NHƠN QUẢ, NGHIỆP & LUÂN HỒI
HT Thích
Thiện Hoa
---o0o---
CHƯƠNG BỐN
NHỮNG BẰNG CHỨNG
LUÂN HỒI Ở ẤN ĐỘ
I.- MỘT CHUYỆN LUÂN HỒI Ở ẤN ĐỘ:
Cách đây vài chục năm, tờ báo Mai có chụp hình và đăng một câu chuyện như
sau:
Tại
Ấn Độ, ở thành Delhi, có một cô gái 8 tuổi tên Phanti Devi. Cô đã nhiều
lần khóc lóc với cha mẹ đòi về thành Mita thăm chồng là một giáo viên.
Thành Delhi các thành Mita trên 200km. Cha mẹ cô gái lấy làm lạ mời một
phóng viên nhà báo đến để nhờ anh điều ra giùm.
Phóng viên nhà báo đến hỏi, thì được cô cho trả lời rằng: cô là vợ của một
giáo viên, ăn ở với nhau sanh được một đứa con. Khi đứa con lên 11 tuổi
thì cô lâm bịnh từ trần. Người phóng viên hỏi xem cô ta có gì làm bằng
chứng không? Cô trả lời là cô có để lại vàng bạc cà đồ đạc chôn ở chỗ nọ
chỗ kia ... và cô còn nhớ rõ có một cái quạt do người chị em bạng tặng,
trên quạt có ghi lại mấy dòng chữ, rồi cô đọc mấy dòng chữ ấy cho phóng
viên chép vào sổ tay.
Phóng viên liền đến thành Mita, tìm hỏi tên họ ông giáo viên, thì thật quả
không sai. Phóng viên hỏi ông giáo:
-
Ông có người vợ đã chết độ 8, 9 năm nay phải không?
Ông
giáo trả lời:
-
Vâng, có! Vợ tôi chết nay đã chín năm. Chẳng biết ông hỏi có việc chi?
Phóng viên trình bày những lời cô bé đã nói.
Ông
giáo nghe đều cho là đúng cả.
Phóng viên lại lấy quyển sổ tay đưa mấy dòng chữ cho ông giáo đọc và hỏi:
-
Khi vợ ông mất, có để lại một cây quạt, trên ấy có ghi mấy dòng chữ như
thế này có phải không?
Ông
giáo trả lời:
-
Trúng y như vậy cả.
Qua
ngày sau, phóng viên lại mời cha mẹ và cô Phanti Devi cùng đi xe tới thành
Mita. Từ khi sanh ra đến 8 tuổi, cô chưa từng đi xa, thế mà đường đi trong
thành Mitha cô đều thuộc cả, cô chỉ đường này là đường gì, đi về đâu,
đường kia tên gì, đi về đâu, và còn nói trúng cả tên những nhà quen ở hai
bên đường nữa. Gần đến nhà ông Giáo, cô bảo đi xe chậm lại và dừng ngay
trước nhà ông Giáo.
Vào
đến nhà, gặp một ông già độ 80 tuổi, đầu tóc bạc phơ, cô vừa mừng vừa khóc
òa mà nói rằng:
-
Đây là cha chồng của tôi.
Cô
chỉ ông giáo mà nói:
-
Kia là chồng tôi.
Rồi
cô chạy lại ôm đứa con 11 tuổi khóc và nói:
-
Đây là con tôi!
Mọi
người trông thấy, ai cũng đều cảm động.
Việc này làm sôi nổi cả dư luận Ấn Độ và các báo trên thế giới, đều bàn
tán xôn xao ... Các nhà bác học ra sức tìm tòi, nghiên cứu, nhưng không
một ai giải thích được. Chúng ta đã rõ biết lý luân hồi, thì việc này cũng
chẳng lấy làm lạ.

Cô PHANTI DEVI đứng giữa, Đại đức Thiện Châu đứng bên mặt,
còn bên trái là người chị dâu kiếp này của cô.
* Trong khi du học tại Ấn Độ, Đại đức Thiện Châu có tìm đến nhà cô Phanti
Devi (1964).
Sự
thật đúng như bài trên đã viết.
