Ngày Lâm gia nhập đoàn, trực giác cho anh biết có một điều khó khăn nào đó
sẽ đến với tổ chức áo lam, anh sẵn sàng đương đầu ngay từ đó. Trực giác
đến từ nhiều khía cạnh, thứ nhất không hiểu sao Lâm lại có chứng chỉ huynh
trưởng cấp tập, mà lại do ban Hướng dẫn Nam Nữ Phật tử đóng dấu. Thứ hai,
Lâm lại có giấy giới thiệu của ban trị sự thành hội Phật giáo xin cho gia
nhập gia đình Phật tử và đề nghị nằm trong ban huynh trưởng. Có điều làm
cho anh thắc mắc là một người xin gia nhập tổ chức một cách đặc biệt như
vậy mà lại không có một chi tiết nào cho biết quan hệ, vai trò của người
đó như thế nào đối với ban Hướng dẫn Nam Nữ Phật tử và Thành hội Phật giáo.
Vì nếu Lâm là một huynh trưởng ủy viên hay một phần tử nào đó trong ban
Hướng dẫn nam nữ Phật tử thì dĩ nhiên trước mắt là cấp bậc của Lâm phải
lớn hơn Quân rồi. Ðàng này, sự giới thiệu chỉ để cho Lâm làm một huynh
trưởng bình thường trong ban liên đoàn, có lẽ một ngày nào đó sẽ thay anh
làm Liên đoàn trưởng không chừng. Nếu thật sự có một đồng sự chân chánh
gánh vác vai trò liên đoàn trưởng cho anh, thì có lẽ đời anh không có niềm
vui sướng nào hơn là được chia xẻ trách nhiệm đang gánh trên vai. Nhưng
đối với người như Lâm, nếu anh giao vai trò liên đoàn trưởng cho hắn thì
không những anh vô tình có tội với tổ chức, mà lương tâm anh chắc chắn sẽ
không thể nào an ổn, trách nhiệm còn tự đè nặng anh hơn nữa. Vai trò đặc
biệt của Lâm dần dà chứng minh cho anh điều đó. Số là có lần nhân ngày 26
tháng ba, Lâm đề nghị toàn ban huynh trưởng và ngành thanh nên tổ chức
tham gia lễ sinh nhật Ðoàn Thanh niên Cộng sản Hồ chí Minh do thành đoàn
tổ chức, đề nghị này làm ban liên đoàn xửng sốt, nhưng hắn vẫn tỉnh bơ nêu
ý kiến :
-
Tôi thấy ngày sinh nhật đoàn thanh niên cộng sản Hồ chí Minh là ngày
truyền thống và có ý nghĩa đối với các tổ chức thanh niên của chúng ta. Dù
trong đạo chúng ta là thanh niên Phật tử, nhưng đối với xã hội thì cũng là
những thanh niên trong một nước xã hội chủ nghĩa, thế thì trong công tác
xã hội, đi sâu và kết hợp chặt chẽ với đoàn thanh niên cộng sản Hồ chí
Minh, là đoàn thanh niên tiền phong, là cánh tay mặt của Ðảng, là điều mà
tổ chức chúng ta không thể tách rời. Vậy nhân dịp sinh nhật đoàn, tôi đề
nghị ta nên cử đại biểu đại diện tham dự.
Toàn ban huynh trưởng im lặng, đoàn trưởng đoàn thanh nam, Lộc, đỏ mặt do
cơn thịnh nộ trước thái độ và lời phát biểu trơ trẽn của Lâm, Quân ngồi kế
bên đã phải vỗ nhẹ vào vai Lộc bày tỏ sự cảm thông, Lộc cố nén cơn giận,
giữ từ tốn đưa tay phát biểu :
-
Em thấy điều này thật là lãng nhách. Tổ chức gia đình Phật tử của mình với
đoàn thanh niên cộng sản Hồ chí Minh có dính líu gì với nhau đâu. Trên căn
bản, mục đích của hai tổ chức đã không nhất trí. Trên hành động, người
thanh niên đoàn thanh niên cộng sản và thanh niên của tổ chức chúng ta có
những đường hướng tư duy khác nhau, song song với mục đích khác nhau. Thế
thì ngày sinh nhật đoàn của họ thì họ làm, họ được sự hậu thuẫn của chính
quyền, ban ngành các cấp. Còn mình, mình là một Phật tử sinh hoạt theo
chùa thì mắc mớ gì đến mình, họ biết mình là cái thá gì mà mình tham gia
với họ !!
