Truyện Cổ Phật Giáo
Truyện Thơ Tập 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương xuất bản 2002
---o0o---
(8)
Một
Lòng Vì Ðạo
Nước
kia có một quốc vương
Nhân
từ, vui vẻ, dễ thương vô cùng
Xuân
về hoa lá tưng bừng
Vua
mang quà tặng đến từng xóm thôn
Thăm
người nghèo khó neo đơn,
Hòa
mình cùng với vui buồn của dân.
Ra
đi phấn khởi vô ngần
Lúc
về Vua lại bần thần lo âu.
*
Vua
khuyên dân chúng từ lâu
Phụng
thờ Tam Bảo trước sau chân thành
Ăn
chay, niệm Phật, làm lành
Hiếu
cùng cha mẹ, thuận anh em nhà.
Ai
theo điều đã đề ra
Ðược
tha sưu thuế thật là vui thay.
Mọi
người răm rắp theo ngay
Nào
mê nhân nghĩa, chỉ say bạc tiền
Say
mồi lợi lộc triền miên
Bề
ngoài giả bộ không quên Cửa Thiền,
Luân
thường đạo lý đảo điên
Vua
nghe sự thực, buồn phiền khôn nguôi
Tìm
phương cách giúp cho người
Quay
về nguồn Ðạo, sống đời hiền lương.
*
Một
tuần sau trước ngai vàng
Vua
truyền cho khắp xóm làng được hay:
"Ai
còn thờ Phật, ăn chay
Tử
hình theo luật từ đây ban hành".
Những
phường giả dối gian manh
Những
phường không có tâm thành từ lâu
Giờ
cần che đậy gì đâu
Nhởn
nhơ chế giễu đạo mầu Thế Tôn.
*
Nhưng
rồi chợt có một hôm
Quân
hầu dẫn đến một ông cụ già
Không
tuân luật mới ban ra
Công
khai thờ Ðức Thích Ca tại nhà.
Ông
thường nghĩ: "Tấm thân ta
Lâu
nay nghèo đói nhưng mà sướng thay
Ðược
nghe giáo lý hàng ngày
Phụng
thờ Tam Bảo, vui say Cửa Thiền,
Còn
hơn bao kẻ lắm tiền
Dư
mùi phú quý, thiếu duyên tu hành
Nào
đâu nghe được câu kinh
Khác
chi ở chốn ngục hình mà thôi!".
*
Ông
già mạnh dạn thưa lời:
"Dù
Vua xử tội, bầy tôi cam đành
Dù
cho phải chịu tử hình
Một
lòng thờ Phật trung trinh suốt đời!".
Vua
truyền: "Nếu bản thân ngươi
Tuân
theo luật mới, tội thời miễn ngay
Lại
phong chức tước từ đây,
Còn
không, luật pháp thẳng tay hành hình!".
Ông
già khẳng khái tâu trình:
"Hết
lòng vì đạo, thân mình xá chi
Vinh
hoa, phú quý trôi đi
Ðời
không đạo pháp đáng gì sống đây!"
*
Vua
truyền: "Ta xử tử ngay!".
Ông
già bình tĩnh tỏ bầy tâm tư:
"Kính
tâu bệ hạ nhân từ
Bầy
tôi kiếp trước chắc tu đã nhiều
Kiếp
này hưởng đạo cao siêu
Sớm
khuya lời kệ, sáng chiều câu kinh
Coi
như hạnh phúc đời mình
Nước
sôi, lửa đỏ, cực hình quản chi
Tìm
về nép bóng từ bi
Tôi,
Thanh Tiến Sử, nguyện đi trọn đường!".
*
Vua
truyền: "Chuẩn bị pháp trường
Ðem
người xử tử làm gương cho đời!".
Quan
quân lập tức vâng lời
Áp
lôi tội phạm ra nơi chém đầu,
Vua
thầm nói nhỏ quan hầu
Phải
ngưng chờ lệnh, chớ đâu hành hình.
*
Pháp
trường gươm giáo thất kinh
Ông
già trăn trối tâm tình dặn con:
"Quyết
tâm giữ đạo cho tròn
Thi
hành lời Ðức Thế Tôn suốt đời
Noi
gương cha dù đầu rơi
Luôn
theo chánh pháp, không rời đức tin!".
Ba
hồi trống giục vang rền
Lưỡi
gươm đao phủ đưa lên. Rồi ngừng.
Lệnh
Vua giải tội về cung
Vây
quanh dân chúng vô cùng ngạc nhiên.
*
Quan
quân đưa lão đi liền
Vào
triều kính cẩn quỳ bên bệ rồng,
Quan
hầu thuật chuyện lão ông
Với
lời tử biệt nói cùng người con.
Vua
nghe cảm động trong lòng
Mừng
vì Ðạo chửa suy vong trên đời.
Lệnh
Vua cấm Ðạo vừa rồi
Ban
ra nhằm thử lòng người mà thôi.
*
Vua
khen ông lão hết lời
Rồi
phong "Tướng Quốc" giữa nơi triều đình
Vua
lưu ông lão bên mình
Giúp
Vua truyền bá đạo lành Thế Tôn.
Ðạo
vàng thức tỉnh tâm hồn
Dân
theo Phật Pháp về nguồn an vui
Ấm
êm đời sống khắp nơi
Non
sông phô sắc, lòng người nở hoa.
*
Quốc
Vương nhân ái chan hòa
Là
tiền thân Phật Thích Ca một thời.
(phỏng
theo bản văn xuôi
của
Ðức Thượng)