Truyện Cổ Phật Giáo
Truyện Thơ Tập 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương xuất bản 2002
---o0o---
(11)
Bẩy
Cái Lọ Vàng
Từ
bao nhiêu kiếp trước đây
Chàng
kia chỉ thích mê say làm giàu
Ăn
no nào có dám đâu
Mặc
thời hà tiện trước sau sơ sài
Chẳng
khi nào giúp đỡ ai
Kiếm
nhiều, cất kỹ, không xài tiền ra
Mua
vàng dấu kín bình hoa
Ðầy
trong bẩy lọ, xó nhà đem chôn.
*
Thời
gian như sóng dập dồn
Anh
chàng bệnh nặng, một hôm lìa trần
Nhưng
vì tiếc của vô ngần
Ðọa
làm Rắn độc để gần vàng kia
Cận
kề canh giữ sớm khuya
Xó
nhà quanh quẩn chẳng khi nào rời.
*
Ngày
qua, tháng hết, năm trôi
Căn
nhà mục nát thế rồi sập tan
Rắn
ta chết chẳng kịp than
Nhưng
lòng vẫn tiếc nuối vàng dấu chôn
Cho
nên lại đọa tấm thân
Làm
loài Rắn độc một lần thứ hai
Bò
quanh canh giữ trong ngoài
Chẳng
cho vàng lọt tay ai bao giờ.
*
Một
ngày chàng Rắn bơ phờ
Nghĩ
thầm: "Xấu xí thân ta thế này
Chỉ
vì tiếc của chôn đây
Ta
cần tạo phước báu ngay bây giờ
Ðừng
nấn ná! Chớ chần chờ!
Quyết
tâm bố thí! Thiết tha cúng dường!"
*
Rắn
bò ra cạnh bên đường
Kêu
người khách lạ đi ngang giúp mình,
Khách
kia nghe gọi thất kinh
Tưởng
loài rắn độc nấp rình đâu đây,
Rắn
ta thành khẩn tâu bày
Mong
người giúp đỡ tiếp tay cúng dường,
Khách
kia chẳng chút ngập ngừng
Theo
về nhận một lọ vàng đi ngay
Lên
chùa thưa lại cùng Thầy
Xin
cho Rắn cúng một ngày Trai Tăng
*
Hạn
kỳ vào giữa mùa trăng
Khách
kia trở lại. Rắn mừng hỏi han,
Rắn
theo kế hoạch đã bàn
Tìm
cây làm gậy rồi chàng quấn quanh
Lấy
chăn phủ kín thân mình
Khách
khiêng cây gậy đi nhanh lên chùa.
*
Dọc
đường có kẻ hỏi đùa:
"Khiêng
gì đẹp thế?". Khách vờ lặng yên.
Rắn
ta nổi giận như điên
Ác
tâm muốn cắn khách liền một khi
Nhưng
rồi cố dẹp "sân, si"
Nhớ
ngày lễ tới cũng vì khách đây
Chỉ
lên tiếng trách ông này:
"Chắc
tôi xấu xí khiến Ngài lặng thinh?".
Khách
kia xấu hổ thật tình
Chân
thành xin hứa sửa mình từ đây.
*
Cả
hai tiếp tục đi ngay
Lên
chùa vừa kịp vào ngày Trai Tăng
Rắn
ta tới trước Phật đường
Lễ
dâng cung kính, cúng dường thành tâm,
Chư
Tăng chú nguyện lâm râm
Rắn
nghe thuyết pháp xong thầm ngộ ra
Nghĩ:
"Vàng đầy ải thân ta
Ðọa
làm rắn độc, thiết tha làm gì!
Vàng
còn sáu lọ giữ chi
Muốn
cầu phước báu cúng đi cho rồi!".
*
Rắn
lòng hoan hỉ tuyệt vời
Ðem
vàng còn lại cúng nơi Cửa Thiền
Cúng
xong Rắn chết bình yên
Lìa
nơi trần tục, về miền thanh cao
Do
nguồn phước báu dạt dào
Cõi
trời Ðao Lợi sanh vào! Vui thay!
*
Một
hôm kể lại chuyện này
Phật
nhân đó nói cùng Ngài A Nan:
"Người
khiêng chú Rắn tham vàng
Là
ta thuở đó. Còn chàng Rắn đây
Là
ông Xá Lợi Phất này,
Khi
ông trách mắng, ta đây ngượng ngùng
Cúi
đầu hổ thẹn vô cùng
Tự
thề khiêm tốn với chung mọi loài
Chẳng
coi ai lại hơn ai
Muôn
loài bình đẳng lâu dài ngang nhau!".
(phỏng
theo bản văn xuôi
của
Y Hà)