Tô quản gia đi đi.
Tô Phước
cũng không dám ở lại, đánh thì đánh không lại mà đi cũng đi không được,
nghe nói vậy lật đật bước đi. Tô Phước đi khỏi thì Dư Thông trong nhà viên
ngoại cũng lò dò ra cửa, đúng ra Tô Bắc Sơn định đưa bọn họ lên nha môn xử
tội, nhưng Tế Ðiên nói:
- Không
cần phải thế, hai đứa nó đã hết lời năn nỉ, ta dạy cho chúng nó biết mùi
khổ chút đỉnh thôi, nếu không chịu chừa bỏ, lần sau sẽ bị ác báo!
- Ðã có
sư phó xin cho tụi nó, tôi cũng không làm khó dễ chi.
Ðến sáng
hôm sau, Tô gia chủ bảo gia nhân thả họ ra. Thả Tô Phước ra trước, lát sau
mới đến lượt Dư Thông. Vừa mới ra cửa, Trần Lượng gặp mặt tức thì cơn giận
nổi lên, trong bụng thầm nghĩ: “Hay dữ a! Nếu không có hai thằng này thì
ta đâu có mạo hiểm như hồi hôm?”. Nghĩ rồi xôm xôm bước tới níu Dư Thông
lại, chẳng nói chẳng rằng cung tay đánh liên hồi, đánh đến nổi áo rách sút
dây, bò lê trên đất. Dư Thông bị trận đòn này nặng hơn Tô Phước khi nãy.
Vừa hay có một người đi qua đường khuyên giải, Trần Lượng mới chịu ngưng
tay và nói:
- Xong
rồi.
Dư Thông
cũng không biết ấp giáp gì ráo, chỉ cố nhịn đau mà bước. Trần Lượng đứng
đó một lát, không bao lâu Tế Ðiên từ trong nhà ra, trong tay cầm con dao
của Trần Lượng. Tô viên ngoại nói:
- Bạch
sư phó, người ăn cơm rồi hãy đi, cần gì phải về chùa sớm?
- Ta cần
phải về chùa mới yên bụng được. Hơn nửa tháng nay ta chưa về chùa.
Nói
rồi bước ra cửa. Ði một quảng không xa, Trần Lượng lật đật đi theo. Thấy
bốn phía không có ai, muốn đến xin lại con dao mà không dám. bỗng nghe Tế
Ðiên nói:
- Ngươi
thật là lớn mật! Muốn tới ta xin lại dao mà không dám tới. Ta lấy dao đâm
ngươi à! Việc thấy trước mắt hãy còn là giả, lời nghe qua tai chắc chi là
thật? Vô cớ mà muốn giết đi cả nhà người ta lại chẳng biết thật giả gì
ráo! Ta đem con dao này bán đi, ai muốn mua ta bán quách cho rồi!
Có một
người chuyên bán đồ cổ, tự bút, sách vở, đao thương… nghe Tế Ðiên nói như
vậy bèn bước tới xem. Con dao chuyên là thứ thuần thép luyện thành. Xem
rồi bèn hỏi:
- Thưa
sư phó, lão nhân gia muốn bán con dao này bao nhiêu tiền, tôi xin mua.
- Ông
đưa ta tiền hai bầu rượu rồi cầm nó đi đi.
- Thưa
sư phó, người muốn uống thú rượu bao nhiêu tiền một bầu?
- Ta
muốn uống thứ rượu một lượng một bầu.
Người
kia nghe nói, cười cười bỏ đi thẳng. Trần Lượng đi theo Tế Ðiên đến Lãnh
Tuyền đình ở Tây Hồ bèn đến trước Tế Ðiên, quỳ xuống nói:
- Bạch
sư phó, tôi chỉ một chút hồ đồ đã làm những chuyện bậy bạ, xin lão nhân
gia từ bi xá tội cho!
- Thôi,
ngươi đứng dậy đi, lượm con dao lên rồi theo ta về chùa.
Trần
Lượng vâng dạ rồi cùng theo sau Tế Ðiên. Về đến chùa Linh Ẩn thấy có vị
môn đầu tăng (giữ cửa), Tế Ðiên nói:
- Này
hai sư đệ, tôi mới thâu nhận một đứa đệ tử, hai vị xem thử thấy có được
không?
Tịnh
Minh vội nói lia lịa:
- Xin
chúc mừng, chúc mừng! Xin mời sư huynh vào! Cũng phải dẫn nó ra mắt chư vị
chứ!
- Này
Trần Lượng! Ngươi hãy đến cúi đầu ra mắt sư thúc đi.
Môn đầu
tăng chỉ nói: - Không dám.
- Sư đệ
không nên khách sáo làm gì. Nó đã cúi đầu vái chào rồi thì hai vị cứ nhận
lễ đi, rồi cho đồ điệt một ít tiền.
- Không
có, không có! Ở đây làm gì có tiền. Sư huynh đừng giả ngộ chứ!
Tế Ðiên
dẫn Trần Lượng tiến vào cổng chùa. Thấy ở đằng kia, Giám tự tăng là Quảng
Lượng đang đứng yên, Tế Ðiên bảo:
- Này
Trần Lượng, con nên đến cúi đầu ra mắt đại sư gia của con đi.
- Ðừng
cúi đầu, đừng vái chào! Tôi không có tiền đâu!
Tế Ðiên
dẫn Trần Lượng vào nội thất phương trượng, lễ chào Phương trượng rồi lên
Ðại Hùng bảo điện lễ Phật. Lễ Phật xong, giống chuông nổi trống nhóm Tăng
chúng lại. Tế Ðiên nói:
- Thưa
các sư huynh đệ! Tôi mới thâu một đồ đệ, xin chư huynh đệ chiếu cố giùm!
Nhưng có một điều này: Trần Lượng, ngươi là đệ tử của ta, ta muốn uống
rượu, ngươi phải đi đong rượu cho ta, ta muốn ăn thịt, ngươi phải mua cho
ta!
Trần
Lượng luôn luôn vâng dạ:
- Phải,
vâng, đồ đệ phải luôn luôn hầu hạ sư phó.
- Ngươi
nếu không có tiền thì sao?
- Ðồ
đệ nếu không có tiền, thì coi chỗ nào đó kiếm chút đỉnh.
- Không
cần đi đâu xa! Cứ mượn tạm các vị trong chùa này thôi. Các vị ấy đều là sư
thúc, sư đại gia của ngươi cả, nếu có thấy cũng không rầy la chi hết. Tôi
nói việc này có đúng không?
Chúng
tăng nghe nói đều cười và đáp:
- Phải!
Ông dạy nó trước hết đi ăn trộm à! Thiệt là thầy nào trò nấy!
Từ đó
ngày nào Trần Lượng cũng mua rượu thịt về cung phụng cho thầy. Có bao
nhiêu tiền bạc cũng chi hết, y phục đem theo cũng cầm nốt, không đầy mấy
ngày, áo quần đem theo cũng sạch luôn. Trần Lượng thầm tính: “Tối nay mình
ra ngoài kiếm chút đỉnh tiền đem về cung phụng cho sư phó mới được”. Chờ
đến canh ba, thấy Tế Ðiên đang ngáy pho pho, Trần Lượng cầm bao đồ dạ hành
sắp sửa đi ra, kế nghe Tế Ðiên nói:
- Ta
đã dặn ngươi rồi, chỉ trộm loanh quanh trong chùa này thôi mà ngươi không
chịu nghe lời ta hử? Hay a! Ðể ta cạo đầu ngươi rồi mới dạy ngươi được.
Tế Ðiên
đứng dậy bước thẳng xuống trai đường, nói:
- Quý vị
nhà bếp cho tôi một chậu nước nóng.
Vị giám
trai hỏi:
- À, nửa
đêm cần nước nóng làm chi vậy?
- Ðể gọt
tóc cho đồ đệ tôi.
