Hỡi ôi !
Sóng khổ hải lao xao
Trời chơn như tịch mịch
Bậc đống lương một phút xa lìa
Ngôi long tượng nghìn thu cách biệt
Trăng Lăng già in bóng
Mây Phổ Đà ngừng trôi.
Thượng Toạ
phút chốc bỗng về nơi tịch diệt. Đành rằng cuộc đời vô thường, thăng trầm
luân chuyển, dừng sanh diệt thay đổi liên tục không ngừng, sinh ly tử biệt
là lẽ tức sắc không, nhưng hôm nay trước lò trầm hương đang quyện toả, đưa
Thượng Toạ đến nơi an nghĩ nghìn thu. Trong cảnh thành, trụ, dị, diệt
chúng con không sao khỏi bồi hồi xúc cảm, khi hình bóng từ hoà của Thượng
Toạ từ nay vĩnh biệt.
Ổi ! Kể từ
nay Giáo hội mất đi một bậc Cao Tăng sáng suốt hàng Ni Tăng vắng bóng bậc
giới đức vẹn toàn, tín đồ Phật tử mất bậc Đại Sư gương mẫu, thật không sự
mất mác nào bằng.
Kính bạch
Giác linh Thượng Toạ,
Chúng con
vânc biết, biển trầm luân vốn sắc không chuyển hoá nay cảnh sắc không chốn
Tổ hiện, sự nghiệp hoằng dương pháp của Giáo hội còn đây, mà Ngài đành dạo
gót về Tây, giã từ tất cả.
“Quảy dép về Tây chốn nghỉ ngơi
Hạc vàng cất cánh ngắm phương trời
Huyễn thân trả lại nơi trần thế
Giã biệt hôm nay có mấy lời”.
Ngài là bậc
Thiệu Long Thánh Chủng, là vị Tứ chúng Trung Tôn, đống lương Phật pháp.
Luôn luôn quan tâm đến việc đào tạo Tăng tài. Duy trì mạng mạch Như Lai.
Trong chốn thiền môn Ngài là vị đức độ khoan dung, đã hướng dẫn Tăng Ni,
tín đồ theo con đường đạo pháp chân chính. Ngài đã hy sinh trọn đời vì
đạo. Cuộc sống hạnh đức trang nghiêm của Ngài là tấm gương phản chiếu cho
Tăng Ni chúng con. Cuộc đời hành đạo của Ngài đã nói lên hạnh nguyện lợi
tha chẳng khác nào ngọn hải đăng chiếu sáng muôn dặm nơi biển khơi sanh
tử. Ngài là hiện tàng tự tại đi ở khôn lường như : “bóng nhạn liệng giữa
trời xanh đâu mong in dấu chân trên mặt hồ”.
Ngưỡng bạch
Giác Linh Ngài, để tỏ lòng tôn kính và báo đáp thâm ân ngài, chúng con
thành tâm noi gương cao cả của ngài nguyện tích cực tuyên dương chánh
pháp, nỗ lực thành tựu lý tưởng giải thoát, trang nghiêm Giáo hội giữ vững
tôn chỉ thuần tuý của đạo pháp, thăng hoa trên bước đường hành đạo. Hướng
dẫn mọi người thẳng tiến trên lộ trình giác ngộ an vui cứu cánh, hầu báo
đáp hồng ân chư phật trong muôn một.
Giờ đây,
chúng con quỳ trước kim quan một lòng thành kính đốt nén tâm hương dâng
lên cúng dường mười phương chư Phật và kính điếu Giác linh Ngài, nguyện
cầu Giác Linh Thượng Toạ cao đăng phật quốc, bất xả từ bi, thuỳ quang đổng
chiếu, hồi nhập ta bà, hoá độ chúng sanh, viên thành Chánh giác. Ngưỡng
nguyện Ngài thuỳ từ chiếu giám. Đồng thời chúng con cũng không quên thay
mặt chư Tôn đức Ni các Tự viện (Ni bộ) thành tâm phân ưu cùng chư Tôn đức
môn nhơn pháp quyến, chân thành kính chúc chư Tôn Thiền đức pháp thể vô
biên an lạc để nêu cao đuốc tuệ chánh pháp.
Nam mô Lạc
Bang Giáo Chủ Đại Từ Đại Bi A Di Đà Phật tác đại chứng minh.