Lâm
phản đối :
-
Không, em nói như vậy không được Lộc à; dù từ trước đến nay gia đình Phật
tử và đoàn thanh niên cộng sản vẫn chưa có một hình thái kết hợp chung,
nhưng từ ngày do sự thống nhất đất nước, thống nhất giáo hội trong cả nước
thì việc thanh niên trong đạo này, đạo kia và ngoài đạo vẫn có thể chung
một con đường xây dựng đất nước theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Vậy thì
mình tham dự với họ hoặc một thanh niên vừa nằm trong hai tổ chức vẫn được
cơ mà ! Ta tỏ tình đoàn kết dân tộc, càng thêm tốt đẹp, đâu có sao đâu !!!
Toàn ban liên đoàn và thầy cố vấn giáo hạnh có mặt hôm đó đều thừa hiểu
cái lý luận phỉnh gạt lừa đảo kia lừa được ai chứ không thể lừa được họ.
Lâm dùng những chiêu bài "đoàn kết dân tộc", "xây dựng đất nước", "kết hợp
đạo và đời" đã làm cho mọi người khó chịu. Ai mà không thừa biết đó là cái
trò lừa bịp từ xưa đến nay của người cộng sản, nhưng đang sống trong hoàn
cảnh cả nước như cá nằm trên thớt thì tốt hơn là không nên tranh luận với
hắn làm gì, sợ chưa làm gì cứu vãn cho tổ chức lại phải đi cải tạo thì tàn
đời. Nhưng cũng không thể để đề nghị đó được tiến hành, thôi thì phải dùng
chính sách duy nhất "đa thắng thiểu", Quân bèn hỏi ý kiến mọi người :
-
Các anh chị em ở đây ai đồng ý ý kiến anh Lâm là mình nên tham gia ngày
sinh nhật đoàn.
Không một ai trả lời. Quân hỏi tiếp :
-
Ai thấy rằng mình không nên tham gia ngày sinh nhật đoàn ?
Cả
cử toạ đều dơ tay. Lâm tái mặt, hắn nhìn Quân và Lộc đổ lửa. Hắn liếc nhìn
Phượng, đoàn trưởng đoàn thiếu nữ, thấy Phượng không dơ tay, nhưng chỉ có
hắn và Phượng thì vẫn là thiểu số. Phượng cũng biết nàng làm như vậy là
không đúng với ý nghĩ của mình. Lúc Quân hỏi câu thứ hai, nàng cũng toan
định dơ tay lên, nhưng suy tính lại nếu thiếu bàn tay của nàng thì ý kiến
của Lộc cũng đã đa số, thế thì để làm dịu bớt sự căng thẳng của Lâm, nàng
mới không đưa tay, như vậy trên nguyên tắc nàng không đồng thuận ý nào cả.
Không phải nàng nghiêng về phía Lâm, nhưng trong thâm tâm Lâm thì vẫn cho
rằng Phượng đồng quan điểm với mình. Trên đường ra về, Lâm bèn rủ Phượng
đi uống nước và nhân cơ hội đó hắn tiếp tục câu chuyện :
-
Phượng thấy quyết định hôm nay của ban liên đoàn là sai lầm không ? Theo
anh, anh thấy họ chẳng hiểu gì hết !
-
Hiểu gì là hiểu gì ? - Phượng đưa mắt hỏi.
