PHẦN HAI
CHUYỂN HÓA VÀ TRỊ LIỆU
Dòng Sông Cảm Thọ^
Cảm
thọ
đóng một
vai trò rất quan trọng
trong việc
điều
khiển mọi
tư tưởng
hoạt
động của
ta.
Cảm
thọ như
một dòng sông, trong
đó mỗi
một cảm
thọ là một
giọt nước,
giọt nước
này nương vào giọt
nước kia
để tạo
ra một dòng sông.
Chúng ta có thể ngồi
trên bờ sông
để quan sát và nhận
diện từng
cảm thọ
một khi chúng xuất
hiện, trôi nổi
rồi mất
hút.
Có ba loại
cảm thọ:
Cảm thọ
dễ chịu,
cảm thọ
khó chịu và cảm
thọ trung tĩnh.
Khi có một
cảm thọ
khó chịu, ta có khuynh
hướng muốn
xua đuổi
nó. Tốt hơn
hết, ta nên trở
về với
hơi thở
chánh niệm và quan sát
một cách lặng
lẽ
để thấy
rõ nó hơn:" Thở
vào, tôi biết có một
cảm thọ
khó chịu trong tôi. Thở
ra, tôi biết có một
cảm thọ
khó chịu trong tôi. Gọi
đúng tên bản
chất và nguyên do của
một cảm
thọ, như
giận, buồn,
vui, hay hạnh phúc,
giúp ta nhận diện
nó một cách rõ ràng và
sâu sắc."
Ta có thể
dùng hơi thở
để tiếp
xúc vời những
cảm thọ
và chấp nhận
sự hiện
diện của
chúng. Nếu hơi
thở ta nhẹ
nhàng, êm ái, kết quả
của sự
thực tập
hơi thở
ý thức, thân tâm nhờ
đó cũng
trở nên nhẹ
nhàng, trong sáng, tĩnh
lặng và cảm
thọ ta cũng
vậy. Ta phải
biết quan sát những
cảm thọ
với óc không phân biệt:
Ta biết là cảm
thọ không phải
ở ngoài ta mà cảm
thọ chính là ta, ta
chính là cảm thọ.
Ta không để cảm
thọ làm ta chìm
đắm hay hốt
hoảng, mà ta cũng
không hất hủi
nó. Không hất hủi
hay bám víu là thái độ
buông xã của người
hành thiền.
Nếu
biết săn
sóc một cách nhẹ
nhàng và ưu ái những
cảm thọ
khó chịu, ta có thể
chuyển hóa chúng thành
những năng
lượng lành mạnh,
có khả năng
nuôi dưỡng chúng ta. Bằng
phương pháp quan sát
và nhận diện,
ta có thể
được soi sáng bởi
những cảm
thọ khó chịu,
chúng sẽ giúp ta hiểu
nhiều về
chính chúng ta và về
xã hội ta
đang sống.
Không Cắt Bỏ ^
Y học
Âu Tây quá chú trọng về
khoa giải phẩu.
Bác sĩ
muốn cắt
bỏ những
gì họ cho là không còn
dùng được nữa.
Khi có một
cái gì không ổn trong
thân thể, họ
thường khuyên chúng ta
nên cắt bỏ.
Trong ngành tâm lý trị
liệu cũng
vậy. Những
nhà trị liệu
tâm lý cũng muốn
ta vứt bỏ
những gì ta không
thích và chỉ giữ
lại những
gì ta thích. Mà cái được
giữ lại,
thường thường
chẳng là bao. Cho nên
nếu cần
vứt bỏ
cái ta không thích, thì thường
thường chúng ta phải
vứt bỏ
phần lớn
con người của
ta.
Cho nên thay vì cắt
xén, ta học cách chuyển
hóa. Ví dụ, ta chuyển
hóa cái giận, làm cho
cái giận trở
thành một cái gì lành
mạnh, như
sự hiểu
biết. Ta không cần
đến khoa giải
phẩu
để cắt
bỏ cái giận
của ta. Nếu
ta giận cái giận
của ta, ta sẽ
có hai cái giận cùng một
lúc. Ta chỉ cần
quan sát nó một cách
chăm chú và từ
hòa. Nhờ vậy
nó sẽ
được chuyển
hóa và ta không cần phải
chạy trốn
nó. Đó là cách làm hòa
với nó. Nếu
ta có đủ an lạc,
ta sẽ làm hòa rất
dể dàng với
cái giận. Với
buồn lo, chán nản,
sợ hãi hay với
bất cứ
trạng thái khó chịu
nào cũng vậy.
