Một cuộc đời, một ngôi sao
(Truyện Ngài Xá-Lợi-Phất)
Minh Ðức Triều Tâm Ảnh
Huế 1996
---o0o---
[06]
Bạn
của
cha
già
Xế
trưa
hôm
ấy,
tại
Kỳ
Viên
tịnh
xá,
Chư
Tăng
bàn
tán
không
ngớt
về
một
thiếu
phụ
xinh
đẹp
để
tóc
-
không
phải
là
tỳ-khưu
ni
-
mà
tự
động
đắp
y
vàng
chói,
mang
cái
bát
bằng
vàng
ròng,
đến
ngồi
giữa
vườn
cây,
chỗ
Chư
Tăng
thường
độ
thực.
Nghe
chuyện
lạ,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
bước
ra.
-
Có
phải
Ngài
là
Ðại
Ðệ
Tử
của
Ðức
Thế
Tôn?
-
Phải,
nàng
là
ai?
Tại
sao
lại
mặc
y,
mang
bát?
Tại
sao
lại
ngồi
ở
đây?
Thiếu
phụ
xinh
đẹp
thành
kính
đảnh
lễ
Tôn
giả:
-
Con
không
hiểu
sao,
bạch
Ngài!
Từ
khi
con
có
thai
đứa
bé
ở
trong
bụng,
con
chỉ
thích
ăn
những
vật
gì
tinh
khiết,
sạch
sẽ;
tâm
hồn
con
rất
trong
sáng,
chỉ
thích
hướng
đến
cái
gì
cao
cả.
Hiện
giờ
con
có
hai
sở
thích,
thưa
Tôn
giả.
-
Nàng
cứ
nói,
ta
nghe
đây!
-
Thưa
Tôn
giả,
thứ
nhất
là
con
thích
mặc
y,
mang
bát;
nhưng
y
bát
phải
đẹp,
vàng
sáng,
vàng
ròng.
Và
con
thích
Chư
Tăng
sau
khi
độ
thực
xong,
vị
nào
còn
thừa
cháo
xin
hoan
hỷ
sớt
vào
trong
cái
bát
xinh
đẹp
của
con
đây.
Con
thật
rất
sung
sướng
và
thỏa
thích
được
ăn
bát
cháo
thừa
ấy!
Nghe
chuyện
kỳ
dị,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
hướng
tâm
một
lát,
rồi
Ngài
nói:
-
Việc
ấy
dễ
dàng
thôi,
Chư
Tăng
sẽ
rất
hoan
hỷ
làm
cho
nàng
được
hài
lòng!
Còn
việc
thứ
hai?
-
Ngay
ngày
mai,
con
muốn
cung
thỉnh
năm
trăm
thầy
tỳ-khưu,
đệ
tử
của
Tôn
giả
-
cùng
với
Tôn
giả
là
vị
cầm
đầu
-
đến
nhà
của
con,
để
con
được
cúng
dường
món
cháo
sữa
đặc
biệt,
cùng
với
mật
ong,
đề
hồ
và
cơm
nữa!
Vị
thiếu
phụ
ấy
không
những
một
lần
thích
ăn
cháo
thừa
của
Chư
Tăng
mà
đã
nhiều
lần
như
thế.
Không
phải
chỉ
một
lần
nàng
mời
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
cùng
năm
trăm
tỳ-khưu
đệ
tử
của
Ngài
về
nhà
để
đặt
cháo,
sữa,
mật
ong,
cơm
mà
đã
nhiều
lần
như
thế.
Ðến
ngày
mãn
nhụy
khai
hoa,
buổi
lễ
trai
tăng
lại
càng
đặc
biệt
trân
trọng.
Ðứa
bé
kháu
khỉnh,
xinh
như
con
trời
được
tắm
bằng
nước
thơm,
mặc
y
phục
bằng
lụa
thơm,
đặt
trên
một
cái
giường
vương
giả
lộng
lẫy,
được
phủ
bằng
một
tấm
mền
gấm
nhẹ
như
bông
trị
giá
cả
trăm
ngàn
đồng
tiền
vàng.
Họ
bồng
trẻ
ra
mắt
Tôn
giả.
Ðứa
bé
ngước
mắt
lên
nhìn
Tôn
giả,
mỉm
cười
hân
hoan
và
nghĩ
thầm
trong
tâm:
"Ðây
là
vị
thầy
cao
quý
của
ta,
cũng
nhờ
cúng
dường
thầy
ta
mà
ta
được
quả
phước
hôm
nay.
Bây
giờ
ta
lại
muốn
cúng
dường
thầy
ta
cái
gì
đó
nữa."
Tôn
giả
đặt
bàn
tay
lên
đầu
đứa
bé
đọc
một
bài
kinh
chúc
phúc
ngắn
rồi
cầu
nguyện
cho
đứa
bé
sau
này
trở
về
nương
tựa
nơi
Ba
Ngôi
Báu.
Khi
Tôn
giả
đang
đọc
kinh,
đứa
bé
quấn
tay
trong
chiếc
mền
gấm
và
làm
cho
chiếc
mền
gấm
rơi
xuống
đất,
phủ
lên
chân
của
Tôn
Giả.
Người
mẹ
dường
như
tâm
ý
linh
thông
với
con,
nên
bạch
với
Tôn
giả:
-
Xin
Ngài
hoan
hỷ
thọ
nhận
chiếc
mền
gấm
mà
con
của
con
đã
cúng
dường.
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
đã
hiểu
mọi
sự
nhưng
Ngài
chỉ
im
lặng.
Thiếu
phụ
xinh
đẹp,
mẹ
của
đứa
bé
lại
thưa
tiếp:
-
Bạch
Ngài,
xin
Ngài
đặt
tên
cho
trẻ.
-
Sẽ
đặt
tên
như
thế
nào
nhỉ?
Việc
này
ta
chưa
từng
làm
qua!
Thiếu
phụ
lại
nói:
-
Bạch
Ngài,
con
muốn
Ngài
trao
cho
nó
cái
tên
thuở
Ngài
mới
sinh
ra.
-
Ồ!
Vậy
à?
Vậy
thì
tên
nó
là
Upatissa!
Người
thiếu
phụ
hoan
hỷ:
-
Lành
thay!
Con
của
con
đã
là
Upatissa!
Vậy
con
của
con
mai
sau
sẽ
nối
gót
Ngài,
học
được
chút
ít
gì
từ
Trí
Tuệ
của
Ngài
là
quý
báu
lắm
rồi.
Thế
rồi,
không
những
là
lễ
đặt
tên,
mà
còn
lễ
xâu
lỗ
tai,
lễ
nhận
tấm
vải
thánh,
lễ
tắm
rửa
cạo
đầu,
thiếu
phụ
và
con
trai
đều
cung
thỉnh
trai
tăng
đến
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
và
năm
trăm
tỳ-khưu
đệ
tử.
Chư
Tăng
trẻ
thấy
chuyện
lạ
lùng
vây
quanh
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
để
hỏi.
Ngài
chỉ
tay
sang
Ðại
Mục-Kiền-Liên:
-
Khi
có
bậc
Ðệ
Nhất
Ðại
Thần
Thông
ở
đây
thì
ta
nào
dám
nói
chuyện
quá
khứ,
vị
lai?
nào
dám
múa
rìu
qua
mắt
thợ?
Các
ngươi
hãy
đảnh
lễ
Tôn
giả
rồi
Tôn
giả
sẽ
nói
cho
mà
nghe.
Ðại
Mục-Kiền-Liên
,
chẳng
khách
sáo
gì,
kể
cho
Chư
Tăng
trẻ
nghe,
chuyện
cách
đây
mấy
năm
thôi,
tại
Vương-Xá
thành.
"-
Ở
một
góc
phố
tối
tăm,
tồi
tàn
tại
Vương-Xá
thành,
có
một
gia
đình
Bà
la
môn
rất
nghèo
khổ
-
tên
là
Mahàsena
-
ông
ta
vốn
là
bạn
thân
của
thân
sinh
Bậc
Tướng
Quân
Chánh
Pháp.
Hôm
kia,
vị
Ðệ
Nhất
Ðại
Ðệ
Tử
vào
sáng
sớm,
sau
khi
xuất
định,
hướng
tâm
đến
người
Bà
la
môn
nên
đã
đắp
y,
mang
bát
ra
đi.
Thấy
Tôn
giả
đi
đến
từ
xa,
người
Bà
la
môn
tự
nghĩ:
"Con
trai
của
bạn
ta
sẽ
đến
đây
để
khất
thực,
thật
xấu
hổ
khi
ta
không
còn
bất
cứ
một
vật
gì."