Điếu văn của môn đồ pháp quyến
Siêu tiến Giác Linh Bổn sư, Sa Môn Thích Minh Phát
Viên tịch ngày 21 tháng 3 năm Bính Tý
Siêu tiến
Giác linh Bổn Sư, Sa Môn Thích Minh Phát. Viên tịch ngày 21-3 âl
Than ôi !
Kể từ nay:
Đàn truyền giới vắng Thầy điển lễ
Chùa Ấn Quang khuất bóng ân sư
Nước cực lạc sen khai chín phẩm
Cõi ta bà an giấc ngàn thu.
Nhớ Thầy xưa:
Căn trần thanh tịnh, xuất gia từ lúc tuổi còn thơ.
Bẩm tánh hiền hoà, hoằng pháp từ khi vừa tiến Cụ,
“Với gió mát trăng thanh kết bạn,
Cùng hoa đàm đuốc tuệ làm duyên”.
Từ đây, nơi pháp hội thêm người thoát tục,
Do đó, giới Tăng Ni có bậc siêu trần.
Mồi tửu sắc nhường cho trần thế.
Bả lợi danh đoạn tuyệt tâm hồn.
Nhịp mõ sớm, khua tan đêm trường mộng,
Tiếng chuông khuya, thức tỉnh kẻ đam mê.
Sẵn túc nhơn, trí tuệ biện tài,
Chân tham lễ nào đất Bắc, nào Trung phần
Nào Nam Việt thân hầu nhiều chốn Tổ.
Theo đại nguyện, thi ân bố đức,
Kết duyên lành những Ai Lao, những Thái Quốc
Những Cao Miên du hoá khắp Đông Nam.
Đã tới lúc:
Trụ Pháp Vương gia,
Trì Như Lai tạng,
Thầy đương gia chức Phó Quản Sự Ấn Quang, Đại Tùng Lâm Phật giáo.
Rồi gặp khi:
Hoằng dương chánh pháp,
Tiếp dẫn hậu côn,
Thầy lãnh trụ trì chùa Viên Giác, Viên Dung, cùng chùa Gò di tích
Những tưởng:
Độ sanh duyên mãi
Hoá đạo còn dài.
Ngờ đâu:
Tuổi đời chưa lão
Duyên bịnh lại nhiều
Cho dù:
Linh đơn biển thước khó đuổi bịnh căn,
Diệu dược Kỳ Bà khôn xua thần chết.
Than ôi !
Ân xưa nhớ mãi
Tang mới buồn hoài
Sư, nay hoá duyên đã hết
Thầy, thần dạo chốn liên bang
Lý vô thường sắc sắc không không
Thân tứ đại sanh sanh diệt diệt
Mơ màng dáng dấp ngàn thu, mưa mờ dấu bước;
Phảng phất mộng hồn muôn thuở khói toả hình dung.
Thôi từ nay !
Phật giáo mất đi một vị chân tu đại hạnh;
Tín đố thiểu hẳn bậc Thầy chỉ lối đưa đường
Khắp mọi miền bùi ngùi luyến tiếc,
Bao phật tử gạt lệ chia ly.
Môn đồ vắng lặng tiếng Pháp âm,
Hiếu quyến không còn lời khuyên bảo.
Giờ đây trước linh cữu,
Hương trầm nghi ngút,
Đèn tuệ sáng ngời.
Lời nguyện cầu cao đăng thượng phẩm,
Nhạc tiễn đưa vĩnh biệt Thầy hiền.
Thuyền giải thoát xuôi buồm về đất Phật;
Hình ân sư đẹp mãi dưới trời Nạm.
Ngửa mong linh giác thuỳ từ,
Dù ánh quang minh chiếu giám.
Nam mô Tiếp dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật
Thích Quảng
Chơn kính ghi
Văn điếu
của Huynh đệ đồng môn
Than ôi !
Mưa chiều khói nước mịt mờ, thuyền con lạnh lẽo,
Đêm vắng đèn thiền leo lét, trượng thất quạnh hiu.
Tìm dáng dấp thêm buồn,
Nhìn di dung càng nhớ.
Nay tông môn huynh đệ, bốn chúng Tăng Ni thuộc môn hạ của cố Hoà
thượng Bổn Sư thượng Thiện hạ Hoà.
Giờ này, đối trước linh đài, nghẹn ngào đau xót !
Nghĩ rằng : Thầy !
Ra đời độ sanh, hiện huyễn tướng như trăng lồng đáy nước,
Tuỳ cơ tiếp vật, tìm chơn thân như hiện bóng trong gương.
