Phần ba
AN LẠC TỪNG BƯỚC CHÂN
Tương Tức
^
Nếu
bạn có tâm hồn
thi sĩ khi nhìn vào một
tờ giấy,
bạn sẽ
thấy một
đám mây bay trong
ấy.
Không có mây thì không có mưa,
không có mưa thì cây cối
không mọc
được, và nếu
không có cây thì làm sao có tờ
giấy này trong tay bạn?
Cho nên tờ giấy
có mặt là vì
đám mây có mặt,
không có mây thì không có tờ
giấy.
Đám mây và tờ
giấy phải
nương vào nhau
để hiện
hữu, cái
đó gọi
là tương tức.
Chữ
này tiếng Anh tôi dịch
là inter-being, chưa
có trong tự
điển.
Nếu
nhìn tờ giấy
kỹ hơn,
sâu hơn, ta cũng
sẽ thấy
ánh nắng mặt
trời lấp
lánh trong đó.
Bởi
vì nếu không có ánh mặt
trời, làm sao rừng
cây mọc
được. Dĩ
nhiên không có gì mọc
được nếu
không có mặt trời.
Cho nên trong tờ
giấy cũng
có ánh mặt trời.
Tờ giấy
và ánh mặt trời
phải nương
vào nhau mà có. Nếu ta
tiếp tục
quán chiếu, ta sẽ
thấy bác tiều
phu đang cưa
cây và đem cây
đến nhà máy
để cây
được chế
biến làm ra bột
giấy.
Ta cũng
sẽ thấy
đồng lúa vì nếu
không có lúa bác tiều
phu đâu có cơm
để
ăn mỗi
ngày.
Rồi
ta thấy cả
hai người
đã sinh ra bác tiều
phu.
Do
đó ta thấy
nếu không có tất
cả các
điều
kiện kể
trên, tờ giấy
không thể nào có mặt
được.
Nhìn sâu hơn
nữa ta cũng
sẽ thấy
ta có mặt trong tờ
giấy.
Cái này không có gì khó hiểu,
vì khi ta nhìn tờ giấy,
tờ giấy
là một phần
của trí giác ta.
Cho nên bạn
và tôi đều có mặt
trong tờ giấy.
Có thể nói rằng
tờ giấy
chứa
đựng tất
cả, không có gì mà
không có mặt trong tờ
giấy; không gian , thời
gian, đất nước,
khóang chất, ánh mặt
trời,
đám mây, dòng sông, hơi
nóng....
Mọi
thứ nương
nhau mà có trong tờ giấy
này. Mọi thứ
có mặt trong nhau, vì
vậy tôi mới
dịch tương
tức là "inter- be".
Giả
sử ta gửi
trả ánh nắng
lại cho mặt
trời thì tờ
giấy này còn hiện
hữu
được không? Không có
ánh mặt trời,
không còn gì có thể tồn
tại. Cũng
vậy, nếu
ta gửi trả
bác tiều phu lại
cho bố mẹ
bác thì tờ giấy
này cũng không thể
có mặt.
Vì vậy
tờ giấy
này được làm ra bởi
những yếu
tố " không phải
giấy ", như
là tâm thức của
ta, bác tiều phu, ánh
nắng mặt
trời...., tờ
giấy không thể
nào được tạo
tác ra. Do đó, tờ
giấy tuy rất
mỏng nhưng
chứa
đựng cả
vũ trụ
trong lòng nó.
Hoa Và Rác
^
Nhơ
và sạch, thơm
và hôi, đó là ý niệm
của tâm thức
ta.
Một
bông hồng mới
được cắt
vào chưng trong bình,
còn xinh tươi và thơm
ngát.
Trái lại
thùng rác thì đầy vật
xú uế và hôi hám.
Nhìn như
vậy là nhìn bề
ngoài.
Nhìn sâu hơn
ta sẽ thấy
rằng chỉ
trong vòng năm ngày
đóa hoa thơm
sẽ biến
thành rác. Ta chẳng cần
phải
đợi
đến năm
ngày mới thấy
rõ điều
đó. Ngay bây giờ
nếu ta biết
nhìn đóa hoa cho kỹ
và sâu là ta có thể thấy
được sự
có mặt của
rác. Khi ta nhìn thùng rác cũng
vậy, ta biết
chỉ trong vòng vài
tháng những vật
hôi hám kia sẽ biến
thành rau cải tươi
ngon hay thành những
đoá hồng
xinh đẹp. Nếu
bạn là một
người làm vườn
giỏi, bạn
sẽ thấy
hoa trong rác và rác trong hoa không có gì khó khăn.
