TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Một
Hồi thứ 6
Châu viên ngoại thuật kỹ việc gặp yêu
Lưu Thái Chơn bắt yêu bị Yêu bắt
Có thơ
rằng đời người như giấc chiêm bao đất trời quán trọ nơi nào quê cha đó đây
lưu lạc ta bà, Nơi nào dừng bước, mai hoa thưởng nhàn.
Lão đạo
sĩ đốt ba đạo linh phù xong thì một trận cuồng phong nổi dậy, ầm ầm có
tiếng bước chân đi đến. Ðạo sĩ đinh ninh con yêu này mặt xanh tóc đỏ lông
lá đầy mình trông dễ sợ lắm. Nào ngờ hé mắt nhìn ra là một cô gái mặt
trắng môi son, tóc liễu lưng eo, thiên kiều bách mị, chưa từng thấy bao
giờ. Có lời khen rằng:
Gió đưa
hương lạ ngọt ngào
Dáng đi
thiên kiều bách mị
Ðan thanh
tay phàm khó tả
Vóc người
lồ lộ ưa nhìn
Y phục
càng tôn nét đẹp
Trâm vàng
cài lỏng tóc mai
Môi hồng
hé nở nụ cười.
Cô gái đó
đi về phía lão sĩ, nói:
Hay cho
lão tặc Thái Chơn, mi dám tính bắt bà cô mi hử?
Châu
Phước mới nói với mọi người:
- Té ra
có ai xa lạ đâu, bà con với ông đạo đó mà.
Lão đạo
sĩ sợ đến hồn phi phách tán, nói:
- Xin
tiên cô chớ giận, để nghe tiểu đạo nói đây. tiểu đạo dù có gan trời cũng
nào dám bắt tiên cô được. Chỉ nhơn vì nhà họ Châu mời tiểu đạo đến trị
bệnh cho công tử, mới phiền thỉnh tiên cô đến đó thôi. Xin tiên cô hãy
nghe tiểu đạo lời này. Hà hà, tiên cô chắc đang tu luyện ở thâm sơn cùng
cốc nào đó, đạo cao đức trọng, sá chi chút bụi hồng trần này. Tiểu đạo dám
khuyên tiên cô nên trở về tiếp tục tu luyện kim thân muôn đời bất hủ. Như
vậy có dược chăng?
Yêu tinh
nghe nói thế, cả giận hét:
- Ðồ khỉ,
lâu nay ta chưa ăn thịt người, sẵn mi đây, hôm nay ta chén một bữa cho
sướng miệng! Nói rồi chạy xô đến, miệng phun ra một luồng khói đen. Ðạo sĩ
la ối một tiếng, té lăn xuống đất, bảo kiếm cũng tuột khỏi tay. Bọn Châu
Phước sợ đến hồn vía lên mây, lủi xuống sàn chui trốn. Chiếc giường nhỏ
quá mà người lại đông, không thể nào đựng chứa hết. Châu Lộc mới kéo Châu
Phước nói: Anh xê qua cho tôi chui vào tí. Châu Phước sợ quá mê đi, nên
trông gà hóa cuốc, nói:
- Xin cô
đừng kéo chân con tội nghiệp. Trong lúc mọi người đang giành nhau chui
trốn, thì bên ngoài vang lên tiếng như trời long đất lở. Có kẻ lớn mật lén
nhìn ra, thấy bên ngoài có một vầng hào quang đỏ rực, có một vị Kim giáp
thiên thần đứng chắn ở cửa. Ðó chính là tượng Vi Ðà hiển thinh. Mọi người
sợ quá chẳng dám ra, rúc dưới gầm giường cho đến trời sáng bạch. Bên
ngoài, lão viên ngoại thức suốt đêm chờ đợi, sáng ra cùng với những người
lớn gan ra huê viên xem đạo sĩ bắt yêu như thế nào.
Vào đến
trong nhà xem lại thấy đạo sĩ té nằm trên đất, mặt mũi xanh dờn, bảo kiếm
tuột khỏi tay nằm kế đó. Sờ tay xem thì thấy cả người ông ta đều lạnh. Ðến
thư phòng xem thì thấy cả người đang chui trốn dưới giường, người chui
dưới bàn cũng có. Kéo chân ra, mọi người nói:
- Xin cô
cô nào ở đây, bay chưa chịu chui ra còn làm gì trong đó?
Bọn Châu
Phước nhìn ra thấy viên ngoaị, nói:
- Viên
ngoaị ơi, chúng con sợ bắt chết đi được!
