TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Một
Hồi thứ
9
Triệu Văn Hội Tây Hồ mời Ðạo Tế
Túy Thiền sư khiển tướng trộm linh phù
Có thơ
rằng:
Tiêu
Tương bến nước đón xuân sang
Băng rã
hoa mai se sẽ tàn
Mong
chàng giữ mãi màu son trẻ
Mỗi năm
một bận ghé huyên hàn.
Khi Lý
Quốc Nguyên trở về bàn thấy mất bức họa linh phù, muốn uống cũng uống
không vô, muốn nuốt cũng nuốt không trôi. Thầm nghĩ: “Khổ dữ a! Mất cái gì
khác mình có thể thường lại cho người ta, còn thứ này dẫu có tiền cũng
đành chịu. Ðây là vật báu truyền gia của nhà họ Ðỗ, thảng như việc này bị
tiết lộ ra ngoài, há chẳng hại huynh trưởng sao!”. Nghĩ thế rồi vội kêu
thính tiền. Tài phú nói:
- Ông tại
sao không ăn cơm?
Lý Quốc
Nguyên nói:
- Ta bận
việc gấp.
Cũng
không đòi tiền thối, lật đật trở về nhà. Về đến nhà kêu mấy đứa ở tâm phúc
lại, nói:
- Ta vừa
bị đánh cắp ở tiệm cơm một cuộn Ngũ lôi bát quái thiên sư phù, các ngươi
ráng đi dò xét xem nó lọt vào tay tên trộm nào. Nếu gặp thì bỏ tiền ra
chuộc về. Nó là báu vật người ta cho mượn đấy.
Bọn gia
nhân vâng lời chia đi các ngả, không bao lâu Lý Bệ trở về nói:
- Tôi vừa
mới dò nghe rõ là: Hồi nãy chủ gia đang uống rượu trong quán, linh phù bị
tên Bạch tiên tặc trộm đi đem bán cho Lưu chưởng quỹ ở tiệm bán đồ cổ.
Chưởng quỹ lại là chỗ quen biết với phủ Thừa tướng. Hiện tại Thừa tướng đã
mua linh phù với giá 500 lượng đem treo trấn trạch ở Các Thiên lâu rồi. Lý
Quốc Nguyên nghe nói, lắc đầu than thở:
- Nếu còn
ở tiệm bán đồ cổ, ta còn có thể bỏ tiền ra mua về, chớ còn rơi vào phủ
Thừa tướng, luận về nhân tình thế lợi ta đều kém xa ông ấy.
Còn đang
than thở, bỗng nghe có tiếng gõ cửa, Quốc Nguyên bảo gia nhân ra xem, thì
ra người đến là Lý Thiếu Chưởng, con trai của Lý Xuân Sơn. Lý Thiếu Chưởng
nói:
Hồi nảy
chú đi rồi, nghe bên nhà của Ðỗ đại nhân nói ngày mai có cúng tế, cha cháu
bảo qua lấy Ngũ lôi bát quái thiên sư phù về, đợi vài ngày sẽ cho chú mượn
dùng.
Lý Quốc
Nguyên nói:
- Cháu về
trước đi, bức linh phù của ta mới vẽ có một quái, hãy còn một ít chưa
xong, hiện để đằng tiệm vẽ, lát nữa ta sẽ đem tới, cháu khỏi phải lại lấy.
Lý Thiếu
Chưởng đi rồi, Quốc Nguyên càng quýnh hơn nữa. Chính lúc khó khắn đó,
người nhà lại báo có Triệu viên ngoại tới. Lý Quốc Nguyên chạy ra xem, quả
là Triệu Văn Hội, bạn tri kỷ của mình, vội đến trước chào hỏi:
- Chào
huynh trưởng, lâu quá mới ghé tiểu đệ.
Triệu Văn
Hội nói:
- Hôm nay
ta rủ hiền đệ lên núi Thành Hoàng chơi rồi trở về Vọng giang lâu ở đường
Thiên Chu uống rượu nhìn khói sóng trên con sông bậc nhất trong thiên hạ.
Lý Quốc
Nguyên nói:
- Xin đại
ca thứ lỗi, hôm nay tiểu đệ có một việc bận tâm lắm không thể nào bồi tiếp
đại ca được. Xin mời đại ca vào trong này ngồi.
Vào đến
thư phòng, Quốc Nguyên mới đem việc bị mất thiên phù kể lại. Triệu Văn Hội
nói:
- Không
hề gì, việc đó để cho ta lo. Tế Công trưởng lão ở chùa Linh Ẩn bên Tây Hồ
là vị Phật sống thời nay đó. Chúng ta sẽ đi đến đó để cầu lão nhân gia
giúp đỡ. Ta chắc chắn Thiên sư phù có thể thâu hồi mà bệnh của thím nó
cũng lành mạnh được. Ngài thật là bậc thần thông quảng đại, Phật pháp vô
biên.