-
Thì hiểu về đường lối của nhà nước ta đó ! Ngừng một chút, hắn tiếp : -
Gió chiều nào phải theo chiều đó, đoàn thanh niên Phật tử và đoàn thanh
niên cộng sản trên căn bản cũng đều là thanh niên, thanh niên Phật tử còn
qua bao nhiêu giai đoạn phấn đấu nữa mới được vào đoàn thanh niên cộng sản,
chứ không phải khơi khơi ngang nhiên tương đương, vậy mà chẳng hiểu điều
đó !
-
€ ! Thì ra thế ! Em thì ... không rõ nhiều về đoàn thanh niên cộng sản
nhưng em thấy ý kiến anh Lộc cũng đúng ...!
Như
để vuốt ve tự ái Lâm, Phượng nói tiếp :
-
Thôi, ý kiến tập thể là như vậy rồi anh à, hay mình nói chuyện khác đi.
Lâm
cũng chẳng muốn người chàng để ý phải khó chịu, nên nén giận, bàn sang
chuyện trên trời dưới đất :
-
Phượng này, em tham gia sinh hoạt gia đình Phật tử, chứ có khi nào nghĩ
đến chuyện lập gia đình không ?
Phượng cười nhẹ, nàng thừa biết cái anh chàng đi bên mình đang có ý đồ gì,
dù nàng không đến nỗi già dặn trong chuyện tình cảm, nhưng cũng đủ biết
chàng ta đang tỏ ý với mình, cái kiểu tỏ ý lối tiểu thuyết ba xu của thời
thập niên 60 mà đến thập niên 90 này vẫn có người còn xử dụng. Nàng không
biết sự đánh giá như vậy đúng hay sai, vì chuyện tình cảm thì xưa và nay
vốn đều không khác, thế thì nàng đâu thể bắt thanh niên mỗi thời phải tự
tìm một mốt tán tỉnh mới, nhưng dẫu sao nàng cũng không ưa cái câu tán
tỉnh mà Lâm vừa hỏi, hay nói đúng hơn nàng không ưa người vừa hỏi câu đó.
Thấy Phượng mỉm cười và trầm tư, Lâm hỏi tiếp :
-
Phượng nghĩ sao về chuyện đó ?
Phượng thấy không trả lời dễ làm cho đương sự thêm hiểu lầm, nàng đáp :
-
Em chưa nghĩ đến chuyện đó, thời buổi kiếm ăn còn khó khăn, em thấy đó là
một chuyện mơ hồ.
Chợt nhớ đến công việc thường ngày của mình, nàng tiếp :
-
Hiện tại em chỉ nghĩ đến gánh hàng rau của em sáng mai, mỗi chiều chủ nhật
đi sinh hoạt như vầy, em để mẹ em bán một mình, cũng tội mẹ em.
-
Thế bác gái bán rau, còn bác trai làm gì ?
-
Bố em từ ngày đi cải tạo về đến nay thì vẫn đạp xích lô và phụ mẹ em buôn
bán.
-
Phượng có biết là ... có người đang muốn làm bạn ... đời với Phượng không ?
Phượng cười :
-
Ðó là chuyện của người đó, chứ ăn nhập gì đến em, đâu phải ai muốn thì bắt
em cũng phải muốn theo đâu ! Ðời nay không có chuyện đó đâu anh Lâm ơi !
-
Vậy đối tượng để Phượng để ý thì phải như thế nào ?
-
Việc đó chỉ em biết thôi, làm sao em có thể nói ra cho anh.
Nàng toan tính nói tiếp : "ai thì em không biết chứ chắc chắn trong đó
không có anh", nhưng nghĩ sao đó lại thôi. Không muốn đi uống nước với anh
chàng này như đã nhận lời, đến một ngã rẽ, nàng vờ kêu :
-
Ấy chết, em quên khuấy đi mất là hôm nay em phải về sớm một tý vì nhà có
khách, thôi em phải về.
Rồi
vờ tiếc nuối :
-
Bỏ mất một dịp anh bao ăn chè, thôi dịp khác thôi !
Lâm
kêu lên :
- Ơ
hay !