Nói rồi
bưng chậu nước nóng đi thẳng. Lúc đó chúng tăng nghe tiếng ồn ào cũng đổ
xô tới, nói:
- Ái
chà, nửa đêm ông ta lại nổi khùng rồi!
Trần
Lượng đứng chết trân không nhúc nhích. Mọi người lấy làm thương hại kéo ra
bên ngoài, nói:
- Ngươi
nên đi gấp đi, ông ấy phát điên rồi đấy!
Trần
Lượng lúc đó mới hoạt động lại bình thường, bèn đi ra ngoài thay đồ dạ
hành, Trộm mấy mươi lượng bạc. Trời sáng bèn đem lại chuộc y phục về rồi
tìm một quán nhỏ, kêu bốn món ăn, ngồi tựa lưng vào cửa sau mà thưởng
thức. Uống được vài hớp rượu, trong lòng thầm nghĩ: “Mình tính đi xuất
gia, chẳng dè lại ra nông nổi này! Mình nghĩ Tế Công là vị cao tăng đạo
đức, khi vào chùa lại không chịu xuống tóc cho mình. Phải chăng mình chưa
đáng được xuất gia?”.
Nghĩ tới
nghĩ lui có ý ăn năn. Kế bên nghe bên ngoài có tiếng nói:
- May
quá, gặp một quán rượu! Bữa nay ta phải say khướt một bữa mới được. Cổ
nhân nói:
Ở đời có rượu hãy vui say,
Cửa tuyền thiếu rượu chớ đi ngay!
Người
nói câu đó chính là Tế Ðiên xăm xăm từ bên ngoài đi vào. Nhân vì khi hôm,
Tăng chúng kéo Trần Lượng đi trốn, Tế Ðiên giận lắm! Ðòi cho được Giám tự
tăng hai điếu tiền rồi bỏ chùa ra đi từ sớm. Ra đến Tây Hồ, đem hai điếu
tiền cho người hết sạch. Ðứng trước cửa quán, dòm vô thấy đông người bèn
vừa nói mấy câu trên vừa bước vào quán. Trần Lượng vừa thấy Tế Ðiên bước
vào sợ quá co giò lủi mất. Tế Ðiên lừng lững bước vào chiếc bàn dọn sẵn
cơm rượu bỏ trống, ngồi xuống ăn uống tự nhiên. Người dọn bàn thấy vậy,
nói:
- Người
kêu thức ăn chạy mất, Hòa thượng ngồi uống rượu của người ta kìa!
Tế Ðiên
vừa uống vừa ngâm nga:
Rượu uống ít vào khỏi phải say
Răn chừa sắc dục sống thêm dai
Của tiền hợp lý kho đầy ắp
Nhẫn nhịn gia đình khỏi họa tai.
Ăn uống
no say, Tế Ðiên đứng dậy định đi. Người hầu bàn nói:
- Hòa
thượng ăn cơm không trả tiền, đi sao được!
- Ông
lại đằng thủ quỹ bảo họ ghi sổ, ngày mai ta lại, ta sẽ trả cho ông, được
không?
- Này
Hòa thượng, tiệm của chúng tôi không có sổ.
- Không
có sổ hả, dễ ợt, bảo chưởng quỹ đi mua một cuốn!
- Hòa
thượng ơi, ông đừng nói đùa! Tiệm chúng tôi có sổ đó chứ, tại ông không
quen nên nói không có đó chứ.
- Ông
dám nói là không quen với ta à? Ðừng nói bậy bạ nhé! Chúng ta quen nhau
mà!
- Chúng
tôi nếu có quen với Hòa thượng lại giả đò nói không quen thì cho tôi là
thằng ngốc đi!
- Thôi,
đừng rủa, đừng thề, ngươi lớn xác ngần ấy mà ngay cả Hòa thượng ta cũng
không nhận ra à?
- Tôi
biết ông là Hòa thượng chứ, mà có biết ông là Hòa thượng ở chùa nào đâu?
Ðang cãi
cọ nhau thì vị chưởng quỹ đến nói:
- Này
Hòa thượng, ông định đến quấy rối chúng tôi hả? Không trả tiền thì không
đi được đâu nhé!
Hai bên
đang tranh cãi thì có hai người từ bên ngoài đi vào, nói:
- Hòa
thượng ăn uống hết bao nhiêu để bọn ta trả cho! Chúng ta đi tìm Hòa thượng
muốn hụt hơi, khác nào vùi băng kiếm lửa, ép cát tìm dầu đây! Bạch sư phó,
xin lão nhân gia đi với bọn tôi nhé!
Tế Ðiêm
dòm lại chẳng biết hai người này là ai.*
Tế Thiền sư ra tiền cứu hiếu tử
Tham cửa hời Triệu Phước rước đá to
Tế
Ðiên đang đùa cợt với người dọn bàn thì có hai người từ bên ngoài bước
vào, người lớn tuổi can thiệp, trả tiền cơm rượu cho Tế Ðiên, đoạn bước
tới vái chào, nói:
-
Bạch Thánh tăng, hai tôi là Triệu Phước, Triệu Lộc, là trưởng đạo nha môn
của quan Thái thú huyện Lâm An này và đang theo hầu hạ Thái thú lão gia.
Chỉ vì Thái phu nhân chúng tôi chẳng may mắc bệnh mù lòa. Nhận được tin
này, Thái thú chúng tôi tìm rước không biết bao nhiêu danh y về trị bệnh
cho bà cụ mà vẫn không khỏi. Có một vị danh Trại thúc hòa Lý Hoài Xuân
trước mặt đại nhân tiến cử lão nhân gia. Ông ấy nói lão nhân gia ở Tần
tướng phủ trị bịnh đại đầu ung, ở Tô gia trị bệnh đàm chận nghẹt. Biết lão
nhân gia là bậc thế ngoại cao nhân, nên quan Thái thú chúng tôi mới sai
chúng tôi đến thỉnh mời. Xin Thánh tăng thí phát đại từ bi đi cùng với
chúng tôi.
- Ta là
người xuất gia, có biết gì về y đạo đâu nào? Hai ông về đi, ta không biết
trị mắt đâu!
Triệu
Phước, Triệu Lộc hết lời năn nỉ mãi, Tế Ðiên mới chịu nhận lời. Về đến
ngoài cửa nha môn Tri phủ, Triệu Phước, Triệu Lộc lật đật vào báo trước,
giây lát trở ra nói:
- Ðại
nhân chúng tôi nói, áo mũ không chĩnh tề, xin đón tiếp ở thư phòng.
Tế Ðiên
cười ha hả, trong miệng ư a:
Suốt đời hiền lành được
thiện chung
Ăn ở bạc ác trời nào dung
Bần tăng xưa nay độ ngu muội
Chỉ sợ thế nhân quá ngại ngùng!
Tế Ðiên
vào đến bên trong, thấy quan Thái thú bước xuống thềm tiếp rước. Quan Thái
thú đầu đội khăn bốn góc bằng đoại xanh có hai mối bỏ thõng, mình mặc áo
màu xanh biếc, lưng mang ngọc đái, chân dận quan hài, mặt như trăng thu,
mắt mũi hiền từ, râu ba chòm đen nhánh phất phơ trước ngực. Tế Ðiên nhìn
thấy biết là một bậc trung cương ái quốc. Thái thú gặp Tế Ðiên bèn khom
mình thi lễ, nói:
- Ðệ tử
bấy lâu ngưỡng mộ đại danh Thánh tăng, nay may mắn được gặp thật là tam
sanh hữu hạnh!
