| Trang tiếng Việt |
|
Truyện Tích Phật Giáo |
| ...... ... | . |
Truyện Cổ Phật Giáo V
(21) Ngày xưa có vợ chồng Rùa Sống trong hang đá bốn mù a thảnh thơiHang như tổ ấm cuộc đời Bên dòng sông mộng nước trôi xanh mầu. * Một ngày Rùa Vợ ốm đau Chạy thầy, chạy thuốc đã lâu chẳng lành Rùa Chồng thương vợ bò quanh Thở dài! Nhìn đám mây xanh than trời. * Chú Tôm thường lệ rong chơi Bơi ngang hang đá nghe lời rên la Hỏi thăm Rùa, rõ chuyện nhà Tôm bèn lên tiếng thiết tha cứu người: "Bệnh này cũng dễ chữa thôi Cứ tìm gan khỉ về phơi ít ngày Gan khô đưa vợ ăn ngay Ăn xong bệnh khỏi! Thuốc hay vô vàn!". * Vợ chồng Rùa lặng lẽ bàn Nghĩ mưu tính kế kiếm gan khỉ về Nhớ ra ở đảo hoang kia Giữa con sông vắng nước chia đôi dòng Có đàn khỉ nọ thật đông Quây quần nhảy nhót bên sông hàng ngày Mỗi khi Rùa lội qua đây Anh chàng Khỉ chúa thường hay rỡn đùa Nhăn mày nhăn mặt trêu Rùa, Phen này cho hết giở trò khinh khi! * Rùa từ biệt vợ ra đi Tính toan chước quỷ, nghĩ suy mưu thần Làm sao lừa Khỉ đến gần Để rồi giết Khỉ lấy gan đem về. Rùa bơi đến đảo nửa khuya Vầng trăng mười sáu bốn bề sáng soi Ánh vàng phô sắc trên trời, Rùa bò lên đảo đến nơi Khỉ ngồi Hỏi thăm. Gợi chuyện. Rỡn cười. Khỉ chuyền cây xuống đùa chơi, tâm tình: "Những đêm trăng sáng lung linh Tôi ưa thức trễ, một mình ngắm trăng!" Rùa bàn: "Thú vị chi bằng Nếu nghe thêm cá tưng bừng hòa ca!" * Tò mò Khỉ hỏi thêm ra Chàng Rùa tán tỉnh: "Gần nhà chúng tôi Sáng ra lúc tỏ mặt trời Cá đều hòa nhạc đón mời bình minh Nhạc âm vang rất hữu tình Hòa cùng tiếng sóng dập dình biển khơi Nghe như giai điệu tuyệt vời Du dương từ chốn Thiên Thai vọng về!" * Khỉ nghe, lòng dạ đê mê Vội than: "Tôi chẳng có hề biết bơi!" Chàng Rùa dụ dỗ đỡ lời: "Lưng tôi rước bạn thảnh thơi cứ ngồi Tôi đưa tới chốn tới nơi Sợi lông không ướt! Xin mời đi ngay!" Khỉ nghe đẹp dạ lắm thay Lưng Rùa leo vội, nào hay bị lừa. * Sông trôi. Sóng cuộn. Gió lùa Rùa bơi chở Khỉ, lòng Rùa sướng vui Phục mình mưu mẹo hơn người, Nửa đường đã thấy chân trời hừng đông. Khỉ mơ mộng, giọng reo mừng: "Gió đưa tiếng nhạc nghe chừng đâu đây!" Rùa cười chú Khỉ thơ ngây: "Nhạc nào mà có, mà say lòng người! Tôi cần gan bạn mà thôi Gan khô chữa bệnh vợ tôi mau lành!" Khôn lanh Khỉ vội chối quanh: "Gan nào mà có! Thôi anh lầm rồi! Nhớ rằng loài khỉ chúng tôi Mỗi khi đi tới một nơi chẳng lành Thường treo gan lại trên cành Nhẹ người, nhảy nhót cho nhanh đó mà! Lá gan tôi để lại nhà Về mang tặng chị làm quà được thôi Tôi làm việc thiện quen rồi!" Rùa nghe tưởng thật, tin lời thiệt hơn, Ngượng ngùng khẽ nói: "Cám ơn!" Bơi vòng trở lại, mừng rơn trong lòng. * Khỉ về tới đảo vui mừng Nhảy lên, leo vội tuốt tầng cây cao Nhắm lưng Rùa liệng mạnh vào Một hòn đá