Chuyển Hóa Những Cảm
Thọ
^
Bước
đầu tiên là biết
nhận diện
một cảm
thọ khi cảm
thọ
ấy xuất
hiện.
Muốn
vậy thì phải
có chánh niệm. Khi có
một nổi
lo sợ chẳng
hạn, ta phải
dùng chánh niệm
để nhìn rõ nó và nhận
diện
đó là một
nổi lo sợ.
Bạn
đã biết
là sự sợ
hãi phát xuất từ
tâm thức bạn
thì chánh niệm cũng
vậy, cũng
phát xuất từ
tâm thức bạn.
Chúng đều từ
bạn mà ra, cho nên chẳng
phải
đánh nhau làm gì mà phải
chăm sóc cho nhau.
Bước
thứ hai là trở
thành một với
cảm thọ.
Không nên nói :" Sợ
hãi, hãy cút đi. Ta
không ưa nhà ngươi.
Nhà ngươi không phải
là ta." Tốt hơn
nên nói:" Sợ hãi
ơi, xin chào ngươi.
Ngươi là một
bạn cũ
lâu đời. Bạn
có thể mời
cả chánh niệm
và sự sợ
hãi ra bắt tay nhau và
làm một với
nhau. Làm như vậy
cũng hơi
thấy e ngại
thật, nhưng
bạn biết
bạn là một
thực thế
lớn lao bao trùm cả
sự sợ
hãi nên bạn chẳng
cần phải
e sợ nữa.
Khi chánh niệm có mặt,
chánh niệm sẽ
trông chừng sự
sợ hãi của
bạn.
Điều
căn bản
là phải nuôi dưỡng
chánh niệm bằng
hơi thở
ý thức, luôn luôn giữ
gìn chánh niệm cho mạnh
mẽ.
Lúc
đầu, chánh niệm
của bạn
có thể yếu
nhưng nếu
bạn biết
nuôi dưỡng nó, nó sẽ
trỡ thành mạnh.
Bao lâu chánh niệm còn
có mặt, bạn
sẽ không bị
chết chìm trong sự
sợ hãi. Thực
vậy, ngay khi bạn
nhận diện
được sự
có mặt của
sợ hãi là nó
đã bắt
đầu chuyển
hóa.
Bước
thứ ba là làm êm dịu
cảm thọ.
Nhờ có chánh niệm
trông chừng nỗi
sợ hãi của
bạn nên bạn
thấy lòng dịu
lại. " Thở
vào, tôi làm êm dịu những
tâm hành". Bạn làm êm
dịu những
tâm hành nhờ bạn
có mặt với
chúng, như một
bà mẹ ôm
đứa con
đang khóc vào lòng. Cảm
nhận
được sự
săn sóc của
bà mẹ,
đứa bé nín khóc ngay.
Bà Mẹ chính là Chánh
niệm của
bạn, phát xuất
từ nơi
sâu thẳm của
tâm thức bạn
và chánh niệm sẽ
chăm sóc cho nổi
đau của
bạn. Khi ôm
đứa con vào lòng , thì
bà mẹ trở
thành một với
đứa con. Nếu
bà mẹ nghĩ
đến
điều
gì khác, đứa bé sẽ
không nín khóc. Bà Mẹ
phải dẹp
qua một bên tất
cả những
thứ khác, chỉ
ôm đứa con mà thôi.
Cho nên đừng trốn
tránh những cảm
xúc của mình.
Đừng nói rằng:"
Nhà ngươi không quan
trọng. Nhà ngươi
chỉ là một
cảm xúc". Hãy là một
với nó.
Hãy tự
bão rằng :" Thở
vào, tôi làm dịu nỗi
sợ hãi ".
Bước
thứ tư
là buông bỏ cảm
thọ,
để cảm
thọ trôi
đi. Nhờ
sự trầm
tỉnh, dù giữa
cơn sợ
hãi. Bạn vẩn
cảm thấy
dễ chịu
bởi vì bạn
biết rằng
nỗi sợ
sẽ không lớn
hơn thêm và sẽ
không đến nỗi
làm bạn hốt
hoảng. Khi bạn
biết rằng
bạn
đủ khả
năng chăm
sóc nỗi sợ
của mình, Bạn
đã giảm
thiểu nỗi
sợ
đến mức
tối thiểu,
nó đã trở
nên không khó chịu lắm.
