Truyện Cổ Phật Giáo
Truyện Thơ Tập 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương xuất bản 2002
---o0o---
(3)
Anh
Chàng Bốn Vợ
Chàng
kia vốn được nổi danh
Một
nhà bốn vợ đẹp xinh, diễm kiều.
*
Vợ
đầu: chàng rất thương yêu
Vuốt
ve âu yếm, nuông chiều mãi thôi
Khi
đi đứng, lúc nằm ngồi
Cả
khi làm lụng chẳng rời bước chân
Lo
ăn uống, sắm áo quần
Hết
lòng chăm sóc mười phần đẹp tươi
Không
to tiếng, chẳng nhiều lời,
Chồng
yêu vợ cả nhất nơi dương trần.
*
Vợ
hai: chàng cũng ân cần
Ham
mê quanh quẩn giữ gần một bên
Kề
nhau vui sướng vô biên
Xa
nhau lòng nặng ưu phiền nhớ thương.
*
Vợ
ba: chàng chẳng vấn vương
Năm
thì mười họa mới thường tìm nhau
Tìm
khi cơ cực, dãi dàu
Tìm
khi thiếu thốn khổ đau trường đời.
*
Vợ
tư: buồn tủi phận người
Quanh
năm vất vả, tứ thời hẩm hiu
Chàng
sai phục dịch đủ điều
Chẳng
thèm ve vuốt thương yêu chút gì.
*
Thời
gian thấm thoắt trôi đi
Anh
chàng lâm bệnh nặng khi về già
Biết
mình cái chết khó qua
Nên
chàng chuẩn bị lìa xa cõi đời.
*
Chồng
mời vợ cả đến nơi
Bên
giường hấp hối nói lời thiết tha:
"Ta
yêu nàng nhất trong nhà
Từ
lâu nâng trứng hứng hoa nuông chiều
Giờ
mong nàng sẽ đi theo
Trọn
tình trọn nghĩa đủ điều trước sau!"
Vợ
nghe từ chối, lắc đầu
Khiến
chồng hờn tủi lệ đâu lăn dài.
*
Chồng
bèn mời đến vợ hai
Hết
lời năn nỉ cũng hoài công thôi,
Chồng
bèn trách móc nặng lời:
"Trước
ta cần kiệm sống đời khó khăn
Nhịn
ăn tiêu khổ quanh năm
Rước
nàng chung sống, nhớ chăng hỡi nàng?"
Vợ
hai: "Tôi chẳng cần chàng
Bởi
chàng tham của mới màng đến tôi!".
*
Chồng
nghe ngao ngán tình người
Vợ
ba kêu tới xin mời đi theo,
Vợ
ba quyến luyến ít nhiều
Xót
thương nhỏ lệ nói điều đớn đau:
"Cùng
chàng nghĩa nặng, ân sâu
Nhưng
tôi không thể mãi đâu theo chàng
Tiễn
nhau chỉ đến cuối làng
Hai
ta vĩnh biệt, đôi đàng chia xa!".
*
Chồng
kêu vợ thứ tư ra
Bảo
nàng sửa soạn bỏ nhà đi theo
Vợ
thưa: "Chàng hắt hủi nhiều
Dù
tôi khốn khổ đủ điều trước sau
Xa
lìa cha mẹ từ lâu
Theo
chàng hầu hạ tôi đâu quản gì
Vui
buồn, sống chết sá chi
Bên
nhau mãi mãi xin đi theo chàng!".
*
Bốn
bà vợ, bốn cô nàng
Mang
làm thí dụ cho hàng chúng sinh.
*
Vợ
đầu như xác thân mình
Chúng
ta chau chuốt dáng hình mãi thôi
Dù
yêu vợ cả tuyệt vời
Nhưng
khi ta chết thân người chẳng theo
Dưới
lòng đất lạnh buồn hiu
Xác
thân nằm lại sớm chiều rã tan.
*
Vợ
hai như bạc như vàng
Gia
tài của cải ta hằng ấp ôm
Ðược
thì vui, mất lại buồn
Ý
thường ham muốn, lòng luôn kiếm tìm
Xuôi
tay, nhắm mắt, đứng tim
Của
kia bỏ lại cho miền nhân gian.
*
Vợ
ba xem tựa họ hàng,
Vợ
con, cha mẹ, xóm làng thân quen
Ân
tình chan chứa bao phen
Sống
thời thương mến, chết bèn khóc than
Tiễn
nhau chỉ tới nghĩa trang
Nhớ
nhau theo với thời gian nhạt nhòa.
*
Vợ
tư xem tựa tâm ta
Nếu
buông theo gót quỷ ma dẫn đầu
Tham
lam, sân hận dài lâu
Si
mê không dứt, Ðạo mầu chẳng tin
Ngày
lìa dương thế muộn phiền
Vợ
như nghiệp chướng theo liền bên ta,
Tâm
nhơ nhớp, ý gian tà
Ðọa
vào đường ác ai mà thoát qua.
(phỏng
theo bản văn xuôi
trích:
Báo Bát Nhã)