Viên
ngoại hỏi sự việc như thế nào, bọn Châu Phước đem sự tình hôm qua đạo sĩ
bắt yêu ra sao thuật laị một lượt. Viên ngoại đằng hắng một tiếng rồi nói:
- Thiệt
là phước bất trùng lai, họa vô đơn chí! Yêu quái đã không bắt được mà vị
đạo sĩ còn nằm chết ở đây nữa. Phải đi báo quan khám nghiệm mới xong.
Phàm
người có tiền rất sợ dây dưa đến cửa quan. Viên ngoại bảo gia nhân trước
hết phải quét dọn cho nhanh chóng, rồi ra nhà trước thầm nghĩ: “Tượng Vi
Ðà của vị Hoà thượng này hay quá, đang đứng ở nhà trước sao lại chạy ra
nhà sau hiển thánh? Ðợi khi lão Hòa thượng đến lấy mình không cho, hỏi
ông cần bao nhiêu tiền, mình mua lại để trấn nhà thì hợp cách quá”. Còn
đang tính nhẩm như thế, xảy nghe có tiếng người đập cửa và tiếng của Hòa
thượng vọng vào bảo mở lấy tượng Vi Ðà:
- Tượng
Vi Ðà của tôi đã có chủ mua rồi, dù cho sáu trăm muôn lượng bạc cũng không
bán.
Viên
ngoại nghe nói, vội chạy ra trước xem. Bên ngoài không phải là Hòa thượng
mà là một người mình cao tám thước, đầu đội khăn viên ngoại, mình mặc áo
đoạn màu lam, mặt mũi phương phi hiền từ, râu ba chòm phất phơ trước ngực,
sau lưng có một đứa tiểu đồng độ 14, 15 tuổi. Viên ngoại nhìn kỹ chính là
Tô Bắc Sơn, em kết nghĩa của mình. Châu viên ngoại hỏi:
- Phải
hiền đệ kêu cửa không? Tô Bắc Sơn nói:
- Phải
đó, hôm nay tôi đến giới thiệu với anh một người, đó là Phật sống Tế Ðiên
ở chùa Linh Ẩn bên Tây Hồ mà tôi thường noí với anh đó. Tối hôm qua ông
đến nhà tôi nhắc tôi việc vác tượng Vi Ðà đi hóa duyên.
- Ông nói
trong nhà yêu tinh quấy phá, đến đây để bắt yêu bị anh đuổi ra, còn bỏ
tượng Vi Ðà lại. Hôm qua ông ở đằng nhà tôi. Tôi nghĩ rằng chắc tại anh
chưa biết, nếu biết là Tế Công, chắc anh đâu có xử tệ như vậy. Hôm nay tôi
đưa ông đến, một là để bắt yêu, hai là để đem tượng Vi Ðà về.
Châu viên
ngoại nói:
- Này
hiền đệ, có như vậy sao? Hiện tại LưuThái Chơn ở Tam Thanh quán đến bắt
yêu không xong lại bị yêu phun độc khí đến giờ vẫn còn bị hôn mê bất tỉnh.
Tôi đang cho người một mặt báo tin cho đằng miếu của lão đạo hay, một mặt
báo quan đến khám nghiệm, kế bên ngoài nghe Hòa thượng gọi cửa đó. Này
hiền đệ mời giùm đại sư đó đến đây đi.
Tô Bắc
Sơn quay lại thấy Hòa thượng đang ngồi chồm hổm bên tường, nói:
- Xin mời
sư phụ đến đây cho viên ngoại ra mắt. Châu viên ngoại lật đật ra rước vào
đại sảnh, gia nhân dâng trà. Châu viên ngoại nói:
- Bạch
Thánh Tăng, việc hôm qua bọn tôi không hề biết kể như không mắc tội, xin
Thánh Tăng hỷ xả cho, để bảo dọn rượu tạ tội với Hoà thượng.
Tế Ðiên nói:
- Bữa nay
ta không uống rượu. Ði bắt yêu an trạch trước rồi uống rượu sau. Ông dẫn
ta ra hậu viên nhé.
Châu viên
ngoại nói:
- Phải
đó!
Rồi lập
tức dẫn đường. Ra đến hậu viên thấy đạo sĩ vẫn còn nằm ngay trên đất. Hòa
thượng nói:
- Hôm qua
đạo sĩ gặp bà con đây!
Châu
phước nói:
- Phải
đó, hôm qua chúng tôi nghe ông ta gọi là cô cô đấy.