Bây giờ
bạn có thể
cười với
nó và buông bỏ nó, nhưng
hãy khoan dừng lại
ở
đây.
Sự
làm dịu và sự
buông bỏ chỉ
mới
đối trị
được những
triệu chứng.
Bây giờ
là cơ hội
để bạn
đi sâu hơn
và làm chuyển hoá cội
nguồn của
cơn sợ.
Bước
thứ năm
là nhìn sâu, để thấy
rõ nguyên nhân nào đã
tạo ra sự
bất an trong em bé hay
đã tạo
ra nỗi sợ
hãi trong bạn, dù nỗi
sợ hãi
đã tan biến
hay dù em bé đã nín
khóc. Bởi vì không phải
lúc nào ta cũng có thể
ôm ấp em bé vào lòng cũng
như ta không thể
để cho sự
sợ hãi kéo dài hoặc
tái diễn. Ta phải
tập nhìn sâu tận
gốc rể
mới có thể
khám phá những nguyên
nhân làm em bé khóc, nguyên nhân nội
tại hay ngoại
tại. Có thể
là em bé đói, lạnh
, sốt hay
đau bụng.
Biết
được nguyên do rồi,
ta chăm sóc cho em bé.
Em bé sẽ nín khóc và tươi
tĩnh ngay. Cũng
vậy, nhìn sâu vào nỗi
sợ hãi, ta mới
có thể thấy
rõ ta cần làm gì và
không cần làm gì
để chuyển
hóa tận gốc
rể của
nỗi sợ
hãi.
Lúc
đó ta mới
có an lạc thật
sự.
Nhà tâm lý trị
liệu cũng
theo tiến trình này
để chữa
trị bệnh
nhân. Ông ta mời bệnh
nhân nhìn sâu vào bản
chất của
cơn
đau. Thông thường
người bệnh
đau khổ
là do cách nhìn của họ
đối với
sự vật
và do những tri kiến
sẵn có của
họ.
Ông ta mời
người bệnh
cùng ông mổ xẻ
những cái nhìn này và
dần dần
giúp họ tháo gỡ
được cái nhà tù mà họ
tự giam vào. Nhưng
điều
quan trọng vẫn
là sự nổ
lực của
chính người bệnh.
Ông thầy chỉ
là người khai mở
cho học trò mình thấy
được ông thầy
ở trong tự
thân họ, cũng
như nhà tâm lý trị
liệu phải
chỉ cho người
bệnh thấy
chính họ là người
chữa trị.
Có như
vậy người
bệnh mới
biết tự
mình chữa trị
ngày đêm và kết
quả mới
xãy đến nhanh chóng
được. Cho nên nhà tâm
lý trị liệu
không gieo thêm những
tín điều
cho bệnh nhân. Ông chỉ
giúp họ nhận
diện
được những
nguyên nhân đưa tới
sự
đau khổ
của họ,
thông thường là do những
tri giác sai lầm của
họ. Cũng
vậy, dưới
ánh sáng chánh niệm,
ta có thể chuyển
hóa những cảm
thọ của
ta không mấy khó khăn.
Một
khi ta thấy
được gốc
rễ của
những cảm
thọ, tự
chúng sẽ bắt
đầu chuyển
hóa.
Ý Thức Về Cái Giận ^
Giận
là một cảm
thọ khó chịu.
Nó như một
ngọn lửa
cháy phừng phựt
trong lòng và làm tiêu ma cả
sự tự
chủ của
ta.
Nó khiến
ta nói và làm những
điều
mà sau này có thể ta sẽ
hối tiếc.
Khi một người
nổi giận,
ta thấy rõ ràng là người
ấy
đang
ở trong hỏa
ngục. Mà hỏa
ngục là do sân hận
tạo ra.
Một
người không biết
giận là một
người tươi
mát, thánh thiện.
Nơi
nào không có sân hận,
nơi
đó có hạnh
phúc chân thật, có từ
và có bi.
Khi ta dùng ánh sáng chánh niệm
soi vào cơn giận,
cơn giận
mất dần
năng lực.
Ta tự bảo:"
Thở vào, tôi biết
tôi đang giận.
