NHÀ XUẤT BẢN
THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH
Xuất bản năm
1996
THIỀN LÂM BẢO HUẤN
Dịch giả : HT. Thích Thanh Kiểm
---o0o---
QUYỂN ĐỆ
TAM
Sa Môn Tịnh Thiện đất Đông
Ngô trùng tập.
Sa Môn Thích Thanh Kiểm
dịch và chú thích.
151.- Tuyết
Đường Hạnh
Hoà Thượng trụ trì chùa Tiến Phúc. Một hôm hỏi một vị Tăng vừa mới tới:
“Ông từ đâu lại?”. Vị Tăng thưa: “Từ Phúc Châu lại”. Tuyết Đường nói:
“Trên quãng đường đi, ông có thấy bậc Trưởng lão nào tốt chăng?” Vị Tăng
thưa: “Đoạn đường qua Tín Châu, có Bản Hoà Thượng
trụ trì chùa Bắc Sơn. Tuy tôi chưa từng lễ bái chào hỏi, nhưng biết được
đó là bậc Trưởng lão tốt”. Tuyết Đường nói: “Tại sao biết được đó là bậc
Trưởng lão tốt?”. Vị Tăng thưa: “Khi vào chùa tôi thấy đường lối rộng rãi,
hai bên hành lang đều được tu chỉnh giải vũ, điện đường hương đăng không
gián đoạn, sớm tối chuông trống phân minh, hai thời cháo cơm tinh khiết,
Tăng hàng tiếp người có lễ độ. Vì thế nên biết đó là bậc Trưởng lão tốt”.
Tuyết Đường mỉm cười nói: “Bản Hoà Thượng vốn là người hiền nhưng ông cũng
là người có mắt tinh đời”. Tuyết Đường liền đem lời nói này trình bày với
quan Quận Thú Ngô Công Phó Bằng: “Theo chỗ bàn luận của vị Tăng ấy, sự
việc cũng giống như Phạm Diên Linh
tiến cử Trương Hy Nhan, và chỗ hiền đức của các hạ
cũng không kém gì Trương Trung Định Công.
Nay lão Tăng tuổi đã già, xin nhờ Quận Thú thỉnh Bản Hoà Thượng về trụ trì
thay thế, ngõ hầu làm những việc hưng thịnh cho thiền lâm”. Ngô Công rất
mừng. Ngay ngày hôm ấy Bản Hoà Thượng dời về chùa Tiến Phúc.
Đông Hồ Tập.
152.- Tuyết
Đường nói: “Sức kiên cố của bờ đê dài ngàn dặm, nhưng bị nước làm vỡ vì
một ổ kiến. Vẻ đẹp tuyệt vời của Ngọc Bích trắng tinh, nhưng bị bỏ rơi chỉ
vì một vết nhơ. Diệu đạo vô thượng, chẳng những chỉ như bờ đê kiên cố,
Ngọc Bích trong trắng, mà tham dục sân hận chẳng phải chỉ như ổ kiến vết
nhơ. Vậy nên người học đạo chỉ cần chí hướng đoan cẩn, hành đạo tinh tiến,
giữ đạo kiên xác, tu thân hoàn mỹ, rồi sau mới có thể đem ra để lợi mình
lợi người được”.
Thư gởi
Vương Thập Bằng.
153.- Tuyết
Đường nói: “Khi ta ở chùa Long Môn, Bính Thiết Diện ở chùa Thái Bình. Có
người nói với ta. Bính đi hành cước xa làng chưa bao lâu, nghe biết nơi
thầy thụ nghiệp bị cháy vào một buổi chiều, thiêu rụi hết cả đồ vật. Bính
nhận được thư liền quăng xuống đất và nói: “Chỉ làm loạn ý người ta vậy”.
Đông Hồ Tập.
154.- Tuyết
Đường bảo Hối Am Quang Hoà Thượng: “Ta tới tuổi nhược quán,
Kiến Độc cư sĩ
dạy ta rằng: “Trong tâm không có chủ đích thì không lập được thân, bề
ngoài không chính đính thì không làm được việc. Cần phải trọn đời noi theo
lời nói này, thì sự nghiệp của hiền thánh tất sẽ được đầy đủ”. Ta giữ gìn
lời nói đó, khi còn ở tai gia dùng để sửa mình, khi đã xuất gia dùng để
học đạo. Dĩ chí khi xuất thân tới chúng, ta cũng xem đó như là quả cân để
định nặng nhẹ, như qui củ để nặn thành đồ vuông tròn, nếu mà đem bỏ đi thì
mọi việc sẽ mất tiêu chuẩn vậy”.
Quảng Lục.
155.- Tuyết
Đường nói: “Cao Am tới chúng tất nói: “Ở trong chúng nên biết người có trí
thức”. Ta nhân hỏi nguyên cớ đó. Cao Am nói: “Ông chẳng thấy Qui Sơn nói:
“Đông tĩnh phải bắt chước bậc thượng lưu, chớ nông nổi theo bọn hèn kém”.
Bình sinh ở trong chúng mà không bị chìm đắm trong đám hạ ngu, đều là
những người xuất thân từ ở lời nói này. Trong nơi trù nhân quảng chúng, kẻ
hèn thì nhiều, người trí lại ít. Tập theo kẻ hèn kém thì dễ, thân với
người thức giả thì khó. Nếu quả thật, tự mình hay phấn chí ở trong đó,
cũng chẳng khác chi như một người địch lại muôn người, tất cái thói tập
theo hèn kém kia phải kiệt sức, mà trở thành người siêu việt tuyệt trác
vậy”. Ta trọn đời tuân theo lời đó nên mới tới được chỗ không phụ chi cái
chi người xuất gia”.
Quảng Lục.
156.- Tuyết
Đường bảo Thả Am: “Làm việc gì cũng phải cân nhắc nặng nhẹ, phát ngôn cần
phải suy nghĩ trước sau, cốt sao cho hợp với trung đạo chớ để thiên lệch.
Nếu dùng việc hấp tấp vội vàng, thì việc đó ít hay thành tựu, ví khiến có
thành tựu chăng nữa, cũng chẳng được vẹn toàn. Ta ở trong chúng, thấy đầy
đủ những việc tổn ích,
duy chỉ người có đức, đem lòng khoan dung để khuất phục người, thường mong
kẻ hậu lai, những người có chí lực phải xét đó mà làm theo, mới là điều
ích lợi tốt đẹp”. Linh Nguyên nói: “Phàm con người ở lúc bình thường soi
vào nội tâm, thì phần nhiều thấy tâm sáng suốt tỏ rõ, kịp tới khi giao
thiệp với sự việc ở bên ngoài, thì tâm thường hay bị ngang trái hỗn độn,
làm mất pháp thể. Vậy nên biết, nếu ai muốn nghĩ tới nhiệm vụ nối dõi Phật
Tổ, mở bảo dắt dẫn hậu côn, không thể không thường tự kiểm trách”.
Quảng Lục.
157.- Ứng Am
Hoa
Hoà Thượng trụ trì chùa Minh Quả. Tuyết Đường chưa từng một ngày nào chẳng
qua thăm. Hoặc có kẻ bàn lén về việc này. Tuyết Đường nói: “Hoa Điệt là
người chẳng thích lợi, chẳng cầu danh, chẳng trước khen sau chê, chẳng a
dua cầu hợp, chẳng nịnh sắc xảo ngôn. Hơn nữa lại là người thấu đạo tỏ rõ,
cách đi đứng khoan thai, trong hàng nột tử khó có ai được thế, nên ta rất
kính trọng”.
Thả Am Dật
Sự.
158.- Tuyết
Đường nói: “Người học mà khí thắng chí là tiểu nhân, chí thắng khí là đoan
nhân chính sĩ, khí với chí ngang nhau là hiền thánh đắc đạo. Người cứng
cỏi chẳng chịu tuân theo qui củ và lời can gián, đó là bị khí nó sai
khiến. Kẻ sĩ đoan chính, dẫu có cưỡng bách làm điều bất thiện, thì dẫu
chết cũng chẳng hai lòng, đó là chí nó đưa đến như thế vậy”.
Quảng Lục.
159.- Tuyết
Đường nói: “Cao Am khi trụ trì chùa Vân Cư, Phổ Vân Viên
làm Thủ Toạ.
Nhất Tài Tăng
làm Thư ký.
Bạch Dương Thuận
làm Tạng chủ.
Thông Ô Đầu
làm Tri khách.
Hiền Chân Mục
làm Duy Na.
Hoa Điệt
làm chức Phó tự.
Dung Điệt làm chức Giám tự.
Đều là những vị gồm đủ đức nghiệp. Dụng Điệt
là người luôn luôn thanh liêm kiệm ước, không thắp đèn dầu của thường trụ.
Hoa Điệt thấy thế nói bỡn rằng: “Một ngày kia, Ông làm Trưởng lão, cần
phải là người có hổng mũi ngay thẳng
mới được, đâu có thể lấy việc nhỏ này làm chỗ sở đắc vậy ư?”. Dụng Điệt
không đáp lại. Dụng Điệt tuy tiết kiệm đối với bản thân, nhưng đối xử với
người rất hậu, tiếp đãi thu nạp hàng nột tử từ bốn phương lại không tỏ lộ
dáng điệu mệt nhọc. Một hôm Cao Am thấy vậy liền nói: “Chỗ dụng tâm của
Giám tự thật khó ai được. Nhưng cần phải soi xét tới công việc của thường
trụ, chớ để cho sơ khoáng thất thố”. Dung Điệt thưa: “Ở phần tôi có chỗ sơ
sót cũng chỉ là phần lỗi nhỏ, còn ở phần Hoà Thượng phải tôn người hiền
đãi kẻ sĩ, độ lượng lớn hàm chứa như bể cả, tâm bao dung như núi cao,
chẳng hỏi đến việc nhỏ bé, thực là người có đức lớn!”. Cao Am mỉm cười. Vì
thế, nên có tên là “Dụng Đại Oản trong chốn tùng lâm”.