Rác và hoa nương nhau
mà có. Trong hoa có rác, trong rác có hoa, không thể
có cái này mà không có cái kia. Không có cái nào quý hơn
cái nào, cái nào cũng
quý như nhau.
Hiểu
được lý tương
tức của
vạn sự,
vạn vật,
ta không còn bị dính mắc
bởi tâm phân biệt,
không còn dơ và sạch,
đẹp và xấu.
Tại
nhiều thành phố
lớn
ở Phi, Thái Lan, Việt
Nam...có nhiều em bé mới
mười bốn,
mười lăm
tuổi
đã phải
làm nghề mãi dâm. Các
em rất
đau khổ.
Các em đâu muốn
làm nghề này nhưng
vì gia đình nghèo ,
các em bỏ quê lên
thành phố
để tìm việc
và bị người
ta gạt gẫm,
dụ dỗ.
Người ta nói làm nghề
này các em kiếm
được nhiều
tiền hơn
là bán hàng rong.
Một
khi sập bẫy,
các em khó thoát ra được
và từ
đó các em mang mặc
cảm tội
lỗi, thấy
mình không còn được
trong sạnh như
bao cô gái nhà lành khác. Và các em thấy
cuộc
đời là
địa ngục.
Nếu
các em đó biết
nhìn sâu vào con người
mình, nhìn sâu vào hoàn cảnh
xã hội, các em sẽ
thấy rằng
sở dĩ
các em như thế
này là vì người khác
như thế
kia, không thể nào
khác hơn. Tại
sao cô con gái nhà lành phải
hãnh diện vì tư
cách "con gái nhà lành " của
mình? Cô được gọi
là nhà lành vì nếp sống
của gia
đình cô như
vậy, cô
được nuôi nấng
,dạy dỗ,
bảo bọc,
có đủ
điều
kiện
để làm cô gái nhà
lành. Còn người làm
mãi dâm đã không có những
điều
kiện trên, nên họ
trở thành như
vậy. Có gì phải
ngạc nhiên hay mang mặc
cảm? Chúng ta không ai
thật sự
có bàn tay sạch hết.
Cũng không ai có quyền
nói rằng " tôi không
chịu trách nhiệm".
Em bé mãi dâm ở thành
phố Manila, Sài Gòn
hay New-York, sở dĩ
như vậy
là tại vì chúng ta
đã quá bận
rộn, quá ích kỷ,
không có thì giờ ngó
ngàng tới em. Nhìn sâu
vào đời sống
của em ta thấy
rõ đời sống
của những
người không phải
là mãi dâm, những người
được gọi
là "lương thiện".
Và nhìn sâu vào đời sống
của những
người không phải
là mãi dâm , vào cách chúng ta sống
hằng ngày, ta thấy
được em bé mãi dâm.
Cái này làm ra cái kia, không
thể có cái này mà
không có cái kia.
Nhìn vào cái giàu, cái nghèo
cũng vậy.
Nước này sung túc thì
nước kia
đói khổ.
Cái này có vì cái kia có. Cái sung túc
được làm bởi
những cái không sung
túc. Cái nghèo khổ
được làm bởi
những cái không nghèo
khổ.
Đó là sự
thật về
bất công xã hội.
Giống y như
khi ta nhìn vào tờ giấy
vậy. Cho nên ta phải
cẩn thận,
đừng
để mình bị
giam hãm trong ý niệm.
Ta phải
thấu triệt
lý tương tức,
mọi thứ
có mặt trong nhau. Ta
có mặt trong mọt
thứ. Cho nên ta chịu
trách nhiệm về
mọi việc
xảy ra quanh ta.
Nếu
em bé mãi dâm hiểu
được lý tương
tức , em sẽ
trút được gánh nặng
của mặc
cảm trong em. Em mang
nổi
đau nhức
của cả
thế gian chứ
không phải chỉ
của riêng em. Và muốn
giúp em thật sự,
ta phải thấy
được chính ta trong em
và em trong ta, lúc đó
ta mới có thể
chia sớt với
em tất cả
gian truân của cuộc
đời này.
Vững Chãi Thảnh Thơi
^
Nếu
ta thấy
được trái
đất là thân thể
ta thì ta sẽ cảm
nhận
được biết
bao nổi
đớn
đau của
trái đất. Chiến
tranh, đói khổ,
sự ô nhiễm,
cộng thêm những
mưu
đồ kinh tế
và chính trị
đã gây tàn phá khắp
nơi.
