TẾ ÐIÊN HÒA THƯỢNG
Người dịch: Ðồ Khùng
- - -o0o- - -
Tập Một
Hồi thứ 5
Châu viên ngoại nơi hoa viên gặp yêu
Quán Tam Thanh mời được lão đạo sĩ
Có thơ
rằng:
Tháng năm
vùn vụt nắng mưa thay
Khóa lợi
đàm danh chớ miệt mài,
Xương
trắngbuông tay chôn trũng rậm
Vàng ròng
khó gìữ tóc khôn phai
Chết đi
luống để thiên niên hận
Lúc sống
nào ai chịu rảnh tay
Ra cửa hú
dài trời đất rúng
Mây trắng
bồng bềnh chim hạc bay.
Lão đạo
sĩ bị Dương Mãnh lia mấy quyền, khăn đạo sĩ rách bươm, trâm vàng rơi xuống
đất. Tế Ðiên lật đật chạy ra can. Trần Hiếu cũng nạt:
- Dương
hiền đệ! Còn chưa chịu đi sao. Tiếp tay sư phụ đánh càn để đền nhơn mạng
người ta à?
Nói rồi
kéo Dương Mãnh đi mất. Lão đạo sĩ giận đến uất cả người, trợn mắt hét lớn:
- Phản
rồi, phản rồi! Khi khổng khi không, níu người ta lại mà đánh. Ta phải lên
huyện Tiền Ðường tố cáo ngươi mới được.
Tế Ðiên
nói:
- Ðược
rồi, đạo gia gặp ta ở đây hay quá! Vậy thì như thế này nhé. Ðạo gia cứ bỏ
mấy cái khánh với mấy cặp chân đèn đem cầm ra đây, năm cái tiền bàn cũng
đem ra nốt, rồi muốn làm gì mặc ý.
Lão đạo
sĩ nghe nói ngạc nhiên thầm nghĩ: “Mình đem đồ đi cầm, sao ông thầy chùa
này biết vậy cà!”
Ðịnh thần
nhìn kỹ Hòa thượng trước mặt tướng mạo xấu xí, thân cao khoảng năm thước,
trên đầu tóc dài gần một gang tay, mặt mũi tẻm lem, tăng bào rách nát,
thiếu tay, rách bâu, lưng cột sợ dây tơ, khật khà khật khưỡng trên đôi
giầy cỏ nát. Ðạo sĩ hỏi:
- Hòa
thượng ở chùa nào vậy?
Tế Ðiên
nói:
- Ta ở
chùa Hoàng Liên nên bến cỏ Phổ Ðồng tên là Khổ Hạnh.
Lão đạo
sĩ nói:
- Hòa
thượng định đi đâu?
- Ta định
vào thành Lâm An, có một nhà tài chủ ở đường Thái Bình tên Châu Vọng Liêm.
Ông ấy giàu nhất trong thành Lâm An này, thiên hạ còn kêu ông là Châu Bán
Thành nữa. Ông ấy mời ta đến nhà để bắt yêu an trạch, trừ quỷ, trị bệnh
cho con .
Lưu Thái
Chơn nghe nói trong lòng không vui, nghĩ rằng: “Châu viên ngoại thiệt
không phải chút nào! Ðã thỉnh ta thì mời Hòa thượng, đã thỉnh Hòa thượng
còn mời ta làm gì? Thôi ta cứ đến đó xem sao. Nếu cung kính ta thì ta bắt
yêu cho, còn cung kính Hòa thượng thì ta rút lui vậy”. Nghĩ rồi bèn nói:
- Này Hòa
thượng! Ông với tôi cùng đi đến đó nhé.
Tế Ðiên
vác tượng Vi Ðà lên vai vừa đi vừa hỏi:
- Này Lưu
đạo gia, ông họ gì?
Lưu Thái
Chơn giận nói:
- Ông đã
kêu tôi là Lưu đạo gia rồi, lại còn hỏi tôi họ gì nữa. Bộ ông điên hả?
Tế Ðiên cười ha hả, chợt
miệng hát:
Người bảo
ta điên, ừ ta điên!
Khùng
điên đất sợ quỷ thần kiêng.
Ví bằng
muốn học khùng điên ấy,
Phải nộp
bần tăng rượu mấy tiền.
Hai người
đi vào cửa Tiền Ðường, đến cổng lớn nhà phía Bắc đường Thái Bình thấy có
bốn cây hòe trước ngõ. Trong cửa treo lủng lẳng mấy tấm bảng “Nghĩa công
là trọng - Việc thiện gắng công – Xóm làng nghĩ nặng - Gặp nghĩa cố thi”.