Dật Sự.
160.- Tuyết
Đường nói: “Người học đạo khi chưa biết phương hướng của đạo, cần phải tìm
thầy bạn để tham hỏi. Bậc thiện tri thức không thể đem giáo hoá đơn độc,
mà phải nhờ người học đạo giúp đỡ phù trì. Bởi thế, làm chủ ngôi chùa tất
có những bậc thầy đạo đức, lập thành pháp hội tất có những nột tử hiền
trí. Đó cũng giống như hổ gầm gió mạnh, rộng cuộn mây bay. Xưa kia Mã Tổ
đất Giang Tây nhờ có Bách Trượng,
Nam Tuyền
mà hiển được đại cơ đại dụng. Thật là ngàn năm một lần trùng hợp, luân
thuyết không còn ngờ. Phất phới như lông hồng gặp gió, cuồn cuộn như cá
lớn về khơi. Đều là cái thế tự nhiên vậy. Rồi đến kiến lập được công huân
của tùng lâm, tăng phần rực rỡ của Phật Tổ. Tiên sư trụ trì chùa Long Môn,
nhân một buổi chiều bảo tôi: “Ta không có đức nghiệp, nên hay không qui
nạp sâu rộng được các hàng nột tử khắp nơi hồ hải, thật đáng hổ thẹn với
lão Tăng chùa Đông Sơn”. Ngài nói xong rồi buồn rầu rơi lệ. Tôi thường
nghĩ lại việc đó mà suy đến ngày nay những người làm bậc thầy khuôn mẫu
cho đời đem sao sánh với cổ nhân thì xa cách nhau gấp muôn lần vậy”.
Thư gởi
Trúc Am.
161.- Tuyết
Đường nói:
“Khi ta ở chùa Long Môn, Linh Nguyên ở chùa Thái Bình. Linh Nguyên bị quan
Hữu tư đem điều vô lý sách nhiễu liền viết thư gửi về tiên sư có nói: “Nếu
đem tâm ngay thẳng để làm việc đạo, hầu như không thể thi thố được. Còn
nếu đem tâm cong queo để trụ trì thì quả thật không phải chí hướng của
tôi. Nên, chẳng bằng tôi phóng y trong khoảng núi hang trùng điệp, ngày ăn
thóc cỏ vực, để độ quãng đời sống còn thừa lại, sao cứ khư khư giữ việc
như thế này vậy ư?”. Thư gởi đi không đầy mười hai ngày
thì nhận được lệnh của Hoàng Long, Linh Nguyên liền vui vẻ trở về đất
Giang Tây”.
Thông Thủ
Toạ Ký Văn.
162.- Tuyết
Đường nói: “Linh Nguyên thích đem sự vật so sánh với các nột tử rằng: “Cổ
nhân
có nói: “Ví như người thợ tượng, làm tượng bằng đất hay bằng gỗ. Người thợ
làm tượng gỗ, thì trước hết phải làm tai và mũi lớn, miệng, mắt nhỏ. Nếu
hoặc có người chê trách, thì tai mũi lớn có thể làm cho nhỏ, miệng mắt nhỏ
có thể làm cho lớn. Người làm tượng đất, thì tai, mũi trước hết phải để
nhỏ, miệng, mắt phải để lớn. Nếu hoặc có người chê trách, thì tai, mũi nhỏ
có thể làm cho lớn, miệng, mắt lớn có thể làm cho nhỏ”. Ôi! Lời nói này
tuy là tầm thường, nhưng có thể lấy để dụ cho những việc lớn. Người học
đạo, một khi sự việc nó tới, mà biết lựa chọn việc đó nên làm hay bỏ, cần
phải trải qua ba lần suy nghĩ,
mới có thể cho đó là người trung hậu được”.
Ký Văn.
163.- Tuyết
Đường nói: “Vạn Am
đưa Cao Am qua chùa Thiên Thai, lúc trở về nói với ta rằng: Có Đức Quán
Thủ Toạ ở ẩn dật trong núi Cảnh Tinh đã ba mươi năm trời, không hề bước
chân ra khỏi núi. Quan Quận thú Long Học Cảnh Công, đặc biệt ưu ái, muốn
đón ngài về chùa Thuỵ Nham, Đức Quán viết bài kệ từ chối:
“Ba mươi năm trọn lánh
trần ai
Bỗng được quan sai sứ
lại mời
Việc vụn nhan gian đừng
đổi chác
Đời nhàn rừng núi cuộc đời
tôi”.
Cảnh Công lại sai sứ đến
lần thứ hai, nhưng ngài vẫn cố từ. Cảnh Công than: “Đó là dòng của Ẩn Sơn
ngày nay vậy”. Vạn Am nói: “Chùa Thiên Thai có bậc lão Tăng, ghi lại được
lời nói của Đức Quán Thủ Toạ rằng: “Chẳng liễu được gốc đạo chìm đắm bể
sinh tử. Xúc cảnh liền sinh tâm, tuỳ tình động niệm dấy. Tâm ý như hổ lang
xiểm nịnh lừa dối người. Cậy thế lực a tòng, theo danh và trục lợi. Bỏ
chân theo đuổi vọng, trái giác hợp với trần. Đều là những việc mà người tu
đạo nơi rừng núi, trọn chẳng bao giờ làm”. Ta nói: “Đức Quán cũng là một
anh tài
trong hàng Tăng”.
Dật sự.
164.- Tuyết
Đường sanh trưởng trong gia đình giàu sang,
mà không có thái độ kiêu căng, sống nếp sống thanh nhã, chẳng ham chuộng
vật chất. Khi ở núi Ô Cự, có một nột tử dâng ngài tấm gương sắt. Tuyết
Đường nói: “Nước trong nơi khe suối, có thể soi rõ được cả lông tóc, tích
trữ vật này để làm chi”. Đoạn ngài khước từ không nhận”.
Hành Thực.
165.- Tuyết
Đường là người nhân từ trung thứ, tôn bậc hiền đức kính kẻ tài năng. Những
lời đùa cười thô tục ít khi buột ra ngoài miệng. Tinh không nghiêm khắc,
cũng không giận dữ. Ngay cả lúc đi lại cũng rất mực ngay thẳng tinh khiết.
Ngài thường nói: “Sự học đạo của cổ nhân, đối với ngoại vật thản nhiên
không còn gì ham muốn. Dĩ chí còn quên cả thế vị, bỏ cả thanh sắc tựa như
những việc chẳng thể gắng sức trừ bỏ được mà hay bỏ một cách dễ dàng.
Người học đạo ngày nay, thì làm tất cả các tài nghệ, chẳng nề hà việc chi,
đó là tại cớ gì vậy? Chỉ vì chí chẳng bền, việc không chuyên nhất, mà có
làm việc gì chăng nữa cũng chỉ là tắc trách
thôi vậy”.
166.- Tuyết
Đường nói: “Tử Tâm trụ trì chùa Vân Nham. Trong chốn trượng đường, ngài
hay có tính nóng giận chửi mắng. Các hàng nột tử vì thế, đều nhìn về phía
trời xa thẳm mà lần lượt ra đi. Phương Thị giả
nói: “Ôi! Bậc thiện tri thức, thực hành đạo của Phật Tổ làm hiệu lệnh cho
nhân thiên nên phải coi người học như con đỏ. Nay ngài lại chẳng rủ lòng
lo lắng thương hại, ban bố ân hụê, nuôi nấng vỗ về, dùng lời dạy bảo trung
hoà, tại sao lại coi họ như cừu thù, thấy thời mắng nhiếc, đâu có phải là
chỗ dụng tâm của bậc thiện tri thức vậy ư?”. Tử Tâm liền cầm chiếc gậy
đang chống đuổi Phương Thị giả và nói: “Chỗ thấy nghe hiểu biết của ông
như thế, ngày kia tất sẽ xu nịnh sùng chuộng kẻ thế vị, don ngót kẻ hào
quyền, bán rẻ cả Phật Pháp, lừa dối đám ngu hèn. Vì ta không nỡ thấy những
việc như thế nên ta nặng lời kích động, để họ gắng chí, nào có ý gì khác
đâu. Ta chỉ muốn họ biết hổ thẹn để sửa lỗi, ghi tạc vào tâm khảm đừng
quên, mong một ngày kia trở nên người tốt vậy”.
Thông Thủ
Toạ Ký Văn.
167.- Tử Tâm
Tân Hoà Thượng nói: “Tú Viên Thông
thường nói: “Tự mình không chân chính mà muốn người ta chân chính, đó là
thất đức. Tự mình chẳng cung kính, mà muốn được sự cung kính ở người, đó
là trái lễ. Ôi! Làm bậc thiện tri thức mà thất đức trái lễ, thì đem gì làm
khuôn mẫu cho người sau”.
Thư gởi
Linh Nguyên.
168.- Tử Tâm
bảo Trần Oánh Trung: “Người cầu đại đạo, trước hết tự mình phải chính tâm,
nếu hơi vướng chút hờn giận thời tâm chẳng được chính. Nhưng nếu tự mình
không phải là thánh hiền ứng thế, sao tránh khỏi được tâm không yêu ghét
mừng giận được, mà chỉ cần ngăn chận chúng trước khi phát khởi, để khỏi
phương hại mất chính tâm, thế là được vậy”.
