Truyện Cổ Phật Giáo
Truyện Thơ Tập 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương xuất bản 2002
---o0o---
(24)
Nai
Hiền
Ngày
xưa có chú Nai hiền
Nhởn
nhơ vui sống giữa miền hoang sơ
Trong
khu rừng rậm ven bờ
Sông
Hằng cuồn cuộn sóng mờ nhân gian.
Dáng
Nai đẹp đẽ dịu dàng
Sừng
trong nước ngọc, thân vàng ánh châu
Nhưng
mắt Nai lắng u sầu
Thương
cho trần thế nhuốm mầu bi ai,
Nai
nghe, nói được tiếng người
Nai
là Bồ Tát một thời hiện thân.
*
Bên
Nai muông thú quây quần
Coi
Nai như Mẹ muôn phần yêu thương
Như
Thầy sáng suốt dẫn đường
Một
vùng đồi núi ngát hương thanh bình.
Sợ
người thấy sẽ hại mình
Nai
cùng muông thú sống quanh trong rừng.
*
Một
ngày trời đất mịt mùng
Sông
Hằng gầm thét sóng dâng ngập tràn
Nai
đang thơ thẩn non ngàn
Chợt
nghe kêu cứu tiếng vang núi đồi
Nhìn
xa Nai thấy một người
Ôm
thanh củi mục chơi vơi giữa dòng
Mênh
mông sóng nước reo cuồng
Sức
người đã yếu, sắp buông trôi rồi
Tâm
Bồ Tát bỗng rạng ngời
"Người
mà đau khổ, ta thời khổ đau!
Cứu
người trước, cứu mình sau!"
Nai
lao vội xuống dòng sâu vớt người,
Sá
chi sóng gió dập vùi
Dìu
người lên được tới nơi an toàn.
*
Nạn
nhân tỉnh lại bàng hoàng
Cám
ơn công đức vô vàn của Nai
Nguyện
xin tạc dạ lâu dài
Khiến
Nai sung sướng thốt lời tâm can:
"Mừng
Ông còn tấm lòng vàng
Dạt
dào ân huệ, chứa chan nghĩa tình!
Hãy
về ngay với gia đình
Nhớ
đừng nói chuyện chúng mình nơi đây
Người
đời nham hiểm chất đầy
Sẽ
tìm cách bắt thân này mất thôi!".
Nạn
nhân hứa chắc một lời
Khấu
đầu lạy tạ. Về nơi thị thành.
*
Người
về đoàn tụ gia đình
Ðúng
khi Hoàng Hậu tâu trình cùng Vua:
"Ðêm
qua thần thiếp nằm mơ
Thấy
con Nai đẹp nói ra tiếng người
Nai
thần thật quả lạ đời
Trên
tòa giảng Pháp lời lời cao sang
Thật
là chuyện lạ vô vàn
Nếu
ta bắt được Nai vàng về cung
Nhốt
Vườn Thượng Uyển vui chung
Ðiềm
lành cho nước! Ðiều mừng cho ta!"
Vua
nghe thỏ thẻ lời hoa
Chiều
lòng Hoàng Hậu, lệnh ra khắp miền:
"Ai
mà giúp bắt Nai hiền
Vua
ban bổng lộc, bạc tiền, chức cao!"
*
Người
mà Nai cứu hôm nào
Nghe
Vua trọng thưởng, xôn xao cõi lòng
Nghĩ
mình cùng với vợ con
Ðói
nghèo kiếp sống, héo hon cuộc đời
Máu
tham nổi dậy trong người
Quên
ân tình cũ, nuốt lời thề xưa
Y
cười phản bội say sưa
Nhưng
kìa phép lạ như vừa xảy ra
Mặt
người chất phác hôm qua
Giờ
đây gớm ghiếc xấu xa vô cùng.
*
Tên
gian phản bội vào cung
Tâu
Vua chỗ ở trong rừng của Nai.
Vua
sai quân lính của Ngài
Bao
vây bốn phía bên ngoài rừng hoang
ào
ào chó dữ sủa vang
Kèn
săn trổi giọng oang oang tiến vào
Thú
rừng hoảng hốt lao xao
Nai
hiền choàng tỉnh xiết bao ngỡ ngàng
Biết
rằng trốn cũng muộn
màng
Tay
người hung ác bạo tàn xưa nay
Nai
đang nghĩ ngợi, loay hoay
Thì
bao quân lính tới ngay bên rồi
Vua,
Quan cũng đã đến nơi
Vua
nhìn Nai đẹp ngây người ngợi khen
Truyền
không được bắn cung tên
Làm
sao bắt sống Nai hiền về cung.
*
Mọi
người chưa kịp vây lùng
Nai
hiền tự đến thưa cùng Vua, Quan:
"Ai
đưa Ngài đến non ngàn
Nơi
tôi trú ẩn chốn hoang vu này?"
Vua
nghe kinh ngạc lắm thay,
Chỉ
tên phản bội đứng ngay sau Ngài:
"Hỡi
Nai thần! Chính tên này
Ham
tiền chỉ lối tới đây săn tìm!".
*
Mọi
người cùng lúc quay nhìn
Rồi
cùng một lúc kêu lên hãi hùng,
Mặt
tên phản bội đưa đường
Chỉ
trong khoảnh khắc vô cùng gớm ghê
Bao
nhiêu máu mủ tràn trề
Khắp
nơi lở loét khó bề nhận ra.
Nai
thưa: "Mọi việc chẳng qua
Chỉ
là quả báo diễn ra thật gần
Tên
này bội nghĩa vong ân
Tham
lam mờ mắt, bất nhân hại người!"
Rồi
Nai kể rõ đầu đuôi
Chuyện
mình cứu hắn chết trôi giữa dòng.
*
Nhà
Vua nghe hiểu chuyện xong
Mắng
tên phản bội: "Mi lòng tanh hôi
Mi
làm ô uế danh Người
Mi
không đáng sống trên đời làm chi!"
Vua
giương cung xử bắn y
Nhưng
Nai nhảy vội đứng che tên này
Nai
thưa: "Tội hắn ngày nay
Kéo
theo quả báo đến ngay đây rồi
Mặt
y lở loét tanh hôi
Là
điều trừng phạt một đời khó quên
Ngài
tha cho hắn một phen!
Phần
tôi xin đứng một bên chờ Ngài!".
*
Nhà
Vua chợt thấy sáng ngời
Một
vùng hỷ xả, một trời từ bi
Vua
ban: "Ngươi hãy đi đi
Hỡi
tên phản bội! Tha mi phen này
Ði
cho khuất mắt ta ngay
Làm
Người không đáng! Ðừng quay trở về!"
Tên
kia hổ thẹn ê chề
Bước
đi lầm lũi, kéo lê thân người
Lưng
quay về phía mặt trời
Theo
vùng bóng tối, vào nơi bùn lầy.
Vua
nhìn Nai khẽ tỏ bày:
"Tự
do xin trả từ đây cho Ngài!
Trẫm
lòng kính phục lắm thay
Ngài
đem chân lý gieo đầy nhân gian
Soi
đường giác ngộ thênh thang
Tim
này nguyền khắc lời vàng từ bi!".
Vua
ra lệnh kéo quân đi
Núi
rừng trở lại bốn bề bình yên.
*
Kể
từ khi đó đêm đêm
Hiu
hiu gió mát, êm đềm trăng thanh
Một
bầy muông thú hiền lành
Quây
quần trìu mến chung quanh Nai hiền
Như
chờ nghe những lời thiền
Nghe
lời giảng đạo giữa miền hoang vu.
(phỏng
theo bản văn xuôi
của
Huyền Thanh)