Thế
là
ông
Mahàsena
lẻn
ra
ngã
sau
trốn
mất.
Lần
thứ
hai,
Bậc
Tướng
Quân
Chánh
Pháp
kiên
nhẫn
đến
nữa,
ông
ta
cũng
trốn
như
vậy.
Hôm
kia
nhờ
một
đám
cúng
tụng,
lễ
vật
có
được
là
một
bát
cháo
đầy
ngon
thơm
và
một
mảnh
vải
quý,
không
dám
ăn,
không
dám
mặc,
người
Bà
la
môn
tội
nghiệp
này
mong
ngóng
bước
chân
khất
thực
của
con
trai
bạn
mình.
Không
phụ
lòng
trân
quý
ấy,
hướng
tâm
là
biết,
Tôn
giả
đắp
y,
mang
bát
đến
ngay.
Người
Bà
la
môn
đã
đợi
sẵn,
sớt
cháo
vào
bát
của
Ngài.
Ðược
một
nửa
số
cháo,
Tôn
giả
đưa
tay
ngăn
lại:
-
Ðược
rồi,
đủ
rồi,
thí
chủ!
Cả
chiều
và
đêm
hôm
qua
thí
chủ
đã
nhịn
đói.
Cả
ngày
hôm
nay
thí
chủ
cũng
nhịn
đói
nữa
sao?
-
Chẳng
sao
cả,
thưa
Ngài
Sa
môn!
Ðói
một
tuần
là
chuyện
bình
thường
của
tôi.
Ðược
để
bát
một
cách
trọn
vẹn
cho
người
mà
tôi
yêu
kính
là
chuyện
hiếm
có
trên
đời
này.
Tôi
chọn
cái
lợi
to
lớn
hơn
vậy.
Sau
khi
nhận
đầy
bát,
muốn
để
người
Bà
la
môn
hoan
hỷ,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
ngồi
xuống
và
độ
thực
ngay
tại
chỗ.
Ngài
dùng
xong,
người
Bà
la
môn
dâng
cúng
luôn
tấm
vải
quý,
mặc
dù
ông
ta
đang
mặc
áo
rách.
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
tự
nghĩ:
"-
Cúng
dường
một
cách
trọn
vẹn,
không
để
dành
lại,
thà
mình
nhịn
đói,
sẽ
mang
đ?n
quả
phước
vật
thực
một
cách
trọn
vẹn
và
thù
thắng.
Cúng
dường
vải
vóc
quý
giá,
dù
mình
mặc
áo
rách,
sẽ
mang
đến
quả
phước
về
y
phục
một
cách
viên
mãn
và
thù
thắng."
Rồi
Ngài
hỏi:
-
Thí
chủ
có
ước
nguyện
gì?
-
Xin
cho
tôi
được
xuất
gia
trong
Giáo
Pháp
chơn
chánh
của
Ðức
Thế
Tôn!
-
Thí
chủ
sẽ
được
như
nguyện!
-
Y
áo,
vật
thực
tôi
hằng
có
đủ,
ngoài
ra
sẽ
được
dư
dật
để
san
sẻ
cho
bạn
đồng
tu!
-
Thí
chủ
sẽ
được
như
nguyện!
Từ
đó,
tâm
ông
Bà
la
môn
thanh
thản,
mãn
nguyện...
Khi
thân
hoại
mạng
chung,
từ
Vương-Xá
thành
ông
sinh
vào
bào
thai
một
thiếu
phụ
xinh
đẹp,
trong
một
gia
đình
hào
phú
ở
Xá-Vệ.
Khi
còn
trong
bụng
mẹ,
đứa
bé
đã
thích
cho
mẹ
mình
mặc
y,
mang
bát
và
ăn
cháo
thừa
của
Chư
Tăng.
Ðứa
bé
lại
có
hảo
cảm
đặc
biệt
với
Ngài
Xá-Lợi-Phất,
là
thầy
tế
độ
cho
mình
trong
quá
khứ
nên
xúi
mẹ
tổ
chức
nhiều
buổi
trai
tăng,
cúng
dường
cháo.
Bây
giờ
nó
lại
muốn
dâng
chiếc
mền
gấm
cho
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
nữa.
Trong
tương
lai,
đứa
bé
này
sẽ
xuất
gia
và
thầy
của
nó
chính
là
Bậc
Tướng
Quân
Chánh
Pháp
đây
chứ
không
thể
là
ai
khác!"
Chư
Tăng
trẻ
nghe
xong,
cảm
thán
thốt
lên:
-
Thật
là
kỳ
diệu!
Quả
đúng
như
tiên
tri
của
Ðại
Mục-Kiền-Liên,
đúng
bảy
tuổi,
bé
Upatissa
nói
với
mẹ:
-
Thưa
mẹ!
Con
muốn
xuất
gia
sống
đời
Sa
môn
dưới
chân
Trưởng
lão
của
con!
-
Tốt
lắm
con
ạ,
mẹ
rất
hoan
hỷ
về
điều
đó.
Rồi
người
mẹ
thỉnh
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
đến,
dâng
cúng
vật
thực
và
trình
bày
ý
nguyện
của
con.
Buổi
chiều,
cả
hai
mẹ
con
đến
Kỳ
Viên
tịnh
xá
quỳ
xuống
chân
Trưởng
lão.
Tôn
giả
nói
với
Upatissa:
-
Con
này,
đời
sống
xuất
gia
rất
cam
khổ,
rất
khó
khăn,
con
có
biết
vậy
không?
-
Dạ
con
biết!
-
Người
xuất
gia
khi
muốn
ấm
thì
phải
chấp
nhận
cái
lạnh,
khi
muốn
mát
phải
chấp
nhận
cái
nóng!
Con
có
chịu
đựng
được
điều
đó
không?
-
Con
chịu
đựng
được!
-
Một
Sa
môn
thường
phải
sống
đời
không
nhà
không
cửa,
đầu
không
có
nón
che,
chân
không
có
dép
đỡ,
lại
còn
phải
ôm
bát
đi
xin
ăn,
người
ta
cho
gì
ăn
nấy,
chẳng
dễ
dàng
lựa
chọn
miếng
ngon
ngọt
béo
bùi.
Con
có
kham
nhẫn
được
đời
sống
ấy
không?
-Bạch
Tôn
giả
của
con!
Con
sẽ
kham
nhẫn
được
hết.
Con
sẽ
thực
hành
bất
kỳ
những
gì
mà
Ngài
chỉ
dạy.
-
Tốt
lắm!
Thế
rồi
Tôn
giả
truyền
cho
chú
bé
Upatissa
mười
giới,
tập
sự
làm
sa-di,
dạy
thêm
phép
quán
năm
chi
tiết
trong
ba
mươi
hai
thể
trượt
tức
là
tóc,
lông,
móng,
răng,
da.
Ðể
tôn
vinh
cho
việc
xuất
gia
của
con,
cha
mẹ
Upatissa
cúng
dường
cháo
thập
cẩm
ngon
bổ
cho
Chư
Tăng
ở
tịnh
xá
Kỳ
Viên
có
Ðức
Phật
dẫn
đầu,
suốt
cả
bảy
ngày.
Ngày
thứ
tám,
sa-di
Upatissa
ôm
bát
đi
cuối
cùng
đoàn
tỳ-khưu
do
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
dẫn
đầu
vào
thành
Xá-Vệ
để
khất
thực.
Dân
chúng
ở
Xá-Vệ
mấy
ngày
nay
đã
nghe
chú
bé
bảy
tuổi
xuất
gia.
Cả
hàng
chục,
hàng
trăm
gia
đình
thân
quyến,
bạn
bè
của
cha
mẹ
Upatissa
hân
hoan
chuẩn
bị
vật
thực
để
bát
cúng
dường
cho
chú
sa-di
tí
hon.
Khi
đoàn
Sa
môn
đi
qua,
người
ta
cung
kính
cúng
dường
vật
thực
đầy
đủ;
đến
chú
sa-di
cuối
cùng,
đẹp
đẽ
và
dễ
thương
như
một
thiên
thần,
thiên
hạ
đổ
xô
lại,
vây
quanh.
Không
những
chỉ
để
đầy
một
bát
mà
họ
còn
sắm
sẵn
bát
mới,
có
cả
lưới
bát,
đế
bát
và
chứa
vật
thực
đầy
ở
bên
trong
đúng
năm
trăm
bát
như
thế,
cùng
với
năm
trăm
bộ
y
để
cúng
dường
cho
sa-di
Upatissa
.
Ðoàn
tỳ-khưu
đã
đi
về
hết
mà
sa-di
Upatissa
còn
loay
hoay
không
biết
làm
sao
với
sự
cúng
dường
ấy.
Một
cụ
già
bên
đường
góp
ý:
-
Chú
sa-di
hãy
về
đi
kẻo
thầy
và
Chư
Tăng
mong.
Lát
nữa
thôi,
vật
thực
và
y
áo
này
sẽ
được
đưa
đến
Kỳ
Viên
tịnh
xá
với
năm
chiếc
xe
và
mười
con
bò
kéo!
Hôm
sau,
những
người
chưa
được
cúng
dường
trong
thành
phố,
họ
tự
động
thuê
bò
kéo
đến
chùa,
cúng
dường
thêm
cho
sa-di
Upatissa
năm
trăm
bát
thực
phẩm
và
năm
trăm
bộ
y
nữa.
Upatissa
vòng
tay
bạch
với
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất:
-
Y
và
bát
hôm
qua
và
hôm
nay
con
đã
cúng
dường
tất
cả
cho
một
ngàn
vị
Ðại
Ðức.
Con
làm
như
vậy
có
đúng
chăng?
-
Tốt
lắm
con
ạ!
Tâm
nguyện
xưa
của
con
ra
sao
thì
quả
hôm
nay
là
vậy.
Sáng
sớm
hôm
kia
trời
trở
lạnh,
sa-di
Upatissa
theo
gương
thầy,
dậy
thật
sớm
đi
một
vòng
quanh
tịnh
xá
để
quét
rác
và
thu
dọn
chỗ
này
chỗ
kia
cho
sạch
sẽ.
Chú
thấy
Chư
Tăng
lớn
tuổi
đang
ngồi
tụm
năm
tụm
ba
bên
những
đống
lửa,
sa-di
Upatissa
hỏi:
-
Bạch
chư
Ðại
Ðức!
Tại
sao
chư
Ðại
Ðức
lại
hơ
lửa?
-
Chúng
ta
già
rồi,
chú
bé
Sa
môn!
Tuổi
già
thì
xương
cốt
rã
rời,
khí
huyết
khô
cạn
thường
không
chịu
được
lạnh
chú
bé
ạ!
-
Bạch
chư
Ðại
Ðức!
Ðêm
xuống
thì
trời
sẽ
lạnh
hơn.
Vậy
khi
ngủ
nghỉ,
chư
Ðại
Ðức
nhớ
đắp
mền
ấm
cho
dày
để
ngăn
lạnh.
-
Chú
sa-di
có
nhiều
phước
nên
có
mền
ấm
còn
chúng
tôi
thiếu
phước,
đào
đâu
ra
tấm
chăn
đây?
-
Vậy
thì
ngày
mai,
thưa
chư
Ðại
Ðức,
vị
nào
cần
mền
đắp
thì
đi
với
con
vào
thành
Xá-Vệ.
Thế
là
ngày
hôm
sau,
Upatissa
đi
quyên
được
cả
một
ngàn
cái
chăn
ấm
để
dâng
cho
một
ngàn
vị
tỳ-khưu.
Chuyện
kể
rằng
hễ
ai
gặp
mặt
được
Upatissa
là
phát
tâm
hoan
hỷ,
thích
làm
phước.
Cho
chí
một
thương
gia
nọ,
nghe
người
ta
đồn
đãi,
bèn
dấu
mấy
cái
mền
quý
đi
-
nhưng
khi
Upatissa
đến,
ông
ta
lại
hoan
hỷ
biếu
tặng
tất
cả.
Mấy
ngày
hôm
sau,
những
cậu
bé
bạn
cũ
rủ
nhau
đến
thăm
Upatissa,
rồi
những
ngày
sau
nữa
chú
phải
bận
rộn
tiếp
đón
nên
không
có
thì
giờ
để
tham
thiền.
Thế
là
chú
đi
xin
Ðức
Phật
đề
mục
thiền
định
rồi
rút
vào
rừng
sâu
tu
tập.
Dân
làng
quanh
vùng
yêu
mến
chú
vô
cùng,
họ
cúng
dường
vật
thực
hết
lòng.
Nhưng
chú
bé
sa-di
chưa
biết
Pháp,
khi
nhận
vật
thực,
bất
cứ
ai,
ngày
này
qua
tháng
nọ
chỉ
có
một
câu
duy
nhất:
"-
Mong
thí
chủ
được
an
vui,
hạnh
phúc.
Mong
thí
chủ
thoát
khỏi
mọi
đau
khổ".
Chỉ
ở
rừng
hai
tháng,
với
quyết
tâm
tu
tập
thiền
quán,
Upatissa
đã
đắc
quả
A-La-Hán.
Hướng
tâm
đến,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
biết
điều
ấy
bèn
vào
đảnh
lễ
Ðức
Phật
xin
được
đi
thăm
sa-di
Upatissa.
Ðức
Thế
Tôn
y
lời,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
lại
qua
rủ
thêm
Tôn
giả
Mục-Kiền-Liên.
Rồi
chốc
sau
lại
có
thêm
các
đại
Trưởng
lão
khác
là
Ngài
Ca-Diếp,
Ngài
A-Nậu-Lâu-Ðà,
Ngài
Ưu-Ðà-Di,
Ngài
Phú-Lâu-Na
cùng
những
vị
khác
nữa.
Các
vị
Trưởng
lão
này
lại
còn
dẫn
thêm
đệ
tử
tùy
tùng,
người
năm
trăm
đệ
tử
tỳ-khưu,
người
ba
trăm
đệ
tử
tỳ-khưu...
nên
tổng
số
người
đi
thăm
sa-di
Upatissa
lên
đến
mấy
ngàn
vị.
Dân
chúng
trong
làng
thấy
cả
đoàn
Thánh
chúng
Trưởng
lão
và
cả
mấy
ngàn
vị
tỳ-khưu
đến
nơi
xa
xôi
hẻo
lánh
này,
họ
vô
cùng
ngạc
nhiên,
tiếp
đón
nồng
nhiệt,
quỳ
lạy
bên
chân
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
vang
danh
thiên
hạ,
và
xin
Ngài
ban
cho
một
thời
Pháp.
-
Ta
và
phái
đoàn
hôm
nay
đến
thăm
sa-di
Upatissa!
Nghe
nói
vậy
họ
càng
ngạc
nhiên
hơn
nữa:
"Chú
bé
tí
hon
mà
chúng
ta
hộ
độ
bấy
lâu
nay
quan
trọng
như
vậy
sao?"
Ðược
tin,
Upatissa
từ
rừng
đi
xuống
làng,
đảnh
lễ
thầy
là
Ngài
Xá-Lợi-Phất
rồi
sau
đó
làm
bổn
phận
của
một
đệ
tử
đối
với
các
bậc
trưởng
thượng
đầy
uy
đức
của
mình.
Chỗ
nghỉ
ngơi
đã
được
dân
cư
lo
chu
đáo.
Ðèn
đuốc
đây
đó
cũng
được
đốt
lên.
Mấy
khi
mà
được
dịp
hy
hữu
như
thế
này,
dân
chúng
tha
thiết
thỉnh
cầu
được
nghe
Pháp.
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
nói:
-
Vậy
thì
hãy
thông
báo
cho
mọi
người
gần
xa
đến
nghe.
Khi
đâu
đó
đã
sẵn
sàng,
Tôn
giả
nói
với
Upatissa
:
-
Này
con!
Các
thí
chủ
của
con
ở
trong
ngôi
làng
này
họ
muốn
nghe
Pháp,
vậy
con
hãy
thuyết
cho
họ
nghe
đi!
Dân
làng
đồng
thanh
thưa:
-
Thưa
Tôn
giả!
Vị
Ðại
Ðức
của
chúng
con
không
biết
gì
ráo!
Vị
Ðại
Ðức
của
chúng
con
ngày
này
qua
tháng
nọ
chỉ
thuộc
một
câu
duy
nhất:
"Mong
thí
chủ
được
an
vui
hạnh
phúc,
mong
thí
chủ
thoát
khỏi
mọi
đau
khổ."
Vậy
xin
Tôn
giả
đề
cử
cho
một
vị
Cao
Tăng
Trưởng
lão!
Tôn
giả
mỉm
cười,
quay
sang
hỏi
Upatissa:
-
Này
Upatissa!