Nhớ Thầy, người :
Tánh hoà trăng trắng
Mắt tách hoa mờ.
Xứng danh huynh đệ nương gần
Đáng bậc đàn na trọng vọng.
Nào ngờ:
Trần gian lặng bóng
Thánh cảnh an thần.
Vẫn biết rằng tức sắc tức không
Nhưng xót nỗi nào sanh nào diệt.
Than ôi !
Vang bóng tìm nơi nao
Người không pháp có sao,
Không đi vì không đến,
Chim in dấu trời cao.
Xin kính chúc Thầy,
Đến nước Như Lai tiêu diêu muôn thuở,
Vào nhà Từ Phụ an nghĩ ngàn thu.
Và thầm gia hộ cho:
Ấn Tổ vuông tròn, Tăng Ni hoà hiệp,
Tôn phong trong trắng, thiện tín triêm ân.
Tất cả một lòng,
Dâng hương mặc niệm.
Nam mô Phụng vì Ấn Quang, Tự, từ Lâm Tế chánh tôn, Tứ thập tứ thế, huý
Nguyên Đức, hiệu Minh Phát Đại Sư Giác linh.
Thích Minh
Thông (Nha Trang)
Điếu Văn
Nam mô A Di
Đà Phật
Được ai tin
Thầy đã an nhiên thị tịch, chúng tôi Ban Kinh Sư chùa Định Thành cùng Tăng
Ni Phật tử, và chư Phật tử môn hạ chùa Viên Giác, cùng nhau về trước Linh
đài, xin thắp nén tâm hương cúng dường trợ tiến.
Kính bạch Giác Linh Thầy:
Thầy vẫn thường nói,
Ta bà là cõi tạm, nơi gởi thân sanh tử trăm năm,
Cực lạc ấy quê hương, chón an mạng Niết bàn muôn thuở.
Nay Thầy đã theo duyên tăng giảm, xả báo an tường.
Thâu thần mà thẳng đến Vô dư,
Tình pháp lữ phải thăm phải viếng.
Bạch Thầy :
Mới ngày nào,
Thầy còn đăng đàn tuyên dương chánh pháp
Tôi thì niệm chuỳ kích cổ xuy loa
Tình huynh đệ say sưa đạo vị
Nghĩa kim bằng công án cùng tham.
Nghĩ cũng tưởng:
Cái gót tuỳ duyên vẫn mãi
Nụ cười hỷ xả luôn hoài.
Nào ngờ đâu:
Cửa trần gian lặng khép
Sen Cực lạc liền khai
Thôi từ nay !
Trăng lạnh phương bào
Mây mờ viên đảnh
Một bước chia tay muôn thuở
Giữa đường rẽ gánh ngàn thu
Giờ này trước linh toà phản phất mộng hồn như thật, đau buồn kẻ ở người
đi.
Chúng tôi kiều cần năm vóc, quy mạng Phật Đà dâng hương kính nguyện:
Trên ao cửu liên sáng soi đưa xuống
Trong nhà Tam Bảo hoa rải rước về
Độ sanh còn nhớ lời thề
Tiếp chúng chưa quên ý nguyện
Tái lai thị hiện ứng hoá độ sanh.
Nam mô Sanh Phật quốc Bồ tát ma ha tát.
Thích Lệ
Trang Kính ghi.
Cảm niệm Ân Sư
của toàn thể Môn đồ pháp quyến
Nam mô A Di Đà Phật
Kính bạch Giác linh Thầy.
Thầy ôi !
Đèn thuyền xao gió,
Trăng giới lờ mây.
Nét bước tượng vương, nơi cửa pháp mơ màng trước mắt,
Tiếng kêu sư tử, lối rừng chiên vắng vẻ bên tai.
Vả chăng hay: Sắc tướng trò chơi đất cửu hữu,
Vẫn biết rằng thân này là ngũ uẩn,
Nhưng ngặt vì nỗi sư đồ nghĩa nặng.
Thuở xưa kia, trời Tứ Không còn khóc cảnh Song Lâm,
Thì nay đây, trước cảnh biệt ly, chúng con làm sao ngăn được đôi dòng lệ
đổ.
Giờ này:
Chúng con quỳ trước linh đài, giữa khung cảnh trang nghiêm,
Hương trầm quyện toả, thành kính dâng lên Thầy lời tâm sự sau cùng,
Để rồi vĩnh viễn Thầy trở về cảnh giới Niết bàn,
Và kể từ nay, chúng con đành mất đi bậc Đạo Sư cương kỷ.