Quảng Lục.
169.- Tử Tâm
nói: “Tiết kiệm và buông xuôi mọi duyên là con đường tắt vào đạo. Phần
nhiều thấy những người học đạo ngày nay, trong tâm thì hậm hực, ngoài
miệng thì tấm tức, ai cũng muốn nối gót người xưa. Nhưng xét tới chỗ tiết
kiệm và phóng há mọi duyên thì trong muôn phần không được một. Cũng giống
như con cái nhà thứ tục, không chịu đọc sách mà lại muốn làm quan, dẫu là
đứa trẻ nít cũng biết đó là việc không thể làm được”.
Quảng Lục.
170.- Tử Tâm
bảo Trạm Đường: “Người học đạo, nếu người nào có tài trí trung tín, tiết
nghĩa, thì đó là hạng người ở trên. Còn người tuy tài năng không cao,
nhưng lại cẩn thận và có độ lượng thì đó là hạng người ở bậc giữa. Còn
hoặc có hạng người tâm mang thói tà xem xét mong ngóng dư luận thiên hạ,
tuỳ theo thời thế mà thay đổi thì đó quả thật là kẻ tiểu nhân. Nếu đem
hạng ngươi đó mà đặt ở địa vị cao, thì tất nhiên họ sẽ làm bại hoại tùng
lâm, mà làm nhơ nhuốc chốn pháp môn vậy”.
171.- Tử Tâm
bảo Thảo Đường: “Phàm là chức trụ trì, phát ngôn làm việc cần ở thành và
tín. Lời nói thành tín thì chỗ cảm rất sâu xa. Lời nói không thành tín thì
chỗ cảm ắt nông cạn. Lời nói không thành thực, làm việc không tin cẩn, dù
rằng là người dân thường sống nếp sống bình thản cũng còn không nỡ làm, vì
họ sợ người ta thấy sự lừa dối của mình với hương đảng,
nữa là người chủ tùng lâm, thay Phật Tổ tuyên dương giáo hoá. Mà khi nói
năng hay lúc làm việc, nếu không có thành và tín, thì kẻ nột tử khắp chốn
hải hồ, ai là người theo với mình vậy”.
Hoàng Long
Thực Lục.
172.- Tử Tâm
nói: “Người cầu lợi không thể cùng với đạo, người cầu đạo không thể cùng
với lợi. Người xưa không phải không thể làm kiêm cả lợi và đạo, bởi lẽ,
cái thể đó không thể cho phép làm như thế vậy. Vì khiến nếu thực hành được
cả lợi và đạo, thì những kẻ buôn đứng, bán ngồi, buôn thịt, buôn rượu, hay
những kẻ buôn thúng bán mẹt nơi hang cùng ngõ hẻm cũng đều có thể làm
được, hà tất phải cần đến cổ nhân phải bỏ giàu sang, quên công danh, nguội
tâm, lắng trí, trong nơi rừng suối, uống nước lã ăn quả cây cho đến trọn
đời vậy ư? Tất có người cho rằng, lợi và đạo đều cùng làm chung cả với
nhau được mà vẫn không ngang trái chướng ngại lẫn nhau, thì cũng ví như
người mang chén rượu bị dò mà tưới vào vạc than hồng, tất nhiên không thể
giúp ích được gì vậy”.
Thư gởi Hàn
Tử Thương.
173.- Tử Tâm
nói: “Hối Đường tiên sư, xưa kia du hành tới đất Đông Ngô, thấy Viên Chiếu
nhận lời mời tới khai pháp chùa Tịnh Từ. Các hàng Tăng tục ở Tô Châu và
Hàng Châu tranh nhau mời thỉnh ngài không ngớt. Một bên nói: “Đây là thầy
của chúng tôi, các ngươi sao lại tới cướp đoạt”. Một bên nói: “Hiện nay là
thầy của chúng tôi, không phải của các người đâu vậy”.
Lâm Gian
Lục.
174.- Tử Tâm
trụ trì chùa Thuý Nham, nghe biết Giác Phạm bị đày nơi hải ngoại, trên
đường qua đất Nam Xương, ngài liền đón về trong chùa tiếp đãi nhiều ngày,
còn đem hậu lễ đưa tiễn tới bến đò. Hoặc có người nói: “Tử Tâm là người
mừng giận bất thường”. Tử Tâm nói: “Giác Phạm là một người nột tử có đức,
chỉ vì trước đây ta cực lực nói thẳng là muốn trừ khử cái tính róc rách
hay soi bói lỗi người của ông, nay cũng vì thế mà ông mắc phải hoạch
nghịch, âu đó cũng là tố phận. Ta chỉ thấy tình đạo nghĩa ngày thường ở
tùng lâm mà đối xử vậy”. Thức giả bảo: “Tử Tâm là người không có tâm riêng
tư nên mới biểu lộ cử chỉ như thế”.
Tây Sơn Ký
Văn.
175.- Tử Tâm
bảo Thảo Đường: “Hối Đường nói: Đức khoan hậu của con người bẩm nơi thiên
tính mà được. Nếu cưỡng lại thiên tính mà đem khoan hậu làm cho mạnh, tất
nhiên cái mạnh đó chẳng lâu dài. Một khi cái mạnh không lâu dài, thì tất
bị khinh khi bởi kẻ tiểu nhân. Song, tà, chính, thiện, ác cũng do nơi
thiên tính mà có, đều không thể làm cho đổi dời, duy tính trung dung của
con người thì thay đổi lên xuống được dễ dàng, mới có thể căn cứ theo đó
mà giáo hoá”.
Thực Lục.
176.- Thảo
Đường Thanh
Hoà Thượng nói: “Ngọn lửa cháy lan nơi đồng nội, phát sinh bởi một đốm lửa
nhỏ bé, thế nước vỡ núi, tích chứa bởi những giọt nước nhỏ ly ti. Ôi! Giọt
nước tuy nhỏ, chỉ một nắm đất có thể lấp ngay được, nhưng tới lúc thế đã
mạnh, thì nó làm trôi cả gỗ đá, san phẳng gò đống. Ngọn lửa tuy nhỏ, chỉ
một gáo nước có thể dập tắt, nhưng tới lúc thế đã mạnh, thời nó thiêu huỷ
cả đô ấp, đốt cháy cả núi rừng. Như vậy, nếu đem so sánh với nước ái dục,
với lửa sân hận, đâu có khác chi vậy. Con người thời xưa, họ trị tâm phải
đề phòng cái niệm đó từ khi chưa phát sanh, cái tình đó từ khi chưa bột
khởi. Thế nên, dùng sức chỉ tốn rất ít, mà thu được công lại rất lớn. Kịp
tới lúc tình và tính cùng nhau rối loạn, yêu và ghét cùng nhau công kích
thì đối với mình tự hại cả cuộc đời, đối với người lại hại cả người đó,
quả thật là mối nguy ngập, không tài nào cứu vãn được nữa vậy”.
Thư gởi Hàn
Tử Thương.
177.- Thảo
Đường nói: “Người trụ trì không cần gì khác, mà chỉ cần ở chỗ xét rõ tình
người, biết khắp trên dưới. Ôi! Nếu biết xét rõ được tình người thời trong
ngoài hoà thuận, biết suốt trên dưới thời trăm việc hợp lý. Do đó mà chức
trụ trì được an định. Nếu không hay xét kỹ được tình người, tình người
dưới không thông với người trên, trên dưới ngang trái nhau, tất trăm việc
sẽ mâu thuẫn. Do thế mà chức trụ trì bị lung lay. Hoặc giả, người làm chủ
lại tự cậy có tư chất thông minh, hay chấp thiên kiến, không suốt vật
tình. Bỏ lời bàn của công chúng mà trọng quyền riêng mình, bỏ công luận mà
làm theo ân hụê riêng tư. Khiến cho con đường tiến thiện dần dần bị hẹp
lại, lề lối nhậm chúng ngày càng nhỏ dần. Bỏ cả điều mình chưa thấy chưa
nghe, an phận chỗ tập quen chỗ che lấp, thế mà muốn ngôi trụ trì được ngự
trị lâu dài, được truyền bá sâu rộng thì chẳng khác gì như người đi giật
lùi, mà mong tới trước,
trọn không thể được vậy”.
Thư gởi Sơn
Đường.
178.- Thảo
Đường nói: “Người học đạo lập thân, cần phải chính đáng, đừng để cho người
ta bàn trộm về dị luận. Nếu một khi đã vướng vào dị luận, thời trọn đời
không thể lập thân được. Xưa kia Bình Thị giả
chùa Thái Dương, là người được trong tùng lâm suy trọng về phần đạo học.
Nhưng vì tâm xử sự của ông bất chính, bị hàng thức giả chế trách, rồi đến
suốt đời bị hẩm hiu vất vả, tới đến khi chết cũng không có đất trở về.
Song le, đâu có phải chỉ riêng người học đạo mà thôi, người làm chủ cả một
phương, càng phải nên lấy đó làm gương mà kinh sợ”.
Thư gởi
Nhất Thư Ký.
