TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Một
Hồi Thứ 18
Binh vây chùa Linh Ẩn bắt trói Tăng khùng
Giễu cợt Ban đầu nhậu
say vào tướng phủ
Có thơ rằng:
Khói xa mù mịt giọt mưa bay
Bức họa
không lời ít kẻ hay
Ngàn dặm
núi sông xem chẳng chán
Khiến
người nức nở gọi thiên tài.
Ðạo tiêu bài của Thừa tướng truyền ra, Kinh
doanh soái liền phái hai viên tướng, 500 binh, phủ Lâm An phái 8 vị Ban
đầu, huyện Nhơn Hòa phái 8 vị Ban đầu, mỗi vị đều dẫn theo một số sai dịch
kéo đến bao vây chùa Linh Ẩn.
Các vị
Ban đầu tiến vào chùa hỏi Lão phương trượng:
- Ông Hòa
thượng khùng đâu rồi?
Lão Phương trượng nói: Tôi đâu có biết.
Các vị
Ban đầu giơ roi sắt lên, bắt Nguyên Không lão phương trượng trói lại, nói:
- Trong
chùa ông lớn mật thiệt, nhè quản gia của Tần tướng mà dám đánh chớ.
Thị giả
chạy tới van xin đừng trói vị lão Hòa thượng, Ban đầu cũng bắt thị giả
trói luôn. Tri khách chạy lại che chở cho thị giả cũng bị trói nốt. Cả
Giám tự tăng cũng bị trói chung. Tất cả năm vị Hòa thượng bị áp giải đến
Tần tướng phủ. Tần thừa tướng lập tức thăng tòa hoa sảnh, bên ngoài có 70
gia tướng đứng hầu hai bên.
Các vị
đương sai đi vào bẩm báo: Hiện đã bắt được lão Phương trượng ở chùa Linh
Ẩn giải về đây.
Tần thừa
tướng căn dặn: Hãy đưa mấy vị tăng nhân vào ngay!
Lập tức
tả hữu truyền lời: Tướng gia có lời dụ, đưa các tăng nhân vào hầu.
Các vị
đương sai đưa năm vị Hòa thượng đến trước rèm. Lão phương trượng ngồi ở
đó, còn các vị kia đều quỳ. Thừa tướng ở bên trong nhìn ra cách rèm thấy
rõ hết, còn các tăng nhân bên ngoài nhìn vào chẳng thấy.
Thừa
tướng bên trong hỏi ra:
- Trong
mấy vị Hòa thượng đây, ai là Hòa thượng khùng? Hãy thông tên ra mau!
Bên dưới, các tăng nhân đều lần lượt xưng
tên Lão phương trượng nói: - Tôi là Nguyên Không, Phương trượng chùa Linh
Ẩn. Vị kia nói: - Tôi là Giám tự tăng Quảng Lượng. Vị kia nói: - Tôi là
Tri khách Ðức Diệu. Vị kia nói: - Tôi là thị giả Tô Ðoan. Vị sau cùng nói:
- Tôi là trai đầu Huệ Ðăng.
Tần thừa
tướng hỏi:
- Trong
nhóm các ông đây không có ông thầy khùng sao? Ta sai người đi bắt trói ông
ấy vì tội dám đánh quản gia nhà ta đấy.
Quảng Lượng thưa:
- Kính
bẩm đại nhân, ông Hòa thượng khùng Tế Ðiên ở trong chùa chúng tôi, chính
là đồ đệ của Lão phương trượng. Các vị quản gia đến chùa bị ông ấy thi
triển pháp thuật yêu tà đánh quản gia đại nhân, chúng tôi ngăn cản không
được. Cầu xin đại nhân đặc biệt gia ân xét xử, chúng tôi thiệt vô can
trong việc này.
Tần thừa
tướng bên trong nghe rõ, bèn dặn thủ hạ gia nhân truyền dụ cho đầu dịch
các phủ huyện đi bắt ông thầy khùng.