Hàng ngày có biết
bao trẻ em bị
mù vì bị thiếu
dinh dưỡng, bàn tay của
những em bé khác sờ
soạng trong những
đóng rác cao ngất
để mong tìm
được chút thức
ăn thừa.
Người
lớn thì chết
mòn mỏi trong ngục
tù vì tranh đấu chống
áp bức. Những
dòng sông thì cạn khô
và không khí càng lúc càng ngột
ngạt khó thở.
Mặc
dù Nga và Mỹ
đã bắt
tay thân thiện nhưng
mỗi bên vẫn
còn đủ bom nguyên tử
để làm nổ
tung quả
đất này.
Có nhiều
người hiểu
được hoàn cảnh
bi thương của
thế giới
và lòng họ rất
đau xót.
Họ
biết cần
phải làm gì và họ
xông pha trong mọi
địa hạt
hầu mong
đem lại
một chút nào thay
đổi. Nhưng
sau một thời
gian nổ lực
làm việc, họ
có thể thấm
mệt và chán nản
nếu họ
không đủ niềm
tin và sức mạnh
bên trong. Sức mạnh
thật sự
không nằm
ở chổ
ta có nhiều quyền
hành, tiền bạc
hay khí giới, sức
mạnh thật
sự nằm
sâu trong lòng ta khi ta có
đủ trầm tĩnh
và vững chãi.
Nếu
hằng ngày biết
sống
đời sống
có chánh niệm, ta sẽ
nuôi dưỡng
được sự
vững chãi
đó. Thực
tập thiền
trong mọi sinh hoạt
của
đời sống
giúp ta có đủ sáng suốt
, ý chí và kiên nhẫn
để
đối diện
với mọi
thăng trầm.
Ta trở nên những
khí cụ trung kiên cho
việc xây dựng
hòa bình an lạc. Tôi
đã thấy
được nhiều
người rất
dũng cảm
trong nhiều
đoàn thể
nhân bản và tôn giáo,
suốt
đời phụng
sự tận
tụy
để bảo
vệ những
người cô thế
nghèo khổ. Họ
cực lực
chống chiến
tranh leo thang và nạn
kỳ thị
chủng tộc.
Đi tới
đâu họ
cũng gieo trồng
và tưới tẩm
những hạt
giống hiểu
biết và thương
yêu.
Tinh Thần Bất Nhị
^
Khi muốn
hiểu một
điều
gì, ta không thể
đứng ngoài và quan sát
nó. Ta phải
đi sâu và hòa nhập
làm một với
nó, ta mới có thể
hiểu
được. Khi muốn
hiểu một
người, ta phải
ở trong da thịt
họ,
đau nỗi
đau của
họ, và vui niềm
vui của họ.
Động từ
" hiểu " tiếng
Pháp gọi là
"comprendre"; "com" có nghĩa
cùng với và "prendre"
có nghĩa là nắm
lấy. "Comprendre" là nắm
lấy vật
đó và nhập
làm một với
nó.
Không có cách nào khác hơn.
Nhà Phật gọi
đó là không hai, bất
nhị.
Cách
đây mười
lăm năm,
tôi giúp một số
bạn lo phụ
trách các trẻ em mồ
côi ở Việt
nam. Các tác viên xã hội
ở Việt
nam gửi hình của
các em qua, ghi rõ tên tuổi,
năm sinh và hoàn cảnh
của mỗi
em. Công việc của
tôi là dịch những
tờ
đơn nầy
ra tiếng Pháp
để tìm người
bảo trợ
cho các em. Người bảo
trợ sẽ
gửi cho gia
đình các em một
số tiền
để các em có tiền
ăn và
đi học.
Chúng tôi có hằng chục
người tình nguyện
dịch những
cái đơn
đó ra tiếng
nước ngoài.
Mỗi
ngày tôi dịch khoảng
ba mươi tờ
đơn. Tôi không
đọc tờ
đơn mà
để thời
gian ngắm hình của
em bé. Chỉ trong chừng
ba mươi giây là tôi trở
thành em bé. Rồi tôi cầm
bút lên và dịch tờ
đơn qua một
tờ giấy
khác. Sau đó tôi mới
nhận thấy
là không phải tôi dịch
tờ
đơn mà chính em bé và
tôi cùng làm công việc
đó. Nhìn hình của
em bé, lòng tôi tràn đầy
cảm thương
và tôi trở thành em bé
đó lúc nào không hay
và cả hai chúng tôi
cùng nhau dịch tờ
đơn.