Lý Quốc
Nguyên nghĩ: “Ta có nghe danh mà chưa gặp mặt người. Thảng như mời Ngài
được, ta phải mang tiền theo để đãi Ngài một bữa”. Nghĩ thế bèn đem theo
mười lạng bạc và 400 tiền cùng Triệu Văn Hội ra đi. Mua một gói trà hết 40
đồng rồi cùng nhau đi tới trước. Thật là:
Mười dặm
đê dài cầu sáu chiếc
Một cây
liễu biếc tiếp cây đào.
Tại sao
con đê này lấy tên là Tô Ðê Xuân Hiểu? Nguyên Hồi Tô Ðông Pha làm Thái thú
đất này đã cho sửa sang con đường đê, tháng ba tiết xuân, đào liễu khoe
tươi. Trong hồ có Hồ Tâm Ðình, nhìn về Nam có Lôi phong tháp ở Nam Bình
Sơn, sườn núi Bắc có vườn mai của Lâm Hòa Tịnh, ngó sang Tây có mộ Nhạc
Vương và mộ Tô Tiểu Tiểu. Thật là cảnh trí nên thơ. Hai người đi đến Lãnh
Tuyền đình nghe trong đám người có tiếng hô:
Lý Quốc
Nguyên, Lý Quốc Nguyên!
Khỏi phải
lên chùa tìm Tế Ðiên
Mười lạng
bạc ròng đưa ta đủ
Trong
lưng còn đúng 360 tiền.
Triệu Văn
Hội nghe hô, nói:
- Này
hiền đệ, Thánh tăng Ngài biết trước hết, đang ở đây chờ chúng ta đó.
Ðến chừng
vẹt mọi người ra nhìn thì thấy chỉ có y phục của Tế Ðiên mà người chẳng
phải là Tế Ðiên, Triệu Văn Hội mới bước tới nắm áo đạo sĩ hỏi:
- Hay cho
lão đạo này, ông đã làm hại Tế Công còn toan giở trò gạt gẫm gì nữa đây?
Lão đạo
sĩ nói:
- Trái
lại, tôi còn bị Tế Công hại nữa là đằng khác. Thầy trò chúng tôi nuôi
người đến quần áo bán sạch chẳng còn. Người mới dạy tôi mấy câu này bảo ra
đây nói to như vậy.
Triệu Văn
Hội hỏi:
- Hiện
giờ Tế Công ở đâu? Ông hãy đưa chúng tôi đến gặp mặt.
Lão đạo
sĩ bèn đưa hai vị về Tam Thanh quán. Triệu Văn Hội nhìn thấy trong miếu
xác xơ không còn thứ chi hết. Bốn tên đạo đồng trần truồng như nhộng. Tế
Ðiên cũng đánh trần trên một chiếc ghế. Triệu Văn Hội nói:
- Bạch sư
phụ, đệ tử là Triệu Văn Hội xin kính chào sư phụ.
Rồi kêu
Lý Quốc Nguyên đến tham kiến Thánh tăng. Lý Quốc Nguyên nhìn thấy Tế Ðiên
giống hệt như một tên ăn mày, ngặt nể mặt Triệu Văn Hội, bất đắc dĩ phải
tới thi lễ. Tế Ðiên hỏi:
- Hai ông
tới đây có việc gì?
Triệu Văn
Hội mới đem tình tiết mất Ngũ lôi bát quái thiên sư phù thuật lại.
Tế Ðiên
nói:-Không hề chi.
Rồi kêu
lão đạo sĩ cởi quần áo ra đoạn mặc vào, lại lấy mười lạng bạc của Quốc
Nguyên giao lão đạo sĩ để chuộc đồ về. Tế Ðiên cùng hai người rời khỏi Tam
Thanh quán đến nhà Lý Quốc Nguyên. Tế Ðiên nói:
Ðể ta trị
bệnh cho vợ ngươi trước rồi sẽ tìm Thiên sư phù sau. Mà điều này nữa là ta
trị bệnh cho vợ ngươi, một lát nữa có níu nó lại hay vật nó ngã lăn, ngươi
cũng đừng quan tâm đến nhé!
Lý Quốc
Nguyên nghe nói lặng thinh giây lát.
