Chị Thiên Kim yêu dấu,
Vậy là đã một năm, thời gian trôi quá
nhanh nhưng lại thật không nhẹ nhàng khi những buồn thương vẫn còn hằn
in trên dấu đá. Giờ này chắc chị đã bắt đầu một cuộc đời nào khác tại
một nơi chốn bình yên vĩnh cửu, và tiếng cười của chị, những thương yêu
của chị vẫn mênh mang trong một cõi thiên thu nào đó. Trong lúc ở đây,
tại thế giới này, chúng em vẫn còn tưởng nhớ, vẫn cảm nhận những yêu
thương vời vợi mà chị đã để lại trong đời sống ngắn ngủi của chị, và vẫn
nghe trong tâm mình những khắc khoải đớn đau ...
Một
năm,
Bao nhiêu ngày mây trời vò
võ
Ngắm áng mây trôi,
Ngơ ngẩn nhớ bóng ai
Tựa cửa thẫn thờ
Trời hiu hắt,
Mây buồn bay hiu hắt
Thánh thót giọt sầu
Mênh mang lệ đổ
Nhớ đến ai thổn thức xót xa...
Chị ra đi, cuộc đời thành
trống vắng
Phố phường buồn, ngõ vắng
đìu hiu
Tiếng lá thông reo, như
những tiếng thở dài,
Buồn theo gió lan theo từng
nóc phố...
Chị
ơi, đã bao ngày chúng em đi dưới những tàng cây nhớ đến chị. Ðã bao
nhiêu ngày chúng em bước trên đường phố với lời cầu kinh xin cho chị mau
siêu thoát, và biết bao ngày chúng em khắc khoải cầu xin Phật hồi hướng
cho chị. Dù sao chúng em cũng xin cảm tạ Trời Phật về những ngày tháng
chị đã đến cuộc đời này, chúng em đã may mắn được sống trong vòng tay
bảo bọc của chị và đón nhận những yêu thương của chị. Hình ảnh của chị,
muôn đời vẫn là tấm gương sáng chói cho chúng em. Một con người lúc nào
cũng hài lòng với đời sống, cũng luôn nhìn người với một cặp mắt bao
dung trìu mến. Một con người chưa hề làm mất lòng ai, một con người
chỉ biết cho và không biết nhận. Một con người như thế tại sao lại ra
đi quá vội vàng làm cuộc đời trở nên chống chếnh...
Có phải vì những đóa hoa thơm thường mau
tàn lụi, và những người tốt thường mau về cõi phúc? Nên chị cũng sớm
rời bỏ chốn trần gian hệ lụy để về bên chân Phật. Tại chốn hồng trần
này, ngày xưa chị vẫn giữ được lòng thanh thản, vẫn giữ vững chân tâm,
thì nay nơi cõi Phật, mong chị luôn an vui hưởng phước.
Hôm nay, là ngày cúng giáp năm của chị,
thắp nén hương trầm, nhìn khói hương bay, lại thêm thấm thía cái vô
thường trong đời sống. Trong cõi vi trần, tất cả chỉ là phù du tạm bợ,
nhưng những gì chị đã làm, những thương yêu mà chị đã ban phát vẫn ngàn
đời không tan biến, và mối chân tâm của chị vẫn là những trân châu bảo
ngọc muôn đời vĩnh cửu.
Ðứng
trước Phật đài
Trầm hương khói tỏa
Thắp nén tâm hương
Rưng rưng khấn nguyện
Trời còn đây, cỏ cây còn đó
Thấp thoáng bóng mây trôi
Tan rã mất hình hài
Ðời vô thường, kiếp hồng
nhan mệnh đoản
Nợ trần ai thênh thang rũ
sạch
Bụi hồng trần thanh thản
bấy lâu
Xuôi hai tay lìa bỏ chốn
dương trần
Theo thuyền Từ nhàn du cùng
tuế nguyệt.
Quên hết sân si,
Pháp thân thanh tịnh,
Hương chánh pháp ngọt ngào
Cánh hạc nay vút tận non
cao,
Tâm thiền xin không còn
chướng ngại
Pháp thân người xin được
mãi thong dong
Cửa từ bi xin mở đón chị
vào
Hương vị trần từ nay xin
miễn nhiễm ....
Kính lạy đức Phật từ bi,
hãy dang rộng cánh tay giúp chị chúng con tu thành chánh quả.... Nam vô
A Di Ðà Phật .....
Thiên
Hương - 05/2002