Tế Ðiên
cũng chào hỏi đáp lễ đúng phép. Vào ngồi trong nhà, gia nhân dâng trà tiếp
đãi. Nguyên vị Thái thú này họ Triệu tên là Phụng Sơn, là người rất sáng
suốt, xuất thân từ khoa giáp. Ông ta có một người em tên là Triệu Phụng
Minh. Cha mẹ mất sớm, nhờ bà thím nuôi dưỡng thành người. Gần đây được tin
bà thím bị bệnh mắt mù lòa, vội vàng mời thấy thuốc đưa về trị bệnh mắt
cho bà thím. Ngờ đâu thỉnh mấy vị danh y mà trị không khỏi. Kế được Lý
Hoài Xuân tế cử Tế Công, bảo rằng Tế Công là người tinh thông thuật kỳ
hoàn, chữa đâu hết đó. Vì thế cho người đi tìm rước Tế Công về. Triệu Thái
thú dặn bảo làm tiệc rượu khoản đãi và nói:
- Cầu
xin Thánh tăng về Côn Sơn để trị bệnh cho lão thái thái.
- Lão
gia có lời yêu cầu, Hòa thượng ta đâu dám chối từ!
- Tôi
xin phái Triệu Phước, Triệu Lộc theo hầu Thánh tăng.
- Không
được, không được đâu! Lão gia phái hai người ấy theo hầu hạ ta mà họ ăn
mặc sanh trọng như vậy à? Ta ăn mặc như vầy mà họ theo hầu hạ ta coi chẳng
ra làm sao hết!
- Cái đó
dễ mà, để tôi sắm một bộ y phục mới cho Thánh tăng, bộ y phục cũ của Thánh
tăng nát quá rồi, đổi cái khác là vừa.
- Không
được đâu! Ta không thích mặc đồ mới, ta chỉ chịu như vầy thôi. Lão gia đã
có ý phái họ theo hầu hạ ta cũng tạm được đi vậy, nhưng ta có lời dạy phải
nói rõ trước mặt lão gia mới được. Là thế này: Hai vị đi theo hầu hạ ta,
trên đường đi hễ ta bảo đi là phải đi, bảo ngừng là phải ngừng không được
trái ý ta nhé! Nếu cãi ý ta thì ta trở về không đi nữa đâu!
Triệu
Phước, Triệu Lộc hai người gật đầu ưng thuận. Quan Thái thú liền viết một
phong thư kèm theo mấy nén vàng ròng và hỏi:
- Bạch
Thánh tăng, người muốn ngồi kiệu hay cỡi ngựa, ngồi xe hay đi thuyền?
- Ta
cưỡi đàng.
- Thánh
tăng cưỡi nai à?
- Ở đây
làm gì có nai?
- Ta
cưỡi đàng ở đây là đường cái mà. Mấy thứ kia không cần đến đâu, chỉ cần
mang theo lộ phí kha khá là được. Lão gia cho mang theo 200 lạng bạc đi!
Quan
Thái thú bằng lòng lấy bạc cung ứng đầy đủ. Tế Ðiên cáo từ, mang theo
Triệu Phước, Triệu Lộc khởi hành, Triệu Phước, Triệu Lộc trong bụng nghĩ
thầm tính: “Từ đây về huyện Côn Sơn, hai bận khứ hồi chỉ 50 lạng bạc là
tiêu xài dư dả. Còn thừa lại mỗi đứa trăm lượng bạc sướng bằng thích. Phen
này phải hầu hạ Hòa thượng thật chu đáo mới được, kẻo ông ta giở quẻ là
chết!”.
Ði đến
trưa, Tế Ðiên nói:
- Kiếm
quán nghĩ hè!
- Phải
đó.
Tới
một quán cơm, kêu rượu thịt, ăn uống no nê xong, Tế Ðiên nằm vật xuống ngủ
khò. Hai người ngồi chờ đến đỏ đèn, Tế Ðiên thức dậy lại đòi ăn uống nữa.
Ăn uống xong, Triệu Phước, Triệu Lộc mệt mỏi quá. Tế Ðiên bảo:
- Tính
tiền đi! Nãy giờ ta ngủ khỏe rồi, mình đi nè!
Hai
người mắt mở không ra, bước thấp bước cao đi suốt cả đêm. Trời sáng, mọi
người bước vào quán. Hai người không kể gì đến ăn uống, nằm xuống ngủ vùi.
Tế Ðiên cứ kêu rượu thịt ăn uống no say. Hai người ngủ li bì suốt cả ngày,
lấy lại chút tinh thần muốn kiếm cái gì ăn để chuẩn bị đi tiếp. Nhưng đêm
nay Tế Ðiên không khoái đi mà lại chỉ thích ngủ. Hai người đã ngủ suốt
ngày đâu ngủ được nữa, cứ ngồi mở mắt suốt đêm canh chừng Tế Ðiên nằm ngủ.
Trời sáng ra, hai người đã mệt mỏi, Tế Ðiên mới tỉnh dậy, kêu rượu uống
rồi bảo tính tiền, tiếp tục lên đường. Hai người ở trạng thái mơ mơ hồ hồ,
ăn cũng không được, ngủ cũng không yên, bị Hòa thượng điều động đi như vậy
thật là khổ sở. Ngày kia còn cách Côn Sơn không xa mấy, đến gần một sơn
trang, trong lớp rào thưa có một ngôi nhà vách đất ba gian, từ trong có
vẳng ra tiếng khóc than ai oán:
- Ôi,
Thần Phật không có mắt, trời đất không có tai hay sao mà để cho tôi khốn
khổ như thế này! Mẹ ơi, mẹ chết đi mà con không mua nổi chiếc quan tài cho
mẹ.
Tế
Ðiên án linh quang biết rõ hết sự việc. Người đang than thở ấy họ Cao, tên
là Quảng Lập, vốn là một người con có hiếu làm nghề đốn củi nuôi mẹ. Một
ngày kia lên núi đốn củi, rủi bị té ngã gãy đùi vì đường trơn trợt, may
được người ta cõng cho về nhà. Bà mẹ thấy thế lo sợ quá vì không có tiền
nên chẳng biết làm sao hơn. Bà lo đến nỗi bệnh già tái phát, chẳng bao lâu
qua đời. Cao Quảng Lập nghèo đến nỗi chiếc quan tài cũng không mua được
cho mẹ, đang buồn tủi kêu khóc. Tiếng buồn khóc đó lọt vào tai Tế Ðiên,
Hòa thượng động lòng thầm nghĩ: “Việc tốt ai cũng muốn làm, chỉ cần chi ra
ít tiền là được, vậy mà không chịu thí xả. Hòa thượng ta muốn đem bạc chu
cấp cho hiếu tử này mà bọn Triệu Phước lại không muốn!”. Nghĩ thế rồi Tế
Ðiên vạch rào nhìn vào bên trong, lấy tay chỉ một cái, nói:
- Này
hai vị quản gia, các ông coi bửu bối kia kìa!
Triệu
Phước, Triệu Lộc nhìn vào thấy bên trong có một cục đá hình lăng trụ bảy
tám góc đang nhấp nháy phát ánh sáng màu vàng rực. Triệu Phước, Triệu Lộc
thấy rồi bèn hỏi:
- Bạch
Thánh tăng, đó là cái gì vậy?
- Ðó là
bửu bối giá trị liên thành lận.
- Ðã là
bửu bối, sao chủ nhân nó không chịu đem cất mà bỏ bậy bạ thế kia?
- Mấy
ông kéo hồ đồ! Không nghe người ta thường nói:
Vận đã xuống rồi vàng mất sắc,
Thời đã lên ngôi đá hóa châu.
Nhà này chắc là không có phước hưởng nên
không biết đó thôi. Nếu họ mà biết là bửu bối chắc là không bao giờ bỏ lăn
lóc như vậy đâu. Hòa thượng ta muốn vô mua, các ngươi đừng cản nhé! Ta đi
mua mà có thiếu tiền, các ngươi sẽ bỏ vào rồi chia đôi bửu bối đó, Hòa
thượng ta không cần đâu!