Kính bạch Thầy :
Chúng con nhớ lại !
Buổi xa xưa nơi rừng Song Thọ,
đức Thế Tôn vào đại định Niết bàn,
Thì ngày nay, trụ xứ Ấn Quang,
Thầy an nhiên thâu thần về cõi phật.
Thuở sanh tiền:
Đức hạnh của Thầy, vời vợi non cao
Gương tánh trong ngần, sóng tình bặt dứt,
Căn trần thanh tịnh, nương vào túc thế thiện duyên.
Chí nguyện xuất gia, vào chùa lúc tuổi còn thơ ấu,
Theo hầu bên Hoà Thượng Tôn sư,
Thân cận cùng đồng môn huynh đệ.
Nơi Ấn Quang đêm ngày công quả, phát sanh trí huệ bao la,
Xem trần gian giấc mộng chiều ta, lòng hỷ xả lợi tha là hạnh.
Gót Tăng lữ, khắp mọi nơi Thầy dạo bước,
Chốn môn đình, Thầy tuân giữ nghiệp gia phong.
Sớm tối ân cần,
Tinh chuyên tu niệm.
Xứng ngôi bốn chúng tôn thờ,
Đáng bậc mọi người cung kính.
Nhớ Thầy !
Tuổi còn trẻ mà vai hoằng phật sự,
Vì lợi sanh chẳng quản đến thân mình.
Cho đến lúc nghiệp bịnh ràng thân,
Thầy vẫn sớm tối ân cần tụng niệm,
phật sự nhiều nơi cần đến,
Thầy đều thật dạ lo toan,
Thầy thường dạy bảo chúng con,
Phải luôn tô bồi công đức.
Nhớ lại thuở Hoà Thượng Tôn Sư viên tịch,
Thời nhiễu nhương, sinh hoạt thiếu thốn, Tăng chúng khó yên tu.
Vâng lời truyền di huấn của Tôn sư,
Thầy đảm nhận kinh tế nuôi Tăng chúng.
Trước chùa Ấn Quang, Thầy đã tự thân đứng bán,
Nào thơm, nào mía, nào hủ tiếu, nào thức ăn,
Tạo ra từng đồng tiền để làm phương tiện,
Nuôi chư Tăng ở yên tu học.
Tự tay Thầy nấu nướng, từng thức ăn thức uống,
Dâng chư Tăng no đủ để yên lòng.
Mong Tăng già tu học đến thành công,
Nương theo hạnh Như lai mà độ chúng
Có vị nào tật bịnh,
Dù ở tận nơi đâu Thầy cũng đều giúp sức.
Lo toan nơi nhà bếp,
Cùng môn đồ tứ chúng kết thiện duyên.
Xem bệnh hốt thuốc nam,
Vì người mà cứu khổ,
tới lui nơi đường chợ,
cũng vì chùa mà tìm nẻo sanh phương.
Tổ chức hành hương,
Dẫn Phật tử tham quan khắp xứ,
Bắc, Trung, Nam bộ,
Vạn dặm sơn hà.
Đất Thái, Lào một thuở lại qua,
Xứ Cam Bốt nhiều phen lui tới.
Đi cứu trợ mở mang vận hội,
Khắp Nam kỳ lục tỉnh vừa rồi.
Lũ Quảng Bình cũng đến tận nơi,
Hà Nội, biên cương, Trường sơn nào quản.
Một đời tròn công quả,
Vẹn nghĩa với sanh thành.
Chùa Ấn Quang Phật sự đã chu viên,
Nơi Viên Giác trùng tu còn dang dở.
Thật là:
Mảnh chơn tướng dễ lờ nước thuỷ,
Điểm không hoa chẳng dính bụi trần.
Bước vào đời chẳng ngại khó khăn,
Suốt một kiếp vui câu đạo lý.
Biển thệ nguyện bao la rộng lớn,
Trời chân tâm sáng tỏ làu làu.
Sửa sang chùa tháp trước sau;
Lợi vật, lợi nhân tuỳ thời cứu giúp.
Chúng sanh cần thì đến, chẳng ngại gian lao,
Đạo pháp cần thì đi, không nề khó nhọc.
Chúng con cũng nhờ nơi phước đức căn lành dành sẵn,
được gặp Thầy theo mà học đạo Như Lai.
Trừ tội chướng, một dao xuống tóc,
Phú phước điền, ba lớp truyền y.
Đạo đức say sưa,
Thầy trò hoan hỷ.