II.- MỘT CHUYỆN LUÂN HỒI TẠI MỸ
Vào
khoảng năm 1956, ở Mỹ có một thiếu phụ tên Ruth Simmons, vì quá tin tưởng
có kiếp luân hồi, nên đã nhờ nhà thôi miên Morey Bernstein giúp cô được
thấy lại kiếp trước của cô. Nhà thôi miên kia, sau khi đưa cô vào giấc
ngủ, liền bảo:
-
Thử nhớ lại hồi 10 tuổi, cô đã làm gì!
Cô
Simmons, trong cơn mê nói lại thuở thiếu niên của cô, những lúc cô đi học
và tả tỉ mỉ những lúc cô nô đùa với bạn. Nhà thôi miên lại bảo:
-
Bây giờ thử nhớ lại lúc cô mới 1 tuổi, cô thấy gì?
Cô
trả lời bằng những tiếng bập bẹ, y như đúa trẻ chưa biết nói. Nhà thôi
miên lại dồn hết tinh thần vào cặp mắt, nhìn thẳng vào mặt cô Simmons và
nói:
-
Thử nhớ lại tiền kiếp của cô!
Sau
một lúc im lặng, cô Simmons mới nói, nhưng giọng nói của cô đã đổi khác,
giọng Ái Nhĩ Lan (ở Anh Quốc), chứ không phải giọng người Mỹ.
Cô
kể lại rằng: “Kiếp trước cô đầu thai vào gia đình họ Murphy ở làng Cork
bên Ái Nhĩ Lan vào năm 1789. Cô tả nơi chôn nhau cắt rún của cô và cho
biết nhiều chi tiết khác về làng này. Cô nói thêm rằng chồng cô tên Brian
Mac Carthy, giáo sư trường luật đã từng cộng sự với tờ báo Belfast news,
rồi sau cùng cô nói đến ngày cô chết, mả cô hiện ỏ đâu và cô phải làm ma
hơn một thế kỷ. Sau đó, cô đầu thai vào gia đình họ Simmons ở Mỹ, hồi năm
1923.
Nhà
thôi miên đã thâu tất cả lời nói của cô Simmmons về tiền kiếp của cô và
sau đó viết một quyển sách nhan đề là: “Đi tìm gốc tích cô Murphy”. Sách
này in ra 170 ngàn cuốn và chỉ trong 3 tháng đã bán sạch. Sau đó, nhà thôi
miên lại lấy lời thuật chuyện của cô Simmons thâu vào ba mươi ngàn
(30,000) dĩa nhựa và chỉ trong 2 ngày đã bán sạch.
Chuyện này báo chí quốc tể đều có đăng tin, riêng ở Pháp có tờ Paris Math
thuật lại rất rõ, ở Việt Nam cũng có nhiều tờ nói đến như tờ Tin Điển, tờ
Liên Hoa v.v...
III.- MỘT CHUYỆN LUÂN HỒI Ở PHÁP
Một
Bác sĩ Pháp, ông Maurice Delarry, vốn là người hoài nghi về thuyết luân
hồi, nhưng sau một thời gian khảo cứu rất công phu, đã viết trong tạp chí
“Thần linh học” xuất bản hồi năm 1748 về sự luân hồi như sau:
Ban
đầu ông không tin có kiếp luân hồi, nhưng sau một thời gian thí nghiệm
bằng cầu cơ, ông phải công nhận kiếp luân hồi có thật. Đây là lời ông
Maurrice Delarry kể:
-
Một hôm tôi và vợ tôi đang cầu cơ thì bỗng chiếc xe lay động lần lượt chỉ
vào 5 chữ F.E.L.I.X rồi ngừng lại, tức là kẻ khuất mặt tên Félix đã nhập
vào cơ, chúng tôi liền hỏi:
-
Ông Félix muốn gì?
Trả
lời:
-
Tôi cho ông bà hay tôi sẽ trở lại trong họ hàng ông bà trong một ngày gần
đây.
Hỏi:
-
Tại sao vậy? Tại sao trở lại trong họ hàng chúng tôi.
Trả
lời:
-
Phải! trong gia đình ông bà.
-
Họ hàng chúng tôi đông đảo quá, đi ở rải rác mỗi người một nơi. Vậy ông có
thể cho biết chắc chắn ông sẽ xuất hiện ở xứ nào không?