-
Thôi, em phải về anh ơi !
Nói
rồi nàng quay lưng rẽ sang con đường khác về nhà mà nàng biết chắc chắn
đường đó không dẫn về nhà Lâm.
***
Lâm vừa bước vào trụ sở Thành đoàn thành
phố, bỗng có tiếng gọi :
-
A, anh Lâm, anh đến thật đúng lúc, thủ trưởng muốn gặp anh đấy !
Lâm
nhận ra Bình, cán bộ đoàn phụ trách tuyên huấn, anh hỏi :
-
Thế thủ trưởng cần việc gì ?
-
Tớ làm sao mà biết được, anh vào gặp ắt biết.
Lâm
vào văn phòng bí thư, Doãn đang ngồi trầm ngâm trước một đống hồ sơ, ngước
mặt lên thấy Lâm, hắn buông mớ hồ sơ sang một bên, đưa tay ra hiệu mời Lâm
ngồi :
-
Ðồng chí Lâm, tôi có việc này muốn hỏi đồng chí.
Phản ứng tự nhiên cho Lâm biết là có việc gay go, vì từ ngày Ðảng phát
động đổi mới đến nay, danh xưng "đồng chí" thường được bên ủy ban hay bên
công an dùng, chứ bên đoàn thanh niên thì ít còn dùng, chỉ ngoại trừ những
cuộc họp nghiêm trọng. Nay Doãn lại dùng từ này thì anh phải biết là có
chuyện không ổn. Anh cũng ôn tồn hỏi lại :
-
Thế bí thư muốn hỏi em chuyện gì ?
-
Ðồng chí được gởi xuống sinh hoạt cùng với tập thể Phật tử trẻ Phước Kiến,
thế mà sao đến nay đồng chí vẫn chưa nắm rõ tình hình bọn thanh thiếu niên
này là thế nào ?
Lâm
ngớ ra :
-
Dạ thưa anh, tình hình thế nào ạ ?
-
Ðồng chí xem đây này : Bảng chùa Hải Phước vẫn còn để hai chữ "thống nhất"
đàng sau chưa chịu xoá đi, giáo hội hiện nay qua đại hội Phật giáo chỉ có
danh xưng Giáo hội Phật giáo Việt Nam mà thôi, lão sư trụ trì còn cố ý để
như vậy là muốn duy trì cái thây ma của cái giáo hội ngụy. Chưa hết, đồng
chí xem đây, một văn thư của ban huynh trưởng Phước Kiến gởi Ban Hướng dẫn
miền Vạn Hạnh, cái tựa đề "Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất - Thanh
niên Gia đình Phật tử vụ", ai cho phép chúng còn để như vậy, ai cho phép
chúng còn liên lạc với nhau kiểu đó. Ðáng lẽ những trường hợp như vầy,
đồng chí phải cố gắng ngăn chặn, sửa đổi và chỉ đạo tốt cho chúng, đàng
này đồng chí chả biết gì cả.
Nhìn những chứng từ Doãn đưa ra, Lâm cứ ngây mặt : cái ban liên đoàn gởi
văn thơ mà hắn chẳng hề hay biết, có chữ ký của Quân và được sự xác nhận
của bác gia trưởng, cái bọn này qua mặt hắn, vậy mà bên ngoài bọn chúng
đặt để cho hắn chức vụ liên đoàn phó, "cái thằng Quân này đểu thật !!".
Tiếng Doãn lại cất lên :
-
Quân là thằng nào ?, đồng chí biết rõ nó không ?
-
Báo cáo thủ trưởng, nó là thằng đoàn sinh kỳ cựu của gia đình Phật tử
Phước Kiến, từ ngày đổi mới đến nay, chính nó đã được sự hậu thuẫn của lão
sư trụ trì và một ông già kia, hiện làm bác gia trưởng, cổ động, xúi dục
nên mới tái hoạt động gia đình Phật tử ở chùa này. Cái ông gia trưởng này
vốn có một lý lịch không mấy đàng hoàng, là gốc ngụy cũ, có điều ông ta
chỉ ở cấp bậc hạ sĩ quan nên không phải đi cải tạo, ông ta có một hiệu may
bên Phú nhuận...