Lý kinh nghĩa luật, giọng pháp âm tỏ rõ ngọn ngành
Chỉ lối mở đường, đưa chúng con đến nhà Bảo sở.
Những tưởng:
Thầy trò mãi cùng nhau sum họp,
Mãi cùng nhau phụng sự đạo mầu.
Giấc Hoàng lương chưa hết vội đâu,
Đất cửu trụ còn nhiều duyên gần gũi.
Nhưng hỡi ôi !
Bầu thuốc thánh khó cứu người tận số,
Chén linh đơn khó chữa bịnh nan y.
Sáng mờ sương Thầy từ giã mọi người,
lời vĩnh biệt khó mong ngày tái ngộ.
Trống bát nhã vang rền nơi chốn Tổ,
Chuông lôi âm giục tiễn khách vào thiền.
Sống ta bà bốn mươi mốt xuân thu,
Và nhập được hai mối mùa kiết hạ.
Giờ đây:
Tấm áo cà sa sương lạnh ngắt,
Cành hoa Bát nhã gió buồn hiu.
Khi nào Thầy thăng toà, trò niêm chuỳ
Cùng nhau sum vầy nơi pháp hội,
Bây giờ trò ta bà, Thầy cực lạc
biết bao sùi sụt nỗi ly tư.
Lơ láo một mình nơi chùa cũ,
Đau buồn vì nỗi vắng bóng Thầy.
biết đi về ngàn dặm đâu đây,
tìm nơi nao mong chừng gặp lại.
Thầy ơi ! kể từ nay:
Biết cậy ai ngày la đêm nhắc,
biết nương ai sớm dắt tối dìu,
biết hỏi ai mở trí nguyên thần,
biết nhờ ai nuôi thân huệ mạng.
Than ôi !
Chốn Tòng lâm bực Tôn đức lìa ngôi,
Trong Tăng giới thiếu đi người đại hạnh.
Chúng con nhớ lại Thầy,
Biết bao năm hoằng thệ,
Lúc tịnh tu, khi khai đạo độ đời,
Đến hôm nay,
Thuyền đại nguyện trở về neo bến giác
Xe tam thừa giục thúc buổi đăng trình.
Môn đệ buồn vì đôi ngã tử sinh,
Thiện tín tủi vì mất Thầy dìu dắt.
Thầy ra đi tuổi tuổi đời chưa lão,
Khi hai vai còn nặng gánh đạo đời.
Than ôi !
Sữa pháp mất rồi, lòng con đói mãi,
Thiền phòng vắng vẻ, trượng thất bụi mờ.
biết tìm đâu hình bóng từ hoà,
Đã hướng dẫn con đi vào đạo.
Đất nước Như lai, Thầy dạo chơi muôn thuở,
Vào nhà Từ phụ, Thầy an nghĩ ngàn thu.
Có hay chăng một đàn con dại,
Đang ngẩn ngơ giữa buổi xuân tàn.
Ô hô `
Vân tán, tuyết tan,
Hoa tàn, nguyệt khuyết,
Ngày xưa rừng Ta la còn là nơi diệt độ,
Giờ đây Ấn Quang buồn đưa tiễn gót Thầy đi.
Biết tìm đâu ra hình bóng uy nghi,
Bậc Thầy khả kính Tăng Ni nể vì.
Ngưỡng mong Giác Linh Thầy !
Nơi Liên Trì phó hội,
Nước Cực lạc nghe Kinh.
Nương thuyền từ thệ nguyện độ sinh,
Khắp ba cõi vào ra tự tại.
Giờ này:
Mây bát nhã trên nền trời không in dấu,
Hoa ưu đàm rơi rụng vẫn dư hương.
Ngày mai đây,
Nhục thân Thầy sẽ rời chốn Phật đường,
Nhưng giác tánh hằng nêu gương bất diệt.
Đôi lời tâm sự, một bức ai văn.
đệ tử kiền thành, hoà nam bái bạch
Thích Đồng Văn cung soạn
Văn tác bạch
Cúng dường Báo hiếu ân sư Thượng Minh hạ Phát
Nam mô Bổn
Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Kính bạch
chư Tôn Hoà Thượng, chư Thượng Toạ, chư Đại đức Tăng Ni.
Hôm nay
hiếu đồ pháp quyến chúng con có duyên sự đầu thành đảnh lễ xin dâng lên
lời tác bạch.
Nam mô
tiếp dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật tác đại chứng minh.