Triệu Văn
Hội nói:
- Này
hiền đệ, chớ có nên nghi ngờ. Tế Ðiên là vị Phật sống đương thời quyết
không có điều càn rỡ đâu. Nếu không phải là người có phẩm cách đáng tin
cậy, ta cũng không mời đến đâu.
Lý Quốc
Nguyên nói:
- Vậy thì
được.
Bèn đưa
Tế Ðiên thẳng lên phòng. Cửa phòng đã khóa chặt. Lan thị cột bằng sợi lòi
tói, a hoàn vú em đều đã lánh xa, sợ con điên nổi lên bị đánh. Khóa vừa
mở, Lan thị dòm ra thấy phía ngoài có một vị Hòa thượng kiếc, liền chạy ra
rượt. Tế Ðiên chạy đến trong viện thấy có một cái bầu nuôi cá bèn đem trút
cá ra, day về phía Lan thị hô:
- Hay dữ
a, có mau ra không. Không ra thì mày chết với ta nhé!
Vừa la
vừa chạy, Lan thị chạy xà quần ráng sức rượt theo, trong miệng vọt ra một
cục đàm lớn, tức thì tâm thần định tỉnh lại, tự hỏi: “Tại sao ta lại ở
đây?”. Lúc đó có người vú em gan dạ, lật đật lại dìu đỡ. Tế Ðiên móc một
cục thuốc bảo người nhà đem nước lại hòa cho uống.
Nguyên
bệnh của Lan thị là bởi đàm mê tâm khiếu, do gặp việc rối rắc gây nên.
Nhân vì nàng ta vốn có một đứa em tên là Lan Ðình Ngọc, hay giao du với
bọn người vô lại, đem một phần gia nghiệp tiêu sạch sanh rồi. Ngày kia y
tìm đến Lan thị mượn tiền, bảo rằng để đi buôn bán. Cốt nhục tình thâm,
không nỡ để em nghèo khổ, nàng mới lén chồng lấy cho em mượn mấy trăm
lượng bạc. Có tiền trong tay, Lan Ðình Ngọc cùng lũ bạn bè du thủ du thực
rủ nhau tiêu sạch. Một ngày kia lại tìm đến chị của hắn bảo đem tiền đi
mua bán, giữa đường bị bọn cường đạo cướp hết, xin mượn thêm ít trăm lượng
để buôn bán lại, tính gộp số tiền mượn trước và sau trả một lần. Lan thị
lại lén lấy tiền cho em mượn lần nữa. Một hôm Lan thị đang ngồi trong hoa
viên thấy Ðình Ngọc lại đến, trên thân quần áo rách te tua, trong lòng vừa
buồn vừa giận, đàm dâng nghẹt làm mê đi, nhân đó phát điên. Hôm nay chạy
rượt theo Hòa thượng, cục á đàm trong ngực trơn vọt ra được. Quốc Nguyên
rất bội phục bèn mời Tế Ðiên về thư phòng đãi rượu. Ðương lúc uống rượu,
bên ngoài có người nhà đi vào thưa có Lý Thiếu Chưởng đến thúc lấy Ngũ lôi
bát quái thiên sư phù. Lý Quốc Nguyên bảo người nhà ra nói:-Một lát nữa ta
sẽ đích thân đem sang.
Ðoạn thưa
với Tế Ðiên:
- Bạch sư
phụ, bây giờ phải làm sao?
- Lát
nữa, ta trở về chùa mượn ông Vi Ðà đi trộm Ngũ lôi bát quái thiên sư phù
về cho ngươi.
- Bạch sư
phụ, ông Vi Ðà trong chùa bằng đất nặn làm sao có thể trộm đồ vật được?
- Ðược
chớ, ông Vi Ðà trong chùa ta hay can thiệp đến chuyện tào lao lắm.
- Bạch sư
phụ, bây giờ chúng ta đi thỉnh nhé.
- Ðể ta
đi gặp ông ấy thương lượng xem, ông ấy muốn lấy công bao nhiêu tiền. Mượn
ông ấy đi không chẳng được đâu. Các ngươi ở nhà uống rượu chờ ta, ta đi
một lát rồi trở về uống rượu nữa.
Tế Ðiên
nói rồi đứng dậy đi ra, hai người đưa ra cửa, trở vào, Quốc Nguyên hỏi:
- Triệu
huynh nè, anh nghe lời Hòa thưọng nói có thiệt không?
Triệu Văn
Hội nói:
- Ta cũng
không biết thiệt hay là giả nữa. Lần trước ở nhà Châu Bán Thành vác tượng
Vi Ðà bắt yêu quái, chuyện đó có thiệt rõ ràng.
