Truyện Cổ Phật Giáo
Truyện Thơ Tập 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương xuất bản 2002
---o0o---
(6)
Xâu
Ngọc... Nước
Hoàng
cung cảnh đẹp vô cùng
Hoa
thơm, cỏ lạ một vùng tươi xinh
Có
hòn non bộ hữu tình
Có
hồ bán nguyệt in hình trời mây
Mưa
nhè nhẹ, gió hây hây
Muôn
chim đua hót ngất ngây lòng người.
Bên
mành Công Chúa đang ngồi
Nụ
cười trong trắng, tuổi đời ngây thơ
Cảnh
vườn Thượng Uyển như mơ
Nhưng
Nàng đưa mắt thờ ơ ngắm nhìn
Quá
quen cảnh vật ngoài hiên
Nên
Nàng mơ mộng về miền xa xôi
Thả
hồn mơ cảnh lạ đời
Khác
hơn mọi thứ ở nơi cung đình.
*
Hạt
mưa lất phất qua mành
Rơi
trên mái ngói men xanh hiên ngoài
Ðọng
thành dòng nhỏ chảy dài
Buông
từng giọt xuống rãnh nơi thềm nhà,
Giọt
mưa rọi nắng vàng pha
Nở
thành bóng nước như hoa tuyệt vời
Sắc
mầu kỳ ảo rạng ngời
Giống
muôn hạt ngọc hiếm nơi dương trần.
*
Mặt
Công Chúa chợt sáng ngần
Nàng
nhìn bóng nước nghĩ thầm: "Ðẹp thay!
Ta
nhiều châu báu trong tay
Nhưng
so với "ngọc nước" này kém xa
Ước
gì ai tặng cho ta
Một
tràng chuỗi kết toàn là ngọc đây
Ðeo
lên trang điểm cổ này
Biết
bao hạnh phúc dâng đầy tim côi!".
*
Khi
mưa trên mái tạnh rồi
Nước
ngưng lòng rãnh. Ôi thôi còn gì!
Bao
hình bóng nước biến đi
Còn
đâu ngọc quý! Còn chi mộng hờ!
Tâm
hồn Công Chúa ngẩn ngơ
U
buồn nét mặt! Thẫn thờ con tim!
Về
phòng đóng cửa, im lìm,
Vội
vàng cung nữ báo tin triều đình.
Ðức
Vua, Hoàng Hậu hoảng kinh
Tưởng
Nàng bệnh nặng, xót tình con yêu
Thường
nâng niu, vốn nuông chiều
Nên
cùng gạn hỏi đủ điều hồi lâu.
E
dè Công Chúa cúi đầu
Lời
hoa thỏ thẻ trình tâu ý mình
Muốn
tràng "ngọc nước" đẹp xinh
Bồng
bềnh trên rãnh, kết thành chuỗi đeo.
*
Vua
vui vẻ nói: "Con yêu!
Ðó
là bóng nước mưa chiều tạo ra
Tuy
trông đẹp tựa ngọc ngà
Kết
đâu thành chuỗi! Chỉ là giả thôi!
Ta
nhiều ngọc hiếm trên đời
Cho
con ngọc thật chứa nơi kho tàng!"
Vua
sai mang ngọc cho Nàng
Nhưng
nào Công Chúa có màng đến đâu
Chỉ
đòi "ngọc nước" muôn mầu
Giờ
đây thất vọng, âu sầu ngày đêm
Bệnh
tình càng trở nặng thêm
Vua
và Hoàng Hậu muộn phiền lo âu.
*
Thế
rồi nhân một buổi chầu
Vua,
Quan họp lại cùng nhau luận bàn
Làm
sao chữa bệnh cho Nàng,
Triều
thần lúng túng không phương kế nào.
Vua
đòi thợ ngọc giỏi vào
Lệnh
theo bóng nước sắc mầu long lanh
Mà
làm ra ngọc đẹp xinh
Ðể
xâu thành chuỗi đem trình lên Vua.
Bao
nhiêu thợ giỏi chịu thua
Làm
sao chuốt ngọc đẹp như bóng hình!
Vua
mong Công Chúa chóng lành
Nghìn
vàng treo thưởng tìm danh y về.
*
Rồi
vào một buổi sáng kia
Có
người thợ ngọc xin đi vào chầu
Già
đời, trắng tóc, bạc râu
Sau
khi nghe chuyện Cụ tâu đôi lời:
"Ðây
là tâm bệnh mà thôi
Thuốc
thang điều trị không đời nào xong
Bệnh
tình Công Chúa trong cung
Hạ
thần có cách. Chữa mong khỏi liền!"
Vua
Cha mừng rỡ vô biên
Ði
tìm Công Chúa báo tin: "Có người
Xâu
được ngọc quý thật tài!"
Nàng
nghe vội nở nụ cười. Mộng mơ.
*
Hôm
sau được dịp trời mưa
Bao
nhiêu "ngọc nước" trôi bờ rãnh hoa
Cụ
già tâu với Vua Cha
Xin
mời Công Chúa ghé ra trước thềm
Cụ
thưa: "Tôi mắt kèm nhèm
Ngọc
nào tốt xấu khó nhìn ra thay
Xin
nhờ Công Chúa khéo tay
Lại
thêm tinh mắt, ra đây lựa giùm!"
Long
lanh bóng nước từng chùm
Trôi
trên bờ rãnh chập chùng nối nhau
Tựa
như ngọc quý muôn mầu
Tiếc
thay chạm đến tan mau không ngờ!
Nàng
Công Chúa tiếc ngẩn ngơ
Nhanh
tay cố vớt hàng giờ uổng công.
Hồi
lâu chán nản trong lòng
Xoay
qua lên tiếng thưa cùng Vua Cha:
"Thứ
này chẳng đáng ước mơ
Chỉ
là hình dáng phô ra bên ngoài
Toàn
là giả tạo mà thôi
Con
không ưa thích nữa rồi! Thưa Cha!"
Nàng
Công Chúa tỉnh ngộ ra
Thẹn
thùng về chuyện vừa qua vô vàn.
*
Phật
quay qua Ngài A Nan
Và
cùng đại chúng khẽ ban lời vàng:
"Vật
chi thể chất rõ ràng
Lại
thêm hình tướng sẽ càng mau tan:
Bồng
bềnh như bóng trôi ngang
Chập
chờn như dải nắng vàng trong mưa
Mà
nai khao khát thích ưa
Tưởng
lầm là nước vội đua nhau dành!"
*
Sắc
thân ngũ ấm chúng sanh
Nếu
mà quán tưởng như vành nắng kia
Quán
như bóng nước tan đi
Thoát
vòng sanh tử! Còn chi luân hồi!
(phỏng
theo bản văn xuôi
của
Trí Hiền)