Hai người đến cửa gọi. Quản gia từ trong chạy ra nói:
- Ðạo gia
đến rồi!
Lão đạo
sĩ nói:
- Xin
phiền thưa lại có bần đạo vừa đến.
Thấy có
vị Hòa thượng vác tượng Hộ Pháp Vi Ðà đứng lặng một bên, quản gia lấy mắt
ngó một cái rồi trở vào. Viên ngoại đang ở thư phòng chờ đợi lão đạo sĩ,
thấy gia nhân vào thưa là có Lưu Thái Chơn, đạo sĩ Tam Thanh Quán đến, lại
cùng đi với một vị Hòa thượng. Châu viên ngoại ngạc nhiên nói:
- Ai
thỉnh Hòa thượng vậy?
Châu
Phước nói:
- Chắc là
đạo sĩ mời thêm đó. Viên ngoại ra tiếp rước phải tỏ vẻ cung kính cho đạo
sĩ vui lòng.
Chính ra
ai nấy đều lầm cả. Viên ngoại ngỡ là đạo sĩ mời Hòa thượng đến, còn lão
đạo sĩ lại đinh ninh là gia chủ đi mời Hòa thượng trước. Sự thật chính là
Hòa thượng tự ý đến mà thôi. Viên ngoại từ bên trong đi ra, Tế Ðiên ngước
mắt nhìn: Viên ngoại thân hình cao ráo, nét mặt phương phi, phục sức tao
nhã, dưới cằm lưa thưa chòm râu bạc, dáng điệu thong dong. Viên ngoại
hướng về phía Hòa thượng chắp tay nói:
- Xin
kính mời Hòa thượng. Mời đạo gia vào trong nhà.
Lưu Thái
Chơn thấy vậy hơi phật ý, nghĩ rằng: “Quả là viên ngoại cung kính Hòa
thượng quá mức. Gặp Hòa thượng chắp tay xá lia lịa, còn gặp mình chỉ kêu
đạo gia mà thôi. Về quách cho rồi”. Tuy nghĩ thế nhưng vẫn không trở bước.
Lại nghĩ: “Mình đem năm bộ chân đèn mới chuộc ra bộ quần áo, hy vọng đi
chuyến này có mấy mươi lạng bạc để chuộc đồ về. Nếu giận bỏ về không, lấy
gì để chuộc lại”. Nghĩ thế đành theo viên ngoại đi vào. Thơ phòng đặt ở
nhà ba gian phía Tây, ở giữa đặt bàn bát tiên, hai bên đặt hai hàng ghế
dựa, trên tường treo tự thiếp của danh nhân rất tranh nhã. Hòa thượng và
lão đạo sĩ vừa ngồi xuống, gian nhân lật đật dâng trà.
Hòa
thượng nói: Dọn rượu đi.
Lão đạo
sĩ thấy thế nghĩ rằng: “Hòa thượng này có vẽ quen thuộc quá, chắc là đến
đây thường nên không kỵ hiềm kia đây gì hết”.
Lão viên
ngoại lật đật bảo gia nhân dọn rượu. Giây lát gia nhân dọn chén bát, bày
tiệc rượu lên. Hòa thượng chẳng tỵ hiềm chi, xề qua ngồi ngay giữa. Lão
đạo sĩ trong lòng dẫu không vui cũng không tiện nói ra. Uống xong ba bốn
chén rượu, thấy viên ngoại đối với Hòa thượng cung kính, lão đạo sĩ nhịn
không được mới hỏi viên ngoại:
Vị Hòa
thượng này có phải viên ngoại mời không?
Viên
ngoại nghe nói lắc đầu lia lịa:
- Không
phải tôi mời, tôi đâu có quen, ông ấy đi với đạo gia mà.
Lão đạo
sĩ nói:
- Tôi
cũng đâu có quen, ông ấy nói viên ngoại mời đến mà.
Hòa
thượng nói:
- Cần chi
nhắc chuyện đó, hãy uống thêm vài chén nữa đã nào.
Viên
ngoại cả giận nói: Hay cho Hòa thượng, ông dám tới đây ăn bậy nói càng hả?
Bay đâu, tống cổ Hòa thượng này cho mau.
Gia nhân
chạy ra thấy hòa thượng đương bưng chén, kê lên miệng toan uống. Châu
Phước nói:
- Nè Hòa
thượng, ông làng chàng ở đâu lại đây. Thôi ra mau đi ông.