Ngưỡng bái
bạch chư tôn Hoà thượng, chư Thượng Toạ, Đại Đức Tăng Ni.
Chúng con kính nghe:
Ta bà cõi tạm, nơi gởi thân sanh tử trăm năm,
Cực lạc quê hương, chốn an mạng Niết bàn muôn thuở.
tuỳ duyên vô ngại,
đi ở khôn lường.
Thiệt là:
Quảy dép về Tây chốn nghỉ ngơi,
Hạc vàng cất cánh ngắm phương trời,
Huyễn thân bỏ lại nơi trần thế,
Giã tạm hôm nay luống ngậm ngùi.
Từ đây,
Mơ màng hồn mộng năm canh, linh toà tịch mịch,
Vắng vẻ hình dung muôn thuở thiền thất cô liêu.
Nhớ khi nào,
Khách viên đảnh, bạn phương bào, cùng Thầy hội ngộ,
Người phù bôi, kẻ chấn tích, một thuở tao phùng.
Nhưng rồi vật đổi sao dời,
Huyễn thân biến thiên sanh diệt.
Xót nỗi hoa trôi nước chảy,
Chạnh lòng vắng bóng Đạo Sư.
Hỡi Thầy !
Duyên hoá độ đeo mang thuở nọ, Thầy gỡ sao đành,
Gánh từ bi gởi gắm ngày nào, Thầy sang sao nở.
Nhưng rồi:
Sanh bất hư sanh tử vô lãng tử,
Đàm hoa lạc khứ, hương khí hữu dư.
Giờ đây,
Mái chùa Tổ vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt,
Nơi Ấn Quang đạo tràng, Thầy đã giã biệt chúng con rồi.
Năm canh khó nói nên lời
Sáu khắc đợi chờ gặp gỡ !
Để báo đáp phần nào trong muôn một, mà bậc Thầy khả kính đã dìu dắt chúng
con,
Trong những lúc diện mạng nhĩ đề, truyền trao phật giới,
Trong những khi sum vầy pháp hội, phúng tụng kinh văn.
để rồi ngày mai đây, nhục thân Thầy sẽ trở về cõi vô cùng,
Và chúng con vĩnh viễn mất đi một người Thầy đại hạnh.
Với tấc dạ
chí thành, cõi lòng tha thiết, chúng con xin đê đầu cung thỉnh chư Tôn
Thiền đức, phạm sát Tăng già thọ lãnh sự cúng dường của chúng con.
Nguyện hồi
hướng công đức này đến Giác linh Thầy chúng con pháp huý Nguyên Đức, hiệu
Minh Phát Đại Sư, ngự trên linh đài trượng nhờ công đức này thượng phẩm
thượng sanh cao đăng bất thối.
“Với chén cơm đầy mùi thiền vị,
Với canh rau tròn nghĩa đạo tình”.
Ngưỡng mong:
Đại đức Thần Tăng thuỳ từ doãn nạp
Đệ tử chúng con hoà nam thượng cúng
Nam mô Phổ
cúng dường Bồ tát ma ha tát.
Nam mô A
Di Đà Phật
Trên chư tôn
Tịnh đức đã thương xót lòng thành khẩn của chúng con mà hứa khả việc cúng
dường này. để cảm tạ thâm ân cao dày đó, đệ tử chúng con xin đại vì Giác
linh Thầy đầu thành đảnh lễ chư Tôn Đức tam bái.
Thích Đồng Văn cung soạn
Văn tác bạch của ban Quản trị và Ni chúng Ni Trường Dược Sư
-
Nam mô Thập phương thường trú
Tam bảo tác đại chứng minh.
-
Nam mô Điều ngự Bổn Sư Thích
Ca Mâu Ni Phật tác đại chứng minh
-
Ngưỡng bạch Giác Linh Thượng
Toạ thuỳ từ chứng giám
Hôm nay đứng
trước kim quan, chúng con xin thay mặt Ban Quản Tri, cùng toàn thể Ni
chúng và chư Phật tử Ni Viện Dược Sư, đốt nén tâm hương, đê đầu đồng kính
bái Giác Linh Thượng Toạ.
Lời đầu tiên,
chúng con kính mong Giác Linh Ngài, thương xót cho chúng con được gọi lên
tiếng Thầy cao quý, ấm áp thâm tình như ngày nào Thầy còn hiện hữu
với chúng con.
Thầy ơi ! ôi
hai tiếng gọi thiêng liêng cao cả q