MỘT
TÍN HIỆU TỐT ÐẸP !
Sáng ngày 03/4/2003, đài BBC Luân Ðôn thuật lại nguồn
tin đài truyền hình V.N.thông báo Thủ Tướng Phan Văn Khải tiếp H.T. Thích
Huyền Quang tại Hà nội; đài BBC phỏng vấn ông Võ Văn Aùi, được ông Aùi cho
biết đó là kết quả từ áp lực nước ngoài.
Người Phật giáo V.N rất hoan hỷ đón nhận nguồn tin
trên, vì đó là dấu hiệu tốt giải tỏa mắc mứu với P.G.V.N. suốt hai mươi
mấy năm qua. Thiết nghĩ chính phủ V.N có lập trường dứt khoát và kiên
định, vì vậy áp lực trên 20 năm chứ không phải mới có, thế mà nhị vị tôn
túc GHPGVNTN vẫn bị quản thúc, các phái đoàn nước ngoài không được gặp,
không thể bảo đó là do áp lực từ bên ngoài, có chăng đó chỉ là một trong
nhiều yếu tố; Những đòi hỏi, yêu sách từ bên ngoài mang tính bắt buộc, va
chạm tự ái và chủ quyền của VN, dưới cặp mắt chính trị của giới lãnh đạo
VN, những đòi hỏi từ bên ngòai đều tiềm ẩn ý đồ chính trị. Nhưng qua văn
bản THỰC TRẠNG PGVN HIỆN NAY viết từ trong nước, mang nổi
bức xúc trước tiền đồ PG và văn hóa dân tộc của người Phật tử, phân tích
mặt lợi hại của việc loại trừ GHPGVNTN,những đóng góp của PG trước
1975,nổi khó xử của giới lãnh đạo GHPGVNTN khi bắt buộc hội nhập tổ chức
giáo hội mới do nhà nước thành lập năm 1980 mà không hề được trình bày tỏ
tường, việc hiểu lầm của nhà nước đối với hoạt động của GHPGVNT trước đây,
và đưa ra phương hướng giải quyết một cách chân tình,phải chăng tiếng nói
phát xuất từ thiện chí đó đã được nhà nước lắng nghe, là giọt nước cuối
cùng làm tràn ly nước để nhà nước có thái độ đầy thiện chí như sự kiện đài
truyền hình VN loan tin. Với thiện chí đó, chúng ta không nên va chạm lòng
tự ái của giới lãnh đạo VN, vì không có áp lực nào có thể bắt buộc chính
phủ VN có chủ quyền phải chấp nhận một sự kiện như vậy! Tuy nhiên việc lên
tiếng từ hải ngoại cũng là một trong những yếu tố để nhà nước VN quan tâm.
Ðài BBC cũng nêu thắc mắc truyền hình VN chỉ loan tin thủ Tướng Phan Văn
Khải tiếp HT Thích Huyền Quang mà không nói HT là ai, làm gì, ở đâu...ta
cũng thừa hiểu VN rất dè dặt từng lời lẽ;GHPHVNTN không được nhà nước công
nhận thì không thể công khai giới thiệu HT là vị Xử Lý Viện Tăng Thống của
GHPGVNTN,ta phải thông cảm vấn đề đó. Oâng Võ Văn Aùi yêu cầu phóng thích
nhị vị HT lãnh đạo GHPGVNTN và phục hồi quyền sinh hoạt của GHPGVNTN là
việc làm đúng nhưng không đúng với chính sách của VN hiện nay, vì VN chưa
chấp nhận đa nguyên, chưa chấp nhận tổ chức đối lập dù là tôn giáo, cho
nên không thể có hai giáo hội song hành, một giáo hội do nhà nước bảo trợ
và một giáo hội dân lập, vả lại GHPGVNTN đã không được nhà nước chấp nhận
trên pháp lý giờ đương nhiên cho hoạt động là việc khó xử. Tuy GHPGVN hiện
thời là tổ chức kém hiệu quả và nhiều bất toàn so với GHPGVNTN, nhưng nó
là nền tảng khung đẻ thời cơ thuận lợi, hai giáo hội đi đến thỏa thuận nội
bộ mà nhà nước không phải nằm trong thế kẹt, từ đó mọi khó khăn lần lượt
được gở bỏ, kết hợp thành một tổ chức thống nhất,đoàn kết thật sự, phụng
sự cho dân tộc hữu hiệu hơn, các nhân tài sẽ đóng góp,nhân tài PG từ hải
ngoại cũng trở về chung vai gánh vác xây dựng một VN cường thịnh,ta không
nên đòi hỏi quá đáng khi nhà nước VN tỏ thiện chí, điều tiên quyết là nhị
vị HT được phục hồi quyền công dân mới đủ căn bản pháp lý để nói chuyện
hòa hợp với giáo hội đương quyền. Khi nhà nước chấp nhận Phật giáo tự giải
quyết nội bộ, dù muốn dù không các chức sắc giáo hội hiện tại cũng phải
đồng thuận, cho dù địa vị uy danh của các ngài trong giáo hội đương quyền
có bị đe dọa, các ngài cũng không có con đường nào khác buộc phải phục
tùng những đối thủ đáng gờm của GHPGVNTN để vì quyền lợi cho đất nước mà
gần 30 năm các ngài không đem lại lợi ích đáng kể nào cho PG cho dân tộc.