Thở ra tôi biết
tôi đang là cơn
giận của
tôi ". Nếu ta biết
theo dõi hơi thở
trong khi nhận diện
và quan sát cơn giận,
cơn giận
sẽ không còn dám tác
oai tác quái trên tâm thức
của ta nữa.
Cho nên, chánh niệm
là một người
bạn có thể
giúp ta khi cơn giận
bộc phát. Chánh niệm
đến không phải
để
đàn áp hay xua
đuổi
cơn giận.
Chánh niệm không phải
là ông quan tòa. Chánh niệm
đến như
một người
chị
đến săn
sóc, an ủi và vổ
về
đứa em. Ta có thể
chú tâm vào hơi thở
để duy trì chánh niệm
và để hiểu
chính ta rõ hơn.
Khi giận,
ta thường có khuynh hướng
nghĩ nhiều
về người
làm ta giận, hơn
là trở về
để quan sát chính
mình. Ta chỉ nghĩ
đến những
cái đáng ghét nơi
người
ấy, sự
cộc cằn,
sự thiếu
chân thật, sự
tàn bạo, sự
ranh mãnh v.v....
Càng nghĩ
đến người
ấy, càng nhìn thấy
người
ấy, càng nghe người
ấy nói, lửa
giận trong ta cháy phừng.
Có thể
người
ấy có nhiều
cái đáng ghét thật,
cũng có thể
do ta tưởng tượng
và phóng đại lên, nhưng
cái chính yếu làm cho
ta đau khổ
vẫn là cơn
giận của
ta. Cho nên điều
trươc tiên là ta quay
trở về
với chính ta
để quản
lý cơn giận
của ta. Và tốt
nhất là
đừng nhìn,
đừng nghe người
mà ta cho là nguyên nhân của
cơn giận.
Cũng như
người
đi chửa
lửa, phải
tìm cách tưới nước
lên đám lửa
cháy chứ không phí thì
giờ
đi tìm người
gây ra đám cháy. "Thở
vào là tôi biết tôi
đang giận.
Thở ra, tôi phải
để hết
tâm ý chăm sóc cơn
giận của
tôi ". Tuyệt
đối
đừng nghĩ
gì về người
kia, và nhất là
đừng làm,
đừng nói gì hết
trong khi đang giận.
Nếu ta
để hết
tâm ý quan sát cơn giận,
ta sẽ tránh
được nhiều
lầm lỗi
mà sau này ta có thể hối
tiếc.
Khi giận,
ta chính là cơn giận.
Nếu ta
đàn áp hay xua
đuổi
nó, tức là ta
đàn áp và xua
đuổi
chính ta.
Khi vui ta là niềm
vui.
Do
đó, khi cơn
giận xuất
hiện, ta nên nhớ
rằng giận
là một nguồn
năng lực
có công năng phá hoại
mà ta có thể chuyển
hóa thành một nguồn
năng lực
khác có lợi hơn.
Khi ta có một thùng
rác hữu hiệu
đang bốc
mùi, ta biết rằng
ta có thể biến
nó thành phân đất và
những bông hoa thơm.
Lúc đầu, ta có thể
thấy rác và hoa là hai
cái trái chống nhau,
nhưng khi nhìn kỹ
và sâu, ta thấy hoa
đã có sẵn
trong rác và rác đã có
sẵn trong hoa. Chỉ
cần một
hai tuần là hoa
đã biến
thành rác. Một nhà làm
vườn giỏi,
nhìn vào rác là đã thấy
ngay điều
đó. Bà ta không cảm
thấy buồn
chán hay ghê tởm rác.
Trái lại, bà ta thấy
được giá trị
của rác. Chỉ
cần một
vài tháng là rác sẽ biến
thành hoa. Ta hãy là người
làm vườn giỏi,
ta nhìn vào cơn giận
và không còn thấy sợ
hãi và muốn xua
đuổi
nó. Cái giận cũng
như rác có thể
biến thành một
cái gì khác đẹp hơn.
Ta cần
nó như nhà làm vườn
cần phân.
Khi ta biết
chấp nhận
nó, ta đã bắt
đầu có chút nào an lạc
rồi.
Từ
đó ta dần
dần chuyển
hóa nó thành hiểu biết
và thương yêu.