Cầu
mong
cho
thí
chủ
được
an
vui
hạnh
phúc,
nhưng
làm
sao
để
được
an
vui
hạnh
phúc?
Con
cầu
mong
cho
thí
chủ
thoát
khỏi
đau
khổ
thì
phương
cách
để
giải
thoát
khỏi
đau
khổ
ấy
ra
làm
sao?
Con
hãy
giải
thích
rộng
hai
câu
ấy
là
thành
một
đề
tài
thuyết
pháp
trọn
hảo!
Upatissa
chăm
chú
lắng
nghe,
suy
nghĩ
một
lát
rồi
nói:
-
Thưa
vâng,
con
sẽ
làm
như
vậy.
Thế
rồi
Upatissa
thăng
tòa,
giảng
như
nước
chảy
mây
trôi
về
khổ
đế,
về
nguyên
nhân
khổ,
về
Niết
Bàn
và
về
con
đường
Bát
Thánh
đưa
đến
nơi
tịch
diệt...
Rồi
Upatissa
kết
luận:
-
Thưa
chư
đạo
hữu!
Chúng
sanh
bị
những
khổ
ách
nên
lê
tấm
thân
trôi
dạt
giữa
biển
đời
sanh
tử,
vậy
muốn
thoát
khỏi
mọi
khổ
ách
phải
biết
tu
theo
Tứ
Diệu
Ðế.
Ðắc
được
quả
vị
A-La-Hán
chúng
ta
sẽ
được
hạnh
phúc,
an
vui
vĩnh
viễn!
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
tán
thán:
-
Lành
thay,
này
sa-di!
Con
đã
khéo
giảng,
khéo
thuyết
về
Con
Ðường
Diệt
Khổ
vậy!
Nghe
xong
thời
Pháp,
dân
chúng
thảy
đều
ngạc
nhiên.
Một
nhóm
thì
hân
hoan
vui
mừng
vì
lâu
nay
đã
được
cúng
dường
cho
một
bậc
Trí
Tuệ.
Riêng
có
một
nhóm
thì
khởi
tâm
bất
bình:
"-
Té
ra
lâu
nay
vị
Ðại
Ðức
này
khinh
thường
chúng
ta.
Vị
Ðại
Ðức
đã
biết
rành
rẽ
về
Giáo
Pháp
mà
lại
giả
bộ
ngây
ngô,
miệng
câm
như
hến,
chẳng
thèm
dạy
bảo
cho
chúng
ta
một
lời,
một
chữ!"
Tại
Kỳ
Viên
tịnh
xá,
vào
sáng
sớm,
Ðức
Thế
Tôn
biết
rõ
chuyện
ấy,
sợ
rằng
nhóm
người
bất
bình
với
vị
Thánh
A-La-Hán
sẽ
đắc
tội,
nên
Ngài
đắp
y,
mang
bát,
với
thời
gian
duỗi
cánh
tay,
Ngài
đã
có
mặt
tại
ngôi
làng
với
hào
quang
chói
rạng.
-
Ðức
Chánh
Ðẳng
Chánh
Giác
đã
đến!
Từ
đầu
làng
đến
cuối
làng
hớn
hở,
xôn
xao.
Thật
là
một
sự
kiên
trọng
đại.
Có
bao
giờ
mà
một
bậc
Chánh
Ðẳng
Chánh
Giác,
lại
luôn
cả
tám
mươi
vị
Ðại
Trưởng
lão
đồng
xuất
hiện
và
đi
thăm
một
sa-di
nhỏ
bé
như
thế
này?
Dân
chúng
vui
mừng
tổ
chức
buổi
lễ
trai
tăng
thịnh
soạn
cúng
dường
Ðức
Phật
và
Tăng
chúng.
Sau
khi
dùng
xong,
Ðức
Thế
Tôn
nói
với
dân
làng:
-
Này
hai
hàng
cận
sự
nam
nữ!
Thật
là
hạnh
phúc
thay
cho
các
ngươi
là
nhờ
vị
sa-di
này
mà
các
ngươi
được
diễm
phúc
trông
thấy
Như
Lai,
trông
thấy
hai
vị
Ðại
Ðệ
Tử,
trông
thấy
Ca-Diếp
cùng
tám
mươi
Ðại
Trưởng
lão.
Quả
thật,
chỉ
vì
một
vị
sa-di
này
mà
hôm
nay
Như
Lai
đến
đây,
các
ngươi
nên
hiểu
như
vậy
để
lợi
ích
lâu
dài
cho
mình
về
sau."
Khi
biết
rằng
nội
tâm
của
những
người
bất
bình
đã
trở
nên
yên
lặng,
họ
đã
biết
tầm
quan
trọng
của
vị
Ðại
Ðức
tí
hon,
Ðức
Phật
quay
qua
Upatissa:
-
Này
con
trai!
Hãy
dẫn
Như
Lai
đi
thăm
một
vòng
quanh
trú
xứ
này!
Nói
xong,
Ðức
Phật
nắm
tay
Upatissa,
từ
giã
mọi
người,
khuất
cuối
con
đường
rồi
đi
lên
một
ngọn
núi
cao.
Ðức
Phật
còn
vài
lời
giáo
giới
đến
vị
A-La-Hán
sa-di
ấy.
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
trông
theo,
hài
lòng,
Ngài
tự
nghĩ:
"-
Thế
là
ta
đã
tế
độ
trọn
vẹn
một
người
bạn
của
cha
ta
vậy."
Một
vị
A-La-Hán
tí
hon
Sáng
hôm
ấy,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
lại
nhận
thêm
một
chú
sa-di
bảy
tuổi
vào
hàng
ngũ
Tăng
chúng,
tên
là
Thông
Trí
(Pandita).
Cái
tên
này
có
được
là
vì
khi
đứa
trẻ
mới
ở
trong
bào
thai
thì
mọi
người
trong
gia
đình,
có
ai
là
dốt
nát,
điếc
câm
đều
trở
nên
sáng
suốt.
Vì
là
gia
đình
một
lòng
mộ
đạo,
thường
ngày
để
bát
cho
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất,
nên
Ngài
đã
đến
dự
lễ
đặt
tên,
cầu
nguyện
hồng
ân
Tam
Bảo,
đọc
tụng
kinh
phúc
chúc
v.v...
Từ
khi
sinh
ra
cho
đến
bảy
tuổi,
lúc
xuất
gia,
gia
đình
trai
tăng
làm
phước
rất
nhiều
lần
đến
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
cùng
năm
trăm
vị
đệ
tử,
mà
đặc
biệt,
bao
giờ
vật
thực
cũng
là
những
món
thượng
vị,
nước
thịt
luộc,
và
món
cá
hồng!
Cũng
như
trường
hợp
sa-di
Upatissa,
ngày
thứ
tám,
sa-di
Thông
Trí
muốn
theo
thầy
ôm
bát
vào
thành
phố
để
khất
thực.
Thấy
dáng
dấp
vụng
về,
cách
mang
y
bát
còn
xộc
xệch,
chưa
được
tề
chỉnh,
trang
nghiêm,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
kêu
lại:
-
Này
con!
Con
cần
phải
học
hỏi,
tập
sự
về
cách
đi,
đứng,
nằm,
ngồi;
cách
mang
y
bát
đi
khất
thực
v.v...
Sáng
nay,
con
hãy
ở
lại
tịnh
xá
với
ta
làm
một
số
công
việc.
Sau
đó
ta
sẽ
chỉ
dạy
cho
con
trước
khi
vào
thành
phố.
Như
thường
lệ
mỗi
buổi
sáng,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
có
phụ
tá
là
một
số
sa-di,
hôm
nay
có
thêm
Thông
Trí,
cùng
nhau
đi
quét
rác
trong
khuôn
viên
tịnh
xá;
dọn
những
cầu
tiêu,
hầm
xí;
châm
nước
đầy
vào
những
lu
nước
uống;
sắp
xếp
lại
những
giường
ghế
ở
những
nhà
ngang,
nhà
khách;
thu
lượm
những
vật
dụng
đây
đó
quăng
liệng
bừa
bãi;
dập
tắt
những
đống
than
đang
còn
âm
ỉ
khói...
-
Có
một
số
các
vị
sao
lại
để
lung
tung,
bừa
bãi,
lộn
xộn
vậy
hở
thầy?
-
Hãy
từ
bi,
thương
xót
đến
họ,
này
con!
Khi
tâm
của
một
chúng
sanh
chưa
được
thu
xếp,
dọn
dẹp,
chưa
được
chăm
sóc
một
cách
chu
đáo
-
nó
cũng
như
vậy
đó
con!