Riêng mấy
vị Ban đầu ở huyện Tiền Ðường đang đi tùng tìm trong chùa, tìm đến chỗ lầu
Ðại Bi đang dỡ thấy có một ông tăng đang nhìn lầu Ðại Bi bị dỡ phá mà lấy
tay chỉ chỉ chỏ chỏ.
Các người thợ mộc thợ nề nghe nói lịnh dụ của
Thừa tướng bảo dỡ lầu Ðại Bi về sửa Các Thiên lâu, đâu dám không tuân
theo. Trong số thợ, có người tốt nghĩ rằng: “Các vị Hòa thượng trong chùa
thiệt là chịu khó, bỏ ra biết bao công lao đi hóa duyên sửa lợp tòa lầu
này, bỗng chốc bắt dỡ đi, tội ấy không phải là nhỏ! Ta đừng hùa theo gây
tội, chỉ cầm lấy xẻng xúc gạch ngói để dồn đống lại, công việc đó cũng
đáng hai trăm tiền mà không mắc tội phạm thượng gây tội nghiệp”.
Ðương lúc
nghĩ như vậy, Tế Ðiên đứng dưới đất chỉ một cái, người kia từ trên lầu,
cách mặt đất bảy tám trượng, tuột tay rơi xuống nhưng không hề chi. Người
đó nghĩ thầm: “Thật hú vía! May mà mình chưa dỡ lầu, nếu mình dỡ lầu chắc
bị té chết quá! Chùa này linh thiệt!”. Nghĩ thế lại đứng dậy đi như
thường.
Có người
quyết ý phá thiệt, lại có ý tính toán: “Dỡ lầu này xong lại đến sửa lợp
lầu của Thừa tướng, nhờ đó ta sống cũng được hai tháng. Sau khi sửa lầu
của Tần tướng phủ, ở đây bắt đầu động công, ta lại làm thêm hai tháng nữa,
tính ra cũng sống được nửa năm”. Người ấy đang dỡ rui trên nóc, bị Tế Ðiên
lấy tay chỉ một cái, tức thì trật tay rơi xuống, té ngồi trên cục đá nhọn
ba cạnh, hậu môn bị rách toạc. Anh ta lếch về nhà thang thuốc nửa năm mới
lành mạnh.
Tế Ðiên đang thi triển Phật pháp thần oai để
báo ứng bọn thợ mộc thợ nề, gặp mấy người Ban đầu hươi roi vi vút, bắt Tế
Ðiên trói chặt cổ lại, nói:
- Hay cho
Hòa thượng! Ông mắc tội tày đình mà còn dám ở đây chỉ chỉ chỏ chỏ gây náo
loạn chớ!
Tế Ðiên
nhìn lại, thì ra tám vị Ban đầu: Triệu Ðầu, Vương Nhị, Trương Tam, Lý Tứ,
Tôn Ngũ, Lưu Lục, Ðam Thất, Mã Bát. Mấy vị cùng nhau kéo Tế Ðiên đi.
Tế Ðiên
hỏi: Vạ ta mắc phải bao lớn?
Triệu Ðầu
nói: Khó mà so sánh cho ông thấy được, ông đi đến phủ Thừa tướng rồi sẽ
biết, ở đó dành cho ông nhiều trò vui lắm.
Tế Ðiên
nói: Các ngươi mời ta kiểu này ta không đi.
Triệu Ðầu
nói: Ông khéo bày vẽ cho mất thì giờ của ta ư?
Tế Ðiên
bèn ngồi trên đất, miệng niệm: “Án ma ni bát mê hồng, án sắc lịnh hích”.
Triệu Ðầu
ráng sức kéo cũng không nhúc nhích, mới kêu Vương Nhị lại giúp kéo phụ,
Vương Nhị ráng hết sức bình sanh kéo cũng không nhúc nhích.
Vương Nhị nói: Các anh
đứng đó ngó sao? Chúng ta ráp vô kéo ổng chớ.