Đập gối để trút cái
giận ^
Biểu
lộ cái giận
không phải luôn luôn
là một
điều
tốt. Khi
để nó phát hiện
và duy trì nó là ta càng làm cho hạt
giống giận
mạnh hơn
trong tiềm thức
ta. Biểu lộ
sự gận
dữ với
người làm ta giận
có thể gây nhiều
đổ vỡ.
Có những
người chọn
cách đập gối
để trút cái giận
ra ngoài. Họ vào
phòng, đóng kín cửa
lại và trút tất
cả cơn
giận dữ
vào cái gối bằng
cách đập nó túi bụi.
Có người cho rằng
làm như vậy
là tiếp xúc với
cái giận. Tôi thì
không nghĩ như
vậy.
Làm như
vậy cũng
không phải là tiếp
xúc với cái gối.
Nếu mình hiểu
cái gối là gì, mình sẽ
không đánh
đập nó túi bụi
như vậy.
Có điều
sau khi đập gối
một lúc thì ta mệt
đừ và cảm
thấy
đỡ tức
tối hơn.
Nhưng thật
ra căn nguyên cái giận
vẫn còn nằm
y nguyên trong ta. Sau khi ăn
uống no nê, sức
lực ta trở
lại, và lúc
đó nếu
có ai tưới tầm
hạt giống
giận
ấy trong ta, cơn
giận sẽ
bộc phát lại
ngay và ta lại phải
đi tìm cái gối
để cho
đỡ khổ.
Cho nên cách
đập gối
cho đỡ giận
chỉ làm ta nguôi ngoai
trong chốc lát chứ
không làm ta hết giận
thật sự.
Ta phải nhìn sâu vào cơn
giận, tìm hiểu
nó tận gốc
rễ, nếu
không, hạt giống
của cái giận
sẽ mọc
trở lại
rất nhanh.
Trong
đời sống
hằng ngày, nếu
ta chuyên tâm gieo trồng
cho thật nhiều
hạt giống
tốt lành, những
hạt giống
này sẽ chăm
sóc cho hạt giống
giận của
ta và dần dần
chuyển hóa nó mà ta
không cần phải
cố gắng
nhiều.
Chánh niệm
của ta như
mặt trời
rọi ánh sáng lên mọi
thứ. Mặt
trời có vẻ
không làm gì nhiều ,
thế mà khi cây cối
được ánh sáng mặt
trời chiếu
soi là chuyển
đổi không ngừng.
Hoa phù dung thường
khép cánh lại khi trời
xụp tối,
thế mà chỉ
cần có ánh mặt
trời chiếu
xuyên qua nó trong vài giờ
là nó lại hé mở,
không cưỡng lại
được.
Chánh niệm
của ta cũng
vậy, nếu
được nuôi dưỡng
thường xuyên, sẽ
soi thấu vào lòng cái
giận khiến
nó phải mở
tung ra để ta thấy
rõ bản chất
của nó.
Khi ta thấy
rõ được bộ
mặt thật
của cái giận,
ta sẽ không còn bị
nó khống chế
nữa, ta sẽ
được giải
thóat.
Đi thiền hành khi
đang giận ^
Khi giận
ai, ta nên đi thiền
hành ngoài trời.
Không khí trong lành, cây cối
xanh tươi, có thể
giúp ta lấy lại
sự bình thản.
Ta có thể
thực tập
như sau:
Thở
vào, tôi biết tôi
đang giận
Thở
ra, tôi biết cái giận
là tôi
Thở
vào, tôi biết cái giận
làm tôi khó chịu
Thở
ra, tôi biết cái giận
rồi sẽ
qua
Thở
vào, tôi thấy tâm
đã tĩnh
lặng
Thở
ra, tôi thấy tôi
đủ mạnh
để chăm
sóc cái giận
Vừa
đi, ta vừa
đọc thầm
bài kệ trên, tâm ta
theo dõi từng bước
chân và từng hơi
thở, ý thức
được bàn chân ta chạm
trên mặt
đất. Thở
sâu, bước chậm,
vừa ngắm
nhìn cảnh
đẹp chung quanh. Tâm
ta dần dần
lắng lại.
Ta thấy
ta vững chãi trở
lại, lúc
ấy ta sẽ
nhìn sâu vào cái giận
để thấy
rõ nó hơn.
Luộc
khoai
^
Nhờ
dùng ánh sáng chánh niệm
chiếu soi vào cái giận,
ta bắt
đầu th