lớn, miệng gào: "Gan đây Đem về cho vợ ăn ngay Vợ ăn mau khỏi! Chú mày khôn thêm!" * Rùa tuy đau đớn, lặng im Chợt bừng ánh đạo! Thoắt chìm cơn mê! Trong lòng hối hận tràn trề Vội than: "Hiểm độc mọi bề là Tôm Xúi bày ra chuyện ác ôn Khiến ta mù quáng, đáng buồn lắm thay!" Rùa ăn năn khẽ tỏ bày: "Xin anh tha thứ, tôi đây lỡ lầm!" Khỉ nghe Rùa nói thật tâm Hết buồn. Hết giận. Ra ân cứu người: "Kể nghe bệnh chị đầu đuôi Tôi rành nghề thuốc. Tôi thời giúp anh!" Rùa nghe, nước mắt long lanh Bệnh tình của vợ ngọn ngành kể ra. Lá cây làm thuốc chúng ta mau tìm!" Cả hai vội vã đi liền Kiếm ra đủ thuốc quanh miền đảo hoang. * Thế rồi Rùa trở về hang Chở chàng Khỉ chúa nhẹ nhàng trên lưng Lòng Rùa mở hội tưng bừng Mưu mô xảo quyệt chẳng vương chút nào. Bồng bềnh sóng nước nhẹ chao Đưa Rùa và Khỉ trôi vào trong hang Vợ Rùa nằm liệt, mơ màng, "Ông thầy thuốc" Khỉ vội vàng ra tay Trổ tài chữa bệnh thật hay Bệnh nhân uống thuốc khỏi ngay tức thì, Vợ chồng Rùa sướng kể chi Cúi đầu lạy tạ. Nguyện ghi ơn này. * Khỉ mời Rùa, lúc chia tay: "Có Tăng thuyết pháp tối nay bên rừng Mời anh chị tới nghe cùng Gây nền công đức, thoát vùng tử sanh Hẹn nhau dưới bóng trăng thanh Gốc cây mai đẹp trên cành đầy hoa!" * Rùa bơi chở Khỉ về nhà Lên bờ Khỉ hái cành hoa mai vàng Đưa Rùa, giọng nói dịu dàng: "Mùa Xuân đã đến hương ngàn ngất ngây Tặng anh chị cánh hoa này Chúc luôn hạnh phúc vui vầy yêu thương!" Ngậm hoa Rùa trở về hang Tiếng lòng hòa nhịp sóng vàng reo vui. (phỏng
theo bản văn xuôi
của
Bảo
Liên) Nhật Quang Công Chúa đẹp xinh Dung nhan diễm lệ, thông minh hơn người Lại thêm đức hạnh tuyệt vời Hiếu cùng cha mẹ, thương nơi dân hiền, Giúp người nghèo khó tật nguyền Toàn dân cảm phục, khắp miền mến yêu. * Trong vườn Thượng Uyển một chiều Vua cùng Hoàng Hậu dấu yêu dùng trà Nhật Quang hầu đứng bên cha Vua hoan hỉ nói: "Con ta hơn người Chính nhờ cha mẹ. Nào ai sánh bằng!" Nhật Quang bèn nói dịu dàng: "Công ơn cha mẹ sánh ngang biển trời Ghi lòng tạc dạ mãi thôi Nhưng con thiết nghĩ cuộc đời con đây Một phần cha mẹ dựng gây Một phần nhờ kiếp trước dầy công tu!". * Lời nàng chẳng đẹp lòng Vua Khiến Ngài tự ái như vừa tổn thương Vua suy nghĩ suốt đêm trường Trong lòng bực bội, vấn vương muộn sầu Sáng ra đòi một quan hầu Sai đi khắp chốn tìm mau ra người Đói nghèo, khổ cực, tả tơi Lang thang xó chợ, tuổi thời thanh niên Dẫn về trình diện trước thềm Vua đem Công Chúa gả liền ngay cho Mỉa mai Vua nói: "Chớ lo Theo con kiếp trước con tu đã nhiều Kiếp này đâu có sợ nghèo Để ta xem thử mọi điều đúng không Lấy người cơ cực làm chồng Xem con có thoát khỏi vòng khổ đau?". * Triều đình, Hoàng Hậu lo âu Chỉ riêng Công Chúa trước sau mỉm cười Tỏ ra bình tĩnh khác người Giã