Doãn cắt lời :
-
Còn Quân, bây giờ hắn làm gì ?
-
Dạ, nó hiện làm cho một hãng Ðài Loan, lắp ráp đồ gia dụng như quạy máy,
đầu máy...
Vốn
không ưa Quân, Lâm tiếp :
-Nó
thuộc loại ngoan cố, tuổi trẻ háo thắng, trước đây cũng có phục vụ trong
bộ đội được 3 năm thì phục viên, rồi sẵn dịp đổi mới nó mới xin được một
chân trong hãng đài loan. Thành phần gia đình thuộc loại tiểu tư sản.
Ngừng một chút, hắn tiếp :
-
Giá mà còn thời bao cấp thì thành phần như nó sẽ bị xã hội ta đào thải.
Doãn xen vào :
-
Nhưng nay Ðảng chủ trương đổi mới thì tình trạng bao cấp ắt phải dẹp bỏ,
và nhiệm vụ của ta là vừa xây dựng nền kinh tế thị trường vừa tiến hành
theo định hướng xã hội chủ nghĩa, đây mới là điểm gay go và phức tạp lắm
đây. Thời cuộc cứ rối beeng lên !
Lâm
ngồi nghe, nhìn Doãn phán đoán xem ý thủ trưởng thế nào để lựa lời vuốt
theo, hắn thường có thói quen như vậy. Từ bí thư chi đoàn phường, hắn nhẩy
dần lên cán bộ đoàn huyện, rồi lên đến thành đoàn thành phố, hắn được kết
nạp vào đảng sau khi thụ huấn những khoá đối tượng đảng, hắn chiếm được
một chân trong ban quản trị đoàn thanh niên cộng sản ở thành ủy thành phố
này là cũng nhờ tài khéo nói vuốt cho vừa lòng cấp trên. Bỗng nhiên Doãn
đứng lên :
-
Thôi, tớ chỉ có vài lời hỏi đồng chí thế thôi, đồng chí có thể ra ngoài.
€, nhớ tích cực trong công tác vận động đổi mới nề nếp sinh hoạt của đám
thanh niên Phật tử nhé !
Lâm
"dạ" rồi bước ra, hắn nghe văng vẳng bên tai tiếng Doãn nói lẩm bẩm :
-
Tự nhiên đổi mới, cứ rối beeng lên, thà cứ để bao cấp như xưa thế mà
hay !!!
***
Lâm cảm thấy hơi choáng váng, anh cầm
loon bia Heineken lên uống ừng ực thêm vài ngụm rồi khề khà gắp một gắp
gỏi cua đưa thẳng vào mồm. Trong bàn tiệc, một thanh niên đẩy thêm cho Lâm
đĩa cua luộc được chặt ra từng khúc :
-
Anh Lâm cứ vô tư (2)
nhá ! Chúng em còn làm ăn được thì chúng em không quên anh đâu.
Lâm
vừa cười vừa ề à :
-
Các cậu chớ nói bừa ở chỗ này, tù cả đám bây giờ, Tết năm nay Việt kiều về
nhiều, các cậu có yên ổn thì tớ mới được bình an, bằng không thì tớ với
các cậu đều chết cả lũ. Cũng may cho các cậu là thủ trưởng tớ mấy ngày Tết
thường về Hà Nội ăn tết với họ hàng ông ấy ngoài đấy. Ở trong đây tớ chỉ
ngại nhất là bên công an, nhưng không sao, nếu các cậu cùng tớ cứ liên hệ
tốt, quà tết cho xứng đáng thì cũng chẳng có trở ngại gì.