Tế Ðiên
nói:
- Trước
hết ta hãy cứu trị cho lão đạo đã. Các ngươi đi lấy cho ta nửa chén nước
nóng, nửa chén nước mát, ta cho ông ấy uống chút thuốc hòa với chút nước
âm dương sẽ tỉnh ngay chớ gì.
Gia nhân
đem nước đến, Hòa thượng lấy thuốc hòa vào đổ vô miệng đạo sĩ. Giây lát
đạo sĩ mửa ra một thôi một hồi rồi từ từ mở mắt, thì ra trước mặt là Hòa
thượng đến cùng với Châu, Tô hai vị viên ngoại. Lão đạo sĩ lật đật đứng
dậy nói:
- Thiệt
xấu hổ quá, xấu hổ quá!
Hòa
thượng nói:
- Này
viên ngoại, ông lấy cho lão đạo 50 lượng bạc để ông ấy về chuộc lại năm
bộ đèn nhé.
Viên
ngoại bảo gia nhân đem bạc đưa cho lão đạo. Lão đạo nhận bạc rồi tạ ơn hỏi
viên ngoại:
- Xin hỏi
chùa của vị Hòa thượng này ở đâu?
Châu viên
ngoại đáp:
- Ðó
chính là Phật sống Tế Công ở chùa Linh Ẩn bên Tây Hồ đấy.
Lão đạo
sĩ nghe nói lật đật sụp xuống đất dập đầu tạ lỗi:
- Thật
tôi không biết Thánh tăng, hôm qua có nhiều điều xúc phạm.
Tế Ðiên
nói:
- Ðạo gia
chớ lạy lục làm chi. Từ nay có còn muốn bắt yêu giùm người nữa thôi?!
Lão đạo
sĩ nói:
- Lần này
suýt tiêu mạng tôi sợ quá rồi. Từ nay về sau không dám đi bắt yêu nữa.
Nói rồi
đạo sĩ cáo từ về miếu. Về đến Tam Thanh quán, bảo đạo đồng đem bạc chuộc
đồ về. Gỡ bảng đề “Bắt yêu trấn trạch” treo phía trước bỏ đi và dặn đạo
đồng:
- Bất
luận ai mời ta đi bắt yêu, mi cũng bảo ta vào núi hái thuốc rồi nhé.
Sau khi
đạo sĩ đi rồi, Hòa thượng mới nói:
- Này
viên ngoại, ta lui quỷ trị bệnh cho công tử rồi sau mới bắt yêu nhé!
Viên
ngoại nói:
- Vâng,
xin Thánh tăng đại phát từ bi xuống phước cho.
Nói rồi
dẫn Tế Ðiên vào phòng Chí Khôi.
Trong phòng bàn ghế vẫn
như trước. Công tử Châu Khôi đang nằm đầu day hướng Ðông, chân day hướng
Tây, mặt mày vàng võ không có chút máu. Viên ngoại thấy thế rất làm đau
đớn, liên tiếp kêu mất tiếng Chí Khôi ơi, Chí Khôi hỡi, nhưng công tử vẫn
không một tiếng trả lời, nhướng nmắt nhìn viên ngoại rồi lại nhắm mắt như
cũ.
Tô viên
ngoại nói:
- Thằng
bé này ngày thường vốn là nhân vật phong lưu, mấy hôm nay không gặp mà
biến đổi quá chừng. Mặt mũi nhợt nhạt quá nên tiều tụy.
Tế Ðiên nói:
- Không
hề chi, ta cho cậu ấy uống tí thuốc là hết ngay.
Nguyên
nhân Chí Khôi mắc bệnh hư nhược, ban ngày hôn hôn mê mê, tối lại suốt đêm
không ngủ, tinh thần hoảng hốt nhưng trong tâm vẫn còn nhận định rõ ràng.
Thấy lão viên ngoại, Tô viên ngoại và Hòa thượng đến kế bên mà mắt mở
không ra. Thấy Hòa thượng đưa tay vào trong áo móc ra một viên thuốc. Châu
viên ngoại hỏi:
- Bạch
Thánh tăng, đó là viên thuốc chi vậy?
Tế Ðiên
đáp:
- Cái này
kêu là Yếu mạng đơn. Con ông mạng sắp đứt rồi, nhờ viên thuốc của ta níu
mạng lại.
Nói rồi
bỏ thuốc vào miệng nhai ngỏm ngoẻm, đoạn lấy tay vạch miệng Chí Khôi nhổ
toẹt vào. Châu Chí Khôi gớm quá, muốn nhổ mà nhổ chẳng ra, đành phải nuốt
tuột xuống. Thuốc xuống tới bụng sôi lụp bụp tới đó. Thuốc dẫn máu chạy,
máu dẫn khí đi, ngũ tạng lục phủ rất là dể chịu, trên mình nhẹ nhõm như
cất đi gánh nặng ngàn cân.