từ nhung gấm, vào nơi bần cùng Theo chồng rời khỏi Hoàng Cung Toàn dân nghe chuyện xót thương ngậm ngùi. * Bụi đời tơi tả dập vùi Nhật Quang lê bước buồn vui trên đường Hỏi thăm gia cảnh của chàng: "Sao trông diện mạo thuộc hàng thư sinh Mà nay nghèo khổ cùng đinh?" Buồn rầu chàng mới tâm tình xót xa: "Trước kia sống với mẹ cha Gia đình giàu có, cửa nhà thênh thang Chơi phóng túng, sống hoang đàng. Chỉ chuyên cờ bạc, chẳng màng bút nghiên Đến khi cha mẹ quy tiên Cửa nhà bán hết! Bạc tiền trôi đi! Trắng tay chẳng có nghề chi Đành đi hành khất kéo lê thân tàn Còn đâu gia sản giầu sang Chỉ còn một mảnh vườn hoang cỗi cằn Giờ đây hối đã muộn mằn!". Nghe xong Công Chúa khẽ an ủi chàng: "Đôi ta kết nghĩa đá vàng Từ nay chồng vợ tìm đường làm ăn Trước tiên kiếm chỗ nương thân Đành về tạm trú nơi phần vườn hoang" * Vầng dương chói lọi ánh vàng Theo chân Công Chúa mở đường tương lai Vườn hoang, cây rậm, cỏ dài Vợ chồng ra sức trong ngoài dọn ngay Xóm làng cảm mến tiếp tay Dựng chòi tạm trú qua ngày gian lao. Đất vườn cằn cỗi cố đào Cuốc sâu xuống đất ai nào có hay Tìm ra vàng bạc chất đầy Mấy chum châu báu chôn đây lâu rồi. * Vợ chồng rất đỗi mừng vui Cùng nhau tạo dựng cơ ngơi chốn này Ngựa xe, nhà cửa, vườn cây Khang trang lộng lẫy, phô đầy sắc hoa Tốt lòng giúp đỡ gần xa Kẻ nghèo tàn tật, người già neo đơn Ơn lành chia khắp muôn phương Từ bi tỏa ngát thơm hương một vùng. * Từ khi Công Chúa rời Cung Nhà Vua nghĩ lại vô cùng ăn năn Chắc con gian khó nhọc nhằn Cho nên sai phái cận thần dò la Phải tìm tung tích cho ra Rồi về báo lại cho nhà Vua hay. Cận thần đi khắp đông tây Tìm ra Công Chúa vội quay về triều Trước sau trình báo mọi điều Vua nghe lòng vẫn còn nhiều hồ nghi Dò la Vua đích thân đi Mới hay Công Chúa trăm bề an vui. * Nhà Vua thắc mắc trở lui Tìm khu tịnh xá, ghé nơi Phật Đài Vua từng nghe tiếng tăm Ngài Tu hành giác ngộ, ít ai sánh cùng Vua vào đảnh lễ Phật xong Tỏ bầy thắc mắc nỗi lòng ưu tư: "Chắc xưa Công Chúa khéo tu Kiếp này hưởng phước rất ư nhiệm mầu?" * Khoan thai Phật kể chuyện sau: "Lái buôn có kẻ rất giàu trước kia Chồng thời keo kiệt, chi ly Vợ thời thành kính chuyên đi cúng dường Giúp người nghèo khổ thập phương Tôn thờ Tam Bảo lòng thường thành tâm, Anh chồng bực bội vô ngần Nhiều phen la mắng, bao lần cản ngăn, Vợ bèn từ tốn khuyên răn Mong chồng nguồn đạo ăn năn tìm về Mau mau rời khỏi bến mê Máu tham dẹp bỏ còn chi quý bằng, Khuyên chồng ròng rã tháng năm Mãi rồi chồng mới hồi tâm nghe lời. Lái buôn keo kiệt một thời Là chàng hành khất nổi trôi kiếp này, Còn người vợ kiếp trước đây Kiếp này sung sướng hưởng đầy hồng ân Chính là Công Chúa Nhật Quang Xinh tươi nhan sắc, đoan trang tính tình Lại thêm tột bực thông minh Đó là tiền kiếp ngọn ngành trước sau!". * Nhà Vua suy ngẫm hồi lâu Lòng riêng chợt ngộ Đạo mầu sáng soi Cúi đầu đảnh lễ cáo lui Về triều ra lệnh cho người vội đi Đón mời Công Chúa trở về Cùng chồng trọn nghĩa phu thê mặn nồng * Ở đời nhân tốt gieo trồng Quả lành, phước báu ta cùng hưởng thôi. (phỏng