179.- Thảo
Đường bảo Như Hoà Thượng:
“Tiên Sư Hối Đường nói: Trong chỗ trù nhân quảng chúng, người hiền và kẻ
bất tiếu nối gót nhau. Bởi cửa giáo hoá rộng lớn, không dung thứ ai là kẻ
thân người sơ ở trong đó, chỉ cốt ở điểm gia công lựa chọn kỹ càng. Nếu là
người có tài đức hợp với chỗ mong muốn của mọi người, thì không đem chỗ
giận riêng mình mà xa cách họ. Nếu là người kiến thức tầm thường, mọi
người ai nấy đều ghét, thì cũng không thể lấy chỗ yêu riêng mình mà thân
với họ. Làm như thế thời người hiền tự họ có cơ hội tiến, kẻ bất tiếu tự
họ phải lùi, chốn tùng lâm tất được an định. Nếu người làm chủ tùng lâm
lại thích theo tâm riêng của mình, chuyên chỗ mừng giận của mình, mà ngăn
cản sự tiến thoái của người, thì người hiền phải bịt miệng im lặng,
kẻ bất tiếu đua nhau tiến lên, làm cho kỹ cương rối loạn, chốn tùng lâm
tất hỏng vậy. Hai điều trên đây đại thể của người trụ trì, nếu hay thành
thật xét kỹ mà noi theo, thì người ở gần tất đẹp lòng, người nơi xa phải
truyền tụng, lo gì kẻ nột tử khắp nơi không hâm mộ mà chẳng lại vậy ư?”.
Bài khắc ở
bia đá chùa Sơ Sơn.
180.- Thảo
Đường bảo Không Thủ Toạ:
“Từ khi có tùng lâm trở lại, nếu nói về được nhiều môn đồ nhất, thì không
ai bằng Thạch Đầu,
Mã Tổ, Tuyết Phong, Vân Môn, và gần đây duy có hai đại lão Hoàng Long
và Ngũ Tổ, quả thật là những vị hay thu thập được các hàng nột tử anh tuấn
ở bốn phương. Các ngài tuỳ theo khí độ của họ có nông sâu, y vào tài năng
tính chất của họ có được hay không để phát huy mà dùng vào việc. Đó cũng
ví như người cưỡi ngựa cỗ xe lại được kéo bởi bốn con ngựa tuấn, rong ruỗi
bởi sáu giây cương, thúc đẩy bởi roi vọt, ngăn cản chúng không cho quay
đầu nhìn trở lại, như thế thời muốn đi đến bất cứ nơi chốn nào mà chẳng
đạt tới được vậy thay”.
Quảng Lục.
181.- Thảo
Đường nói: “Người trụ trì không cần gì hơn, mà chỉ cần răn giữ cẩn thận ở
cái tệ nghe thiên lệch và tự chuyên. Đừng nên tự chủ ở lời nói vào tai
trước tiên, thì lời xiểm nịnh của kẻ tiểu nhân, lời gièm pha của kẻ đón
thời theo ý, không thể làm mê hoặc được. Bởi lẽ, tình của chúng nhân thì
bất nhất, lời bàn chí công lại khó thấy, nên phải thấu triệt những điều
lợi hại, xét kỹ việc phải trái, rồi sau mới thực hành theo, như thế mới là
được vậy”.
Sơ Sơn Thực
Lục.
182.- Thảo
Đường bảo Sơn Đường: “Việc trong thiên hạ, nếu chưa rõ được phải trái, thì
phải nên cẩn thận. Một khi điều phải trái đã rõ, phải lấy lý để quyết
đoán. Duy đem đạo lý quyết đoán, để chỗ quyết đoán đó không còn ngờ vực.
Nếu làm như vậy, thì kẻ gian nịnh không thể mê hoặc được, kẻ gàn bướng
không thể lay chuyển được”.
Thanh Tuyền
Ký Văn.
183.- Sơn
Đường Chấn Hoà Thượng, lúc đầu từ khước mệnh lệnh trụ trì chùa Tào Sơn.
Quan Quận Thú gởi thư khuyên can. Sơn Đường viết thư từ chối: “Ví khiến có
cơm ngon đồ ăn béo mà làm người nột tử tham danh, thì chẳng bằng mặc áo cỏ
ăn trái cây làm người ẩn thân nơi hang núi còn hơn”.
Thanh Tuyền
Tài Am Chủ Ký Văn.
184.- Sơn
Đường nói: “Loài rắn loài hổ, tuy chúng không phải là kẻ thù của chim cú,
chim diều hâu, nhưng chúng thấy rắn hổ ở đâu, thì đều bay theo kêu la. Đó
là tại sao? Vì chúng đều có ý nghĩ khác nhau. Loài trâu, loài heo, tuy
chúng không phải là nơi dừng chân của chim yến, chim sáo, nhưng chúng thấy
trâu, heo ở đâu, thì đều bay theo cưỡi ở trên lưng. Đó là tại sao? Vì
chúng đều không có tâm nghĩ khác nhau. Xưa kia Triệu Châu đến thăm một am
chủ, gặp lúc ông mang cơm xuất sinh
tới chỗ cho chim ăn. Triệu Châu nói: Con quạ thấy người làm sao nó lại
bay? Am chủ mờ mịt không rõ lý do, liền hỏi lại Triệu Châu lời vừa hỏi.
Triệu Châu trả lời: “Vì ta hãy còn tâm sát sinh”. Thế nên nó ngờ vực ở
người, và người cũng ngờ vực ở nó. Nếu người mà quên ở vật, thì vật cũng
quên ở người. Sở dĩ cổ nhân
xưa kia cùng làm bạn với hổ rắn, là vì các ngài đã khéo đạt được cái lý đó
vậy. Lão Bàng
nói: “Trâu sắt chẳng sợ sư tử gầm, giống hệt người gỗ thấy chim hoa”. Lời
nói này quả thật chí lý”.
Thư gởi Chu
Cư Sĩ.
185.- Sơn
Đường nói: “Phương pháp trị người, thi ân không nên quá mức độ, quá mức độ
thời người kiêu. Gia uy không nên quá nghiêm khắc, quá nghiêm khắc thời
người oán. Muốn thi ân mà người không kiêu, gia uy mà người không oán, tất
nhiên phải thi ân ở kẻ có công chứ không nên thi ân bừa bãi, gia uy ở kẻ
có tội, mà không nên lẫn ở kẻ không tội lỗi. Thế nên thi ân tuy hậu mà
người không có kiêu, gia uy tuy nghiêm mà người không có oán. Nếu, công
hoặc không xứng mà thưởng họ quá trọng hậu, tội không đáng trách mà phạt
họ rất nặng nề, như vậy, liên khiến kẻ tiểu nhân sinh ra kiêu căng và oán
hận vậy”.
Thư gởi
Trương Thượng Thư.
186.- Sơn
Đường nói: “Đạo của Phật Tổ, chẳng qua giữ được ở mức trung, vượt quá mức
trung thì thiên tà. Việc trong thiên hạ không nên hết ý, hết ý thời phát
sinh hoạ loạn. Con người xưa và nay, vì không tiết chế, không cẩn thận,
nên đưa đến nguy vong rất nhiều. Song le, người ở đời, ai là người không
có lỗi vậy ư? Duy kẻ hiển đạt, biết sửa đổi điều lỗi không tiếc, mới gọi
là tốt vậy”.
Thư gởi
Triệu Siêu Nhiên.
187.- Sơn
Đường cùng với Hàn Thượng Thư Tử Thương,
Vạn Am, Nhan Thủ Toạ, Hiền Chân Mục, tị nạn ở am Vân Môn. Hàn Công nhân
hỏi Vạn Am: “Gần đây tôi được nghe tin ngài bị binh lại của Lý Thành
bắt giữ, vậy ngài giải thoát được bằng cách gì?”. Vạn Am đáp: “Mới đây tôi
bị bắt trói, bị đói rét suốt ngày, tự nghĩ mình tất sẽ bị chết, ngẫu nhiên
gặp trận mưa tuyết lớn, vùi lấp cả nhà cửa, vách nhà giam bỗng sụp đổ, nên
đêm đó may mắn tẩu thoát được tất cả hơn trăm người”. Hàn Công nói: “Chính
lúc bị bắt, ngài phải xử chí ra sao?”. Vạn Am không đáp. Hàn Công lại gạn
hỏi. Vạn Am đáp: “Việc đó cần gì phải nói: Chúng ta là người học đạo, lấy
nghĩa làm chất, duy có chết là cùng, việc chi phải lo sợ”. Hàn Công gật
đầu. Nhân thế, biết sự thiệp thế của tiền bối, đối với sinh tử hoạ hoạn,
đều có phương pháp xử đoán vậy”.
Chân Mục
Tập.
188.- Sơn
Đường thôi ở chùa Bách Trượng, bảo Hàn Tử Thương: “Chỗ tiến của người xưa
thì có đức có mệnh, nên đợi ba lần thỉnh rồi mới đi, chỉ một lần cáo từ
thì lui gót. Chỗ tiến của người thời nay, thì duy cậy ở thế và lực. Người
biết tiến thoái thích thời, mà không bỏ mất điểm chính yếu, đó là người
hiền đạt”.
Ký Văn.
189.- Sơn
Đường bảo Dã Am:
“Người trụ trì cần phải để tâm, làm việc phải công chính, không nên cho ở
mình là phải, ở người là trái, thời sự yêu ghét dị đồng không để ở nơi
tâm. Mà khí bạo mạn gian tà chật hẹp cũng không thể từ đâu xen vào được”.
Huyễn Am
Tập.