Thông
Trí
chợt
quỳ
xuống
bên
chân
Tôn
giả:
-
Con
đã
hiểu
điều
này.
Do
vậy
con
sẽ
biết
cách
thu
xếp,
điều
chỉnh
y
bát,
cách
đi,
cách
đứng
của
con.
Thế
là
đã
khá
trưa,
hai
thầy
trò
mới
dời
chân
khỏi
Kỳ
Viên
tịnh
xá.
Lần
đầu
tiên
được
đi
theo
thầy
khất
thực,
lòng
Thông
Trí
rộn
ràng
sung
sướng.
Biết
tâm
của
chú
sa-di
này
muốn
học
hỏi
nhiều
điều,
Tôn
giả
gợi
ý:
-
Này
con!
Một
kẻ
vô
văn
phàm
phu
khi
không
học
hỏi
Giáo
Pháp
thì
đối
với
nó
cái
gì
cũng
phi
pháp.
Còn
một
người
ham
hiểu
biết,
có
tâm
cầu
học...
thì
đi,
đứng,
nằm,
ngồi
đều
là
Giáo
Pháp;
cái
gì
mắt
thấy,
tai
nghe,
trí
suy
nghĩ
thảy
đều
liên
hệ
đến
Giáo
Pháp!
-
Thưa
vâng!
Ði
ngang
ven
lộ
thấy
một
cái
mương
dẫn
nước,
Thông
Trí
tự
nghĩ:
"-
Cái
gì
mắt
thấy,...
đều
liên
hệ
đến
Giáo
Pháp."
Bèn
hỏi:
-
Bạch
thầy
cái
mương
dẫn
nước
kia
có
lợi
ích
gì?
-
Nước
dâng
tràn,
lũ
lụt
có
thể
làm
hại
mùa
màng,
nhưng
khi
đã
có
con
mương
dẫn
nó,
điều
chỉnh
nó
thì
nó
lại
trở
nên
lợi
ích
cho
ruộng
vườn.
-
Nước
có
hiểu
biết
gì
không?
-
Nó
vô
tri
vô
giác
chớ
có
hiểu
biết
gì
đâu!
-
Vậy
thì
người
ta
có
thể
dẫn
một
vật
vô
tri
vô
giác
đem
đến
lợi
ích
cho
con
người
sao
thầy?
-
Ðúng
thế!
Nếu
biết
làm
những
con
mương
cho
khéo,
người
ta
có
thể
dẫn
nước
đi
đâu
tùy
ý,
tùy
nghi
mà
sử
dụng.
Thông
Trí
tự
nghĩ:
"-
Thật
là
kỳ
diệu!
Một
vật
vô
tri
vô
giác
mà
con
người
có
thể
hướng
dẫn
được
nó,
sử
dụng
nó
như
ý
muốn.
Vậy
tại
sao
ta
lại
không
thể
hướng
dẫn,
nhiếp
phục
tâm
ý
mình
đi
theo
con
đường
đến
quả
vị
A-La-Hán?"
Ðến
một
quãng
đường
nữa,
thấy
những
người
thợ
đang
hơ
tên
trên
lửa,
nheo
mắt
nhắm
để
uốn
tên
cho
thẳng;
Thông
Trí
hỏi:
-
Bạch
thầy,
họ
đang
làm
gì
vậy?
-
Họ
đang
nhắm
uốn
những
cây
tên
trên
lửa
cho
thật
thẳng.
-
Mũi
tên
kia
có
lý
trí
chăng?
-
Nó
cũng
là
vật
vô
tình,
vô
giác,
vô
tri!
Thông
Trí
lại
nghĩ:
"-
Thật
là
kỳ
diệu!
Vật
vô
tri
kia
mà
người
ta
còn
biết
cách
uốn
cho
thẳng.
Còn
ta,
ta
cũng
có
chút
ít
hiểu
biết,
sao
không
biết
uốn
nắn
tâm
ý
mình
cho
ngay
thẳng,
chính
trực?"
Sau
đó
hai
thầy
trò
gặp
một
người
thợ
mộc
đang
đẽo
bánh
xe.
-
Họ
làm
gì
vậy
hở
thầy?
-
Thợ
mộc
đẽo
bánh
xe.
-
Gỗ
không
có
chút
hiểu
biết
nào
chứ?
-
Cũng
như
tên,
như
nước
vậy!
Gỗ
vô
tri
mà
người
ta
vẫn
đẽo
ra
được
bánh
xe
hữu
dụng.
Thông
Trí
tự
nghĩ:
"-
Thật
là
kỳ
diệu!
Gỗ
vô
tri
cũng
đẽo
thành
bánh
xe
hữu
dụng
cho
con
người.
Vậy
sao
ta
không
tự
đẽo,
gọt
những
cái
xấu
xa,
tà
vạy
cho
tâm
ta
được
hữu
dụng
như
cái
bánh
xe?"
Nghĩ
đến
đây,
tự
dưng
Thông
Trí
chợt
trao
bát
cho
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất:
-
Bạch
thầy,
thầy
hãy
đi
bát
giúp
con.
-
Sao
vậy?
-
Con
muốn
trở
về!
Biết
được
tâm
ý
của
đệ
tử
mình,
Tôn
giả
cầm
lấy
bát
trên
tay
của
Thông
Trí.
Thông
Trí
chào
lạy
Tôn
giả
xong,
quay
lưng
bước
đi,
còn
quay
lại
dặn
dò:
-
Khi
thầy
đem
thức
ăn
về
cho
con,
xin
thầy
nhớ
là
con
chỉ
thích
ăn
những
món
thượng
vị
làm
bằng
cá
hồng
ngon
nhất
mà
thôi!
-
Ở
đâu
ta
có
thể
kiếm
được
thứ
ấy
cho
con?
-
Nếu
thầy
không
thể
kiếm
được
do
phước
báu
của
thầy
thì
thầy
có
thể
kiếm
được
do
phước
báu
của
con.
Tôn
giả
trao
chìa
khóa
phòng
rồi
khẽ
xoa
đầu
Thông
Trí,
bảo:
-
Hãy
đi
vào
phòng
của
ta
mà
hành
thiền,
không
được
ở
ngoài
các
khe
suối,
các
cội
cây
đâu
nhé!
Sa-di
Thông
Trí
vâng
lời,
rảo
nhanh
về
liêu
thất,
đóng
phòng
lại,
chú
bắt
đầu
thiền
quán,
cương
quyết
phải
đạt
cho
được
quả
vị
A-La-Hán
trong
ngày
hôm
nay.
Tại
cung
trời
Ba
Mươi
Ba,
Ðế
Thích
Thiên
Vương
tự
nhiên
cảm
thấy
ngai
vàng
rung
động
và
nóng
rực,
Ngài
đoán
chắc
rằng
ở
dưới
trần
gian
có
tâm
ý
hướng
thượng
của
ai
đó
cực
kỳ
uy
mãnh,
làm
cho
phước
đức
thiên
cung
chao
đảo.
Khi
dùng
thần
nhãn
xem,
Ðế
Thích
biết
rõ
nguyện
lực
của
chú
sa-di
nhỏ
tuổi.
Ðể
hỗ
trợ
cho
Thánh
hạnh
của
chú
mau
thành
tựu,
Ðế
Thích
bảo
Thần
Mặt
Trời
đi
chậm
lại;
lệnh
cho
Tứ
Thiên
Vương
tức
khắc
xuống
trần
đứng
canh
gác
bốn
góc
ở
tịnh
xá
Kỳ
Viên,
và
phải
đuổi
muông
thú,
chim
chóc
đi
nơi
khác
đừng
gây
một
tiếng
động
nhỏ...
Do
vậy,
buổi
sáng
hôm
ấy
tịnh
xá
Kỳ
Viên
yên
tĩnh
một
cách
lạ
thường...
Tâm
của
sa-di
Thông
Trí
nhờ
chuyên
nhất,
nhờ
an
tịnh
hỗ
trợ,
mới
thời
gian
chưa
đến
buổi
trưa,
chú
lần
lượt
chứng
Nhập
Lưu,
Nhị
Quả,
Tam
Quả...
Trong
khi
ấy,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
đi
vào
thành
phố,
ghé
lại
một
thí
chủ
thân
tín
đã
từ
lâu
chưa
đến
khất
thực.
Lạ
lùng
làm
sao,
khi
họ
mang
ra
dâng
cúng
thì
đầy
cả
một
bát
món
ăn
thượng
vị
làm
bằng
cá
hồng!