Trả
lời:
-
Tại xứ P. (Bác sĩ Maurrice vì một lẽ riêng, không muốn nói rõ xứ này) và
trong gia đình ông Y. (Ông Y đây là bà con với bà vợ Bác sĩ Maurrice,
nhưng Bác sĩ cũng giấu tên, vì sợ động chạm đến đời tư không hay của gia
đình khác).
Hỏi:
-
Chắc chắn ông sẽ vào gia đình ông Y bà con chúng tôi?
Trả
lời:
-
Phải! Hiện nay gia đình ông Y có hai đứa con gái.
Hỏi:
-
Ông có biết tên chúng không?
Trả
lời:
-
Có! (Rồi kẻ vô hình nói đúng tên hai đứa con gái của người bà con bà
Maurrice, nói đúng cả ngày sinh tháng đẻ của chúng nữa).
Hỏi:
-
Ông có thể cho biết chắc chắn ngày nào ông sẽ ra đời trong gia đình ông Y
không?
Trả
lời:
-
Ngày 24 tháng 9 năm 1924 vào buổi mai.
Hỏi:
-
Nhưng làm thế nào để biết chính ông đã đầu thai làm con trong gia đình ông
Y?
Trả
lời:
-
Cô J. (tức là tên vợ của Bác sĩ Maurrice mà ông cũng giấu tên luôn) sẽ
được biết khi nhìn thấy tai bên mặt của tôi, vì chính tôi là Félix, đứa tớ
trung thành của ông bà thân sinh của cô J. đây.
Cuộc đối thoại giữa Bác sĩ maurrice và kẻ khuất mặt tên Félix được Bác sĩ
biên chép kỹ càng từng câu một để sau này xem có đúng không.
Bấy
giờ vào khoảng tháng 5 DL vợ chồng Bác sĩ Maurrice không mảy may hay biết
người chị họ (của bà Bác sĩ) có thai.
Cho
đến ngày 24 tháng 9 năm 1947 nghĩa là cách đó bốn tháng, vợ chồng Bác sĩ
tiếp được điện tín từ xứ P. đánh về cho hay người chị họ vừa hạ sanh một
trai hồi 8 giờ sáng ngày nói trên.
Thế
là rất đúng với lời của kẻ khuất mặt Félix. Nhưng Bác sĩ không muốn cho vợ
chồng người chị họ biết rằng chính ông bà đã biết trước việc này.
Ba
tháng sau, vợ chồng Bác sĩ Maurrice vừa đến nơi thì vợ chồng người chị họ
liền đưa ông bà vào phòng để xem mặt đứa bé. Khi bà bác sĩ đến gần chiếc
nôi thì thằng bé nhìn bà mĩm cười, mà nước mắt cứ tuôn ra, rồi nó đưa tay
về phía bà Bác sĩ đòi ẵm. Vợ chồng người chị họ rất đỗi ngạc nhiên, vì
thường khi không bao giờ con chịu người lạ, thế mà lần này, mới gặp bà Bác
sĩ nó lại đòi ẵm.
Vợ
chồng Bác sĩ Maurrice thì không lạ gì với thằng bé, nhưng không dám nói sự
thật ra cho vợ chồng người chị biết về kiếp luân hồi của tên lão bộc
Félix, sợ rằng gia đình người chị họ cho mình quá tin dị đoan chăng.
Khi
nhìn thấy miếng vải băng ngang đầu đứa bé, vợ chồng Bác sĩ đã đoán biết
một phần nào đúng như lời lão bộc Félix dã nói trong lúc cầu cơ, nên Bác
sĩ giả vờ hỏi:
-
Tại sao lại băng đầu nó? Chắc lại sanh ghẻ chứ gì?
Người chị họ trả lời:
-
Không, vì lúc sinh nó ra, nó có tật nơi tai, vành tai chỉ dính vào da đầu
có chút xíu, nên tôi có nhờ Bác sĩ chữa, bác sĩ bảo xức thuốc băng lại
trong một thời gian thì liền lại.