Triệu
Phước nói:
- Nếu
thiếu tiền bọn tôi sẽ biếu cúng, xin Thánh tăng cứ mua đi!
Tế Ðiên
liền bước vào hỏi:
- Có ai
ở nhà không?
Bên
trong đi ra một thiếu phụ áo quần lam lũ, nói:
- A, đại
sư phó tìm ai?
- Ta
nghe nói nhà này có người chết, Hòa thượng ta đến hỏi xem có thuận làm
trai đàn không?
- Bạch
sư phó, nhà chúng tôi đây ngay đến quan tài còn không mua nổi, làm sao
tính đến chuyện trai đàn? Thôi sư phó đừng nhắc đến chuyện đó, chúng tôi
cũng không cúng nổi một bữa trai phạn cho sư phó nữa mà!
- Hòa
thượng ta cũng không hóa một bữa trai phạn nào hết.
Tế Ðiên
lấy tay chỉ cục đá để trên ngạch cửa, hỏi:
- Viên
bửu bối này, quý vị có muốn bán hay không?
Người
phụ nữa nghe hỏi liền nghĩ: “Nhà mình làm gì có bửu bối, cục đá đó mình
lượm ở bên ngoài đem dằn lên ngạch cửa mà. Thứ đồ vô dụng đó mà cũng gọi
là bửu bối được à?”. Nghĩ rồi, người phụ nữ ấy mới nói:
- Tôi
bán đó.
- Bán
bao nhiêu?
- Người
phụ nữ ngẫm nghĩ hồi lâu, không biết phải nói giá bao nhiêu cho vừa.
Tế Ðiên
nói:
- Cô
khỏi ra giá làm chi, để ta cho cô một giá nhiều hơn nữa tôi cũng không có
tiền đâu. Tôi trả cô 237 lượng bạc nhé! Cô có bằng lòng bán hay không?
Triệu
Phước, Triệu Lộc nghe Tế Ðiên nói câu đó trong lòng nghĩ thầm: “Ông Hòa
thượng giỏi cho giá thật! Mình đem theo 250 lượng bạc xài hết 13 lượng,
còn đúng 237 lượng. Ông ấy lại đòi mua đồ, còn bao nhiêu tiền ông ấy đem
giao cho người ta sạch trọi”. Nghĩ rồi phát tức.
Người
phụ nữ nghe Tế Ðiên nói giá như vậy có ý muốn bán, lại sợ giá hời. Trong
lòng không muốn bán, nhưng đang lúc cần tiền bèn nói:
- Tôi
chịu bán.
Tế Ðiên
kêu:
- Triệu
Phước, Triệu Lộc, hai vị đem tiền giao cho người ta rồi vác đem đi mau.
Nếu bỏ trên mặt đất làm kinh động bửu bối, sẽ mất hết linh nghiệm, không
đáng giá một điếu!
Triệu
Phước đem 237 lượng bạc để trên đất giao cho chủ nhà rồi kêu:
- Triệu
Lộc ơi, tiếp ta với!
- Tôi
không tiếp anh đâu, anh vác một mình trước đi, chừng nào không nổi hãy kêu
tôi.
Triệu
Phước nghe nói nghĩ cũng có lý, bèn bước tới vác cục đá. Ðá nặng tới bảy,
tám chục cân. Ði được hơn một dặm, gân cốt đã oải hết! Triệu Phước hỏi:
- Bạch
Thánh tăng, bửu bối này tên là chi vậy?
- Tên là
Áp cẩu thạch (đá cột chó).
- Bửu
bối thì quí thiệt mà tên nghe kỳ quá! Cái gì mà đá cột chó?
- Xưa
nay người ta gọi vậy đó.
- Bạch
Thánh tăng, tôi mệt quá rồi! Tôi nghĩ tạm một chút được không?
- Ý,
không được đâu, nếu ngừng lại để trên đất cái báu vật đó tan mất, chừng đó
một xu cũng không đáng nữa là!
- Cục
bửu bối này vác tới đâu mới được?
- Bây
giờ vác tới Côn Sơn bán, bán không được vác về huyện Lâm An.
- Vác
riết chắc tôi chết quá!
- Này
Triệu Lộc, chú có muốn chia tiền không?
Triệu
Lộc nói: Chia thì chia!
- Chú
muốn chia tiền thì đừng để tôi vác một mình, chú phải thay tôi vác một
đoạn chứ!
Triệu
Lộc vác thay cục đá cho Triệu Phước rồi hỏi:
- Bạch
Tháng tăng, mình đem lên Côn Sơn bán có được không?
- Cũng
được, chỉ tội ít tiền một chút thôi! Nếu đem về Lâm An bán chắc được hai
vạn lượng, còn để bán tại Côn Sơn này chỉ được có một vạn lượng thôi, ít
bằng phân nửa giá!
Triệu
Phước, Triệu Lộc đều nói:
- Mạng
chúng tôi không đáng giá hai vạn lượng đâu, đem bán tại Côn Sơn này là
được quá rồi!
Hai
người thay phiên nhau vác đến huyện Côn Sơn, mồ hôi mồ kê ướt đẫm. Tới một
ngã tư, người qua lại đông đảo, Tế Ðiên bảo:
- Hai vị
vác bửu bối đến đây rao bán đi!
Mấy
người qua lại trông thấy hai người ăn mặc chỉnh tề vác cục đá tổ bố đứng
đó, mới hỏi:
- Hai vị
đứng đây làm gì vậy?
- Chúng
tôi đem bán bửu bối.
- Cục đá
này là bửu bối à?
- Phải,
chính nó.
Người
hỏi mỉm cười rồi bỏ đi. Liên tiếp mười mấy lượt người đều giống nhau, hỏi
xong rồi bỏ đi. Triệu Phước, Triệu Lộc đứng lâu chột dạ. Kế nghe đằng kia
có người đi lại nói:
- Trên
thế gian này hễ có người mua là có người bán. Anh bán hả. Tôi mua đấy!
Triệu
Phước, Triệu Lộc dòm lại, thì ra là hai vị mại chủ, bèn chắc mẩm trong
bụng: “Phen này mình sẽ phát tài to”.*
Huyện Côn Sơn bỗng gặp chuyện lạ kỳ
Triệu Ngọc Trinh thủ tiết bị khi dễ
Triệu
Phước, Triệu Lộc đang rao bán một cục đá cột chó, bỗng có hai người từ đầu
kia đi lại hỏi:
- Cục đá
này anh bán bao nhiêu tiền?
- Phải
đúng một vạn lượng bạc mới bán.
Hai
người nghe nói, lặng thinh quay gót định đi. Tế Ðiên nói:
- Xin
hai vị khoan đi vội, chúng tôi muốn bán nhiều quá cũng bán không được. Hai
vị cứ trả giá đi, chúng tôi thấy vừa giá thì bán. Hai vị muốn trả thấp là
trả giá bao nhiêu?
- Có
người đem cho chúng tôi một con chó, nó cứ chạy mãi. Tôi muốn lấy sợ dây
cột nó vào cục đá cho đừng chạy nữa. Mấy vị ra giá cao quá, tôi lại nói
giá quá thấp, xin đừng buồn. Cục đá này bán cho tôi 100 tiền nhé!
Tế Ðiên
nói:
- 100
tiền cũng được, mấy vị có trả đủ tiền không?
- Cũng
được. Ðể tôi trả đủ tiền cho quí vị.
Nói xong
lấy tiền trả đủ rồi thuê một người rảnh việc vác đem đi.
Triệu
Phước nói:
-
Thưa Hòa thượng, cục bửu bối nầy mà bán có 100 tiền, làm sao rẻ như vậy
được?