Hai người
bảo dọn dẹp tiệc rượu. Mãi đến khi đỏ đèn, hai người càng lo lắng thêm, sợ
e cửa thành đóng lại bỏ Tế Ðiên kẹt lại bên ngoài. Ðang nói chuyện, thấy
Tế Ðiên bước vào, hai người mừng quá cùng nói:
- A, có
sư phụ về rồi.
Tế Ðiên
nói: Thiệt tức chết đi thôi!
-Triệu
Văn Hội hỏi: Ai làm sư phụ giận thế?
Tế Ðiên
nói:
- Cái ông
Vi Ðà Trong chùa ta thiệt đáng giận. Bình thường hễ ta đi đâu ông ấy nói
Tế sư phụ, có việc gì sai bảo tôi với. Vậy mà bữa nay ta trở về, ông thấy
mặt dương dương không thèm nhìn ta lấy một tí. Ta đấu dịu ông ấy:-Này lão
Vi, ta kiếm được cho ông một việc đây. Ông ấy hỏi việc gì, ta mới đem việc
nhờ ông ấy đến Các Thiên lâu ở hoa viên phủ Thừa tướng trộm giùm Ngũ lôi
bát quái thiên sư phù về và hỏi ông ấy đòi bao nhiêu. Ông ấy một mực đòi
giá cao.
Lý Quốc
Nguyên và Triệu Văn Hội đều hỏi:
- Ông ấy
đòi bao nhiêu tiền?
Tế Ðiên
nói: Ông ấy đòi năm điếu tiền, ta tính công cho ông ấy 500 tiền.
Lý Quốc
Nguyên nói: Năm điếu tiền đâu có đắt!
Tế Ðiên
nói:
- Ban đầu
ông ấy cứ giữ giá nhất định, nói chỉ có hai điếu tiền, ít quá đi không
được. Ta mới nói, nếu ông chịu bớt ta thêm cho ông 500 tiền nữa, chớ nhiều
quá không được. Ông ấy chê ít quá không đi, cho nên cuộc thương lượng bất
thành. Ta ra khỏi chùa, ngang chùa Ðại Phật, gặp ông Vi Ðà ở chùa này.
Thấy ta còn đằng xa, ông ấy lên tiếng hỏi ta đi đâu đấy? Ta nói kiếm cho
ông một việc mà ông có đi không? Ông ấy hỏi là việc gì. Ta mới bảo ông ấy
là đi lấy linh phù. Ông ấy nói:-Sao ông không bảo ông Vi Ðà ở chùa ông
trước? Ta nói, đã có nói rồi mà ông ấy đòn tiền chuộc mắc quá. Ông ấy đòi
ba điếu tiền mà ta chỉ trả 500 tiền, không thể hơn được. Ông ta nói:-Tôi
không thể lấy ít hơn được, lấy ít hơn thì có lỗi với ông Vi Ðà ở chùa ông
sao? Ta nói:-Ta cũng không thể chi nhiều hơn được. Cuộc thương lượng lại
bất thành.
Lý Quốc
Nguyên nghe nói giữ giá không đổi cũng không biết làm sao. Tế Ðiên nói:
- Ta lại
đi nữa, đi đến chùa Tử Trúc. Ông Vi Ðà ở chùa này bị đói meo, thấy ta ở
đằng xa vội kêu rối rít. Ta mới đem việc lấy linh phù ra nói, ông ấy chịu
đi ngay. Ông ấy nói lát nữa sẽ đến, tiền công bao nhiêu cũng được.
Lý Quốc
Nguyên hỏi: Chừng nào ông ấy đến?
Tế Ðiên
nói: Chúng ta ăn cơm xong, bảo bầy trẻ dọn một cái bàn, ta kêu một tiếng
thì ông ấy sẽ đến ngay.
Lý Quốc
Nguyên hối dọn cơm xong, và bảo gia nhân chuẩn bị những thứ cần dùng để ở
trong nhà.
Tế Ðiên
nói: Các ông đừng nóng, chờ một lát sao mọc tỏ rạng đã.
Tế Ðiên
bước ra sân, hô:
- Có ta
đây, có ta đây! Tây Hồ Linh Ẩn Tế Ðiên tăng! Vi Ðà không đến còn đợi chừng
nào?
Tức thì ở
nửa tầng không có tiếng đáp lại:
- Ngô
thần đã đến.*
- o0o -
Hồi
thứ 8 | Mục Lục |
Hồi thứ 10
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Tịnh Nguyên, Tịnh Hương,
Thanh Tuấn, Bảo Tịnh
Trình bày : Nhị Tường
Bắt đầu đánh
máy: 01-05-02
Cập
nhật : 01-07-2002