Truyện Cổ Phật Giáo
Truyện Thơ Tập 1
Tâm Minh Ngô Tằng Giao
Diệu Phương xuất bản 2002
---o0o---
(2)
Nắm
Hạt Trai
Một
hôm đạo sĩ A La
Trên
đường khất thực ghé qua một nhà
Chuyên
buôn vàng bạc, ngọc ngà
Giàu
sang tột bực, xa hoa tuyệt vời.
Chủ
nhà đang chọn hạt trai
Ðể
xâu thành một chuỗi dài đeo chơi
Ðón
mừng đạo sĩ tới nơi
Chủ
nhà để nắm hạt trai xuống thềm
Vái
chào cung kính trang nghiêm
Rồi
xin vào lấy cơm đem cúng dường.
*
Một
con ngỗng chạy ngoài vườn
Cánh
dang thật rộng, cổ vươn thật dài
Ngỗng
nhìn thấy đám hạt trai
Phô
mầu óng ả, không người giữ canh
Tưởng
đồ ăn rất ngon lành
Le
te chạy đến đớp nhanh tức thì,
A
La vội đuổi ngỗng đi
Tiếc
thay quá chậm, còn gì nữa đâu
A
La bối rối hồi lâu
Rồi
ngồi trầm tĩnh, ngửng đầu ngắm hoa.
*
Khi
đem cơm cúng dường ra
Hạt
trai thấy mất chủ nhà hoảng kinh
Nhìn
A La. Thấy lặng thinh
Hỏi
người. Người vẫn một mình nín câm.
Chủ
bèn hô bọn gia nhân
Mang
giây ra trói tay chân của người
Rồi
mời hương chức tới nơi
Khảo
tra, đánh mắng nặng lời trước sau
A
La im chịu đớn đau
Tới
khi ngất xỉu máu trào thềm hoang.
*
Ngỗng
bay lại hút máu loang
Chủ
đang cơn giận lẹ làng cầm cây
Ðập
đầu ngỗng chết lăn quay,
A
La vừa tỉnh đưa tay vỗ về
Xoa
đầu ngỗng, giọng từ bi
Lâm
râm tiếng kệ, thầm thì câu kinh
Nguyện
cầu cho ngỗng siêu sinh
Rồi
sau kể rõ sự tình đầu đuôi
Nói
rằng ngỗng nuốt hạt trai!
Chủ
tuy nghe rõ lời người. Chưa tin.
Truyền
đem mổ ngỗng ra xem
Hạt
trai còn đó, trắng đen rành rành.
*
Chủ
nhà sám hối tâm thành
Quỳ
xin đạo sĩ niệm tình thứ tha
Hỏi:
"Sao Ngài chẳng nói ra
Ðể
cho nông nỗi xót xa thế này?".
A
La đáp: "Nếu nói ngay
Ta
e ngươi giết ngỗng này mất thôi
Không
nên gây hại ở đời
Từ
bi vô hạn, nhớ lời Phật ban!".
*
Nhà
buôn tỉnh ngộ tự than:
"Chúng
sanh nếu bỏ lòng tham tràn trề
Thực
hành theo hạnh từ bi
Còn
chi khổ não, còn gì đau thương
Nếu
coi vật chất tầm thường
Thì
đâu tăm tối lầm đường như ta!".
Nhà
buôn lòng bỗng nở hoa
Thành
tâm đảnh lễ, thiết tha nguyện thề
Noi
gương đạo sĩ mọi bề
Cùng
chung xây Ðạo Từ Bi cho đời,
Gieo
hương giải thoát nơi nơi
Ánh
vàng giác ngộ sáng ngời muôn phương.
(phỏng
theo bản văn xuôi
của
Thích Tâm Nguyên)