Trương
Tam, Lý Tứ, Tôn Ngũ, Lưu Lục, Ðam Thất, Mã Bát đồng hè nhau ráng sức kéo,
Tế Ðiên vẫn ngồi trơ trơ như núi Thái Sơn.
Mấy vị
Ban đầu đều nói: Cái này thiệt là lạ quá!
Bỗng nghe
sau lưng có tiếng cười khà khà, Triệu Ðầu ngoái lại xem, thì ra hai vị Ban
Ðầu ở huyện Nhơn Hòa, một vị họ Ðiền kêu là Ðiền Lai Báo, một vị họ Vạn
gọi là Vạn Hồng Sơn. Hai vị này là đương sai ở huyện Nhơn Hòa và làm quan
ở chức vụ giữ việc cơ mật, dáng người lanh lợi khỏe mạnh, là anh em liên
minh với bọn Triệu Ban đầu. Thấy bọn Triệu Ban đầu kéo Tế Ðiên không nhúc
nhích, hai anh em nín không được, cười ha hả nói:
- Các anh
chỉ có tài ăn không, khi rảnh việc ngồi tại Ban phòng nói khoác cười đùa,
hôm nay gặp chút việc làm không ra trò gì hết!
Triệu Ban
đầu nghe thế, nói:
- Mấy anh
đừng có nói lối, hai anh kéo được ông Hòa thượng này đi, chúng tôi chịu
phục các anh là tài đó.
Ðiền Lai
Báo nói:
- Nếu tôi
không kéo được vị Hòa thượng này đi, thì tôi đảo ngược tên mình cho rồi.
Vạn Hồng
Sơn nói:
- Nếu tôi
không kéo được vị Hòa thượng này đi thì tôi thề không ăn của nhà quan nữa.
Các anh tránh qua một bên xem nào!
Bọn Triệu
Ban đầu vừa tránh qua thì thấy Ðiền Vạn hai người dùng tay trịnh trọng cột
lại giải mũ, sửa lại y phục, thắt lại dây lưng, kéo vớ sửa giày ngay ngắn,
đoạn bước tới trước vài bước rồi quỳ xuống trước mặt Tế Ðiên, nói:
- Bạch
Thánh tăng, chúng tôi cùng lão nhân gia không oán không cừu, nhơn vì lão
nhân gia chạm tới Tần thừa tướng, Thừa tướng phái lão gia của chúng tôi
sai chúng tôi mời lão nhân gia về Tần phủ. Nếu lão nhân gia đã dám động
đến Thừa tướng, thì cũng xin dám gặp mặt người một phen. Nếu lão nhân gia
không chịu đi thì Tần thừa tướng sẽ nổi giận, xử trảm lão gia chúng tôi,
chúng tôi là những người sai quan liên hệ cũng bị mất chức. Khi chúng tôi
mất việc rồi thì cả gia đình lớn nhỏ đều bị đói khổ. Cầu xin lão nhân gia
mở lượng đại từ đại bi xót thương cho.
Tế Ðiên
nghe thế cười nhạt, nói:
- Nếu nói
được như hai ông vậy thì Hòa thượng ta đây đi từ sớm rồi. Này Ðiền đầu,
quý tánh ông là chi?
Ðiền đầu nghe hỏi cũng vui, nói: Hòa thượng
đã biết tôi họ Ðiền còn hỏi chi nữa.
Tế Ðiên
hỏi: Tên ông có phải là Lai Báo không?
Ðiều đầu
đáp: Phải, tên tôi là Lai Báo.
Tế Ðiên
lại hỏi: Vạn đầu nè, quý tánh ông là chi?
Vạn Hồng
Sơn nói: Xin sư phụ đừng giận, xin người mở lượng từ bi đi theo bọn họ
cho.
Tế Ðiên
nói: Ừ, đi thì đi!
Ðiền Lai Báo lúc đó mới nói: Triệu đầu nè,
việc sai sự này gặp chỗ rắc rối tôi đã giải quyết xong rồi đó, các anh đưa
Hòa thượng cùng về đi.