Điều
đó rất
tự nhiên. Ta không cần
phải thiền
tập lâu năm
mới có thể
làm việc
đó. Ta chỉ
cần nhìn cho kỹ,
làm cho con người của
mình có mặt
đích thị,
thì em bé liền có mặt
trong ta và ta có mặt
trong em bé .
Chữa Trị
Những Vết Thương Chiến Tranh
^
Trong chiến
tranh Việt Nam, giả
dụ người
Mỹ thấu
hiểu
được nguyên tắc
bất nhị
thì cả hai nước
đã không mang nhiều
vết thương
trầm trọng,
những vết
thương khó chữa
lành dù chiến tranh
đã chấm
dứt.
Đây là một
bài học cho mọi
người.
Năm
ngoái chúng tôi có tổ
chức một
khóa tu cho cựu chiến
binh ở Mỹ.
Không khí khóa tu khá ngột
ngạt vì nhiều
người vẫn
còn bị thương
tích chiến tranh làm
đau nhức
không nguôi. Một người
thố lộ
là chỉ trong một
trận
đánh mà
đơn vị
anh ta đã mất
bốn trăm
mười bảy
người và trong suốt
mười lăm
năm trời
anh ta vẫn mang xác chết
của bốn
trăm mười
bảy người
lính này trên vai. Một
người khác tâm sự
là vì quá căm hận
khi thấy chiến
hữu mình bị
giết chết
nên anh ta đã gài bẫy
giết năm
trẻ em trong một
làng nọ.
Từ
đó anh sống
trong một cơn
ác mộng dài , không
bao giờ còn
đủ cam
đảm
để ngồi
gần bất
cứ một
em bé nào. Bao nhiêu đau
thương
đã
được kể
ra và chính niềm
đau
đã không cho anh ta tiếp
xúc được với
những mầu
nhiệm của
cuộc sống.
Vì vậy
mà chúng ta cần giúp
nhau để học
tiếp xúc. Trong khóa
tu, một cựu
chiến binh nói
đây là lần
đầu tiên trong mười
lăm năm
qua, anh cảm thấy
an toàn giữa một
đám
đông. Trong suốt
mười lăm
năm, anh không nuốt
được một
thức
ăn nào cứng.
Anh chỉ
ăn trái cây và uống
nước trái cây. Anh
hoàn toàn sống tách biệt
với thế
giới bên ngoài. Nhưng
chỉ sau ba ngày dự
khóa tu, anh đã có thể
bắt
đầu liên lạc
và nói chuyện với
người khác. Những
người như
anh rất cần
sự thương
yêu giúp đở của
ta để có thể
tiếp xúc lại
với cuộc
sống.
Trong khóa tu, chúng tôi cùng
tập thở
và tập cười,
nhắc nhở
nhau trở về
với
đóa hoa trong tâm ta,
trở về
với trời
xanh, với cây lá
để che chở
nuôi nấng ta.
Chúng tôi cùng
ăn cơm,
cùng uống trà trong im
lặng, thưởng
thức từng
ly trà, từng món
ăn như
thưởng thức
cái bánh in thời thơ
ấu. Chúng tôi bước
từng bước
chậm rãi thong thả,
ý thức
được sự
tiếp xúc của
bàn chân với mặt
đất, của
buồng phổi
với không khí trong
lành. Chúng tôi cùng ngồi
với nhau, thở
với nhau,
đi với
nhau và cùng chia sẽ học
tập về
những kinh nghiệm
đau thương
trong chiến tranh Việt
Nam.
Bài học
ở Việt
Nam phải giúp chúng ta
sáng mắt.
Chúng ta phải
thấy
được rằng
chúng ta là của nhau,
không ai có thể chia cắt
thực tại
thành những mảnh
rời rạc.
Sự an lạc
của cái này là sự
an lạc của
cái kia, chúng ta không thể
làm việc một
cách riêng rẽ, chúng
ta phải ngồi
lại với
nhau và cùng chung xây dựng
lại. Phe nào cũng
là phe của ta, không
có phe nào ta cần phải
loại bỏ.
Các cựu chiến
binh đã lấy
kinh nghiệm
đau thương
của mình làm áng sáng
chiếu sâu vào cội
rễ của
chiến tranh và soi
đường dẫn
tới hòa bình.