Tế Ðiên
cười ha hả, nói:
- Cục đá
ấy trừ hai đó ra không ai thèm lấy tới đâu, 100 tiền chỉ đủ tiền công vác
mà thôi. Hai người chia một nửa, mỗi người lấy 50 tiền, Hòa thượng ta
không cần lấy một xu nào cả. Các ngươi muốn đi buôn, ta mới dẫn các ngươi
đi tìm bửu bối. Tại vận các ngươi chưa tới, chứ không phải ai cũng gặp
được như vậy đâu nghe.
Hai
người nghe nói thế cũng không dám nói gì, chỉ buột miệng nói:
- Thôi
rồi, công lao bọn mình đi đứt, một vạn cũng không dính túi!
Tế Ðiên
bảo:
- Ði
mau, đi mau!
Mọi
người đang đi, bỗng nghe phía trước có tiếng la:
- Tránh
ra, tránh ra mau! Con mẹ điên đó, gặp ai đánh nấy đó đa!
Tế Ðiên
nghe nói, nghĩ rằng chắc có điều gì uẩn khúc, bèn vỗ linh quang ba cái,
miệng lẩm nhẩm:
- Hay a!
Việc này ta đâu thể bỏ qua để người này mắc nạn được!
Vừa nói
dứt, thì thấy có một người đàn bà từ phía Tây đi lại. Người này tuổi độ
hơn 20, tư dung thanh tú, mặc áo dài lam, quần vải xanh, tóc tơ rối nùi,
miệng hô:
- Lại
đây, bọn bây theo ta về Tây phương chầu Phật Tổ!
Tế Ðiên
thấy thế đã rõ biết hết cũng cất tiếng la:
- A, a!
Tránh ra, tránh ra, ta cũng nổi điên đây!
La xong,
co giò chạy một mạch tới trước. Triệu Phước, Triệu Lộc cũng lật đật chạy
theo.
Ðầu đuôi
sự việc ấy như thế này: Trong huyện Côn Sơn có một thân sĩ tên là Triệu
Hải Minh, tự là Tịnh Ba, nhà rất giàu mà dưới gối chẳng có con trai, chỉ
có một mụn con gái tên là Ngọc Trinh. Nàng này quả là thu thủy, làn da
bạch ngọc tháp cốt, dung tư yểu điệu, phẩm chất đoan trang, biết tam tùng,
rành tứ đức, tường tận thất trinh cửu liệt, học nhiều sách thánh hiền,
rộng xem gương liệt nữ. Triệu Hải Minh cưng như trứng mỏng, trong nhà gia
sản lớn, lại là thân sĩ, mà đã 18 tuổi cô nương vẫn chưa gá nghĩa với ai.
Ðó là do tính tình của Hải Minh hơi kỳ quái, lúc trước có người đến làm
mai mối cho cô nương bị Hải Minh mắng chửi đuổi ra cửa. Từ đó đám mai dong
sợ quá không dám bén mảng tới. Hải Minh có một người em họ tên là Triệu
Quốc Minh là một hương thân mà cũng là một nhà giàu có tại địa phương, đã
làm quan chức Võ doanh, Lý Thiên Hộ, về sau từ chức ở nhà nuôi mẹ. Ông ấy
là một người chánh trực, một hôm đến thăm anh là Triệu Hải Minh. Hai người
cùng nhau đàm luận tại thư phòng, Triệu Quốc Minh hỏi:
- Huynh
trưởng năm nay bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?
- Ta đã
58, hiền đệ quên rồi sao?
- Còn
chị năm nay bao nhiêu rồi nhỉ?
- Bà
ấy năm nay 60, hơn ta hai tuổi.
Triệu
Quốc Minh nghe xong gật đầu, nói:
- Huynh
trưởng lại có thể sống tới 58 năm nữa à?
Hiền
đệ nói câu đó sai rồi, người ta nói:
Thọ yểu cùng thông là số mạng
Vinh quang phú quí bởi do ta!
Tuổi thọ
có ai định chắc được.
- Ðã như
thế, tôi xin có câu này nói với anh: Cháu nhà này đã 18 tuổi rồi, có mai
mối đến cầu thân, anh mắng chửi người ta lại còn đuổi ra khỏi nhà nữa.
Việc đó có phải là đợi chừng anh nằm xuống, cháu nó tự đi kiếm chồng à? Từ
xưa đến nay trai khôn lấy vợ, gái lớn gả chồng là lệ chung ở đời mà!
Triệu
Hải Minh nghe nói, thở dài tiếp:
- Tại
hiền đệ không rõ đó thôi! Không phải là ta không muốn gả chồng cho cháu,
ngặt vì những người mai mối họ đề cập đến bọn con em chẳng ra gì, xuất
thân từ cội nguồn không tốt, bọn họ đều không đúng ý ta. Ý ta muốn tìm cho
cháu một tấm chồng giàu nghèo không đáng kể, chỉ cần là người gia giáo,
ngũ quan tướng mạo đoan chính, không thích phù hoa là được rồi! Gả nhầm
một tên lãng đãng, há chẳng phải làm hại một đời con gái mình sao? Vả lại
hôn nhân là việc quan trọng, không nên quá hồ đồ mà thành ân hận.
- Hôm
nay tôi đến đây là cũng là vì hôn nhân của cháu đó. Ở ngõ phía Tây nhà tôi
có vị Hiếu liêm Lý Văn Phương. Ông ta có một người em ruột là Lý Văn
Nguyên, mới nổi tiếng văn học, đi thi có thể trúng Tam nguyên, người ta
khen là bậc tài tử. Năm nay cậu ấy mới có 18 tuối, tôi nghĩ người này về
sau chắc sẽ đỗ đạt cao.
-
Ðược, ngày mai hiền đệ dẫn Lý Văn Nguyên đến chơi, nhân tiện ta xin một
đôi liễn để xem nhân phẩm cậu ta như thế nào?
Triệu
Quốc Minh gật đầu đồng ý. Hôm sau cơm sáng xong, Triệu Quốc Minh cùng Lý
Văn Nguyên cùng đến, Triệu HảI Minh nhìn thấy quả là người phong thần tiêu
sát, khí vũ hiên ngang, ngũ quan thanh tú, phẩm hạnh khác người, Triệu Hải
Minh vội mời vào thư phòng tiếp đãi, gia nhân dâng trà, Triệu Hải Minh
nói:
- Tôi đã
ngưỡng mộ đại danh mà chưa có dịp bái phỏng.
Lý Văn
Nguyên nhỏ nhẹ thưa:
- Vãn
sinh suốt ngày đọc sách ỏ thư phòng, việc thù tiếp bên ngoài đều do gia
huynh định liệu, sự quen biết vãn sinh rất thiếu sót.
Chuyện vãn mấy câu, lại bàn đến thi văn, Lý
Văn Nguyên đối đáp rất thông minh, Triệu Hải Minh lấy làm đẹp dạ. Lát sau
tiểu đồng mài mực, Triệu Hải Minh xin Lý Văn Nguyên viết cho đôi liễn. Lý
Văn Nguyên không từ chối, bèn kê bút viết ngay:
Thư đáo dụng thời phương hận thiểu,
Sự phi kinh quá bất tri nan.
Dịch:
Sách đến lúc dùng, hiềm chưa đủ,
Việc chẳng mó tay, há dễ tường.
Bút pháp
rất thanh tú, Triệu Hải Minh càng quý trọng hơn nữa. Việc xong, nói chuyện
trong giây lát, Lý Văn Nguyên xin cáo từ, Triệu Hải Minh đưa tới bên
ngoài. Vào tới trong, Triệu Hải Minh dặn Triệu Quốc Minh lo xúc tiến việc
hôn nhân. Ba tiếng năm lời giáp mặt, giao kết hôn sự đã xong, bèn đem trà
lễ đến vấn danh, hơn nữa tháng sau lại làm trà lễ nghinh hôn, Triệu Hải
Minh đưa theo của hồi môn không ít. Sau ngày hôn lễ, vợ chồng Lý Văn
Nguyên sống rất hòa thuận. Hơn một năm sau, cũng là lúc Lý Văn Nguyên đi
ứng thí. Khi thi xong, Lý Văn Nguyên tin chắc là mình sẽ đậu. Ngờ đâu
không cần văn chương cao hơn thiên hạ mà chỉ cần văn chương đúng luật
trường thi. Sau khi thi tam trường xong, coi lại, tên ngoài bảng hổ, đứng
dưới Tôn Sơn! Lý Văn Nguyên buồn quá phát bệnh. Về nhà cứ nói:
- Quan
trường không có mắt, văn chương như vậy mà không đậu!
