Truyện Cổ Phật Giáo
Truyện Thơ Tập 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương xuất bản 2002
---o0o---
(20)
Nguồn
Hạnh Phúc
Nơi
vùng tịnh xá Kỳ Hoàn
Gió
trời nhẹ thổi, mây ngàn êm trôi
Gốc
cây cổ thụ trên đồi
Sa
Môn bốn vị cùng ngồi chuyện chơi
Hỏi
điều chi sướng tuyệt vời?
Ðiều
chi hạnh phúc theo người trần gian?
*
Trầm
ngâm, một vị cho rằng:
"Hưởng
phong cảnh đẹp thú bằng lên tiên
Khi
xuân rực rỡ thiên nhiên
Vui
đàn chim hót, thắm duyên hoa cười
Ðất
trời, cây cỏ tốt tươi
Dong
thuyền dòng biếc dạo chơi lững lờ
Hoặc
mang bầu rượu túi thơ
Núi
cao ngâm vịnh: giấc mơ một đời!".
*
Vị
bên phải khẽ thốt lời:
"Gia
đình đoàn tụ một nơi sum vầy
Thức
ngon, rượu quý tràn đầy
Ðàn
ca hát xướng ngất ngây thâm tình
Quây
quần thân thuộc quanh mình
Sướng
như lên tận mây xanh cõi trời!".
*
Vị
bên trái nói: "Trên đời
được
sinh ra đúng vào nơi sang giàu
Nhiều
tiền bạc, lắm quân hầu
Ăn
ngon, mặc đẹp, nhà lầu, ngựa xe
Vinh
hoa phú quý bề bề
Mới
là vui sướng còn chi sánh bằng!".
*
Vị
ngồi phía trước thưa rằng:
"Các
thầy nghĩ vậy phải chăng đều lầm?
Theo
tôi cưới được giai nhân
Vài
nàng quyến rũ, tấm thân gợi tình
Nói
cười ca múa đẹp xinh
Mới
là hạnh phúc mà mình thiết tha!".
*
Những
lời đàm luận vẳng xa
Vừa
khi Ðức Phật ghé qua kinh hành
Dừng
chân hỏi rõ ngọn ngành
Ðộng
lòng thương xót chúng sanh mê lầm
Ngài
bèn dạy: - "Kìa cảnh xuân
Thiên
nhiên vạn vật xa gần tốt tươi
Thu
qua, Ðông tới bên trời
Úa
tàn cây cỏ, tơi bời lá hoa!".
-
"Kìa người sum họp đầy nhà
Chứa
chan tình cảm, chan hòa niềm vui
Nhưng
hợp rồi lại chia phôi
Sinh
ly, tử biệt khiến người khổ đau!".
-
"Kìa xem phú quý sang giàu
Gia
tài dù lắm, bền lâu bao giờ
Ðời
người ngắn tựa giấc mơ
Mang
gì theo được trong giờ xuôi tay!".
-
"Kìa xem những kẻ đắm say
Ham
mê sắc dục hao gầy tấm thân
Lại
thêm mê muội tâm thần
Tan
nhà, mất nước bắt nguồn từ đây!".
*
"Nói
chung những ước muốn này
Là
nguyên nhân chính vần xoay luân hồi
Trong
vòng sinh tử nổi trôi
Khiến
đời đau khổ! Khiến người lầm than!
Chỉ
riêng có cõi Niết Bàn
Là
nơi an lạc chứa chan ngàn đời
Là
chân hạnh phúc tuyệt vời!".
Rồi
Ngài kể lại chuyện thời xa xưa:
*
"Trước
kia có một Ông Vua
Trị
vì một nước cõi bờ thênh thang
Nhà
Vua tên gọi Phổ An
Mời
Vua bốn nước lân bang tiệc tùng
Kéo
dài bốn tháng tưng bừng
Ðến
khi tan tiệc, lúc cùng chia tay
Phổ
An hỏi bốn Vua này
"Ðiều
chi lạc thú mê say nhất đời?".
Bốn
Vua lần lượt trả lời:
-
"Dạo chơi cảnh đẹp đất trời bao la!".
-
"Gia đình sum họp chan hòa!".
-
"Giàu sang phú quý một nhà hiển vinh!".
-
"Giai nhân nhan sắc gợi tình!".
Ðó
là những thứ cho mình sướng vui!
Phổ
An nghiêm nghị đáp lời:
"Ðó
là tạm bợ nhất thời mà thôi
Nguyên
nhân sinh tử luân hồi
Cội
nguồn đau khổ nổi trôi kiếp người!".
*
Kể
xong chuyện, Phật tiếp lời:
"Mong
cho bốn vị thoát nơi ta bà,
Phổ
An kiếp trước là ta
Bốn
Vua ngày đó chính là các ông
Ta
khuyên chẳng chịu ghi lòng
Kiếp
này quanh quẩn trong vòng tử sinh!".
Bốn
Sa Môn khẽ lặng thinh
Nhủ
lòng sám hối tâm thành từ đây.
Vừng
dương rực chiếu cỏ cây
Hương
xuân ngan ngát tỏa đầy không gian
Bốn
người bừng ánh đạo vàng
Khơi
nguồn hạnh phúc dâng tràn trong tim.
(phỏng
theo bản văn xuôi
của
Trí Hiền)