190.- Sơn
Đường nói: “Lý Thương Lão
thường nói: “Diệu Hỷ là người có đại khí, độ lượng cô đọng sâu xa, tiết
nghĩa hơn người, hiếu học không biết mỏi. Ngài cùng với Lão phu cùng tới
Bảo Phong, và ở đây gần bốn năm năm trời, cứ trong khoảng mười ngày mà
không gặp nhau, tất ngài khiến người tới thăm hỏi. Lão phu bất hạnh cả nhà
bị bệnh phù thũng. Diệu Hỷ tới tận nhà chăm nom săn sóc, tự ngài sắc thuốc
nấu cơm, cư xử như nghi lễ đệ tử đối với bậc phụ huynh không khác. Khi
ngài trở về chùa, Nguyên Thủ Toạ
quở trách ngài, nhưng ngài chỉ vâng vâng dạ dạ, kính nghe lời thầy dạy
bảo. Thức giả thấy thế, biết Diệu Hỷ là người có đại khí”. Trạm Đường
thường nói: “Cảo thị giả (Diệu Hỷ) là người tái lai (ứng thế), sơn Tăng
rất tiếc không được gặp”. Khi Trạm Đường viên tịch, Diệu Hỷ đi bộ đường xa
ngàn dặm, hai chân bị xưng lên như tổ kén, tìm đến Vô Tận Cư sĩ ở đất Chử
Cung, nhờ làm bài Minh khắc vào tháp của ngài Trạm Đường. Quãng đời sáng
chói cuối cùng của Trạm Đường là nhờ sức của Diệu Hỷ vậy”.
Nhật Thiệp
Ký.
191.- Diệu Hỷ
Cảo Hoà Thượng nói: “Trạm Đường mỗi khi nhận được thư thiếp của tiền hiền,
ngài thường đốt hương rồi mới mở đọc hoặc còn khắc các thư thiếp đó vào đá
để lưu lại và nói “Đức lớn danh thơm của Tiên thánh, nỡ nào lại để bỏ
mất”. Ngài là người thanh nhã và cao thượng như thế, nên khi mất đi không
có lấy được mười lạng vàng, mà duy chỉ có sách vở và bút tích của các bậc
hiền triết đời Đường, đời Tống chứa đầy hai rương làm bằng tre. Các hàng
nột tử khắp nơi tranh cạnh nhau cùng xướng hoạ những mặc tích đó, rồi đem
bán có giá được tới hơn ngàn quan tiền để giúp thêm vào lễ trà tỳ ngài”.
Khả Am Tập.
192.- Diệu Hỷ
nói: “Phật Tính
ở chùa Đại Qui, nhân có hành giả
trong chùa cùng với người làm ruộng địa phương đánh lộn. Phật Tính muốn
trừng trị hành giả, Tổ Siêu Nhiên
nhân thế bèn nói: “Nếu tha người làm ruộng, đánh đập nhục mạ kẻ hành giả,
thì chẳng phải chỉ những mất danh phận kẻ trên người dưới, mà còn sợ kẻ
tiểu nhân nương vào cơ hội đó mà khinh nhờn, vậy ngài không nên làm việc
đó”. Phật Tính không nghe theo. Chưa bao lâu quả nhiên có người làm ruộng
giết mất vị Tri sự”.
Khả Am Tập.
193.- Diệu Hỷ
nói: “Tổ Siêu Nhiên trụ trì chùa Ngưỡng Sơn, nhân có người làm ruộng ăn
trộm lúa của thường trụ. Siêu Nhiên vẫn thường ghét tính tham lam của
người làm ruộng đó, nên ý ngài muốn đuổi đi. Ngài liền khiến hành giả coi
kho làm tờ cung trạng về người làm ruộng kia. Nhưng ý người hành giả lại
muốn bảo toàn người làm ruộng, vì xét biết được ý của Siêu Nhiên, nên hành
giả bắt ép người làm ruộng cung khai tờ trạng không dính bám đến việc trộm
cắp đó, đã thế lại còn khiến người đó kêu la om xòm, không chịu cung khai
sự thật. Siêu Nhiên giận người hành giả chuyên quyền. Sau hai người quyết
ý chỉ xin chịu phạt tội đánh đòn mà thôi. Bởi lẽ, Siêu Nhiên không biết
được âm mưu của hành giả bày đặt. Than ôi! Kẻ tiểu nhân giảo hoạt đến như
thế là cùng”.
Khả Am Tập.
194.- Diệu Hỷ
nói: “Yêu, ghét, khác, cùng là thường tình của con người, duy bậc hiền đạt
cao minh mới không bị chúng lay chuyển. Xưa kia Viên Ngộ ở chùa Vân Cư.
Cao Am
lui về nhà Đông đường. Có người ưa Viên Ngộ thì ghét Cao Am, có người cùng
với Cao Am lại khác với Viên Ngộ. Vì thế chốn tùng lâm sinh ra rối bời,
nên chia thành hai đảng Viên Ngộ và Cao Am. Trộm nghĩ, hai bậc đại sĩ đều
là những vị có tên tuổi lừng lẫy trên đời, không thể bọn thường lưu có thể
so sánh kịp. Nhưng rất tiếc, các ngài lại bị mê hoặc ở chỗ nhẹ tin lời
xiểm nịnh, nó làm mờ mịt trí óc thông minh, đáng làm trò cười cho các hàng
thức giả. Thế nên, ta nên đem lưu phái của Lượng Toạ Chủ và Ẩn Sơn
để làm kẻ sĩ cao thượng”.
Trí Lâm Tập.
195.- Diệu Hỷ
nói: “Cổ nhân thấy điều thiện thời làm, thấy có lỗi thời đổi. Sửa đức
nghiệp noi chính hạnh, nghĩ sao tránh khỏi lỗi lầm, Lo chẳng gì lớn hơn ở
chỗ không biết được điều xấu của mình. Đẹp chẳng gì tốt hơn ở chỗ thích
được nghe điều lỗi của mình. Song, đâu có phải tài trí của cổ nhân không
đầy đủ, kiến thức của cổ nhân không sáng suốt lại làm như thế vậy ư? Quả
thật, cổ nhân chỉ muốn cho những người ở sau này có tính tự rộng mình mà
lại hẹp ở người phải lấy đó làm điều răn vậy. Ôi! Chỗ quảng đại của tùng
lâm, nơi qui tụ chúng nhân trong bốn biển, không phải là việc ở một người
có thể biết hết được, mà phải cần đến tai mắt tâm tư của những người tả
hữu phù trì, mới suốt hết được nghĩa lý, mới phù hợp được nhân tình. Nếu,
hoặc giả có người chỉ biết tự trọng ở ngôi tôn, chỉ cẩn thận ở việc nhỏ,
lại khinh hốt đại thể, chẳng biết đến người hiền, chẳng xét tới kẻ ngu,
việc làm trái không chịu đổi, việc làm phải lại không theo, buông ý làm
càn, không chút kiêng sợ. Thì đó thật là cái nền tảng của hoạ hại, sao
được không sợ hãi? Hoặc giả bên tả bên hữu mình không có người để hỏi han,
cũng còn phải bắt chước khuôn phép của bậc Tiên thánh, đâu có thể như
thành trì kiên cố, binh sĩ gan lì, không có thể nương từ ở một nơi nào mà
xâm nhập được vậy ư? Nếu làm như vậy thì không có thể bảo rằng: “Nhận nước
trăm sông để tạo thành biển cả” được.
Thư gởi Bảo
Hoà Thượng.
196.- Diệu Hỷ
nói: “Tùng lâm ở các nơi, nếu muốn suy cử bậc Trưởng lão, nên phải suy cử
người biết giữ đạo, tính khí điềm đạm, không ham thanh lợi. Một khi đã suy
cử được những người như thế, thì chi tiết của các vị đó càng bền, không
thể đưa đến chỗ phá hoại thường trụ mà thành tựu được tùng lâm, và cũng là
những vị chủ pháp để cứu vãn cái tệ hại của ngày nay. Còn những người chỉ
dối trá gian nịnh, giảo hoạt, không biết hổ thẹn, chuyên việc ve vãn, cung
phụng kẻ thế vị, giao du với kẻ quyền quí, thì sao có thể suy cử hạng
người như thế được”.
Thư gởi
Trúc Am.
197.- Diệu Hỷ
bảo Siêu Nhiên cư sĩ: “Công luận trong thiên hạ không thể bỏ được. Ví
khiến bưng bít công luận thì còn chi gọi là công luận. Sở dĩ chốn tùng lâm
suy cử một kẻ sĩ có đạo đức, thì người ta nghe thấy tất mừng rỡ tán
thưởng. Hoặc giả, nếu suy cử một người không đích đáng, thì chúng nhân tất
lo lắng ta thán, Thực ra, không có chi khác mà chỉ ở chỗ thực hành theo
công luận, hay không thực hành theo đó thôi. Than ôi! Nếu dùng việc này để
chiêm nghiệm, ta có thể lấy đó mà biết được sự thịnh suy của tùng lâm
vậy”.
Khả Am Tập.
198.- Diệu Hỷ
nói: “Tiết kiệm và buông xuôi mọi duyên là nền tảng tu thân, yếu lĩnh vào
đạo. Xem lại lịch đại cổ nhân, thì ít ai là không tiết kiệm và buông xuôi
mọi duyên. Những năm gần đây, lại thấy có các nột tử tới đất Kinh, Sở mua
chăn nệm, qua xứ Triết Hữu tìm lụa là. Thật đáng hổ thẹn với cổ nhân vậy”.
199.- Diệu Hỷ
nói: “Cổ đức trụ trì, không tự mình coi sóc các việc trong thường trụ, mà
hết thảy công việc đó đều giao cho chức Tri sự trông nom. Gần đây, người
làm trụ trì, tự cậy vào tài lực có thừa của mình, công việc bất cứ là lớn
hay nhỏ đều qui tụ về nơi phương trượng, còn chức Tri sự chỉ là hư danh mà
thôi. Ôi! Nếu đem tư chất thông minh của một người muốn nắm giữ hết mọi
việc trong tự viện, mà khiến kẻ tiểu nhân không che đậy được, khiến kỷ
cương không rối loạn, lại hợp với lời bàn chí công, thật cũng khó khăn lắm
vậy”.