Bịnh mỗi
lúc càng nặng thêm, báo hại Ngọc Trinh áo chẳng mở dải, ngày đêm túc trực
cận kề. Nào ngờ đại hại khó qua, khác nào:
Trăng tỏ áng che mây vạn lý,
Hoa đẹp dập vùi mưa suốt canh.
Lý Văn
Nguyên bị căn bệnh cướp đi giữa sự nghẹn ngào thương tiếc của người vợ
trẻ. Triệu Hải Minh nghe báo tin như rơi từ dốc đứng, hai vợ chồng già vội
thu xếp đến nhà họ Lý, nhìn thấy thi thể Lý Văn Nguyên, than khóc không
ngừng. Vào đến phòng con gái, thấy Triệu Ngọc Trinh đôi mắt ráo hoảnh,
Triệu Hải Minh và vợ là Hoàng An thị nói:
- Con
ơi, số mệnh con sao khổ thế này, chồng con qua đời sao con không có chút
thương tâm nào vậy?
- Thưa
cha mẹ, số con quả là hồng nhan bạc mệnh! Hiện con đang có mang đã hơn 6
tháng, giờ đây tuy ruột gan rời rã con cũng không dám khóc, sợ động tới
thai nhi mà mang tội bất hiếu. Sau khi sanh ra, nếu là con trai, có thể
tiếp nối hương khói cho dòng họ Lý, nếu là con gái thì cũng là chứng tích
máu thịt của chồng con.
Nói
rồi bật khóc nức nở. Hai vợ chồng Triệu Hải Minh chỉ còn có nước vừa
khuyên giải, vừa buồn lòng thương xót thôi. Lý Văn Phương lo rước thầy
khai kinh tụng niệm. Qua mấy ngày tang lễ đã xong, Triệu Ngọc Trinh khổ
giữ trinh tiết. Ba bốn tháng sau, gần ngày sinh nở, bụng thai động nhiều,
bèn cho người mời cha mẹ ruột đến. Lúc lâm bồn có rước mụ đỡ đẻ cẩn thận.
Ðứa con sanh ra là một bé trai, đặt nhũ danh là: Mạc Lang nhi. Theo tục
lệ, mỗi khi chồng chết, sương phụ sanh con trai, đều đặt nhủ danh cho đứa
bé là Mộ anh nhi, đó là nói trại, gọi đúng phải là Mạc Sanh nhi. Triệu thị
sau khi sanh con liền dọn ra ở một nhà riêng thủ tiết ba năm. Trẻ hầu
không gọi không được tới. Vợ chồng Triệu Hải Minh cũng thường tới lui thăm
viếng con gái. Một hôm, Ngọc Trinh nói với cha mẹ:
- Thưa
cha mẹ, ngày mai là sinh nhật của đại ca Lý Văn Phương, xin ba má sắm sửa
một ít lễ vật chúc mừng, trước là đến chúc thọ, sau nữa là đến nhắc nhở
anh ấy quan tâm đến đứa bé côi cút này.
Vợ chồng
Triệu Hải Minh gật đầu, nói:
- Ðể mai
chúng ta đến chúc mừng chú ấy.
Ngày kế,
Triệu Hải Minh cho người đưa lễ vật: đèn sáp, rượu ngon, đào, bún và một
cuộn chúc thọ đến trước, rồi phu nhân ngồi kiệu, viên ngoại cỡi ngựa, bọn
tôi hầu theo sau. Trước cổng nhà họ Lý, quang cảnh thật nhộn nhịp, ngựa xe
chật ngõ, chẳng có quen nhân dịp cố làm quen. Thực ra Lý Văn Phương là
thân sĩ tại địa phương, giàu có lớn lại đỗ Hiếu liêm, cả địa phương ai mà
không trọng vọng. Lễ sinh nhật này, cả giám sinh viên, thân hào phú hộ của
huyện Côn Sơn đều đến chúc mừng Lý nhân tròn 30 tuổi. Trong nhà đã bày sẵn
cỗ bàn để tiếp đãi thân hữu. Vợ chồng Triệu Hải Minh vào bên trong chúc
mừng xong, Lý Văn Phương nói:
- Thưa
bác, từ ngày em cháu qua đời, lâu nay vì bận nhiều chúng ta chưa rảnh để
hàn huyên. Hôm nay sẵn dịp vui vẽ này, đợi tối lại khách khứa về hết,
chúng ta sẽ bày tiệc thô sơ để hàn huyên sự thế.
Triệu
Hải Minh gật đầu đồng ý. Ðến đỏ đèn, khách khứa đã về hết, Lý Văn Phương
cho bày một tiệc rượu tại thư phòng cùng Triệu Hải Minh ngồi đối diện lai
rai. Chuyện theo ứng rượu càng nồng, phút chốc canh một qua mau. Bỗng từ
bên ngoài đi vào một cô gái hầu, trong tay cầm một ngọn đèn tắt ngấm, đứng
trước bàn nói:
- Thưa
cụ ông, thưa viên ngoại, không xong rồi! Vừa rồi tôi sợ muốn đứng tim! Hồi
nãy cụ bà và bà chủ đang uống rượu bên thư phòng, bảo tụi con đi mời mợ
hai (nhị chủ mẫu) lên dự, con vừa lên trước phòng Ðông, đối diện với thư
phòng trong thì thấy có một bóng đen đứng lù lù ở đó, con sợ hết hồn té
chạy đèn đuốc tắt mất!
Lý Văn
Phương và Triệu Hải Minh nghe nói, trong lòng lấy làm kỳ lạ, bèn đốt lồng
đèn lên, hai người cùng lên cửa Ðông viện bảo tớ gái gọi cửa. Cô gái kêu:
- Mợ hai
ơi, mở cửa!
Bên
trong có tiếng bước chân đi lại rồi cửa mở, một bóng đàn ông trần trục
chạy vọt ra…*
Trinh tiết phụ hàm oan tìm huyện
lệnh
Tế Thiền sư đùa cợt bắt tặc gian
Tớ gái
gọi cửa phòng Triệu Ngọc Trinh, cửa vừa mở thì từ bên trong vọt ra một
người đàn ông trần trụi như nhộng. Lý Văn Phương thấy vậy không dằn được
cơn giận, sắc mặt tái xanh, bèn nói:
- Triệu
Hải Minh, ông lại coi, ông khéo dạy con dữ a! Ta hãy về thư phòng nói
chuyện.
Về
đến thư phòng, rượu cũng không buồn uống. Triệu Hải Minh mặt giận hầm hầm,
không nói một tiếng nào. Lý Văn Phương nói:
-
Chúng ta đưa việc này ra quan hay bãi nại êm? Nếu đưa ra quan thì chúng ta
đưa nhau đến huyện Côn Sơn nhờ xử trí, còn bác muốn bãi nại êm thì hãy
viết cho tôi một tờ bãi hôn, tôi cũng thay em trai tôi viết cho bác một tờ
để vợ, dòng dõi họ Lý nhà tôi đời đời làm môn đệ thi thư lễ nhạc, đâu dung
chứa hạng người làm bại hoại gia phong như thế!