Thủ
Tướng Phan Văn Khải xác nhận những công trạng của GHPGVNTN trong quá khứ
cống hiến cho đất nước,và vấn an sưc khỏe của HT, đó là ngôn ngữ ngoại
giao mà thật chất cũng đã là vậy, khi nhà nước chấp nhận những đóng góp đó
thì không lý gì phải giam giữ các ngài trong thời gian gần phần tư thế kỷ,
nếu bảo rằng cần cô lập để ổn định trật tự tổ chức và xã hội, thiết nghĩ
21 năm không phải là thời gian quá cần để làm như vậy nếu không vì bất
đồng tư tưởng, bây giờ đất nước đã ổn định, gần 30 năm nhà nước đã hiểu
nhiều về lập trường của GHPGVNTN và đạo phong của các cao tăng PG, cái đe
dọa cho đất nước không phải từ PG mà từ nguồn văn hóa phi dân tộc,văn hóa
nô dịch thực dân. Cái cung cách xử sự giải quyết mọi bất đồng của thời đại
tinh tế hiện nay không phải cấm cố mà là đối thoại, tìm mẫu số chung hóa
giải bất đồng. Mỹ thất bại trên nhiều cuộc chiến kể cả cuộc chiến chính
nghĩa tại chiến trường Afganishtan, vì cậy thế quyền lực và bạo lực, không
lắng nghe ý kiến đóng góp từ mọi phía,tự tôn và độc quyền, vì vậy đã dẩy
những bộ tộc trứơc đây chống Sadam nay đoàn kết chống lại Mỹ.bất cứ vấn đề
nan giải nào cũng có lối thoát bằng thiện chí và cảm thông, quyền lực và
bạo lực không giải quyết tận căn vấn đề; Bạo lực mà Mỹ dành cho Iraq cũng
chỉ kéo dài vài tháng thế mà đã khiến các bộ tộc cần sự đoàn kết, còn VN
ta, tiềm lực đe dọa lớn hơn, vô hình hơn đó là văn hóa và tư tưởng ngoại
lai phi dân tộc có thể ăn mòn thực lực đất nước trong nhiều thế hệ, cần có
sự đoàn kết chặc chẽ hơn, cần PG hơn để làm lá chắn và trưởng dưỡng tinh
hoa đất nước, nhà nước cũng đã thấy trước vấn đề dó, nhưng giáo hội Phật
giáo hiện hữu không đủ khả năng làm công tác văn hóa,tư tưởng, không đủ uy
tín vận động nhân dân, (ngay cả trong cung cách văn hóa của nội bộ PG như
tốt nghiệp cử nhân Phật học cũng không tự mình có một sắc thái cá biệt
biểu thị một bản lảnh đặc thù, đã phải mượn sắc phục của thế gian như một
hãnh diệnø cho các cô cậu cử, một số tăng ni sinh cảm thấy mắc cở khi mặc
áo đội mảo như vậy nên lẩn trách trong ngày cấp bằng tốt nghiệp) vì vậy
nhà nước cần sự đoàn kết và góp mặt của PG, nhà nước từng bước gở bỏ những
mắc mứu đối với PG, người phật tử cũng phải thấy được vấn đề và thiện chí
đó đừng làm tình hình xấu hơn.Về phía chính phủ, thủ tướng chính phủ phải
hành xử ngoại giao như vậy, nhưng đối với PG, việc khen chê, suy thạnh
không đáng quan tâm, cái quan tâm của PG là thật lòng nhà nước có nghĩ đến
quyền lợi dân tộc hay không, cái xác nhận của thủ tướng chính phủ đối với
công trạng của PG đóng góp cho dân tộc có được thể hiện qua việc làm và
chính sách hay cũng chỉ là lời lẽ ngoại giao ? có tạo điều kiện cho PG
đoàn kết phục vụ quê hương hay còn một nghi ngại vu vơ nào đó! Và quan
trọng nhất nhà nước giúp PG củng cố lại tổ chức có thực lực, tu sĩ có tăng
phong đạo cách, thực tu, loại trừ những kẻ lạm dụng PG làm chuyện phi đạo
đức,kém văn hóa.