Trái Tim Mặt Trời
^
Ta biết
rằng trái tim ta ngừng
đập, dòng sinh mạng
của ta sẽ
ngừng, cho nên ta rất
trân quí trái tim ta. Ngoài trái tim nầy
còn có một trái tim
khác cũng rất
cần cho sự
sống của
ta mà lại thường
ít để ý
đến.
Đó là mặt
trời, trái tim thứ
hai của ta, trái tim
đem lại
sự sống
cho muôn loài. Không có mặt
trời thì không có gì
có thể tồn
tại, kể
cả cây cỏ.
Nếu cây cỏ
không sống
được thì làm sao lòai
người và cầm
thú có thể sống
được.
Mọi
loài đều phải
tiêu thụ ánh mặt
trời
để sống.
Thân thể
ta sống
được không phải
chỉ nhờ
có trái tim, nó cũng cần
được nuôi dưỡng
bởi không khí. Nếu
bầu khí quyển
biến mất
thì còn đâu mạng
sống của
ta. Cho nên không có một
cái gì trong vũ trụ
mà không liên hệ
đến ta, dù là một
hạt sỏi
bé tí nằm sâu dưới
lòng biển hay là sự
di chuyển của
ánh sáng dù đã một
triệu năm
qua.
Nhà thơ
Walt Whitman đã nói :"
Chiếc lá mỏng
manh kia là gì nếu
không là sự vận
chuyển
đã hằng
triệu năm
của các vì sao...".
Đây không phải
là triết lý suông mà
là một cái nhìn thấu
triệt và sâu thẳm.
Thật
vậy, ông
đã nói rằng
:" Tôi rộng lớn,
tôi vĩ
đại lắm.
Tôi chứa
đựng cả
toàn thể vũ
trụ".
Nhìn Sâu
^
Muốn
thấy rõ mọi
việc, ta cần
phải nhìn sâu vào lòng
sự vật.
Khi ta bơi
lội trong dòng sông
trong mát, ta phải có
khả năng
thấy mình là dòng
sông.
Một
ngày nọ, tôi ngồi
ăn cơm
với một
vài người bạn
tại
đại học
Boston ở Mỹ.
Trước
mắt tôi là dòng sông
Charles thơ mộng.
Dòng sông thơ mộng
vì có thể vì tôi xa
quê hương quá lâu và
tôi vốn rất
thích sông. Tôi rời
các bạn và tìm lối
xuống sông rửa
mặt và ngâm chân như
tôi vẫn thường
làm ở quê nhà. Khi tôi
trở lại
chỗ ngồi,
một người
bạn giáo sư
nói:" Thầy làm vậy
nguy hiểm lắm
đó. Thầy
có súc miệng dưới
sông không? "
Tôi nói có và vị
giáo sư khuyên tôi nên
đi chích thuốc
ngừa ngay.
Tôi hơi
bàng hoàng. Tôi không ngờ
các dòng sông bên này bị
ô nhiễm nặng
nề
đến như
vậy. Những
dòng sông như vậy
gọi là những
dòng sông chết.
Ở Việt
Nam, đôi khi sông có
nhiều bùn và rác nhưng
không đến nỗi
không uống
được.
Tôi nghe nói
ở
Đức, sông Rhine có nhiều
hóa chất
đến nỗi
đem rửa
phim cũng
được.
Nếu
ta còn muốn tắm
gội trong dòng sông, uống
nước dòng sông hay
đi dạo
chơi ven sông thì ta
phải biết
nhìn dòng sông như là
nhìn chính ta để cảm
được những
vui buồn, thất
vọng của
nó. Nếu ta không cảm
được những
gì sông núi cảm, những
gì cỏ cây hay chim
muông cầm thú dần
dần sẽ
chết và lúc
đó ta sẽ
mất hết
an lạc.
Nếu
ta là một người
thích leo núi, thích cảnh
đồng quê, thích rừng
cây xanh mát, ta phải
biết rằng
rừng cây là buồng
phổi thứ
hai của ta, cũng
như mặt
trời là trái tim thứ
hai của ta vậy.
Nếu không hiểu
vậy, ta sẽ
tàn phá hàng triệu mẫu
cây mà không thương tiếc
với mưa
át xích, đồng thời
ta hủy họai
khí ozone khiến ánh mặt
trời không
được lọc
bớt khi tới
với chúng ta. Ta tự
chôn mình trong cái vỏ
chật hẹp
của mình mà không biết
; chỉ vì ta mãi lo
trau chu