Thư gởi Sơn
Đường.
200.- Diệu Hỷ
nói: “Dương cực thời âm sinh, âm cực thời dương sinh, thịnh suy nương lẫn
nhau, đó là khí số tự nhiên của trời đất. Duy quẻ “Phong
được hanh thông là thích đáng, với mặt trời giữa trưa”. Nên nói:
“Mặt trời giữa trưa thời sẽ xế bóng, mặt trăng tròn đầy thời sẽ thiếu vơi.
Sự đầy vơi của trời đất, cũng còn cùng theo với “thời” mà tan biến hay
trưởng thành, huống hồ là con người vậy ư?”. Sở dĩ cổ nhân đương lúc huyết
khí tráng thịnh, thì lo lắng bóng sáng dễ trôi qua, nên sớm tối thường lo
lắng sợ hãi giữ gìn điều răn cấm càng cẩn thận. Không dám buông thả tâm
tình, không dám chạy theo thị dục, chỉ chuyên chú việc cầu đạo, mới hay
bảo toàn được tiếng thơm của mình. Ôi! Nếu lại rông rỡ chạy theo dục vọng,
để phá nát thời gian, buông lung tâm tình để hao phí ngày tháng, tới lúc
không thể cứu vãn được, mới hấp tấp vội vàng mà đuổi theo nó thì đã muộn
rồi. Nên “thời” thì khó được mà lại dễ mất là nghĩa thế vậy”.
Hương Lâm
Tập.
201.- Diệu Hỷ
nói: “Cổ nhân trước hết lựa chọn người đạo đức, rồi sau mới tìm đến người
có tài để suy tiến. Đương thời nếu không phải là lương khí mà đặt mình ở
trước chúng nhân thì phần nhiều họ bị khinh khi bởi chỗ mắt thấy tai nghe
của người. Do đó có nột tử tự nghĩ phải mài giũa danh tiết để tự lập. Gần
đây, thấy chốn tùng lâm thì điêu tàn, người học đạo lại không đoái đến đạo
đức, ít tiết nghĩa, không liêm sĩ chê người thuần thành chất phác là quê
mùa, khen kẻ khoe khoang tự đắc là tuấn mẫn. Thế nên những kẻ văn học kiến
thức không minh, chỉ dùng chỗ thiệp liệp trong sách vở để giúp phần biện
luận ngoài miệng lưỡi. Ngày qua tháng lại, vì thấm nhuần cái thói hèn ấy,
nên một khi nói đến cái đạo của Thánh nhân thì họ mờ mịt như người quay
mặt vào tường không khác. Bọn người như thế thật không thể cữu vãn được”.
Thư gởi Hàn
Tử Thương.
202.- Diệu Hỷ
nói: “Xưa kia Hối Đường làm bảng ghi tên các vị lịch đại trụ trì chùa
Hoàng Long trên bia đá rằng: “Người học đạo đời xưa, nhà ở đã có hang núi,
thức ăn đã có quả cây, áo mặc dùng bằng da, các ngài không bận tâm ở thanh
lợi, không ghi tên nơi quan phủ. Từ các đời Nguỵ, Tấn, Tề, Lương, Tuỳ,
Đường trở lại đây, mới lập ra chùa viện, làm nơi tụ tập học đồ cho khắp
bốn phương. Lựa chọn người hiền làm khuôn phép cho kẻ bất tiếu, khiến
người trí chỉ bảo cho kẻ mê. Bởi thế nên mới lập ra khách và chủ, mới chia
ra trên và dưới vậy. Ôi! Chúng nhân trong bốn biển, qui tụ trong một tùng
lâm, người đảm trách nhiệm trong nơi đó quả thật cũng rất khó chu toàn
được mọi công việc. Tuy thế, nhưng tóm lại điều cần thiết là ở chỗ tóm tắt
phần đại cương, bỏ bớt phần tiểu tiết, việc gấp rút nên làm trước, việc
thư thả sẽ làm sau, không vì kế riêng tư chuyên chú vào việc lợi người.
Công việc tuy đơn giản như vậy, nhưng nếu đem so sánh với những kẻ chỉ
miệt mài nghĩ đến mưu kế riêng tư của một thân mình, thì thật xa cách nhau
một trời một vực vậy. Nay Hoàng Long lấy tên các vị lịch đại trụ trì khắc
vào bia đá, để khiến cho những người lại sau được thấy, mà biết rõ các vị
đó ai là người có đạo đức, ai là người có nhân nghĩa, ai là người có công
tâm với chúng, và ai là người chỉ mưu lợi cho riêng mình. Than ôi! Thật
đáng run sợ vậy”.
Thạch Khắc.
203.- Trương
Thị Lang Tử Thiều
bảo Diệu Hỷ: Ôi! Chức Thủ Toạ chốn tùng lâm, là ngôi vị tuyển hiền (lựa
chọn người hiền). Ngày nay các nơi lại không hỏi chi người hiền hay kẻ bất
tiếu, y theo thói thường, lấy ngôi vị đó làm đường lối cầu may, làm mất cả
ý nghĩa về chức vị ngôi chủ pháp. Song le, ở đời Tượng Quí rất khó tìm
được người theo đúng với cương vị đó, nhưng nếu lựa chọn người có hành vi
hơi khá, có tài đức tạm đủ, biết liêm sĩ tiết nghĩa, suy cử vào ngôi vị
đó, mà đem so sánh với bọn người gian hiểm cũng còn khá hơn nhiều vậy”.
Khả Am Tập.
204.- Diệu Hỷ
bảo Tử Thiều: “Đời gần đây, người chủ pháp thì không ai được như là Chân
Như Triết, giúp đỡ tùng lâm, chẳng ai bằng Dương Kỳ. Có người bàn luận
rằng: Từ Minh là người chân thật, nhưng làm việc thì hay sơ suất không
kiêng sợ tránh né chi cả. Dù thế, nhưng Dương Kỳ vẫn quên mình để kính thờ
ngài, chỉ sợ công việc không chu toàn, chỉ lo mọi sự không trọn vẹn. Tuy
phải xông vào chỗ rét buốt, rấn thân nơi nóng bức, nhưng chưa từng tỏ vẻ e
ngại lười biếng. Bắt đầu từ khi ở chùa Nam Nguyên, cuối cùng đến chùa Hưng
Hoá, tất cả gần ba mươi năm trời, ngài đều nắm giữ tất cả cương luật, cho
đến hết đời Từ Minh mới thôi. Như ngài Chân Như Triết thì, từ lúc bắt đầu
mang khăn gói đi hành cước, cho tới khi ứng thế lãnh chúng, lúc nào cũng
vị pháp quên mình, như người đói được ăn, khát được uống dù gặp lúc cấp
bách vội vàng, ngài cũng không hề biến sắc, không nói vội vàng. Mùa Hạ
không mở cửa sổ, mùa Đông không gần bếp lửa, nghỉ trong một căn phòng vắng
vẻ, bụi phủ đầy án. Ngài thường nói: “Kẻ nột tử nếu trong tâm không có
kiến thức cao minh xa rộng, bên ngoài thiếu thầy nghiêm bạn tốt, thì ít có
người thành đạt đại khí”. Cho nên đương thời cứng cỏi như Phu Thiết Cước,
quật cường như Tú Viên Thông mà các ngài cũng đều kính phục như gió lướt
trên cỏ. Than ôi! Hai bậc đại lão này, quả thật là tấm gương soi nghiệm
cho hàng nột tử ngàn đời sau vậy”.
Khả Am Ký
Văn.
205.- Tử Thiều
cùng Diệu Hỷ, Vạn Am ba người đều đến thăm bệnh Bản Thủ Toạ
ở một phòng nơi trượng đường. Diệu Hỷ nói: “Người trong chốn thiền lâm,
thân có mạnh khoẻ, sau mới có thể học đạo được”. Vạn Am bảo thẳng rằng:
“Nếu người muốn học đạo, tất nhiên, không nên đoái tưởng đến thân mình”.
Diệu Hỷ nói: “Giả thử đặt ông là người bệnh như thế này có lẽ ông lại
chẳng hóa điên hay sao?”. Tử Thiều tuy trọng lời nói của Diệu Hỷ, nhưng
vẫn thích lời nói của Vạn Am là chính đáng.
Ký Văn.
206.- Tử Thiều
hỏi Diệu Hỷ: “Thời nay, các nơi trụ trì, cần phải thực hiện điều gì
trước?”. Diệu Hỷ nói: “An định Tăng chúng, bất quá chỉ cần tiền và gạo mà
thôi”. Lúc đó có Vạn Am cũng ngồi tại đó liền bảo: “Không phải thế, trụ
trì cần phải kế toán của cải thu được của thường trụ. Nếu biết cắt bớt
những món chi tiêu lãng phí, chỉ dùng vào việc hợp đạo thì tiền và gạo
chẳng thiếu chi, đâu phải là việc đáng lo ngại. Song le, việc của người
trụ trì hiện nay chỉ cần có được các hàng nột tử giữ đạo là việc cần thiết
trước. Giả sử, người trụ trì có mưu trí tích chứa được lương thực ăn trong
mười năm, mà dưới toà mình không có người nột tử giữ đạo, thì đúng như lời
Tiên thánh đã nói: “Ngồi ăn uổng phí của tín thí, ngửa mặt hổ thẹn với
Long Thiên, thì trụ trì có bổ ích gì vậy?”. Tử Thiều nói: “Thủ Toạ nói rất
xác đáng”. Diệu Hỷ quay lại bảo Vạn Am: “Tất cả mọi việc đều giống như ý
ông chăng?”. Vạn Am lặng thinh lui gót.