theo bản văn xuôi
của
Quảng
Tiến) (23) Một thời Đức Phật Thích Ca Ở thành Xá Vệ, nhà nhà an vui, Ngài đi giáo hóa khắp nơi Lời vàng thuyết pháp giúp đời thiết tha. * Có người ngoại đạo phương xa Vì nghe danh Phật tìm qua gặp Ngài Quản chi vất vả đường dài Mong nghe Ngài dạy những lời gấm hoa. * Nhiều ngày vất vả trôi qua Cuối cùng người khách phương xa tới thành Ruộng đồng Xá Vệ tươi xanh Khách dừng chân nghỉ, nhìn quanh ngắm trời Ruộng bên khách thấy hai người Một già, một trẻ cuốc nơi ven đồng. * Chợt nghe tiếng thét hãi hùng Chàng trai gục xuống vũng bùn mê man Lão ông vứt cuốc chạy sang Mới hay rắn độc trong hang cắn người Chàng trai đã chết mất rồi Lão ông buồn thoáng, xong thời thản nhiên Trở về cuốc đất lại liền Khách xa thấy vậy ngạc nhiên trong lòng Tới nơi thăm hỏi lão ông Biết ra người chết là con trai đầu. "Sao không thấy cụ buồn rầu Chẳng hề đau xót! Nỡ đâu lạnh lùng!" Khách xa thắc mắc hỏi cùng, Ôn tồn khách được lão ông trả lời: * "Đã sinh ra ở trên đời Sống rồi lại chết. Ai người thoát đây? Hãy gieo nhân tốt kiếp này Trái lành, quả ngọt hái đầy kiếp sau Lão ông nhắn khách nếu vào thành trong Vui lòng ghé đến nhà ông Nhắn tin bà lão rằng con chết rồi: "Cơm trưa mang một phần thôi Phần kia để lại cho người nhà ăn!" Khách ra đi, nghĩ băn khoăn: "Mạng con sao chẳng quý bằng cơm canh!" * Khách lòng buồn bã vào thành Theo lời chỉ dẫn tìm nhanh đến nhà Nhắn tin con chết cho Bà Bà nghe, khuôn mặt thoáng qua chút buồn Rồi bình thản nói: "Cám ơn!" Khách nghe sửng sốt hỏi luôn lão bà: "Tại sao bà chẳng xót xa?" Ôn tồn bà nói: "Mẹ cha khác nào Chủ nhà trọ, đón khách vào Khách là con cái, chiều nào dừng chân Qua đêm ngủ đỡ nhọc nhằn Để rồi mai sáng gói khăn lên đường Chủ nhà trọ dù nhớ thương Chẳng nên cứ mãi vấn vương muộn sầu Chính do nghiệp báo từ lâu Mà con cái thác sinh vào mẹ cha Đến khi mãn nghiệp lại ra Chết rồi ích lợi chi mà khóc thương!" * Vừa khi chị gái ngoài vườn Vào nghe tin dữ, chỉ vương nét buồn Nói rằng: "Sống chết lẽ thường Khi không còn sống, xót thương ích gì! Chị em nào có khác chi Những cây gỗ ở rừng kia đóng bè Thả vào dòng nước xuôi đi Sông hồ phẳng lặng bè thì êm trôi Nếu mà bão táp tơi bời Vỡ bè, cây ghép tức thời lìa tan Cuốn theo sóng nước thênh thang Mỗi người mỗi ngả kết đoàn nữa đâu! Nhân duyên kiếp trước hợp nhau Kiếp này chung cửa sinh vào mà thôi! Con người tuổi thọ ngắn dài Tùy theo nghiệp báo. Chớ hoài khổ đau!" * Vợ chàng trai phía bếp sau Chạy lên rõ chuyện, cúi đầu khẽ than: "Chồng tôi thôi đã lìa trần!" Thế rồi chẳng thấy nằm lăn khóc gào Khách kinh ngạc biết là bao Hỏi thăm sao Vợ nỡ nào thờ ơ. "Chồng tôi đã chết" Vợ thưa "Dù cho gào khóc cũng thừa mà thôi Vợ chồng đạo nghĩa ở đời Khác chi một cặp chim ngoài rừng xanh Đêm về cùng ngủ một cành Sáng ra tung cánh bay quanh kiếm mồi Có duyên trở lại cặp đôi Chẳng may gặp nạn tách rời còn đâu! Vợ chồng số mạng khác nhau Cớ sao mua thảm chuốc sầu thân ta!" * Khách nghe xong lặng người ra Tiếc công lặn lội tìm qua xứ này Nhân tình thế thái buồn thay Gia đình cái tốt cái hay chẳng còn, Khách kia lòng dạ héo hon Muốn quay về nước nhưng còn phân vân: "Chỉ riêng gặp mấy nông dân Mà ta phê phán có phần sai chăng?" Vào ra mắt Phật, điều hằng thiết tha. * Vườn Kỳ Viên cũng chẳng xa Đường vào tịnh xá lá hoa phô đầy Đón chào khách lạ ghé đây, Khách vào lễ Phật, giãi bày tâm can Buồn gia đình bác nông dân Làm điều trái với thế nhân thường tình Mỉm cười Phật dạy: "Chúng sinh Mỗi khi mất mát người mình thương yêu Thường hay than khóc đủ điều Đó là 'nhân tính' nói theo tình đời Nhưng về 'chân lý' cao vời Có chi đáng trách nơi người nông dân Gia đình này chẳng lỗi lầm Họ hay rõ được 'sắc thân' vô thường Dù cho có tiếc có thương Làm sao nắm giữ. Vấn vương làm gì Dù phàm hay thánh khác chi Ai mà tránh khỏi chết đi một ngày Cuộc đời sống chết kề ngay Là hai đầu mối vần xoay chẳng ngừng Tiếp nhau luân chuyển khôn cùng Ai mà hiểu vậy đáng mừng lắm thay Thế là giải thoát được ngay Ảo tình dứt bỏ, thân này sống vui! * Khách nghe lời Phật dạy rồi Đột nhiên tỉnh ngộ, quỳ nơi Phật Đài Xin làm đệ tử của Ngài Ở luôn học đạo cuộc đời thơm hương! Thuở xưa có một nhà buôn Nghe lời biển gọi, căng buồm ra khơi Nổi trôi buôn bán khắp nơi Ghé bờ xa lạ, sống đời lênh đênh. Hơn mười năm thoáng trôi nhanh Nhà buôn giàu có, trở thành phú ông Cửa nhà to đẹp vô cùng Cạnh ngay bãi biển chập chùng sóng vang. * Vợ nhà buôn rất đảm đang Nhưng trên nét mặt luôn mang vẻ buồn Âu lo theo những chuyến buôn Theo cơn bão tố dập dồn hiểm nguy Chồng đi có mệnh hệ chi Con thơ, vợ dại dễ gì sống yên, Con trai lên sáu, lành hiền Mẹ nhìn khuây khỏa nỗi niềm lo âu. * Một đêm thao thức canh thâu Trời đông lạnh lẽo, mưa sầu tuôn rơi Chồng đi buôn đã lâu rồi Phương xa nhắn tiếng ngày mai trở về. Vợ đang lo sợ tái tê Chợt nghe biển động, bốn bề cuồng quay Gió gầm vang, sóng dâng đầy Thâu đêm, suốt sáng. Qua ngày hôm sau Đoàn thuyền buôn chẳng thấy đâu Mọi người ra bãi lo âu ngóng chờ Mãi khi gần tối mịt mờ Một thuyền sống sót ghé bờ mà thôi Các tàu, thuyền khác đắm rồi Vợ nhà buôn chợt rụng rời đớn đau Chồng mình vùi xác biển sâu Than ôi