Ngụm một hớp bia, như chợt nghĩ ra điều gì, hắn tiếp :
-
Này, các cậu muốn làm ăn lâu dài thì đừng qua mặt tớ đấy nhé ! Tớ cũng như
các cậu, công việc thanh tra trong năm nay còn làm chứ sang năm chưa chắc
đã còn, ta cố tranh thủ bắt thời cơ được thì phải tận lực và giữ tuyệt mật.
Ở
đời không có cái bí mật nào giữ được trên bàn rượu thịt. Cái lương cán bộ
trong đoàn thanh niên cộng sản làm sao nuôi nổi thân của Lâm nếu không nhờ
hắn chạy chọt và xin được một chân trong ban trật tự ở cửa khẩu phi trường
Tân Sơn Nhất. Chỉ với vai trò trật tự này hắn cũng kiếm được chút ít mỗi
lần dẫn khách nước ngoài vào ra, nhất là đối với Việt kiều. Khi Việt kiều
vào thì hắn chạy chọt với các tài xế taxi kiếm khách ăn huê hồng; khi Việt
kiều ra thì nhắm hành lý ai quá lượng quy định trên vé, hắn móc nối với
nhân viên cân kiểm của hãng hàng không để cân lượng hành lý dư theo một
giá rẻ hơn giá hãng hàng không. Với những lần móc ngoặc như vậy, hắn tha
hồ kiếm chác đô la Mỹ và phủ phê nơi các phòng trà, nhà hàng, nói chung là
những chốn ăn chơi.
Ðùng một cái thủ tướng chính phủ ký sắc lệnh bài trừ tham nhũng, trước tai
ương giáng xuống tập thể hải quan và nhân viên cửa khẩu Tân Sơn Nhất như
vậy, thì hắn bỗng là một vị cứu tinh cứu nhân độ thế cho toàn thể cán bộ
công nhân viên cửa khẩu. Số là một ngày nọ, hắn đang lơn tơn đi trong
khuôn viên trụ sở thành đoàn, bỗng Doãn đến gặp hắn, tằng hắng vài cái,
Doãn thì thầm với hắn :
-
Anh Lâm này, có phải anh đang công tác ở cửa khẩu Tân Sơn Nhất phải không ?
Lâm
giật thót mình, tuy nhiên hắn vẫn ôn tồn :
-
Vâng, thưa thủ trưởng !
-
Thôi, anh cứ xưng hô anh em với tớ cũng được chứ chả gì cứ phải thủ trưởng.
- Doãn tiếp - Có một công tác này tuyệt mật, tớ vừa nghĩ đến anh nên mới
gọi anh vào để nói.
Lâm
vừa sốt ruột vừa lo đến run bắn người, mà lúc ấy Doãn lại cứ ấp úng nửa
kín nửa mở. Hắn đưa mắt cố thăm dò lão cán bộ ngoài 50 trước mặt. Doãn
bỗng quay phắt lại nhìn thẳng vào mặt Lâm :
-
Anh có nghe thủ tướng ta ban hành luật chống tham nhũng đó chứ ? Tôi biết
anh làm việc ở cửa khẩu Tân Sơn Nhất nên mới gặp riêng anh để nói chuyện
này.
Lâm
tái mặt dần, toát mồ hôi lạnh, tim hắn như muốn nhẩy ra khỏi lồng ngực,
chả lẽ chuyện áp phe mà hắn thường làm ở cửa khẩu nay bị phát giác, hắn cố
trấn tỉnh cho khỏi run. Doãn lại nói tiếp :
-
Trung ương ra nghị quyết lập Ủy ban thanh tra bài trừ tham nhũng trong cả
nước. Riêng thành phố ta, thành đoàn sẽ phối hợp với bên công an và cán bộ
bộ nội vụ để lập đoàn thanh tra. Tôi biết anh làm ở Tân Sơn Nhất, nên muốn
đề nghị anh với trên để phối hợp công tác trong đoàn thanh tra chống tham
nhũng. Anh nghĩ sao ?