Tôn
giả
muốn
để
dành
cho
chú
sa-di,
hợp
với
sở
thích
của
chú;
nhưng
gia
chủ
cứ
khẩn
khoản
mong
Ngài
độ
thực
cho
hết
và
sẽ
có
một
bát
thứ
hai
cũng
đầy
đủ
thượng
vị
cá
hồng
như
thế.
Khi
dùng
xong,
Tôn
giả
nghĩ:
"-
Buổi
sáng,
chú
đã
làm
việc
nhiều,
chắc
giờ
đã
đói
bụng
rồi!"
Bèn
đứng
dậy,
nói
lời
chúc
phúc
với
gia
đình
rồi
ôm
bát
vật
thực
trở
về.
*
*
*
Bậc
Ðạo
Sư,
khi
ấy
ở
tại
hương
phòng,
nghe
trong
không
gian
có
điều
khác
lạ;
hướng
tâm
đến,
Ngài
thấy
Ðế
Thích
như
ông
thần
đứng
canh
cửa,
Tứ
Ðại
Thiên
Vương
như
bốn
ông
tướng
đứng
gác
bốn
phương;
và
trong
phòng
của
Xá-Lợi-Phất,
sa-di
Thông
Trí
đã
đắc
Tam
Quả
đang
cương
quyết
đắc
quả
A-La-Hán.
Rồi
Ðức
Thế
Tôn
hướng
tâm
đến
Xá-Lợi-Phất,
biết
ông
thầy
nầy
thương
đệ
tử,
đang
trên
đường
trở
về,
ôm
bát
vật
thực
thượng
vị
bằng
cá
hồng
mà
không
biết
trời
đã
ngã
chiều.
Ðức
Phật
nghĩ:
"-
Vì
không
hướng
tâm
đến
nên
Xá-Lợi-Phất
không
biết
học
trò
của
mình
sắp
đắc
quả
A-La-Hán.
Nếu
vì
Xá-Lợi-Phất
không
biết,
trong
lúc
này
mà
về
gõ
cửa
thì
sẽ
trở
ngại
tiến
trình
đạo
quả
của
chú
sa-di.
Vậy
ta
hãy
đón
đường
Xá-Lợi-Phất
ngay
từ
ngoài
xa,
hỏi
vài
câu
về
Tạng
Luận."
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
đang
trên
ngã
rẽ
về
liêu
thất
thì
gặp
Ðức
Thế
Tôn,
Ngài
liền
dừng
lại
đảnh
lễ.
Ðức
Ðạo
Sư
hỏi:
-
Ông
mang
cái
gì
về
đấy?
-
Bạch
Ðức
Thế
Tôn,
"Sức
nóng"
-
"Sức
nóng"
sinh
cái
gì?
-
Bạch
Ðức
Thế
Tôn!
"Sức
nóng"
sinh
"Sắc"
-
"Sắc"
sinh
cái
gì?
-
Bạch
Ðức
Thế
Tôn!
"Sắc"
lại
duyên
"Xúc"
-
"Xúc"
sinh
cái
gì?
-
Bạch
Ðức
Thế
Tôn!
"Xúc"
sinh
"Thọ".
(*)
(*)
Giải
thích
đoạn
trên:
Mang
vật
thực
ăn
vào
sẽ
tạo
ra
năng
lượng
(sức
nóng).
Có
năng
lượng
thì
thân
thể
sẽ
no,
khỏe
(sinh
sắc).
Sắc
duyên
xúc
sẽ
tạo
ra
các
"cảm
thọ".
(ăn
vào
sẽ
chống
được
sự
khổ
do
đói,
và
người
sẽ
cảm
thấy
khoan
khoái,
hạnh
phúc
Ngang
đây,
biết
là
Thông
Trí
đã
đắc
quả
A-La-Hán,
Ðức
Phật
liền
bảo:
-
Này
Xá-Lợi-Phất!
Vậy
thì
ông
hãy
mang
"Sức
nóng"
ấy
vào
cho
chú
sa-di
của
ông
đi!
Tôn
giả
vâng
lời,
đi
vào
và
gõ
cửa.
Sa-di
Thông
Trí
bước
ra,
đôi
mắt
như
tỏa
hào
quang,
trân
trọng
đỡ
lấy
bát
vật
thực
trên
tay
Tôn
giả
rồi
để
qua
một
bên.
Chú
lấy
chiếc
quạt
thốt
nốt,
quỳ
xuống
và
quạt
mát
cho
Ngài.
Ðức
Xá-Lợi-Phất
nói:
-
Hãy
ăn
đi
con!
Ðúng
là
một
bát
thượng
vị
bằng
món
cá
hồng
mà
con
ưa
thích
đấy!
Thông
Trí
hỏi:
-
Bạch
thầy,
còn
thầy
thì
sao?
-
Ta
đã
dùng
xong
rồi.
Sa-di
Thông
Trí
sửa
lại
y
áo
cho
ngay
ngắn,
ngồi
xuống
quán
tưởng
năm
điều
rồi
thọ
thực.
Thấy
chú
cẩn
trọng
nhai
nuốt
một
cách
biết
mình,
chẳng
tỏ
vẻ
gì
là
say
đắm
món
cá
hồng
yêu
thích;
Tôn
giả
hướng
tâm
đến,
biết
quả
vị
tối
cao
mà
học
trò
mình
đã
đạt,
Ngài
âu
yếm
nói:
-
Giỏi
lắm!
Con
quả
thật
xứng
đáng
là
một
thiện
gia
nam
tử
ở
trên
đời!
Sa-di
Thông
Trí
nhìn
thầy,
đôi
mắt
tỏa
sáng,
biểu
hiện
sự
tri
ân
cao
cả.
Khi
đã
ăn
xong,
rửa
bát
dọn
dẹp,
cất
đặt
đâu
đó
xong
xuôi,
Thông
Trí
đưa
mắt
nhìn
ra
ngoài
trời.
Mọi
người
ngạc
nhiên
làm
sao,
khi
ấy
mặt
trời
bắt
đầu
lặn,
mặt
trăng
từ
từ
nhô
lên!
Ai
có
thần
nhãn
lúc
ấy
sẽ
thấy
giữa
hư
không,
Tứ
Thiên
Vương
rời
bốn
hướng
canh
gác,
muôn
chim
trở
về
Kỳ
Viên
ca
hát
líu
lo,
Ðế
Thích
Thiên
Vương
rời
vị
trí
canh
cửa,
hóa
vầng
ánh
sáng
bay
lên
cõi
trời
Ðao-Lợi.
Cả
tịnh
xá,
chư
phàm
Tăng
huyên
náo
hỏi
han
nhau:
-
Hôm
nay
sao
lạ
vậy?
Buổi
sáng
thì
dài
cả
ngày
còn
buổi
chiều
thì
trôi
qua
trong
chớp
mắt?
Chú
sa-di
Thông
Trí
sao
chỉ
thích
xơi
món
cá
hồng?
Rồi
Bậc
Tướng
Quân
Chánh
Pháp
-
thầy
của
chú
-
sao
lại
mang
về
đúng
một
bát
cá
hồng
thượng
vị?
Mà
sao
khi
chú
ấy
đang
dùng
trưa
thì
đúng
ngọ?
Dùng
xong
thì
trăng
đã
lên?
Thiệt
là
kỳ
quái!
Một
số
tỳ-khưu
và
sa-di
quây
quần
quanh
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
mong
được
biết
lý
do.
Ngài
nói:
-
Này
chư
hiền!
Ðừng
nôn
nóng,
đừng
vội
vã!
Chỉ
có
Ðức
Thế
Tôn
là
biết
lúc
nào
phải
thời
để
vén
bức
màn
quá
khứ
ấy!
-
Thưa
vâng
-
một
vị
nói
-
nhưng
Ngài
chỉ
cần
cho
chúng
con
vài
lời
tóm
tắt
cũng
đủ.
Chẳng
đừng
được,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
bèn
kẻ
chuyện
quá
khứ
cho
họ
nghe.
"-
Vào
thời
Ðức
Phật
Ca-Diếp,
tại
thành
Ba-La-Nại
có
hai
vợ
chồng
thật
nghèo
khổ,
nghèo
hết
chỗ
nói.
Ðược
một
người
bạn
lành
khuyến
hóa,
cả
hai
vợ
chồng
đồng
tâm
hợp
lực
làm
công,
mong
kiếm
được
ít
tiền
để
làm
vật
thực
cúng
dường
cho
một
vị
tỳ-khưu.