Vừa nói
vừa kéo kéo xôi xôi lôi Hòa thượng tuốt ra khỏi cổng. Ðóng cửa trở vào,
dòm lại thấy tượng Vi Ðà Hòa thượng còn bỏ quên lại đó liền vào thưa với
viên ngoại:
- Hòa
thượng bị tôi đẩy ra rồi, mà tượng Vi Ðà còn bỏ quên lại đó.
Viên
ngoại nói:
- Mi đem
trở ra cho ổng kẻo tội nghiệp.
Lão đạo
sĩ nói:
- Thưa
viên ngoại, bây giờ trong quý viện có yêu tinh ra làm sao, mê hoặc công tử
như thế nào xin cho biết rõ để lát tôi đốt hương cầu đảo, họa bùa trấn
trạch cho xong.
Thật ra
lão đạo sĩ về việc đốt hương họa phù chẳng có chút bản lãnh chi, lâu nay
núp bóng điện Tam Thanh lòe thiên hạ để sống nhờ lộc Thánh Tiên mà thôi.
Viên ngoại nói:
- Con yêu
tinh ấy biến hình cô gái giống hệt như Vương Nguyệt Nga ở kế bên nhà. Mỗi
tối nó thường uống rượu với con trai tôi ở hoa viên.
Lão đạo
sĩ nghe nói ngạc nhiên nghĩ thầm: “Ta đâu có biết đốt hương họa phù là
chi. Yêu tinh có thể biến thành hình người được thì đâu phải là vừa. Ta
bắt nó không được, nó bắt lại ta thì mang khốn!”. Trù trừ giây lát mới
nói:
- Thưa
viên ngoại, con yêu này dữ lắm, phải có thêm bảy người nữa hợp với tôi là
tám. Tám người lập thành bát quái liên hoàn trận bao vây mới được.
Viên
ngoại nói: Ðược, được. Bèn kêu Châu Phước:
- Ngươi
đi bắt yêu với đạo sĩ nhé.
Châu
Phước nói:
- Không
được đâu, tôi nhát gan lắm, không cáng đáng nổi. Xin viên ngoại sai người
khác đi.
Viên
ngoại lại kêu Châu Lộc: Vậy ngươi đi nhé!
Châu Lộc
nói:
- Không
được đâu! Mắt tôi kém lắm.
Viên
ngoại là người tinh tế, thấy không ai chịu đi đã hiểu phải có trọng thưởng
mới có dõng phu. Người ta không có quyền lợi ai chịu ra sức! Viên ngoại
mới nói:
- Có ai
chịu đi với đạo gia không? Không phải đi không đâu. Mỗi đêm, một người ta
cho mười lạng bạc. Cần số bảy người có ai đi không?
Châu
Phước đứng kề bên vọt miệng nói:
- Tôi xin
đi.
Viên
ngoại hỏi:
- Ngươi
không còn nhát gan nữa sao?
Châu
Phước nói:
-Tôi vừa
mới được thuốc tiên, mua được một củ thược dược to tổ bố.
Viên
ngoại hỏi:
- Mua để
làm gì vậy?
Châu
Phước nói:
- Sắc
uống hết sợ ngay.
Viên
ngoại nói:
- Chà,
đánh được hơi tiền, nó đổi nhát ra gan ngay.
Châu Lộc
cũng nói:
- Tôi
cũng xin đi nữa.
Viên
ngoại hỏi:
- Bộ
ngươi hết quáng mắt rồi sao?
- Không
phải vậy đâu. Viên ngoại nghe nói chưa rõ, tôi chỉ quáng mắt trong nhà mà
thôi.
Giây lát số bảy người đã
đủ. Viên ngoại hỏi:
- Ðạo gia
cần thêm những gì nữa, xin cho biết.
Lão đạo
sĩ bảo đem giấy bút ra viết một cái toa gồm các vật dụng: một cái bàn cao,
một ghế thái sư, một cái lư hương có nắm tay đèn, một hộp đèn trắng, một
thẻ nhang dài, một xấp giấy tiền, một cây bút mới, một chỉ châu sa, một
nghiên mực mới, một tờ giấy vàng, rau thơm một nắm, nước vô căn một chén,
năm hộc đậu mè, một mớ bạch cập.
Viên
ngoại chiếu theo toa cho mua sắm đầy đủ rồi hỏi:
- Thưa
đạo gia, những thứ này bài trí ở đâu?
Lão đạo
sĩ bảo:
- Ðem
thiết trí ở thư phòng công tử nơi hậu viên, ta sẽ đến sau.