Khả Am Tập.
207.- Vạn Am
Nhan Hoà Thượng
nói: “Diệu Hỷ tiên sư lúc mới ở chùa Kính Sơn nhân một buổi dạ xam, bàn
luận đến công việc ở các nơi, và tôn chỉ tông Tào Động
rất sôi nổi. Ngày hôm sau Âm Thủ Toạ
bảo tiên sư rằng: “Ôi! Việc ra đời độ sinh, vốn không phải là việc nhỏ.
Ông nếu muốn phù trì chấn hưng tôn giáo, nên phải tuỳ thời để cứu vãn tệ
hại, bất tất phải lấy việc vui trước mắt. Ngay như hôm qua Hoà Thượng làm
vị Tăng bàn luận công việc các nơi cũng còn không thể nói hồ đồ được, nữa
là hôm nay lên toà Bảo Hoa Vương, xưng là thiện tri thức vâỵ ư?”. Tiên sư
nói: “Đêm qua chỉ là sự luận bàn nhất thời mà thôi”. Thủ Toạ nói: “Cái học
của Thánh hiền vốn ở thiên tính, đâu có thể khinh xuất được vậy?”. Tiên sư
cúi đầu tạ lễ. Thủ Toạ còn nói mãi không thôi. Vạn Am nói: “Tiên sư khi bị
đày ở đất Hành Dương.
Hiền thị giả
chép lời bá cáo bị đày đó, yết thị trước Tăng đường, các nột tử nghe biết
ai nấy đều đau khổ như người mất cha mẹ, khóc lóc sầu thảm ăn ngủ không
yên. Âm Thủ Toạ tới trước phòng chúng Tăng biện bạch rõ về việc đó rằng:
“Hoạ hoạn của con người ta, không thể ai tránh khỏi, ví khiến bình sinh,
Diệu Hỷ giống đàn bà con gái, chịu đựng ở địa vị thấp kém, ngậm miệng làm
thinh không nói, cố nhiên sẽ không xảy ra sự việc như ngày nay. Huống hồ
chỗ phải làm của tiên sư, lại không phải là ở chỗ đó. Vậy các ông khóc lóc
làm chi cho tự đau khổ. Xưa kia Từ Minh, Lang Gia, Cốc Tuyền
và Đại Ngu
kết bạn, cùng tới tham học ngài Phần Dương,
gặp lúc triều đình đem quân đóng khắp miền Tây Bắc để tảo thanh giặc giã,
các ngài phải đổi áo lẫn vào đám quân lính mà đi. Nay từ Kính Sơn đến Hành
Dương cách nhau không xa, đường lối không gián đoạn, núi sông không hiểm
trở nếu chúng Tăng muốn đến yết kiến Diệu Hỷ thì có khó khăn gì?”. Vì thế
mà cả chúng đều im lặng. Ngày hôm sau chúng Tăng cùng nối gót nhau đi tới
thăm ngài Diệu Hỷ.
Lư Sơn Trí
Lâm Tập.
208.- Vạn Am
nói:
“Khi Diệu Hỷ tiên sư lại phải đày đến huyện Mai Dương,
trong hàng nột tử có người bàn lén về việc đó. Âm Thủ Toạ nói: “Đại phàm
bình luận về người, nên ở trong chỗ có lỗi lầm, mà tìm ra chỗ không có
lỗi, há nên ở trong chỗ không có lỗi lầm mà tìm ra chỗ có lỗi. Ôi! Nếu
không xét được tâm của người, mà nghi ngờ về dấu vết
đó, thì đem cái gì để an ủi công luận chốn tùng lâm. Vả lại tài khí và đạo
đức của Diệu Hỷ, phát xuất ở thiên tính, lập thân và làm việc chỉ theo
nghĩa khí, độ lượng lại hơn người. Nay tạo vật ức chế ngài, tất phải có
đường lối vậy.
Như thế, biết đâu, đó chẳng là cái phúc của pháp môn ở thời khác vậy ư?”.
Những người được nghe lời trình bày thế rồi, từ đó trở đi không còn ai
nghị luận nữa”.
Trí Lâm Tập.
209.- Âm Thủ
Toạ bảo Vạn Am: “Ôi! Gọi là bậc thiện tri thức nên phải gột rửa tâm mình,
lấy tâm chí công chí chính để tiếp nhận nột tử khắp bốn phương. Trong số
đó, nếu có người giữ đạo đức nhân nghĩa, thì dù là thù nghịch hiềm khích
với mình, tất cũng nên tiến cử người ấy. Nhưng nếu trong số đó, hoặc có kẻ
gian tà hiểm bạc, thì mặc họ. Khiến cho người tới sau, để biết những điều
mình cần phải giữ, để cùng một lòng, cùng tu đức. Được như thế thì tùng
lâm an vậy”.
Thư gởi
Diệu Hỷ.
210.- Âm Thủ
Tọa bảo Vạn Am: “Phàm người trụ trì, ai chẳng muốn gây dựng tùng lâm.
Nhưng ít người hay chấn hưng được tông phong. Vì lẽ, người trụ trì quên
mất đạo đức, bỏ cả nhân nghĩa, phá hoại pháp đó, noi theo ý riêng mình, mà
đưa đến như thế. Nếu người hay thành thật nghĩ đến cảnh điêu tàn của pháp
môn thì nên phải chính đính ở chính mình, nhún nhường với người, tuyển
chọn người hiền để giúp đỡ, tưởng lệ người túc đức. Xa lánh kẻ tiểu nhân,
tiết kiệm nơi bản thân, gia đức huệ với người, vậy sau, việc tuyển dụng
người giữ gìn công việc hay thị giả, phải tìm những người gần bậc lão
thành, xa lánh kẻ xiểm nịnh, quí trọng ở chỗ họ không gây điều chê trách
xấu ác, không gây mầm loạn bè đảng thiên tư. Được như thế thì có thể sánh
với Mã Tổ, Bách Trượng kịp với Lâm Tế,
Đức Sơn”.
Trí Lâm Tập.
211.- Âm Thủ
Toạ nói: “Thánh nhân xưa kia lấy việc không có tai hoạ làm lo sợ, nên nói:
“Trời há lại bỏ kẻ chẳng hiền này ư?”. Phạm Văn Tử cũng nói:
“Duy có bậc Thánh nhân mới có thể không có điều lo âu ở trong tâm cũng như
ngoài thân. Tự mình không phải là Thánh nhân, bề ngoài tuy có vẻ được yên
ổn, nhưng trong lại lo buồn”. Những bậc hiền đạt xưa nay, biết điều đó
không thể tránh khỏi, nên thường phải cẩn thận ở ngay lúc ban đầu để tự đề
phòng. Thế nên, đời người nếu có hơi có chút lo âu khổ nhọc, chưa hẳn
không phải là cái phúc của trọn đời. Bởi lẽ, hoạ hoạn báng nhục
tuy là vua Nghiêu, vua Thuấn cũng không thể tránh được, huống hồ là người
khác vậy ư!”.
Thư gởi
Diệu Hỷ.
212.- Vạn Am
Nhan Hoà Thượng nói: “Gần đây ta thấy chốn tùng lâm, tuyệt nhiên không có
kẻ sĩ lão thành. Có nơi, có từ 300 đến 500 người, thì duy có một người làm
chủ, còn nhiều người làm bạn, rồi nương vào ngôi vị Pháp vương, cũng đánh
truỳ vẫy phất, dối trá lẫn nhau, ví có nói bàn lại không hợp với kinh
sách. Đó là tùng lâm không có các bậc lão thành. Ôi! Ra đời lợi sinh, thay
Phật tuyên dương giáo hoá, nếu không phải là người minh tâm đạt bản, làm
và hiểu cùng ăn khớp với nhau, thì đâu dám kham đang việc đó. Ví như có
người vọng xưng là Đế vương thì chắc chắn tự họ phải chuốc lấy tội tru
diệt, huống chi lại là ngôi pháp vương, như thế nào lại dám trộm xưng càn
bậy được sao? Than ôi! Cách thời Phật càng xa, những người thuộc loại
“Thuỷ Lạo Hạc”
lại mặc sức tung hoành, khiến cho cửa giáo hoá của Tiên thánh ngày một đi
tới chỗ đắm chìm, ta muốn không nói có thể được vậy ư? Nay đương lúc Vạn
Am Nhan này nhàn rỗi công việc, nên điều trần một vài sự kiện thương phong
bại giáo, nó làm hại cho đạo pháp rất nhiều, để lưu bá trong chốn tòng
lâm, khiến cho những kẻ hậu sinh vãn tiến, biết được rằng, những bậc tiền
bối lúc nào cũng luôn luôn lo sợ, về nhiệm vụ đem tâm bảo vệ Phật pháp,
như người đi trên lớp băng mỏng, chạy trên đống gươm giáo, chứ không phải
là người tham cầu danh lợi vậy. Ai khen ta hoặc chê ta, ta đều không chối
cãi”.
Trí Lâm Tập.
213.- Vạn Am
nói: “Cổ nhân, nếu mỗi khi lên thượng đường, trước hết đề ra cương yếu của
đại pháp, rồi tham vấn đại chúng, để người học đạo lui tới thỉnh cầu pháp
lợi, tuỳ theo chỗ hỏi và trả lời, mà hình thành phương thức vấn đáp ngộ
đạo. Người đời nay lại giả tạo bốn câu thơ lạc vận, gọi đó là “điếu thoại”
(lời giả tạo không phải chân truyền), chỉ một người xuất hiện đột ngột đại
chúng, cao ngâm một bài cổ thi, gọi đó là “mạ trận” (trận mắng giả tạo về
cách thức truyền thừa của cổ nhân), thật là thấp kém lố lăng, đáng đau
đáng buồn vậy! Các bậc tiền bối xưa kia thì luôn luôn nghĩ tới việc lớn
của sinh tử đối trước chúng nhân để quyết đoán chỗ nghi ngờ. Một khi đã
phát minh được chân lý, thì chưa bao giờ khởi ra tâm sinh diệt nữa vậy”.
