Truyện Cổ Phật Giáo
Truyện Thơ Tập 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương xuất bản 2002
---o0o---
(9)
Ðiều
Ðáng Lo Nhất
Vua
Ba Tư Nặc nước kia
Một
ngày bà mẹ chợt lìa trần gian
Nhà
Vua cùng với các quan
Cử
hành tang lễ vô vàn trang nghiêm
Trong
lòng Vua rất buồn phiền
Nên
Vua cùng các tôi hiền ghé sang
Viếng
thăm tịnh xá Kỳ Hoàn
Xin
vào lễ Phật và hàng Chư Tăng.
Ôn
tồn Phật hỏi thăm rằng:
"Ðại
Vương sao mặc áo tang thế này?"
Nhà
Vua buồn bã cho hay
Mẹ
già, bệnh nặng, vừa đây qua đời.
Phật
bèn an ủi đôi lời:
"Bốn
điều lo ngại của người trần gian:
Sống
thời thiếu thốn mọi đàng,
Già
thời khô héo suy tàn tấm thân,
Bệnh
thời đau đớn muôn phần,
Chết
thời ly biệt. Có ngần ấy thôi!"
*
"Vô
thường vạn vật muôn nơi
Luôn
luôn chuyển biến không đời nào ngưng
Mạng
người cũng tựa nước sông
Ngày
đêm chảy mãi xuôi dòng trôi xa
Nào
ai trong cõi người ta
Cùng
dòng sông tắm được qua hai lần".
*
"Ðại
Vương hiếu thảo vô ngần
Hãy
làm việc thiện cho dân được nhờ
Rồi
đem công đức vô bờ
Một
lòng hồi hướng về cho Mẹ hiền
Khiến
người siêu thoát cõi trên
Ngài
nơi trần thế cũng thêm phước lành
Khỏi
vòng quanh quẩn tử sanh
Tương
lai giải thoát tạo thành từ đây".
*
Mặt
rồng như tỉnh cơn say
Tràn
lòng hoan hỉ, tan mây u sầu
Thấm
nhuần giáo lý thâm sâu
Nhà
Vua hy vọng phép mầu tương lai
Giúp
phần giải thoát Mẹ Ngài
Giúp
Vua quét sạch u hoài, lo âu
Bốn
điều suy nghĩ từ lâu:
"Sinh,
Lão, Bệnh, Tử" tiếp nhau xoay vần.
(phỏng
theo bản văn xuôi
của
Tuyền Minh)