Triệu
Hải Minh là một người đọc sách thông lý, nghe Lý Văn Phương nói như vậy
chính mình cũng không nói ra thế nào khác được, bèn nói:
- Chú
muốn đưa ra quan hay bãi nại êm thì tùy chú. Con gái tôi lâu nay ở trong
nhà tôi đoan đoan chánh chánh chứ có đâu như vậy. Về đây là gia phong nhà
chú lại như vậy. Tôi chỉ coi ngó việc ba thước trong nhà chứ làm sao quản
lý hết ba thước ngoài cổng được!
- Theo ý
tôi thì chúng ta nên bãi nại êm.
- Cũng
được, để tôi viết cho chú một tờ bãi hôn.
Ðứa tớ
gái đứng một bên nghe hết mọi việc, vội chạy về thượng phòng nói:
- Thưa
cụ bà, thưa bà chủ, không xong rồi! Hồi nãy con đi mời mợ hai, đến cửa
Ðông viện lồng đèn bị tắt, con đến thư phòng đốt lại lồng đèn, cụ ông và
viên ngoại đưa con đến đó kêu cửa mợ hai. Từ trong phòng mợ hai chạy vọt
ra một người đàn ông, từ đầu đến chân không một mảnh vải che thân, viên
ngoại và cụ ông đều thấy rõ, nhưng không nắm người ấy được. Con nghe viên
ngoại nói muốn thay mặt em viết tờ để vợ, cụ ông cũng định viết giấy bãi
hôn, vậy phải làm sao bây giờ?
Hoàng
thị thái thái nghe mấy lời đó sợ tái xanh mặt, việc xảy ra ở phòng con gái
như thế, lòng dạ nào còn ăn uống được nữa! Bà chủ là người hiền đức, đối
với chị em bạn dâu rất hòa ái, nghe những lời đó cũng ngạc nhiên bèn lật
đật cùng với Hoàng thị lão thái thái thẳng đến cửa phòng Ðông viện. Ðến
phòng Triệu Ngọc Trinh thấy trên đất hãy còn ngọi đèn cháy lờ mờ. Trên
giường, Triệu Ngọc Trinh đang ôm con ngủ say bất động. Gần bên đó treo tòn
teng một chiếc quần đàn ông và một chiếc giày lẫn vớ còn lưu lại trên đất.
Nàng hầu đến đánh thức mợ hai tỉnh dậy. Phải kêu liên tiếp mấy tiếng,
Triệu Ngọc Trinh mới tỉnh giấc. Mở mắt ra thấy nào mẹ, nào chị dâu, a
hoàn, vú em đứng lố nhố trước mặt bèn vội hỏi:
- Mẹ
chưa về à? Nãy giờ con ôm cháu ngủ say không biết hiện đã mấy giờ rồi?
- Con
ơi, con làm chi xảy ra cớ sự này, để hai vợ chồng già còn mặt mũi nào ngó
thiên hạ nữa!
- Thưa
mẹ, con có làm chi đâu nào?
Ðứa tớ
gái ưa nói hớt đứng kế bên mới đem sự việc vừa rồi thuật lại và nói:
- Mợ hai
ơi, mợ đừng có giả bộ, quần áo giày vớ của đàn ông hãy còn ở đây mà!
Bà chủ
cũng hỏi:
- Em
ơi, tại sao lại có sự việc như thế này, bình thường em đâu có như vậy?
Cụ bà
Hoàng thị cũng hỏi như vậy. Triệu Ngọc Trinh nghe hỏi như thế tức giận đến
phát run, xuất hạn cùng mình, thở dài một tiếng, nói:
- Mẹ ơi,
con bây giờ thiệt khó biện minh, có miệng mà khó nói nên lời.
Thật là:
Nước đục chẳng tường giếc với chép,
Nước trong mới tỏ có hai phe.
Nói tới đó thì Triệu Hải Minh và Lý Văn
Phương bước vào. Triệu Hải Minh giận uất tận cổ, nói với Hoàng thị:
- Sao bà
không mang đứa con gái không biết xấu hổ này đi về nhà cho rồi. Tôi trao
đổi giấy bãi hôn với Lý Văn Phương xong thì bên ngoài sắp sẵn kiệu ngựa
rồi đó.
Triệu
Ngọc Trinh bồng đứa bé đi ra sắp sửa lên kiệu, Lý Văn Phương bước tới níu
lại, nói:
- Này
Triệu thị, lần này cô trở về nhà cha mẹ, muốn lấy anh họ Trương, họ Vương,
họ Lý, họ Triệu gì thì mặc cô, còn đứa bé này là máu huyết của em tôi để
lại, giờ phải để lại cho tôi!
Nói rồi
cướp đứa bé ra khỏi lòng Triệu Ngọc Trinh. Triệu thị đau đớn khóc rống và
lên kiệu cùng mẹ trở về nhà. Về đến nhà vừa lên thượng phòng đã thấy Triệu
Hải Minh chờ sẵn, mặt giận hầm hầm đóng cửa lại, lấy một con dao bén và
một sợi dây thừng, nói:
- Con a
đầu mặt dày mày dạn này, hôm nay mày phải chết! Nếu không ngày mai ta sẽ
chôn sống mày!
Hoàng
thị lão thái thái quá đau đớn cho con gái, ngửa mặt lên trời rồi ngất lịm.
Triệu
Ngọc Trinh nghĩ thầm: “Mình chết như vầy sẽ để lại tiếng xấu muôn năm, chi
bằng ta chết trước huyện nha Côn Sơn, cái chết ở đó mới chứng tỏ được danh
tiết trong trắng của ta”.
Nghĩ rồi
bèn cầm dao khoét lỗ cửa sổ giấy, chui mình qua lỗ cửa chạy thoát. Chạy ra
đến bên ngoài, trên bầu trời sao giăng giăng sáng rỡ, Triệu Ngọc Trinh
chẳng dám đi trước viện bèn chạy thẳng ra phía sau thẳng ra mé sau góc hoa
viên. Mở cửa góc hoa viên ra xem, bên ngoài quang cảnh tối đen lại còn sợ
hơn nữa. Dấn bước ra ngoài đầu va vào ngạch cửa. Con dao cũng vướng mạnh
vào khe cửa khứa đứt tay máu tuôn xối xả vây cùng quần áo. Sao khi lượm
con dao lại, cầm chắc trên tay bèn bước thấp bước cao lò dò tiến tới. Vừa
đi vừa lo sợ không biết nha môn lệnh nằm ở nơi nào. Vừa đi, trong bụng tự
nghĩ: “Rủi ro gặp tên thổ phỉ nào đó đón đường không biết số phận mình
sống chết ra sao đây!”.
Ði mãi
đến trời sáng rõ. Chính mình cũng không biết Ðông Tây Nam Bắc là hướng
nào. Ðang đi về phía trước thì gặp một cụ già đang lấy thau múc nước. Bà
ấy thấy Triệu Ngọc Trinh đầu tóc rối bù, mặt mày trắng nhợt, thân bê bết
máu, bất giác rùng mình, nói:
- Ơ,
chắc là con mẹ này điên?
Triệu
Ngọc Minh nghe bà cụ nói như vậy, bèn mượn miệng giả điên luôn, kêu lớn:
- Hay
hay hay! Lại đây, lại đây! Theo ta về Tây phương làm Phật Tổ.
Bà cụ
nghe la sợ quá, co giò chạy trốn, gặp ai cũng nói:
- Con mẹ
điên tới đó, nó dữ lắm!
Kẻ qua
đường tò mò nhóm lại rất đông. Triệu Ngọc Trinh cũng tìm không ra huyện
Côn Sơn, trời đã đứng bóng, đang đi tới bỗng nghe trước mặt có tiếng la:
- Ta
cũng điên đây, tránh ra tránh ra!
Triệu
Ngọc Trinh ngước mắt nhìn xem thấy đầu kia chạy lại một vị Hòa thượng kiếc
trong miệng cứ la:
- Ta
cũng điên đây, ta cũng điên đây!