214.- Vạn Am
nói: “Ôi! Nếu có bậc tôn túc đầy đủ uy danh đức hạnh tới thăm tự viện, thì
chủ nhân phải thăng toà, dùng lời nói khiêm tốn cung kính giới thiệu và
cảm tạ, phải khuất thân ở ngôi cao, lui về toà thấp để tăng phần kính
trọng. Khi đã giới thiệu xong, chủ nhân xuống toà, cùng với các hàng Thủ
Toạ và đại chúng đều cùng ra đảnh lễ và cầu thỉnh vị tôn túc ấy thăng tòa,
hầu mong được nghe lãnh pháp yếu. Thời gian gần đây, ta thấy nhiều nơi tự
viện, cũng làm ra vẻ ham chuộng phần đức hạnh bậc tôn túc, bằng cách đem
những công án của cổ nhân, đối trước chúng nhân để phê phán, gọi đó là
cách thí nghiệm kiến thức ở người. Ta thiết tưởng, không nên manh nha làm
thử thách hơn thua như thế. Bậc Tiên thánh vị pháp quên tình, chỉ muốn đặt
ra phương thức thù xướng lẫn nhau, mong cho giáo pháp được tồn tại ở thế
gian lâu dài, chứ không hề có dung chứa tâm sinh diệt, mà gây ra ác niệm
ấy vậy! Lễ cần phải lấy nhún nhường làm chủ, nên cần suy nghĩ kỹ lưỡng”.
215.- Vạn Am
nói: “Gần đây thấy các Sĩ Đại phu, Giám ty hay Quận thú vào núi để tìm xem
có chốn nào khả dĩ hỏi đạo. Thế rồi, ngày hôm sau liền sai người hầu tới
trình bậc Trưởng lão: “Ngày hôm nay đặc biệt xin ngày vì mỗ quan thăng toà
thuyết pháp”. Ấy, chỉ một sự việc này, cũng nên phải suy nghĩ rất nhiều
rồi hãy thực hiện theo. Bởi lẽ, cổ lai trong sách vở tuy có chép về việc
các Sĩ Đại phu tới tự viện, nhưng các vị này đều vì mục đích tìm hỏi đạo
bậc trí thức mà tới. Người trụ trì nhân chỗ tham vấn xong sẽ trình bày đại
khái về ý nghĩa ngoại hộ giáo môn, về ý nghĩ làm rạng rỡ nơi tuyền thạch
(tùng lâm). Nếu các Sĩ Đại phu đó đã là người bạn đạo trong nhà thiền thì
chỉ nói vài ba câu chuyện trong nhà để họ sinh lòng chính tín. Cũng như
Quách Công Phụ,
Dương Thứ Công hỏi đạo ngài Bạch Vân, Tô Đông Pha, Hoàng Thái Sử
yết kiến ngài Phật Ấn là những người mến đạo mà lại cả, chứ đâu có phải là
nương vào địa vị đặc biệt mà làm sằng để người thức giả chê cười”.
216.- Vạn Am
nói: “Cổ nhân nhập thất trước hết là tập Tăng treo bảng báo cho đại chúng
biết, rồi sau những người vì đại sự sinh tử vui mừng cùng tới để mong cầu
quyết trạch (quyết trạch thâm áo, chứng ngộ chân nguyên). Phần nhiều thấy
các nơi ngày nay, khi nhập thất thì không cứ là người già người bệnh, hết
thảy đều khiến họ phải nộp giáng khoản (một khoản lệ vật để tỏ lòng chí
thành chí kính, nếu không nộp tất nhiên không được nhập thất). Ôi! Hữu sạ
tự nhiên hương, hà tất vị chủ pháp phải dùng đến danh nghĩa giới hạn công
cộng để xua đuổi họ, ấy cũng nhân vì thế mà sinh ra biết bao chuyện rắc
rối, khiến cho chủ khách bất an. Người chủ pháp phải nên nghĩ kỹ về vấn đề
này”.
217.- Vạn Am
nói: “Từ Sơ Tổ (Đạt Mạ) chùa Thiếu Lâm, trao truyền tâm ấn thì gồm cả y và
pháp, nhưng đến đời Lục Tổ (Tuệ Năng), ngưng việc truyền y, mà chỉ lấy
phần hành giải tương ứng để nối dõi gia nghiệp, tiếp sáng ngôi Tổ, con
cháu ngày càng phồn thịnh. Thế nên, kế tiếp ngài Đại Giám (Lục Tổ) có
Thạch Đầu, Mã Tổ đều là những cháu đích tôn, thật ứng với huyền sấm của
Bát Nhã Đa la:
“Cần nhờ vào cẳng chân của con cháu để đi”, là nghĩa thế vậy. Những huyền
ngôn diệu ngữ của hai vị đại sĩ trên được lưu bá khắp trong thiên hạ,
những người ngầm hợp được mật chứng ấy thường thường thấy xuất hiện khá
nhiều. Vì pháp tu đạo của thầy đã nhiều, mà người học đạo lại không chuyên
theo cùng một pháp môn nhất định. Thế nên, nguồn dòng của Tào Khê (Lục Tổ)
chia thành 5 phái.
Tuy là đồ dùng vuông tròn có khác, nhưng thể của nước vẫn chỉ là một. Ai
nấy đều y cứ vào tiếng hay của phái mình mà tận lực duy trì truyền bá.
Bình thường tuy nói ra một lời, hay đưa ra một lệnh, cũng đều là những
khuôn pháp mẫu mực cho người học đạo. Làm cho chốn tùng lâm được hưng
thịnh không phải chỉ những có thế mà thôi. Bởi thế, nên lại có sự thù
xướng lẫn nhau để diễn nghĩa vi tế, mở chỗ u huyền, hoặc nén xuống, hoặc
nâng lên để giúp đỡ cho pháp hoá. Những lời nói vô vị như nấu vỏ cây làm
canh, thổi đinh sắt làm cơm, để kẻ hậu bối gặm nhấm, gọi đó là niêm cổ.
Tuy những lời niêm cổ này có bắt đầu từ thời ngài Phần Dương, nhưng đến
thời Tuyết Đậu lại mở rộng lời nói đó, hiển rõ ý chỉ đó, làm cho nghĩa lý
rộng mênh mang như biển cả không bờ. Thế rồi, những tác giả ở sau lại bắt
chước ngài Tuyết Đậu để trứ tác không hề đoái hoài chi đến phần đạo đức mà
chỉ chuyên dùng lời văn cao kỳ bóng bẩy hoa mỹ làm đẹp, khiến cho kẻ sinh
sau tiến muộn không thể thấy được ý chỉ vẹn toàn thuần phác hồn nhiên của
cổ nhân. Than ôi! Ta đi thăm các chốn tùng lâm, và yết kiến các bậc tiền
bối, nếu không phải là Ngữ lục của cổ nhân thì không xem, không phải là
hiệu lệnh của Bách Trượng thì không làm. Đó không phải là ta đặc biệt hiếu
cổ mà chỉ vì người đời nay, không đủ làm khuôn phép để ta theo đó vậy. Ta
mong tất cả những bậc thông nhân đạt sĩ nên hiểu ý của ta ở ngoài lời
nói”.
218.- Vạn Am
nói: “Gần đây thấy các nột tử hay chấp thiên kiến, không thông vật tình,
nhẹ dạ tin sằng khó quay lại đường chính, ưa người nịnh mình, thuận thì
khen, trái thì chê. Ví khiến có hiểu biết được một câu hay nữa câu chăng
nửa, lại bị những ác tập ấy nó che lấp, cho đến khi bạc đầu mà cũng không
thành đạt được thì nhiều vậy”.
Từ đây trở lên đều thấy
trong Trí Lâm Tập.
219.- Vạn Am
nói: “Tùng lâm đã đến lúc các tà thuyết bột khởi mạnh mẽ. Họ nói: “Giới
luật không cần giữ, định tụê bất tất phải tập, đạo đức cũng chẳng cầu tu,
thị dục hà tất phải bỏ”. Rồi họ lại viện lý lẽ trong kinh Duy Ma Cật,
kinh Viên Giác
để dẫn chứng, tán thán tham, sân, si, sát, đạo, dâm làm phạm hạnh. Than
ôi! Những lời nói ấy, đâu phải chỉ gây mối nguy hại ở ngày nay cho tùng
lâm, mà còn là mối nguy hại muôn đời cho pháp môn vậy. Vả lại, kẻ phàm phu
mờ mịt dày đặc, tham, sân, si, ái dục, nhân ngã vô minh, niệm niệm nương
theo trần duyên, cũng như vạc nước sôi, cần phải nương vào cách chi để làm
cho nó được trong mát. Do đó, bậc Tiên thánh ắt phải nghĩ ra điều có lợi
ích lớn để đối phó với việc ấy, nên mới đặt ra Giới, Định, Tuệ ba học để
ngăn ngừa, ngõ hầu mới có thể chuyển vọng thành chân được. Ngày nay, kẻ
sinh sau tiến muộn, không giữ giới luật, không tập định tuệ, không tu đạo
đức, chuyên đem chỗ học rộng nói giỏi để lay động kẻ ngu muội, muốn dắt
dẫn họ tr