Người
chủ
trì
đi
kêu
gọi
cổ
phần
quên
bẵng
hai
vợ
chồng
nên
hai
mươi
ngàn
vị
tỳ-khưu
đã
được
phân
phối
hết.
Người
nghèo
khổ
khóc
lóc,
đấm
ngực,
bức
tóc,
xin
cho
bằng
được
một
vị
tỳ-khưu
để
cúng
dường.
Ðức
Thế
Tôn
Ca-Diếp
biết
tâm
trong
sạch,
cao
thượng
của
người
nghèo
khổ,
nên
phút
cuối,
Ngài
trao
bát
cho
anh
ta.
Thế
rồi
phước
báu
ấy
được
trổ
quả
hiện
tiền
do
nhờ
sự
tiếp
sức,
bắt
tay
của
Trời
Ðế
Thích:
người
nghèo
khổ
được
nhà
vua
cho
làm
chức
Ðại
Thủ
quỹ,
đầy
đủ
danh
vọng
và
phú
quý.
Vị
Ðại
Thủ
quỹ
cúng
dường
những
món
ăn
thượng
vị
bằng
loại
cá
hồng
đến
Ðức
Phật
và
hai
mươi
ngàn
vị
tỳ-khưu
trong
suốt
bảy
ngày.
Mệnh
chung
kiếp
ấy,
y
được
hạnh
phúc
qua
các
cõi
trời.
Kiếp
này
y
chính
là
Sa-di
Thông
Trí
vậy.
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
chấm
dứt
câu
chuyện
ngang
đây,
nhưng
có
vị
hỏi
tiếp:
-
Bạch
Ngài!
Xin
Ngài
giải
thích
cho
rõ
hơn
về
nhân
duyên
món
cá
hồng?
-
Ðúng
vậy!
Không
có
gì
là
không
có
nhân
duyên!
Người
nghèo
khổ
kia
suốt
đời
ăn
mắm
mút
giòi...
ngay
món
cá
hồng
mà
y
nghĩ,
may
ra
có
phép
lạ
mới
gặm
được
chút
xương
của
nó.
Trước
khi
cúng
dường,
người
nghèo
khổ
gặp
một
người
bán
cá
bên
sông.
Thấy
tâm
địa
tốt
lành
của
người
nghèo
khổ,
người
bán
cá
tặng
cho
y
cả
một
xâu
cá
hồng.
Mặc
dầu
đấy
là
món
cá
cả
đời
mơ
ước,
y
đã
không
dành
lại
cho
mình
chút
gì,
mà
đem
làm
nhiều
món
ăn
với
tâm
niệm
sẽ
dâng
cúng
hết.
-
Thật
là
cao
thượng
-
một
vị
tỳ-khưu
thốt
lên.
Nghĩ
là
phải
thời
để
giáo
giới
vài
điều
đến
Tăng
chúng,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
nói:
-
Này
chư
hiền!
Nhân
quả
xưa
nay
là
vậy.
Ngay
một
thói
quen
nhỏ
nhặt,
một
sở
thích
riêng
tư
hiện
tại
nơi
chư
hiền
cũng
không
phải
là
điều
ngẫu
nhiên,
nhất
thời!
Nó
tồn
tại,
tương
duyên,
liên
tục
từ
kiếp
này
sang
kiếp
khác;
nó
len
sâu,
ẩn
kín
trong
dòng
nghiệp,
tưởng
như
vô
hình
nhưng
nó
tích
cực
tác
động
thân
hành,
khẩu
hành,
ý
hành
một
cách
rất
vi
tế
và
rất
cụ
thể.
Như
sở
thích,
mơ
ước
món
cá
hồng,
qua
hằng
triệu
năm
sau
mà
dường
như
vẫn
còn
nguyên
vẹn
sở
thích,
đeo
níu
ấy!
Ngoài
ra,
một
chút
gieo
duyên
với
Phật
Ðạo,
với
Ðức
Thế
Tôn,
bao
giờ
cũng
là
cơ
may
ngàn
đời
hy
hữu:
trước
sau
gì
cũng
nếm
được
Ðạo
Quả
Vô
Sanh
Bất
Diệt!
Tăng
chúng
tán
thán:
-
Quả
thật
là
hy
hữu!
Quả
thật
là
kỳ
diệu!
Thấy
Tăng
chúng
còn
một
vài
thắc
mắc
về
những
hiện
tượng
xảy
ra
trong
ngày,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
bèn
kể
cho
họ
nghe.
Vì
phước
báu
của
chú
sa-di
Thông
Trí
đã
khiến
cho
thí
chủ
cúng
dường
món
cá
hồng.
Vì
quyết
tâm
chứng
đạo
quả
cao
nhất
trong
ngày
của
sa-di
Thông
Trí
mà
Ðế
Thích
phải
nóng
nực,
phải
hiện
xuống
trần
để
giúp
đỡ.
Rồi
Ðức
Phật
cũng
phải
đích
thân
rời
hương
phòng
đến
hỗ
trợ
cho
sa-di
Thông
Trí
ra
sao,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
nhất
nhất
thuật
lại.
Một
số
tỳ-khưu
sau
câu
chuyện
và
sau
lời
giáo
giới
ấy,
họ
thấy
biết
như
sau:
"A!
Thân
này
được
tập
khởi
như
vậy,
bởi
thói
quen,
kinh
nghiệm,
tâm
niệm
như
vậy
mà
tạo
nên
những
cá
tính
riêng,
mẫu
người
riêng
biệt.
Những
giới
cấm
của
Ðức
Ðạo
Sư
là
nhằm
ngăn
chặn
những
vọng
động
như
vậy.
Nhân
như
vậy
thì
đưa
đến
quả
như
vậy.
Thấy
rõ
vọng
động,
làm
yên
lắng
những
vọng
động
thì
giải
thoát,
an
vui
tối
thượng
chắc
chắn
sẽ
đến
như
vậy..."
Nhờ
tư
duy
đúng,
họ
không
còn
hoài
nghi
về
con
đường
và
cứu
cánh.
Một
vài
vị
chứng
quả
Tư-Ðà-Hàm,
A-Na-Hàm,
rất
đông
vị
khác
chứng
quả
Thất
Lai!
Với
chúng
Sa-di
Kỳ
Viên
tịnh
xá
lúc
này
đã
đến
năm
ngàn
thầy
tỳ-khưu.
Tất
cả
mọi
liêu
thất
đã
chật
chỗ.
Các
vị
Ðại
Trưởng
lão
và
môn
đệ
đều
phải
tuần
tự
thay
nhau
tản
mác
quanh
các
khu
rừng
và
làng
mạc
kế
cận,
vừa
giảm
được
nhân
số
vừa
gần
gủi
Ðức
Thế
Tôn
để
hằng
ngày
thính
pháp.
Riêng
hai
vị
Ðại
Thượng
Thủ
thì
rất
bận
rộn
công
việc.
Vừa
thay
mặt
Ðức
Ðạo
Sư
thuyết
pháp,
vừa
giải
quyết
vấn
đề
Tăng
sự
đây
đó,
vừa
cắt
đặt
các
công
việc
trong
ngoài
liên
quan
đến
Giáo
Hội,
cận
sự
nam
nữ.
Chuyện
thường
xuyên
bức
xúc
nhất
là
trật
tự,
kỹ
cương
trong
đời
sống,
sinh
hoạt
tịnh
xá.
Dẫu
quan
tâm
bao
nhiêu
vẫn
không
tránh
khỏi
những
đáng
tiếc
xảy
ra,
giữa
một
tập
thể,
mà
sự
ràng
buộc
với
nhau
chỉ
có
tình
thương
và
tinh
thần
kỹ
luật
tự
giác!
Tăng
chúng
quá
đông,
thế
là
phượng
hoàng
ở
lẫn
với
gà,
ngọc
vàng
lẫn
lộn
giữa
bụi
cát.
Cả
hàng
ngàn
tỳ-khưu
và
sa-di
còn
quá
nhiều
phàm
tính,
chưa
được
thuần
thục
trong
Giáo
Pháp,
chính
họ
là
thủ
phạm
làm
xáo
trộn
nếp
sống
yên
ả,
thanh
bình.
Có
nhiều
nhóm
đôi
khi
vì
một
gốc
cây,
một
chỗ
nghỉ
mà
sinh
ra
tranh
giành,
ẩu
đả,
chửi
mắng
nhau.
