Truyện Cổ Phật Giáo
Truyện Thơ Tập 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương xuất bản 2002
---o0o---
(19)
Hoàng
Tử Hiếu Thảo
Có
ông hoàng tử ngày xưa
Tên
là Nhẫn Nhục, nhân từ nổi danh
Yêu
thương mọi kẻ xung quanh,
Lại
thêm trí tuệ thông minh hơn người,
Khôi
ngô tướng mạo rạng ngời
Toàn
dân khen đức, khắp nơi mến tài.
Vua
và Hoàng Hậu yêu Ngài
Vì
lòng hiếu thảo ít ai sánh cùng.
*
Một
hôm Vua bệnh trong cung
Thuốc
men dùng mãi vẫn không giảm nhiều
ông
Hoàng lo lắng đăm chiêu
Cùng
quan họp lại sớm chiều nghĩ suy
Bàn
nhau xem có cách gì
Kiếm
ra thuốc quý mang về chữa Vua.
Trong
triều có kẻ lọc lừa
Manh
tâm muốn cướp ngôi Vua lâu rồi
Chờ
Vua bạo bệnh qua đời
Hại
luôn hoàng tử là người nối ngôi,
*
Gian
thần thừa dịp ngỏ lời:
"Thuốc
hay tuy biết. Kiếm thời khó sao!"
ông
Hoàng: "Dù khó biết bao
Tìm
cho bằng được, ta nào chịu thua!"
Gian
thần: "Tiên dược xin thưa
Ðó
là bộ não người vừa thanh xuân
Lại
thêm hiếu thảo vô ngần
Có
lòng nhân đức xa gần đều khen!"
Vui
mừng hoàng tử hỏi liền:
"Não
ta dùng chế thuốc tiên được nào?"
Gian
thần trong bụng mừng sao
Bề
ngoài giả bộ buồn rầu xin thưa:
"Nào
ai hơn được tâm từ
Nào
ai hiếu thảo được như bằng Ngài
Não
Ngài làm thuốc thật hay
Nhưng
nghe sao thấy đắng cay bội phần
Triều
thần đâu nỡ bất nhân
Nào
ai lại dám nhẫn tâm cùng Ngài!"
*
ông
Hoàng khẳng khái buông lời:
"Ta
đây nào có tiếc đời gấm hoa
Nếu
mà cứu mạng Vua Cha
Thì
ta dù chết lòng đà sướng vui!".
Triều
thần thương cảm ngậm ngùi
Toàn
dân hay chuyện người người lệ sa.
ông
Hoàng truyền: "Cắt đầu ta
Mổ
ra lấy não đem hòa thuốc ngay
Cầu
Trời phù hộ thuốc hay
Chữa
Vua khỏi bệnh ta đây ngậm cười!".
Khen
thay lòng hiếu tuyệt vời
Cho
nên động đến đất trời linh thiêng
Thuốc
hay như có phép Tiên
Uống
xong chén thuốc Vua liền khỏe ra.
*
ông
Hoàng hiếu với mẹ cha
Là
tiền thân Phật Thích Ca thuở nào.
(phỏng
theo bản văn xuôi
trích:
Viên Âm)