Truyện Cổ Phật Giáo
Truyện Thơ Tập 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương xuất bản 2002
---o0o---
(10)
Con
Chó Ðói
Phật
khi còn tại thế gian
Có
Vua hung ác, bạo tàn, hại dân
Nghe
Ngài thuyết pháp ở gần
Vua
theo dân chúng ân cần tới lui
Xin
Ngài kể một chuyện vui
Lại
vừa hữu ích cho đời dài lâu.
Phật
bèn kể lại chuyện sau
Chuyện
"Con Chó Ðói" xiết bao lạ thường.
*
Thuở
xưa có vị Quốc Vương
Hung
tàn, bạo ngược chẳng thương dân mình
Mọi
người khốn đốn, điêu linh,
Khiến
Ông Ðế Thích hiện hình trần gian
Dắt
theo quỷ dữ vô vàn,
Ông
thành một bác thợ săn hiền lành
Quỷ
thành ra Chó khôn lanh
Xác
thân to lớn, tính tình dữ hung
Thợ
săn dắt Chó vào cung
Ðể
xin được yết kiến cùng Quốc Vương.
*
Chó
kia tỏ vẻ khác thường
Tru
lên dữ dội như đương bất bình
Lâu
đài cung điện rung rinh
Quốc
Vương nghe tiếng thất kinh, rụng rời
Ðòi
ông thợ tới trước ngai
Tâu
trình cho rõ để Ngài được hay.
Thợ
săn cung kính tỏ bày:
"Muôn
tâu Bệ Hạ Chó này đói ăn
Là
tru lên tiếng dữ dằn!"
Ngài
truyền cho Chó thức ăn thật nhiều.
Mang
bao nhiêu, hết bấy nhiêu!
Chó
còn vẫn đói! Còn kêu! Còn đòi!
Ðến
khi ăn sạch kho rồi
Chó
tru ầm ĩ, đền đài rung rinh
Tưởng
chừng như xập cung đình
Quốc
Vương nhốn nháo sợ mình lâm nguy
Hỏi
ông thợ có cách gì
Làm
cho Chó đói im đi tức thời?
*
Thợ
săn nghiêm nghị đáp lời:
"Thịt
người nó ghét nó thời thích ăn!"
Quốc
Vương: "Chó ghét ai chăng?"
"Hôn
quân, bạo chúa!", thợ săn trả lời,
"Khi
dân no ấm nơi nơi
Chó
này lặng tiếng, im hơi, ngoan hiền".
Quốc
Vương chợt tỉnh ngộ liền
Ăn
năn hối cải lòng riêng dâng tràn
Hối
về việc ác từng làm
Khiến
dân điêu đứng gian nan, khốn cùng.
*
Phật
vừa kể dứt chuyện xong
Mặt
Vua tái ngắt, trong lòng xốn xang.
Phật
bèn khuyên nhủ nhẹ nhàng:
"Ngày
nào nghe chó tru vang trong triều
Nhà
Vua hãy nhớ những điều
Trong
câu chuyện kể buổi chiều hôm nay
Cách
làm cho chó im ngay
Ta
tin Bệ Hạ đã hay biết rồi!"
(phỏng
theo bản văn xuôi
của
Hoàng Minh)