Vị Hòa
thượng này tóc dài hơn hai tấc, mặt dính đất tèm lem, tăng bào rách bươm,
áo mất bâu, thắt lưng đứt nối lung tung, da nổi xù xì, không mang vớ, đôi
chân trần xỏ trên dép cỏ, đi băng xiêng băng nai, bước chân loạng choạng.
Triệu Ngọc Trinh thấy vậy thất kinh, thầm nghĩ: “Mình đây điên giả, còn
ông ấy điên thiệt. Nếu như ông ấy chạy đên níu tay mình, ôm mình, quật ngã
mình, mình sẽ phải làm sao đây?”.
Sợ đến
nỗi không dám bước tới nữa. Hòa thượng khùng vừa chạy đến chính là Tế
Ðiên, đằng sau Triệu Phước và Triệu Lộc chạy theo bén gót. Khi nghe Tế
Ðiên bảo: “Ta cũng điên nữa”, bèn tức giận hết sức. Hai người nghĩ: “Bỏ ra
237 lượng bạc đi mua về một cục đá vác đi nặng đến nổi gân cốt cả hai oải
hết mà bán được có một trăm tiền, vô cớ ổng lại phát điên. Phải xem thử ra
sao cho biết!”. Khi Tế Ðiên chạy tới gần con mẹ điên thì ngừng lại, miệng
nói nho nhỏ:
- Muốn
kiếm quan huyện theo ta, không biết nha môn ở đâu, ta dẫn đi!
Nói rồi
cấm đầu chạy về phía trước, Triệu Ngọc Trinh nghe nói thế bèn nghĩ: “Phải
chăng ông Hòa thượng này có điều chi oan ức đây! Ông ấy muốn kiếm quan
huyện để đầu cáo, sao mình không chạy theo ổng?”. Hòa thượng chạy trước,
con mẹ điên chạy phía sau, ai mấy xem thấy cũng bật cười. Chạy được một
quãng thấy đàng trước đi lại một chiếc kiệu, Tế Ðiên thấy kiệu đến bèn
nói:
- Ðược
rồi, không cần phải chạy nữa, lão gia huyện Côn Sơn đi viếng khách trở về,
Hòa thượng ta đón đầu xe dâng cáo trạng, có việc gì mà không được. Hòa
thượng ta đến kêu oan một tiếng là kiệu phải ngừng lại ngay. Ta muốn đi
kêu oan ai mà dám cãi ta nào?
Triệu
thị nghe nói đến quan huyện lệnh Côn Sơn, thầm nghĩ: “Ðây là người ta đến
kêu oan mà!”.
Một lát
sau từ đàng kia đi lại, bóng cờ lọng nhấp nhô, não bạt inh ỏi, thanh đao,
phỉ hổ, kiếm kích sáng ngời. Quan huyện ngồi kiệu đi giữa, tuỳ tùng tiền
hô hậu ủng rất đông. Quan Tri huyện họ Tăng tên là Sĩ Hầu vốn xuất thân từ
khoa bảng, từ khi về trấn nhậm huyện này xử đoán rất công minh, thương dân
như con, hôm nay đi đón rước thượng quan tới trần nhậm trở về. Triệu thị
quỳ mọp bên đường, kêu lớn:
- Oan
uổng tôi lắm!
Kiệu tức
thì dừng lại, quan huyện nhìn ra thấy đang quỳ bên đường một người phụ nữ
trạc tuổi đôi mươi, phục sức rất đơn giản. Quan huyện thấy rồi bèn cho dẫn
đường thiếu phụ đến trước xe. Người thiếu phụ ngước mặt lên thưa:
- Bẩm
lão gia, tiểu phụ rất là oan uổng!
- Ngươi
muốn kêu oan điều gì? Cứ sự thật trình ra đi!
- Kính
bẩm đại nhân, tiểu phụ nhân họ Triệu có chồng là Lý Văn Nguyên chẳng may
tạ thế, tiểu phụ một dạ thủ tiết thờ chồng. Vừa rồi nhân lễ sinh nhật của
anh chồng tiểu phụ Lý Văn Phương, trời đã sang canh, tiểu phụ ôm con là
Mạc Lang nhi ngủ say ở Ðông viện. Ðứa tớ gái gọi cửa, trong phòng tiểu phụ
chạy ra một người đàn ông thân thể lõa lồ. Anh chồng tiểu phụ thấy việc
bất minh như vậy cũng không biết ra làm sao bèn thay em viết một tờ để vợ,
cha tiểu phụ trước sự bất minh đó cũng viết một tờ để hôn, rồi đem tiểu
phụ về nhà đưa cho một đoạn dây thừng và một con dao biểu rằng tiểu phụ
phải tự tử lấy. Tiểu phụ chẳng tiếc gì mạng sống này, chỉ sợ tiếng xấu còn
lưu lại ngàn năm không gột rửa, cho nên đến đây cầu xin lão quan giải tỏa
nỗi oan ức ấy.
Quan
huyện nghe xong sự việc, trong lònng thầm nghĩ: “Những sự việc báo cáo này
là ở nhà cha mẹ ruột nó là Triệu Hải Minh, của nhà chồng nó là Lý Văn
Phương, quan thanh liêm khó xét việc nhà người, thôi gác lại cho rảnh!”.
Trong đám đông bỗng có tiếng la lớn:
- Bỏ qua
vụ án này không xứng đáng hưởng tiền lương đâu nhé!
Quan
huyện nghe la, tức giận nói:
- Ai la
gì ồn ào thế! Bây đâu đừng cho nó chạy, bắt nó vào đây cho ta.
Quân
lính chạy ra tìm kiếm nhưng không thấy người nói đâu hết. Quan huyện ra
lệnh đưa người thiếu phụ về nhà môn xét hỏi. Về đến nha môn, quan huyện
xuống kiệu thăng đường ngay và cho đòi thiếu phụ vào tra xét. Triệu Ngọc
Trinh đem sự việc trình thưa giống y như trước. Quan huyện biết là Triệu
Hải Minh và Lý Văn Phương đều là thân sĩ trong huyện, truyền gọi đến trình
bày sẽ biết. Nghĩ rồi bèn truyền quân lính kêu Triệu Hải Minh và Lý Văn
Phương đến xét hỏi. Sai nhân vâng dạ đi ngay đến cổng nhà họ Triệu truyền
lịnh gọi: Triệu Hải Minh nghe nói thầm nghĩ: “Hay cho con a đầu này, mi
đến huyện quan tố cáo ta, bây giờ còn mặt mũi nào nhìn người ở huyện Côn
Sơn nữa!”.
Lên đến
huyện nha, Triệu Hải Minh thưa bẩm ra mắt. Quan huyện nhìn thấy Triệu Hải
Minh ngũ quan thuần hậu ra dáng viên ngoại ngũ phẩm, bèn hỏi:
- Này
Triệu Hải Minh, con gái ông đã khai hết với ta, sự thật như thế nào, hãy
trình ra đi!
- Dạ
bẩm lão phụ đài ở trên soi xét, trong nhà chức viên bất hạnh mới xảy ra
việc này, cầu mong phụ đài nể mặt chức viên đừng hỏi đến làm chi. Tôi nếu
không chính mắt thấy làm sao trả lời cho được.
Sự việc đã
đến quan đường, đâu thể nào mơ mơ hồ hồ được? Truyền cho xuống để cho bổn
quan tra hỏi lại cho minh bạch.
Kế nghe
người hầu bẩm có Lý Văn Phương đến.*
- o0o -
Hồi
thứ 33-37 | Mục Lục
| Hồi thứ 43-47
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Tịnh Nguyên, Tịnh Hương,
Thanh Tuấn, Bảo Tịnh
Trình bày : Nhị Tường
Bắt đầu đánh
máy: 01-05-02
Cập
nhật : 01-07-2002