Một
phần trong đề nghị của bản THỰC TRẠNG PGVN HIỆN NAY là vấn an sức khỏe
chư tôn đức GHPGVNTN đã được thủ tướng chính phủ thực hiện, các phần
kế tiếp để đi đến xóa bỏ mặc cảm còn tùy thuộc tình hình thực tế chính trị
xã hội trong nước và hy vọng người bên ngoài không nên có những thách thức
vô ích phủ nhận những tín hiệu tốt đẹp đó. Tinh thần vốn có của PG là uy
vũ bất năng khuất, chưa có một thể chế nào dùng quyền lực khất phục được
PG kể cả Ngô triều, chỉ có nhu thắng cương, nhược thắng cường, thiện chí
mới là cửa ngỏ hợp tác, hiểu biết cảm thông mới là tố chất đoàn kết xây
dựng. Một thể chế đúng đắn không cần phải truy tìm những thủ thuật để quần
chúng ủng hộ mình,tự mình đoàn kết với nhân dân, hành xử quảng đại với tín
ngưỡng nhân dân, tự khắc sự ủng hộ đi liền với mọi điều tốt đẹp, vì tín
ngưỡng vạn đại, triều đại nhất thời.
Một mặt
lợi khác ngoài việc lấy lại niềm tin trong giới PGVN, khi giải tỏa được
mắc mướu với GHPGVNTN cũng là lúc phá vỡ được âm mưu bên ngoài lợi dụng
tình thế gây khó khăn cho nhà nước về tôn giáo, và đã cất được một gánh
nặng vô hình trong tâm tưởng PGVN bấy lâu Trong 21 năm bị quản thúc là
thời gian đầy thử thách đối với một chính trị gia hay một thường phạm,
nhưng với một cao tăng lãnh đạo PG, đó là thời gian nghĩ ngơi tĩnh dưỡng
nội tâm mà suốt thời gian trước đó các ngài không có thời giờ sống cho
chính mình.Tin nhà lãnh đạo đất nước tiếp và vấn an nhà lãnh đạo GHPGVNTN
làm nhiều người ngở ngàng và vui mừng, có người cũng dè dặt cho đó là thủ
thuật trấn an, thật ra không cần trấn an như vậy, bằng cớ qua 21 năm không
cần trấn an như vậy, nhà nước vẫn an nhiên mà tiến. Trong khi các thế lực
giải quyết sự thù địch lẫn nhau bằng bạo lực diễn ra trên thế giới, tại VN
nhà nước giải quyết bất đồng bằng thiện chí và cảm thông, phải chăng VN đã
thấy được vấn đề hiện nay chỉ giải quyết bằng hài hòa và xây dựng! Sự khôn
khéo tế nhi là điều vốn có của dân tộc ta trong cung cách hành xử và giao
tế, nhà nước đi đúng hướng và thủ tướng VN can đảm tiên phong trong vấn đề
giải quyết tôn giáo hiện nay.đó là một tín hiệu tốt đẹp cho một VN đoàm
kết xây dựng. Dù nghĩ khía cạnh nào, thực tế vẫn là thực tế, chỉ có kẻ ác
ý mới xuyên tạc tín hiệu tốt đẹp đó, một người dân bình thường, có tinh
thần ái quôc và nghĩ đến tiền đồ PG phải phấn khởi, cầu nguyện mọi diển
tiến được tốt đẹp.
Cái e
ngại kế tiếp cho nhà nước VN hiện nay, nếu phóng thich các ngài, đi liền
với quyền tự do cư trú, không thể để nhị vị HT ở tại Sài gòn hoặc Huế,vì
lý do tế nhị,nếu chỉ định cư trú được xem như quản chế, sự việc vẫn như
cũ; thật ra với niên lạp trên thất thập cổ lai hy, các ngài biết hành xử
thế nào có lợi cho đạo và đời, phải chấp hành luật pháp nhà nước, các ngài
không phải là kẻ khủng bố, phá hoại dân tộc, mọi sợ sệt vu vơ đều vô
nghĩa, tự ám ảnh sẽ dẫn đến việc làm thiếu sáng suốt, Nhà nước tin tưởng
nhân dân,giải thông lẫn nhau thì nhân dân không thể làm điều bất
lợi,huống nữa là các cao tăng từng hy sinh thân mạng cho quyền lợi dân
tộc.
Trước
nhất, người Phật tử VN thầm biết ơn thủ tứơng đã đi trước một bước thể
hiện thiện chí hòa giải, về phía PG trong cũng như ngoài nước phải tỏ thái
độ trân trọng, biết điều; Chúng ta đã trãi qua cuộc chiến dai dẳng, chịu
đau khổ mất mát quá nhiều vì thiếu thông cảm hiểu biết lẫn nhau, ý thức hệ
gay gắt trên thế giới còn được hòa giải, người trong một nước chả lẽ vì
bất đồng quan điểm nhỏ trong chiều hướng phục vụ đất nước không thể cùng
nhau ngồi nói chuyện với nhau ? Chúng ta hãy xóa bỏ mọi mặc cảm, đoàn kết
xây dựng một VN phú cường.
Ngưỡng mong
MINH MẪN
4/2003
____________
Xem ý kiến của TT Thích Quảng Ba
về cuộc gặp gở giữa HT Huyền Quang và Thủ Tướng Phan Văn Khải
--- o0o ---
Cập nhật
ngày: 03-04-2003