Triệu đầu
bước tới kéo Hòa thượng ra khỏi chùa Linh Ẩn. Ði được hai dặm, trước mặt
là Tây Hồ, một dải Tô Ðê toàn là quán rượu, bèn ngồi bệt xuống đất không
đi nữa.
Triệu đầu
hỏi:
- Sư phụ,
sao người không đi nữa? Muốn nghỉ ngơi chốc lát hả?
Tế Ðiên
nói:
Ta không
phải muốn nghỉ ngơi đâu, ta hỏi ông một câu này nhé! Các ông là đương sai,
hẳn là rành rẽ việc dựa núi ăn núi, dựa nước uống nước, trồng hoàng thụ,
dựng hoàng lăng, không nhiều cũng có ít, không lớn cũng có nhỏ, được bạn
bè gặp gỡ cho Hòa thượng ta. Bây giờ ông đưa ta về nha phủ, kể ra các ông
đã làm tròn sai sự tốt đẹp đấy, vậy thì các ông phải chi cho Hòa thượng ta
một ít tiền chớ! Nếu không thì thôi, ta không thèm đi theo các ông đâu!
Triệu đầu
nghe nói, nghĩ thầm: “Mình là việc sai sự này bao nhiêu năm trời rồi, hôm
nay lần thứ nhất mới thấy nguyên sai làm tiền người canh giữ. Tréo cẳng
ngỗng thiệt!”. Triệu đầu nói:
- Sư phụ
là người xuất gia, cần tiền để làm chi?
Tế Ðiên nói: Ta cần tiền để uống rượu, bị
sâu rượu rọ rạy trong bụng đi không được.
Triệu đầu
hỏi: Uống rượu hả? Sư phụ uống rượu bao nhiêu?
Tế Ðiên
nói: Ta cần 20 hồ ruợu.
Quán rượu
mang ra đủ số. Tế Ðiên ngửa cổ tu một hơi cạn một hồ, vừa uống vừa ngâm:
Rượu uống
bao nhiêu chả phải say
Răn ngừa
sắc dục uống thêm dai
Thêm tài
trọn nghĩa trời gia hộ
Nhẫn nhục
lợi nhà khỏi họa tai.
Giây lát 20 hồ rượu đều cạn sạch. Triệu đầu
đếm tiền vừa đúng số 20 hồ rượu chẵn, không dư thiếu xu nào. Triệu đầu
nói:
- Nếu sư
phụ uống thêm một hồ rượu nữa, tôi cũng không có tiền đâu để trả.
Tế Ðiên
nói: Triệu đầu nè, có phải tiền trong túi là do vợ ngươi đưa cho hồi sáng
này phải không?
Triệu đầu
nói: Phải đó.
Tế Ðiên
nói: Số tiền đó là của ta đưa nó hồi hôm đấy.
Triệu đầu nói: Sư phụ đừng nói giỡn, thôi
chúng ta đi mau!
Nói rồi
dẫn Tế Ðiên đi trước.
Ði được
hai dặm, Tế Ðiên nói: Triệu đầu ơi, ngươi đổi người khác dẫn ta đi!
Triệu đầu
hỏi: Chi vậy?
Tế Ðiên
nói: Ngươi hết tiền rồi, thôi đổi người khác đi.
Triệu đầu
kêu Vương đầu lại dẫn. Vương đầu nhận dây dắt nói:
- Sư phụ
ơi, chúng ta cùng đi nhé!
Tế Ðiên
nói: Không đi đâu. Ngươi có biết tại sao Triệu đầu không dẫn ta nữa không?
Vương đầu
nói: Tôi không biết.
Tế Ðiên
nói: Ông ấy dẫn Hòa thượng ta đi phải chi tiền cho ta đấy.
Vương đầu
hỏi:
- Sư phụ
cần tiền để làm gì?
Tế Ðiên
nói: Ðể uống rượu.
Vương đầu
nói: Ðược, sư phụ cứ uống.
Tế Ðiên
nói: Kêu đem lại cho ta 10 hồ rượu nhé.