Nhiều
vị
do
ích
kỷ,
biếng
nhác,
ăn
và
chơi,
không
chịu
sờ
mó
công
việc,
không
chịu
tu
tập
mà
chỉ
mong
chiếm
tiện
nghi,
thủ
lợi
riêng
cho
mình,
ai
sống
chết
mặc
ai!
Có
nhiều
vị
Thánh
Tăng
khiêm
tốn,
vô
tranh,
từ
hòa
đã
phải
lặng
lẽ
bỏ
vào
rừng
sâu...
Ngay
ở
đây,
tại
bệnh
xá
trung
tâm
này
mà
vẫn
còn
nhiều
thầy
tỳ-khưu
khai
láo
bệnh
để
được
ăn
vật
thực
của
người
bệnh;
thu
dấu
sữa,
mật
ong,
tích
trữ
thuốc
v.v...
Nhiều
thầy
tỳ-khưu
hiền
lành,
khiêm
tốn,
ít
nói,
thiếu
thốn
mọi
thứ
mà
chẳng
ai
biết
để
san
sẻ.
Ðã
có
trường
hợp
đáng
tiếc
là
một
thầy
tỳ-khưu
bị
bệnh
mụn
nhọt,
lở
loét,
hôi
hám,
dơ
dáy...
đã
bị
ai
đó
quẳng
vào
bìa
rừng
một
đêm.
Sáng
ngày,
chính
Ðức
Ðạo
Sư
đã
sai
mang
vào
phòng
giữ
lửa,
chính
Ngài
đích
thân
nấu
nước
sôi,
tẩm
khăn
ấm
lau
sạch
thân
thể
cho
người
bệnh.
Sai
người
giặc
y
ngoại
phơi
khô,
lấy
y
ngoại
đắp,
giặt
y
nội
phơi
khô...
Vị
tỳ-khưu
bất
hạnh
này
cuối
cùng
lại
được
diễm
phúc:
Ðức
Thế
Tôn
đã
thuyết
một
thời
Pháp,
vị
ấy
đắc
quả
A-La-Hán
và
Niết
Bàn
ngay
tại
chỗ.
Những
sơ
sót
ấy
là
do
hai
vị
Ðại
Ðệ
Tử
đi
vắng
và
các
vị
Ðại
Trưởng
lão
bận
Phật
sự
ở
bên
ngoài.
Người
có
khả
năng
nắm
rõ
tất
cả
mọi
tình
hình,
tình
huống
trong
tịnh
xá
là
sa-di
La-Hầu-La
-
con
trai
yêu
quý
của
Ðức
Thế
Tôn.
La-Hầu-La
có
đời
sống
kỷ
luật
tự
giác,
nghiêm
túc
nhất
mà
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
được
biết.
Ngoại
trừ
những
lúc
đi
vào
làng,
vào
thành
phố,
vào
rừng
để
trì
bình
khất
thực
và
thiền
định,
còn
những
khi
ở
tịnh
xá,
La-Hầu-La
là
cánh
tay
phải
đắc
lực
nhất
cho
Tôn
giả.
Ðức
Tôn
Sư
bảo
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
làm
lễ
xuất
gia
sa-di
cho
La-Hầu-La
lúc
bảy
tuổi.
Từ
bấy
đến
nay,
La-Hầu-La
được
mọi
người
kính
trọng,
yêu
mến
vì
hạnh
kiểm,
vì
tư
cách
cùng
những
phẩm
chất
cao
quý
khác.
Sa-di
La-Hầu-La
học
hành
rất
quyết
tâm,
thiền
định
rất
tinh
tấn,
chăm
lo
mọi
việc
trong
tịnh
xá
rất
chu
đáo,
quán
xuyến...;
và
chưa
bao
giờ
ỷ
thế
mình
là
con
Phật!
Thời
gian
đầu,
nhiều
vị
tỳ-khưu
muốn
thử
La-Hầu-La
bằng
cách
quăng
rác,
xả
rác
bừa
bộn
chỗ
nào
La-Hầu-La
đi
qua
rồi
đổ
lỗi
cho
chú.
Không
nói
không
rằng,
lặng
lẽ
mười
lần
như
một,
La-Hầu-La
đều
thu
dọn,
quét
tước
sạch
sẽ.
Từ
đấy
họ
kính
trọng
La-Hầu-La
và
không
dám
làm
thế
nữa.
*
*
*
Sáng
hôm
ấy,
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất
bị
cảm
nhẹ,
tuy
thế,
sửa
lại
y
áo,
Ngài
định
bước
đi
thì
La-Hầu-La
cũng
vừa
tới.
La-Hầu-La
cung
kính
đảnh
lễ.
Tôn
giả
thân
ái
nắm
tay
chú
bước
vào
phòng.
-
Bạch
thầy!
Thầy
có
được
khỏe
không?
-
Dường
như
ta
bị
cảm
nhẹ.
-
Tay
thầy
nóng,
có
lẽ
bị
sốt
đấy.
-
Nó
chỉ
như
gió
thoảng,
không
sao
đâu.
Thấy
La-Hầu-La
cứ
chấp
tay,
ngần
ngừ,
Ngài
hỏi:
-
Con
có
gì
cứ
trình
bày,
đừng
ngại!
-
Bạch
thầy!
Con
đã
không
quán
niệm
hơi
thở
theo
lời
thầy
dạy
mà
con
đã
quán
niệm
sự
vận
hành
vô
ngã
của
ngũ
uẩn!
-
Chắc
có
lý
do
chính
đáng
chứ?
-
Thưa
vâng!
Hôm
đó
con
đi
khất
thực
theo
chân
Ðức
Thế
Tôn,
ở
sau,
con
chiêm
ngưỡng
Ngài
và
ý
nghĩ
sau
đây
phát
sinh:
"Cha
ta,
Ðức
Thế
Tôn,
có
phong
độ
oai
nghiêm
đáng
quý
trọng
xiết
bao!
Coi
kìa!
Dáng
dấp
của
Ngài
như
thớt
tượng
chúa
uy
nghi,
đĩnh
đạc...
như
một
chúa
thiên
nga
bơi
lội
trên
mặt
hồ
cung
điện
cõi
trời!
Cha
ta,
Ðức
Thế
Tôn,
thuộc
giòng
dõi
quý
tộc,
vương
giả
cao
sang,
từ
ngai
vàng,
điện
ngọc
mà
bước
ra!
Ôi!
Cha
ta,
Ðức
Thế
Tôn,
có
thân
hình
đẹp
đẽ,
thế
gian
này
không
ai
bằng
được!"
Nghĩ
thế
xong,
ngắm
lại
mình,
con
cũng
hãnh
diện
vô
cùng:
"Ta
cũng
đẹp
đẽ
như
Ðức
Thế
Tôn,
cha
ta.
Thân
hình
Ðức
Thế
Tôn
đẹp
đẽ
và
thân
hình
ta
cũng
vậy."
La-Hầu-La
nói
tiếp:
-
Bạch
thầy!
Ðức
Thế
Tôn
đọc
được
ý
nghĩ
trong
tâm
của
con
nên
Ngài
dạy:
"Này
La-Hầu-La!
Bất
luận
thân
hình
đẹp
đẽ
hay
xấu
xa,
cũng
phải
được
quán
xét
như
vầy:
cái
này
không
phải
là
ta,
cái
này
không
phải
của
ta,
cái
này
không
phải
là
tự
ngã
của
ta!"
Lúc
ấy
con
hỏi:
"Bạch
Ðức
Thế
Tôn!
Chỉ
có
hình
thể
này,
sắc
thân
này
được
quán
xét
như
vậy
hay
còn
gì
khác
nữa?"
Ðức
Thế
Tôn
đáp:
"Không
những
sắc,
mà
thọ,
tưởng,
hành,
thức
cũng
đều
phải
được
quán
xét
như
vậy."
Con
liền
nghĩ:
"
Ai
có
thể,
hôm
nay,
được
Ðức
Ðạo
Sư
trực
tiếp
giảng
dạy
như
vậy
mà
lại
có
thể
ôm
bát
đi
trì
bình?"
Thế
rồi
con
lui
về
tịnh
xá,
tìm
một
cội
cây,
ngồi
kiết
già
và
bắt
đầu
thiền
quán.
Chính
lúc
ấy
là
lúc
thầy
đi
ngang,
thầy
dạy
con
về
pháp
Quán
Niệm
Hơi
Thở!
-
Giỏi
lắm!
Ðấy
không
phải
là
lỗi
ở
con
mà
lỗi
ở
ta.
Ta
vui
mừng
với
con
mới
phải!
Tôn
giả
Xá-Lợi-Phất