Truyện Cổ Phật Giáo
Truyện Thơ Tập 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương xuất bản 2002
---o0o---
(21)
Dạy
Khỉ Nói
Nước
kia có một ông Vua
Vốn
ham việc lạ, lại ưa chuyện đùa
Tuổi
Vua bẩy chục có thừa
Một
hôm cao hứng nhân mùa đầu Xuân
Vua
truyền lệnh khắp xa gần
Từ
quan cho chí tới dân hay rằng
Nhà
Vua ban thưởng ngàn vàng
Cho
ai dạy khỉ nói năng như người.
*
Các
quan phải dự cuộc chơi
Cố
công tìm khỉ các nơi đưa về
Quan
nào dạy khỉ lành nghề
Thưởng
vàng, tăng chức đôi bề vui thay!
Quan
nào dạy khỉ không hay
Phạt
tiền, giáng chức xuống ngay tức thời!
Các
quan than khổ thấu trời
Xưa
nay khỉ nói tiếng người được đâu!
*
Ðột
nhiên có lão bạc đầu
Tuổi
ngoài bẩy chục xin hầu chuyện Vua
Quỳ
thưa: "Nghề nghiệp từ xưa
Chuyên
môn dạy khỉ nói như tiếng người
Cả
nhà từng trải mấy đời
Nghề
riêng dạy khỉ vốn nơi gia truyền!".
Vua
nghe hứng thú vô biên,
Lão
ông lên tiếng nói thêm đôi điều:
"Công
phu dạy khỉ khá nhiều
Muốn
cho khỉ nói được theo tiếng người
Hàng
ngày kiên nhẫn mớm lời
Ít
ra phải mất hai mươi năm trường!"
Lão
xin nhận trước nửa vàng
Về
nhà sửa soạn lên đường đi xa
Khỉ
thông minh sẽ tìm ra
Ðem
về dạy nói, nghề nhà tinh thông.
*
Vua
nghe háo hức vô cùng
Xuất
năm trăm lượng đưa ông tức thì,
Các
quan mừng rỡ kể chi
Trút
đi gánh nặng nghĩ suy nhọc lòng.
*
Ông
về, vợ ngóng, con trông
Khi
hay rõ chuyện đều cùng khóc la
Gạt
Vua chắc chết cả nhà
Phen
này ba họ thành ma không đầu
Ông
nào dạy khỉ được đâu
Cả
gan lường gạt, mưu sâu hại đời.
Vuốt
râu ông lão cả cười
"Tuổi
ta nay đã bẩy mươi hơn rồi
Nhà
Vua tuổi cũng vậy thôi
Chắc
chi còn sống ở đời dài lâu
Hai
mươi năm khó qua cầu
Vua
và ta chết còn đâu lo gì!
Con
người sống ở thác về
Coi
như xí xóa cớ chi muộn sầu
Vô
thường Phật dạy từ lâu!".
(phỏng
theo bản văn xuôi
của
Thái Thanh)