đất thảm, trời sầu là đây! Tang thương ngất lịm thân gầy, Còn bao hy vọng trút đầy vào con. * Thời gian như sóng dập dồn Con nay khỏe mạnh, lớn khôn nên người Chàng luôn nhìn biển xa vời Như thầm mơ ước cuộc đời phiêu lưu. Một hôm Chàng hỏi Mẹ yêu: "Cha con thời trước đã theo nghề gì?" Mẹ Chàng lo sợ, dấu che: "Chỉ buôn trong nước, không hề đi xa!" Chàng bèn theo gót giống Cha Đi buôn quanh quẩn gần nhà mà thôi, Tiền vàng được bốn đồng lời Mang về biếu mẹ giúp người khó khăn. * Một hôm thiên hạ nói rằng: "Cha Chàng từng có cửa hàng dầu thơm!" Chàng bèn suy tính thiệt hơn Đổi nghề, mở tiệm dầu thơm trong vùng Lần này lời những tám đồng Chàng đưa nhờ Mẹ cúng trong các chùa. * Có người lại nói: "Ngày xưa Cha Chàng chuyên bán ngọc ngà, nữ trang!" Chuyển qua nghề mới dễ dàng Chàng lời mười sáu đồng vàng ngay thôi! Chẳng cần buôn bán xa xôi Chuyến sau lời được ba mươi hai đồng, Mẹ mang giúp kẻ khốn cùng, Và làm công đức khắp trong chùa chiền. * Cuối cùng có kẻ nói thêm: "Bán buôn đường biển cũng nên theo nghề Noi gương Cha thuở xưa kia!" Lời gây kích thích! Chàng nghe bồi hồi! Vẳng như tiếng gọi biển khơi Trùng dương thách đố chí người thanh niên. Bán vàng, gom vốn, mua thuyền Chuyến này lòng quyết buôn miền xa xôi, Chàng về tìm Mẹ trình lời Mẹ nghe sửng sốt, lệ rơi hãi hùng! Mẹ ngăn: "Nguy hiểm vô cùng Cha con đi biển đã từng vùi thây Khổ đau lòng Mẹ còn đầy Nỡ nào bỏ Mẹ lất lây một mình! Con đi trời biển lênh đênh Mẹ buồn khô héo chắc đành chết thôi!" * Thanh niên chẳng chịu nghe lời Quyết tâm! Cãi Mẹ!Ra khơi! Căng buồm! Rủ thêm thuyền bạn đi buôn Cùng nhau gom lại một đoàn thật đông. Mẹ nhìn cảnh tượng não lòng: "Trước Cha đã vậy! Giờ con khác nào!" Mẹ lăn xuống đất thảm sao Ôm chân con lại, khóc gào cản ngăn, Thanh niên thoáng chút băn khoăn Thế rồi cương quyết rút chân ra liền Bước qua đầu của Mẹ hiền Không quay nhìn lại. Xuống thuyền ra đi. Mẹ ngồi dậy, dẹp sầu bi Sợ con quả báo nên chi nguyện cầu: "Cầu con may mắn dài lâu Tai qua, nạn khỏi, trước sau an bình, Mong con vẫn hái quả lành Dù ngang đầu Mẹ nỡ đành bước qua!" * Đoàn thuyền vượt sóng ra xa Bình an vô sự trong ba ngày đầu, Vài ngày sau giữa biển sâu Gặp cơn bão lớn thuyền, tàu nát tan, Thanh niên may mắn vô vàn Đeo trên tấm ván trôi ngang xác người Dạt vào bến lạ xa vời Một mình lê bước tìm nơi an lành. * Tới thành phố nọ. Vây quanh đón chào Bốn nàng Tiên đẹp xiết bao Mời Chàng ở lại vườn đào chung vui Hưởng nhiều lạc thú trên đời Mỗi Tiên trang điểm đeo nơi ngực nàng Một đồng tiền lấp lánh vàng Giống tiền Chàng biếu Mẹ Chàng trước đây. Ít ngày hưởng lộc vui vầy Chàng rời Tiên nữ nơi này. Rong chơi! * Ghé vào thành phố thứ hai. Tám Tiên chào đón lả lơi, dịu dàng. Điểm trang trên