Vương đầu
nói: Ðược, trong túi tôi chỉ đem theo có 100 tiền, vừa đủ trả 10 hồ rượu
thôi, sư phụ uống thêm tôi không có tiền trả đâu.
Tế Ðiên
lại nốc cạn 10 hồ rượu nữa. Ðây chính là chỗ trong sách ghi: “Nhậu say vào
Tần tướng phủ” đó. Vương đầu dẫn Tế Ðiên đi được hai dặm, Tế Ðiên nói:
- Này
Vương đầu, ngươi cũng nên thay người khác dẫn ta đi!
Vương đầu
nói:
- Sư phụ
nói nghe không hợp lý rồi đó. Triệu đầu dẫn ra khỏi chùa Linh Ẩn hai dặm,
sư phụ mới uống rượu, uống xong lại đi hai dặm nữa, cộng tất cả bốn dặm
mới thay cho tôi. Tới phiên tôi, chưa đi bước nào hết sư phụ lại đòi rượu.
Mới đi có hai dặm, tại sao sư phu lại kêu đổi người khác?
Tế Ðiên
nói: Phần Triệu đầu là 20 hồ rượu, còn phần ngươi chỉ có 10 hồ rượu thì
đường phải ngắn hơn chứ.
Vương đầu
nói: Thôi, tôi không cãi với sư phụ nữa, và kêu: - Trương đầu! Anh lại
thay tôi nè.
Trương
đầu nói: Sư phụ muốn uống rượu hả? Ở Túy Tiên lầu này tôi có sổ ghi, sư
phụ muốn uống bao nhiêu cứ bảo.
Tế Ðiên
nói: Ðem cho ta 30 hồ rượu nữa uống chơi.
Trương
Tam nghe nói thầm le lưỡi, hỏi: Sư phụ một ngày uống bao nhiêu rượu?
Tế Ðiên
nói: Có bao nhiêu đâu. Sáng ta giải nghể hai cân, trưa lại rai rai hai
cân, cơm chiều thì đưa cay hai cân nữa. Rồi từ đó tới sáng ta có uống giọt
nào nữa đâu.
Trương
Tam nói: Tối lại sư phụ mắc ngủ hả?
Tế Ðiên
nói: Ðâu có, ban đêm ta bơi trong lu rượu chớ. Không bơi nó bắt ngứa ngáy
không chịu được.
Ba mươi
hồ rượu của Trương đầu cũng cạn ráo. Tám vị Ban đầu thay phiên nhau dẫn và
đãi rượu một lượt thì về đến Tần phủ. Khi đến cổng Tần phủ, lại đến phiên
Triệu đầu cầm dây dẫn. Tế Ðiên lúc đó rượu đã say mèm.
Người giữ
cổng hối thúc:
- Mấy ông
làm việc công sai như vậy đó hả? Tướng gia bảo bắt điên tăng về. Mấy ông
còn chờ gì, đợi lúc tướng gia đi tìm rồi mới chịu đưa đến ư?
Triệu đầu
nói:
- Lại
đây! Lại đây! Nhận Tế Công mà đưa vào Tần tướng phủ.
Tế Ðiên
ngước mắt xem, bên trong tướng phủ rất oai nghiêm.
Có thơ
rằng:
Thảm ngọc
gác kỳ lân
Bình
phong rèm phỉ thúy
Cửa rộng
báu trân bày
Dao cầm vang nhã nhạc
Gấm thêu
cổ ngoạn trưng
Châu ngọc
liễn thi hàn
Sang giàu
ngôi thiên tử
Tể tướng
chỉ nhường qua.
Ngạn ngữ có câu:
Chén vàng
dù bể giá không phai
Cân lượng
nửa phần chẳng chút sai.*
- o0o -
Hồi
thứ 17 | Mục Lục |
Hồi thứ 19
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Tịnh Nguyên, Tịnh Hương,
Thanh Tuấn, Bảo Tịnh
Trình bày : Nhị Tường
Bắt đầu đánh
máy: 01-05-02
Cập
nhật : 01-07-2002