IV. MỘT CHUYỆN LUÂN HỒI THỨ HAI Ở PHÁP
Một
đứa bé gái mới ba tháng tên Thérèse bỗng nhiên một hôm thốt lên tiếng
Aroupa, cha mẹ đứa bé không để ý, tưởng rằng con mình bặp bẹ bậy bạ vậy
thôi, nhưng về sau có người cho biết Aroupa có nghĩa là “trời” theo tiếng
Ấn Độ.
Đến
lúc lên hai, em bé Thérèse trong lúc chơi mua bán, có thốt ra tiếng
Roupie. Tiếng này trong gia đình không hề nghe ai nói tới, thế mà Thérèse
biết được, mới lạ.
Mười tháng sau nữa, trong khi mẹ Thérèse nói chuyện với một chị em bạn, cô
Thérèse thường xen vào câu chuyện với những tiếng “Bapou”. Bà bạn vốn là
tín đồ đạo Phật, rất lấy làm lạ hỏi mẹ Thérèse tại sao nó biết tên riêng
của ông Gandhi vì tên Bapou chỉ có gia quyến thánh Gandhi cùng tín đồ ông
gọi ông mà thôi, người ngoài ít ai biết được.
Mẹ
cô gái Thérèse nghe nói càng thêm kinh ngạc. Bà bắt đầu tin có luân hồi và
từ đó, bà mua sách về thần học khảo cứu, và bà có mua một bức hình của ông
thánh Yogàmanda.
Khi
nhìn thấy bức ảnh này, cô bé la lớn:
-
Con biết ông này! Lúc thánh Gandhi còn sống thường đến nói chuyện với
thánh Gandhi, có mặt con trong những lúc ấy.
Sau
khi dọ hỏi những tín đồ của thánh Gandhi, mẹ co bé Thérèse thấy lời nói
của con mình là đúng sự thật. Lên năm tuổi cô bé bắt đầu ăn chay và không
thích ăn bánh mì mà chỉ ăn cơm. Thỉnh thoảng cô lại kể một vài đoạn đời
của thánh Gandhi.
V. MỘT CHUYỆN LUÂN HỒI Ở ĐẢO MAURICE
Chuyện sau đây do giáo sư Bissoundya ở hải cảng Port Luois tại đảo Maurice
kể lại trong “Tạp chí đầu thai luân hồi”.
Tại
làng Castel có một gia đình nọ sanh một đứa bé trai lên ba tuổi, đặt tên
là Chatanàdeva. Bỗng một hôm nó bảo nó không phải ở làng ấy. Cha mẹ và
người lối xóm đều cười, vì cho nó nói bậy. Nó lại nhất định nói nó không
phải tên Chatanàdeva mà là tên Sreeram Jankoo. Lúc đó người ta mới lấy làm
kinh ngạc vì tên Sreeram Jankoo không phải lạ. Anh này bị chết đuối cách
đây 3 năm, trong lúc đi thuyền đến cù lao Plate.
Người ta hỏi nó tại sao nó biết tên Sreeram Janko thì nó có thuật lại
rằng:
-
Tôi đang chèo thuyền đi ra cù lao Plate thì bị sóng đánh chìm và chết đuối
giữa biển.
Lời
thuật của thằng bé làm mọi người kinh dị, vì thật đúng như thế. Rồi nó lại
kể thêm những chi tiết về cảnh sống của Jankoo, nhất nhất đều đúng sự thật
cả.
Câu
chuyện này được đồn đãi ra. Mẹ của anh chài lưới Jankoo ở làng bên, nghe
được, liền tìm tới nhà thằng bé. Thằng bé đang chơi, thấy bà lão bước vào,
nó mừng rỡ reo lên và nhảy sổ đến ôm bà, la lớn:
-
Mẹ! mẹ!
VI. MỘT CÂU CHUYỆN THAY HỒN ĐỔI XÁC Ở VIỆT NAM
Ở
Cà Mau, cách đây vào khoảng 30 năm, có một câu chuyện lạ lùng đã làm dư
luận bàn tán xôn xao:
Ông
Cả Hiếu, ở làng Tân Việt, xứ Đầm Giơi (Cà Mau) cũng có một cô con gái mới
19 tuổi, lâm bệnh rồi chết. Cách đó độ 100 km, ông Hương Thừa ở làng Vĩnh
Mỹ Bạc Liêu, cũng có cô con gái đau rồi chết, nhưng lại sống lại. Khi sống
lại, cô này nhìn không biết cha mẹ và nói những chuyện đâu đâu không ai
hiểu gì cả, cha mẹ cô tưởng rằng vì cô đau nên lãng trí nói bậy, nhưng khi
cô lành mạnh hẳn, cô lại khóc lóc, một hai đòi về nhà ông Cả Hiếu và chỉ
luôn nơi ở, làng tổng rõ ràng nữa.