Chốc lát
trời sụp tối, lão đạo sĩ cùng viên ngoại đem bảy tên tùy tùng, mỗi người
trong tay đều cầm giáo nhọn đi ra hậu viên. Lão đạo sĩ đưa mắt nhìn một
lượt. Hoa viên này thiết trí rất chỉnh tề, muôn hoa đua thơm, cỏ cây rậm
rạp, nào lâu đài điện gác, nào thủy tạ lương đình thật là hoa cỏ bốn mùa
tranh vẽ. Lão đạo sĩ đi đến phía trước, thấy căn nhà gồm có ba gian. Gian
phía Bắc có ba căn, hai bên cũng đều có ba căn. Những đồ vật cần thiết đã
dự bị đầy đủ. Mọi ngưòi kéo nhau vào nhà, bên trong công tử nghe thấy
tiếng động, hỏi vọng ra:
- Ai làm
gì bên ngoài đó, mau cút đi ra xa nghe.
Gia nhân
nói:
- Xin
công tử đừng la lớn. Viên ngoại mời được đạo gia đến bắt yêu an trạch lui
quỷ trị bệnh cho công tử đó. Công tử chắc bị yêu tinh hớp hồn mất rồi.
Công tử
giận quá hét lớn:
- Cút đi,
đừng nói bậy.
Lão đạo
sĩ không trả lời. Viên ngoại trở ra nhà trước, chờ đợi tin mừng do đạo sĩ
đưa đến. Lão đạo sĩ dặn mọi người hãy ở cả nhà ngoài để sẵn sàng trợ oai.
Lão đạo sĩ ngồi ở ghế thái sư chờ đến khi trống điểm canh hai mới đốt sáp
lên, cung kính đốt một nén hương lâm râm khấn đảo: “Tam thanh giáo chủ,
thần Phật ở trên, tín sĩ đệ tử là Lưu Thái Chơn làm đạo sĩ ở Tam Thanh
quán. Hôm nay có nhà họ Châu bị yêu ma quấy phá, thỉnh đệ tử bắt yêu an
trạch lui quỷ trị bệnh. Kính mong Thần Phật xót thương bảo hộ, xui đi yêu
quái. Ðệ tử được mấy mươi lạng bạc trở về xin cúng tạ lễ hoàn nguyện”.
Khấn vái
đã xong, đạo sĩ lột mũ đạo sĩ xuống, cả khăn bịt đầu cũng bỏ ra để tóc
xõa, rút thanh bảo kiếm, dùng nước cốt bạch cập hòa với châu sa vẽ nên ba
đạo linh phù. Lão đạo sĩ nói:
- Này
Châu Phước, ngươi hãy xem đây! Ta đốt đạo linh phù thứ nhất thì cuồng
phong nổi dậy, đến đạo thứ hai thì yêu quái bị thâu tóm, đạo thứ ba đốt đi
thì bảo kiếm sẽ chém đầu yêu quái, bắt nó phải hiện nguyên hình. Nếu là
người chết biến thành quỷ, quỷ chết biến thành tinh, tính mạng của nó bị
kết túc ngay lập tức.
Bọn Châu
Phước lặng lẽ theo dõi. Ðạo sĩ dán linh phù lên đầu kiếm, miệng đọc lô lô
la la, chẳng nghe rõ tiếng gì. Ðọc xong đạo sĩ hô:
- Thái
Thượng lão quân, cấp cấp như luật lịnh.
Bảo kiếm kèm theo đạo linh
phù huơi lên, ánh sáng lấp loáng. Ðoạn đốt linh phù. Mọi người chờ mãi mà
không thấy có tí gió nào nổi lên.
Châu
Phước nói:
- Các anh
thấy ông đạo sĩ nói dốc chưa?
Châu Lộc
nói:
- Ðừng
nóng, đợi đốt linh phù thứ hai xem sao!
Ðạo sĩ
lại trong miệng lâm râm niệm chú, gắn đạo linh phù vào kiếm đốt lửa huơi
lên, lại không thấy động tĩnh gì.
Lão đạo
sĩ thấy thế, lật đật lấy đạo linh phù thứ ba gắn trên mũi kiếm đốt, miệng
đọc lâm râm, vừa mới huơi ra, bỗng thấy cuồng phong nổi dậy, lão đạo sĩ
nhướng mắt nhìn xem, sợ đến hồn bất phụ thể: một con yêu chờn vờn xô đến
chụp lão đạo sĩ.
- o0o -
Hồi
thứ 4 | Mục Lục |
Hồi thứ 6
- o0o -
| Mục lục Tác giả || Tủ
Sách Phật Học |
---o0o---
Vi tính : Tịnh Nguyên, Tịnh Hương,
Thanh Tuấn, Bảo Tịnh
Trình bày : Nhị Tường
Bắt đầu đánh
máy: 01-05-02
Cập
nhật : 01-07-2002