Lâm
thở phào một tiếng đến độ làm cho Doãn phải ngạc nhiên, hắn như từ trên
trời rớt xuống mà không chết, định thần lại một giây, lấy khăn thấm lại
những giọt mồ hôi trên trán, hít một hơi mạnh cho tim bớt đập và ổn định
tinh thần :
-
Tưởng việc gì, chứ việc đó thì em không từ chối, bác đã dạy : "Nơi nào cần
thanh niên có, nơi nào khó có thanh niên", nay em được lòng tin cậy của
cán bộ Ðảng, cán bộ nhà nước thì em sẵn sàng, nhưng ....
Vờ
vịt ngại ngùng, hắn tiếp :
-
... nhưng em sợ trọng trách trên giao phó, em không làm vừa lòng đảng ủy
thì hại đến uy tín ban lãnh đạo đoàn, từ xưa đến nay vẫn là lực lượng tiền
phong của đảng !!!
-
Việc đấy thì anh chớ lo, vả lại làm việc gì thì cũng có sự chỉ đạo sáng
suốt và tài tình của đảng, anh nên cố gắng phấn đấu là tốt rồi.
Câu
chuyện giữa Lâm và Doãn kết thúc ngoài sự mong muốn của Lâm, nhưng trong
sự tính toán của Doãn. Về phía Lâm, anh ta vui như trúng số độc đắc. Từ đó
cứ mỗi lần có sự theo dõi của đoàn thanh tra xuống cửa khẩu Tân Sơn Nhất
thì Lâm đều được biết trước, nếu Việt kiều nào về thăm quê trúng những lần
như vậy sẽ thấy nhân viên cửa khẩu làm việc rất liêm chính và vô cùng
nghiêm chỉnh, còn những lần không có thanh tra thì đâu lại đóng đó, thành
ra đến trăm năm sau ủy ban bài trừ tham nhũng cũng không thể bắt quả tang
được nhân viên cửa khẩu tham nhũng. Về phía Doãn, ngoài vai trò bí thư
đoàn thanh niên cộng sản và đảng viên trong chi bộ thành ủy, lão ta còn là
giám đốc một xí nghiệp quốc doanh chuyên sản xuất vật liệu xây dựng. Cái
ghế giám đốc như một ngai vàng của lão sở dĩ ngày càng vững chãi là nhờ
bao nhiêu quà cáp của toàn bộ tập thể cán bộ công nhân viên xí nghiệp. Từ
ngày có phong trào chống tham nhũng, lão lo ngay ngáy đến độ mất ăn mất
ngủ, nay lão được an tâm vì trong ủy ban bài trừ tham nhũng thành phố này
lão đã gài được thằng đệ tử luôn trung thành với lão mà lão đã cố gắng
không ít công sức để đưa Lâm vào vai trò đó.
Ðược cái, Lâm cũng là một thanh niên lý tưởng như lão mong muốn, vì hắn
rất chịu chơi, biết trên, biết dưới hẳn hòi, biết lúc nào cần nói và lúc
nào im lặng. Những thằng từ trưởng phòng kế hoạch đến phó giám đốc trong
xí nghiệp, đứa nào láng cháng tỏ thái độ liêm khiết thì lão không từ gì
tống cổ nó ra với tội danh "tham nhũng", chỉ cần đứa đó có ăn, có nhậu với
công nhân viên nơi một cửa hàng nào đó là cũng đủ cho lão phát cho cái mũ
"nhận của tham nhũng". Từ nay, mỗi lần muốn tống khứ ai, lão lại gặp Lâm,
và cứ thế Lâm lại được dịp nâng thành tích bài trừ tham nhũng của mình
khiến ban thanh tra càng tin tưởng sâu xa vào người thanh niên trẻ nọ. Ðể
tỏ lòng liêm chính, lão luôn từ chối quà cáp ai mang lại cho lão vào mỗi
dịp tết hay giáng sinh. Lão một mực khăng khăng người đó phải mang về, dứt
khoác phải mang ra trước mặt lão. Nhưng ai biết khôn khéo thì phải biết
đến gặp riêng vợ lão :
-
Thưa chị, khổ quá, đâu có gì đáng với tấm lòng anh chị thương em đâu, chị
nói hộ một câu cho anh vui lòng nhận nơi đây lòng biết ơn chân thành của
đứa em khờ này.