Hòa
thượng hỏi:
- Chí
Khôi, cha mẹ ngươi được mấy người con?
Chí Khôi
thưa:
- Chỉ có
một mình tôi thôi.
Hòa
thượng nói:
- Ðã biết
như vậy ngươi há không biết câu: “Bất hiếu có ba tội, không con là lớn
nhất” hay sao mà dám ở hoa viên khởi tà tâm chiêu lấy yêu tà mới gây ra cớ
sự? Càng nói, Hòa thượng ta càng thêm nổi nóng.
Nói rồi
xáng lên đầu Chí Khôi một cái bốp.
Nguyên Chí Khôi mắc bệnh
đã lâu, trong người hư nhược lắm, bị cái tát đó té nhào, thở chẳng ra hơi.
Châu viên ngoại thất kinh. Tế Ðiên day qua nói:
- Viên
ngoại đừng có lo! Thằng nhỏ này không chết đâu. Ðể oan khí không tan chừng
đó mới chết thiệt đấy. Nên đem tiền của cúng vào chùa ta để tiếp xây ba
gian nhà bị cháy nhé.
Viên
ngoại lòng lo mạng sống cho con, lật đật đáp ứng ngay.
Nguyên
nhân Chí Khôi mắc bệnh là như thế này.
Một bữa
nọ, Chí Khôi đứng tựa lan can ở Diễm Dương lầu, nơi hoa viên xem hoa, xảy
nghe về phía Ðông cách tường có tiếng con gái nói chuyện. Chí Khôi nhìn
lại, thì ra đó là hoa viên của Vương viên ngoại, tiểu thơ Vương Nguyệt Nga
đang kêu a hoàn hái hoa lài. Chí Khôi nhìn kỹ thấy Vương Nguyệt Nga quả là
trang quốc sắc, mới nghĩ thầm: “Mới mấy năm trước đây, mình với Vương
Nguyệt Nga cùng chơi đùa thấy cô ta cũng thường, có chi lạ đâu! Chỉ mấy
năm không gặp lại mà cô nàng trổ mã đẹp quá chừng. Thiệt là gái mười tám
có khác. Chí Khôi ta nếu cưới được người như thế làm vợ không bỏ công kén
chọn bấy lâu”. Lòng nghĩ như thế, hai mắt ngó chăm bẳm xuất thần. Bên kia
Vương Nguyệt Nga đang kêu a hoàn hái hoa, ngước lên ngó thấy bên lầu phía
Tây có một văn sinh công tử, tay mặt xách túi gấm thêu, tay trái cầm chiếc
quạt nhỏ, đương giương mắt nhìn đăm đăm về phía bên này. Cô nương mắc cỡ
mặt đỏ hồng, rồi hối a hoàn hái hoa mau xuống lầu. Chí Khôi nhìn theo cô
nương xuống lầu hút bóng thở dài than rằng: “Ôi phải chi mình mọc đôi cánh
bay qua bên đó cùng Nguyệt Nga hội hợp mới thỏa lòng này”.
Từ đó Chí
Khôi như mê như dại, ở trong thư phòng nhắm suốt ngày. Tiểu đồng đưa trà
đến, Chí Khôi nói: “Em Nguyệt Nga đến đó phải không?”, làm tiểu đồng sợ
chạy vắt giò. Một tối nọ, Chí Khôi ngồi buồn, nhắm mắt lại, thấy phảng
phất Nguyệt Nga trước mặt, mở mắt lại không. Ngày ngày cứ ra hoa viên kêu:
“Nguyệt Nga em ơi, lại đây với anh”, làm cho tiểu đồng kinh sợ thêm.
Một tối
kia, Chí Khôi ngồi buồn xo, nói: “Tính mạng của ta đã giao phó cho Nguyệt
Nga rồi”, và không thiết ăn uống gì nữa. Bỗng thấy bức rèm lay động, rồi
một người bước vào, chính là Vương Nguyệt Nga. Chí Khôi như người bắt được
vàng, nhảy tới ôm chầm lấy.*
- o0o -
Hồi
thứ 5 | Mục Lục |
Hồi thứ 7
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Tịnh Nguyên, Tịnh Hương,
Thanh Tuấn, Bảo Tịnh
Trình bày : Nhị Tường
Bắt đầu đánh
máy: 01-05-02
Cập
nhật : 01-07-2002