Cha
mẹ cô cho người đến tìm ông Cả Hiếu và thuật câu chuyện cho vợ chồng ông
này nghe. Vợ chồng ông Cả và con cái trong nhà, nghe xong đều đi đến xem
thật hư như thế nào.
Khi
mọi người đến nơi, cô gái chạy ngay đến ôm ông Cả, bà Cả khóc kể ... Rồi
cô thuật những việc đã xảy ra trong nhà ông Cả không sai một mảy. Vợ chồng
ông Cả tuy thấy xác cô gái này không phải con mình, nhưng về tinh thần lại
chính là con họ, nên đều thương yêu và công nhận là con. Về sau, cô hưởng
được hai phần gia tài của cả hai bên cha mẹ.
Những câu chuyện tương tợ như những bằng chứng đã kể ở đoạn trước nhiều
không thể kể xiết.
Ngoài ra còn bao nhiêu vị thần đồng, những cậu bé có thiên tài xuất chúng
ở rải rác trong thế giới và trong lịch sử mà chúng ta thường nghe nói đến
như: Ông Pascal, một Triết gia và một nhà Toán học Pháp, mới 7 tuổi mà đã
thông thạo phương pháp kỷ hà học, ông Mạc Đỉnh Chi 12 tuổi đậu Trạng
Nguyên, nhạc sĩ Mozart mới 7 tuổi đã biết đặt những bản nhạc hòa âm, ông
Christian Heinecken vài giờ sau khi ra đời đã nói chuyện được, khi lên 1
tuổi đã học thuộc lòng vài đoạn kinh Thánh giáo trong cuốn thánh kinh, lên
2 tuổi đã trả lời tất cả những câu hỏi về địa dư, lên ba tuổi đã nói được
tiếng Pháp, tiếng La tin, lên 4 tuổi đã có thể theo học các lớp triết học.
Ông Stuart Mill lên ba đã học chữ Hy Lạp; Ông William James Sidis lên hai
đã đọc và viết chữ mẹ đẻ (Hoa Kỳ), lên tám đã nói được tiếng Pháp, tiếng
Nga, tiếng Anh, tiếng Đức và một ít tiếng Latin, Hy Lạp. Cậu bé
Silvanorigoll ở Ý, mới 3 tuỗi đã làm nhạc sư và điều khiển một giàn nhạc,
chưa biết đọc và viết nhưng lại chép bản nhạc rất tài tình, đánh dương cầm
và phong cầm không thua gì những nhạc sĩ hữu danh.
Những bằng chứng rõ ràng trên không ai có thể chối cãi được, nhưng cũng
không ai có thể giải đáp được lý do đâu có hiện tượng lạ lùng như thế, nếu
không tin có nhân quả luân hồi. Các nhà khoa học cố gắng giải thích là tại
những hạch tuyến trong người các thiên tài ấy phát triển một cách nhanh
chóng khác thường, nhưng tại sao hạch tuyến chỉ phát triển trong một số
người ấy mà thôi? Có người giải thích là do di truyền, nhưng lời giải
thích nào cũng không làm cho người ta thỏa mãn, vì ông cha những thần đồng
ấy cũng không có gì xuất sắc hơn những người khác, Vả lại, con cháu các vị
thần đồng ấy về sau cũng không thừa hưởng được gì của ông cha cả.
Chỉ
còn một lối giải thích duy nhất có thể đứng vững được là: nghiệp nhân của
nhiều đời kiếp trước đã phát triển thành quả trong đời hiện tại.
---o0o---
Mục Lục >>
01 >>
02 >>
03 >>
04 >>
05
---o0o---
Vi tính: Minh Trí.
Trình bày: Nhị Tường
Cập
nhật: 3-2008