Dĩ
nhiên là vợ lão nhìn món quà rồi cũng biết cách nói :
-
Thật cơ khổ cho chú, cứ vác đi vác về cái ti-vi Sony đa hệ này mãi cũng
cực quá ! Nhưng chú còn lạ gì ông nhà tôi nữa, thương các chú như anh em
ruột thịt, có khi còn hơn. Có đáng gì đâu mà nhận quà cáp của các chú,
ngặt một nỗi nhà anh chị đã có 3 cái ti-vi rồi, phòng khách, phòng anh chị,
phòng các cháu đều có cả. Mùa này lại nóng nực nên tính ông nhà tôi hay
bẳn gắt, giá mà được cái máy e-con-đí-sồ-nồ (3)
thì
tôi cũng cảm ơn lòng quí của chú !
-
Thế à, thế mà em chả biết gì cả, không sao cả chị à, em sẽ đổi cái Sony
này thành giàn máy điều hoà cho chị ngay. May, chị thương cho em biết, chứ
làm sao chúng em biết được ! Quý hoá quá !, cám ơn chị nhiều quá !!
-
Ơn với nghĩa gì, chú lấy tên trên giấy bảo hành là tên tôi hay tên cháu
nào cũng được, cứ xem như chú tặng tôi dưỡng già, chứ chớ đề tên ông ấy mà
ông ta không ưng đâu đấy nhé !
-
Vâng, vâng, em xin theo lời bà chị dặn.
Sau
một lần thừa hành một việc "giúp đỡ đàn em" vợ chồng Doãn đều đoán biết
trước thế nào cũng sẽ có quà.
Vợ
Doãn chỉ mới ngoài 40, nhưng bà ta thường tỏ ra mình già để chẳng phải làm
gì mà luôn có người cung phụng. Từ khi đổi mới, bà ta thầm nghĩ : "Chồng
là giám đốc, tiếp xúc với người nước ngoài và Việt kiều mà mình không biết
tí Anh ngữ nào cả thì mất mặt chồng", thế là bà ta ghi danh đi học sinh
ngữ, học được 3 ngày thì bà ta không đến trường nữa, vì trong lớp bà ta
cảm thấy mình già nua và học kém hơn bọn trẻ. Sợ chúng nó biết vợ giám đốc,
vợ bí thư mà học dốt thì ra thể thống gì ông chồng, dù học phí bà đã đóng
trọn năm, nhưng cũng mặc, bà thuê quách một người về dạy bà tại nhà, lương
tháng bà không trả bằng tiền Việt Nam mà bằng đô-la, tất nhiên ông thầy
Anh ngữ đó thỉnh thoảng cũng phải biết khen người học trò già của mình :
-
Hôm nay cô đọc rất đúng giọng và tiến bộ nhiều.
-
Thế thầy thấy tôi cần phải học bao lâu nữa thì có thể nói chuyện được với
Mỹ nào ?
-
Ấy, văn ôn võ luyện, căn bản thì cô đã nắm bắt, chỉ cần thường xuyên trau
giồi thì thế nào cũng phải thạo.
Tuy
tỏ ra mình già nhưng lại muốn người ngoài nhìn mình trẻ, nên bà ta không
thích ai gọi bà ta bằng "bà", bà ta đã cho nghỉ việc không ít người làm
gọi bà ta bằng "bà", ông thầy này chỉ xấp xỉ trạc tuổi bà ta, nhờ có người
quen dặn trước nên ngay từ đầu đã lấy lòng bà học trò bằng danh từ "cô".
Cô học trò thích nói chuyện chêm vài từ Anh ngữ cho ra vẻ có thói quen
giống Việt kiều, dầu cô học trò nói Anh ngữ ngửi không được cũng phải luôn
"động viên" và kéo dài việc học để thầy còn nuôi vợ nuôi con.