Truyện Cổ Phật Giáo
Truyện Thơ Tập 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương xuất bản 2002
---o0o---
(15)
Dắt
Nhau Xuống Giếng
Xưa
kia ở chốn núi rừng
Có
đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm
Họp
bầy nô rỡn quanh năm,
Một
hôm khỉ rủ nhau thăm bìa rừng
Có
cây cổ thụ nhiều tầng
Mọc
bên bờ giếng sáng ngần ánh Trăng.
*
Giếng
sâu. Dưới đáy nước trong
Trăng
tròn in bóng bềnh bồng nổi trôi,
Khỉ
kêu: "Thôi chết! Nguy rồi!
Mặt
Trăng rơi xuống giếng khơi đây này
Phải
mau tìm cách vớt ngay
Giúp
đời khỏi cảnh đọa đầy tối tăm!".
Khỉ
ta nhảy nhót lăng xăng
Xôn
xao tìm cách cứu Trăng khỏi chìm.
*
Hồi
lâu, khỉ Chúa loan tin:
"Tôi
đà có cách! Anh em yên lòng!
Theo
lời tôi! Mấy cũng xong!
Ta
chung góp sức, mình cùng tiếp tay,
Tôi
trèo lên bám cành cây
Một
anh bám lấy đuôi này của tôi
Rồi
anh khác lại bám đuôi
Cả
đàn lần lượt nối dài tiếp nhau
Thả
người xuống được giếng sâu
Vớt
Trăng dưới đáy lên đâu khó gì!".
*
Khỉ
ta mừng rỡ kể chi
Cùng
nhau theo diệu kế kia đã bàn
Bám
đuôi nhau cả một đàn
Giếng
sâu mò xuống, Trăng vàng vớt lên
Nào
ngờ nặng trĩu cành trên
Nhánh
cây cổ thụ gẫy liền. Thảm thay!
Giếng
kia rơi xuống cả bầy
Khỉ
ta lúng túng, loay hoay nổi chìm,
Nào
tìm ra được lối lên!
Nào
ai cứu vớt khỏi miền nước sâu!
*
Khỉ
ta chết hết còn đâu!
Thần
cây cổ thụ ngâm câu kệ rằng:
"Trên
cao vẫn có bóng Hằng
Khắp
nơi trần thế ánh Trăng tràn trề,
Một
con đã quá u mê
Tiếc
thay cả lũ chẳng hề biết chi
Dắt
nhau xuống giếng cùng đi
Ðể
rồi chết thảm cũng vì dại ngu!".
*
Ðời
người lắm kẻ mê mờ
Khổ
đau mà cứ ngỡ là sướng vui
Vô
thường lẽ Ðạo ai ơi
Cớ
chi lặn lội mãi nơi muộn sầu!
(phỏng
theo bản văn xuôi
của
Trí Hải)