ngực tám nàng Tám đồng tiền giống tiền vàng ngày xưa. Hưởng vui, hưởng lộc say sưa Rồi Chàng lê gót giang hồ đi xa. * Ghé vào thành phố thứ ba Bao Tiên đẹp đẽ ùa ra đón mời Mười sáu nàng. Đẹp tuyệt vời. Thân người quyến rũ, ngực người điểm trang Đủ mười sáu đồng tiền vàng Hết lòng cung phụng cho Chàng sớm trưa. * Lãng du quen thói đẩy đưa Chàng vào thành phố thứ tư đông người Một bầy Tiên nữ xinh tươi Xiêm y lộng lẫy, ba mươi hai nàng Ba mươi hai đồng tiền vàng Tiên đeo trước ngực, nhịp nhàng múa ca Đón Chàng trong cánh tay ngà Linh đình yến tiệc, nguy nga cung đình Đồng vàng phô sắc lung linh Khiến Chàng nhớ lại chuyện mình xưa kia Tiền lời đưa Mẹ cúng đi Giờ đây phước đức hưởng về đẹp thay! Chỉ gần Tiên được ít ngày Rồi Chàng lại muốn chia tay các nàng Dù Tiên hết sức khuyên can Vẳng như có tiếng gọi Chàng thiết tha! * Chuyến này đi thật là xa Tới thành phố nọ mở ra đón chào Bước qua cửa sắt Chàng vào Cửa liền đóng lại, vách cao bốn bề, Dấn thêm một quãng đường đi Chợt nhìn cảnh tượng gớm ghê rùng mình, Một người đang chịu cực hình Trên đầu phải đội một vành sắt nung Sắt đang cháy đỏ phừng phừng Khiến bao máu mủ không ngừng tuôn rơi. Thương tâm Chàng hỏi đôi lời Nạn nhân kể lể: "Luật trời tránh đâu! Ta từng làm Mẹ khổ đau Giờ đây quả báo trước sau đến liền Chịu hình phạt khổ triền miên Chờ người bất hiếu thay phiên gánh giùm!" * Chàng đang suy nghĩ mung lung Chợt đâu vành lửa bập bùng bay qua Chụp lên đầu, nóng cháy da Máu tuôn, khói bốc thật là thảm thương. Người kia trở lại bình thường Tai qua, nạn khỏi, vết thương đã lành, Nhắn Chàng: "Bạn chịu cực hình Đến khi có kẻ thay mình ghé đây!". * Chao ơi! Đau đớn dâng đầy Da này lửa cháy! Thịt này sắt nung! Tuy Chàng khổ sở vô cùng Nhưng lòng tự nghĩ: "Ta đừng trông mong Cực hình cứ mãi xoay vòng Phải nên chấm dứt ngay trong kiếp này, Đừng ai chịu cảnh đọa đầy, Đừng ai làm Mẹ hao gầy khổ đau!" Chàng bèn khe khẽ nguyện cầu: "Tôi xin phát nguyện trước sau một lời Đội vành này mãi trên đời Cực hình gánh chịu cho người trần gian!". * Tình thương nở đẹp vô vàn Trong lời phát nguyện chứa chan tâm thành Khiến Chàng hưởng phước thật nhanh Tội tình giải thoát, cực hình tiêu tan, Vành nung kia loé ánh vàng Đột nhiên rời khỏi đầu Chàng bay cao Chàng lành lặn như thuở nào Quay về cuộc sống với bao an lành. Mẹ như hiện giữa mây xanh Dịu dàng vẫy gọi con nhanh trở về. - o0o - Mục Lục | I | II | III | IV | V - o0o - | Mục lục Tác giả || Tủ Sách Phật Học |
|
Biên tập nội
dung : Tỳ Kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp cho Trang
Nhà qua địa chỉ : quangduc@quangduc.com
Địa chỉ gởi thư Tu Viện Quảng Đức, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.
3060. Tel: 61. 03. 9357 3544