Hòa Thượng Quảng Ðức, pháp danh
Thị Thủy, thế danh Lâm Văn Túc, sinh năm 1897 tại làng Vạn Khánh, huyện
Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa (Nha Trang) Trung Việt, xuấ gia lúc lên 7 tuổi,
được nhị vị thân sinh chấp thuận cho đi theo hầu người cậu ruột là Hòa
Thượng Thích Hoàng Thân đem về chùa nuôi nấng dạy dỗ, và đổi tên là Nguyễn
Văn Khiết. Năm 15 tuổi, ngài được nghiệp sư ( Hòa thượng Hoàng Thâm) cho
thụ Sa di và năm 20 tuổi thụ Tỳ khưu. Sau khi thụ đại giới, Ngài phát
nguyện lên núi tĩnh tu 3 năm. Nổi tiếng là người gìn giữ giới luật nghiêm
minh. Ngài đã từng giữ các chức vụ:
-
Chứng minh đạo sư hội Phật giáo Ninh Hòa.
-
Phó trị sự và trưởng ban nghi lễ giáo hội Tăng già Nam Việt.
Năm 1943, Ngài rời Khánh Hòa
vào Nam, ròng rã 20 năm, đi khắp các vùng: Sài Gòn, Gia Ðịnh, Hà Tiên,
Ðịnh Tường, Cao Miên.... hoằng truyền chánh pháp. Ngài đã xây cất và trùng
tu tất cả 14 ngôi chùa. Gặp lúc Phật giáo nước nhà bị chế độ tàn bạo, phi
nhân nhà Ngô có dụng ý phá hủy nền đạo lý truyền thống của dân tộc, ngày
27/5/1963, Ngài viết thư thỉnh cầu Tổng Trị Sự Giáo hội Tăng Già Việt Nam
xin tự đốt mình để bảo vệ đạo pháp. Mặc dầu không được giáo hội chấp
thuận, nhưng ý nguyện quyết tâm thực hiện sự tự thiêu, nên khoảng đầu giờ
ngọ sáng ngày 20 tháng 4 nhuận năm Quý Mão (11/6/1963) nhân cuộc diễn hành
của gần một ngàn Tăng, Ni qua các ngã đường Phan Ðình Phùng- Lê Văn
Duyệt, Ngài xuống xe, tự tẫm dầu ướt đẫm ba tấm cà sa và ngồi kiết già
giữa ngã tư đường, một tay kềt ấn cam lộ, tay kia tự châm lửa. Ngọn lửa
bốc cao phủ kín châu thân. Mười lăm phút sau, nhục thể Ngài ngã lăn ra.
Mọi người quỳ xuống. Cả hiện trường lúc ấy những tiếng khóc nức nở xen lẫn
tiếng niệm Phật, tụng kinh. Bầu trời Sài Gòn đang nhộn nhịp.... bỗng nhiên
mang bộ mặt thê lương ảm đạm, như báo trước một sự”bất thường” sẽ đến với
nhà Ngô trong một tương lai không xa.
Và tiếng nói cuối cùng của Ngài
nhắn với Tổng Thống Ngô Ðình Diệm:
“Trước khi
nhắm mắt về cõi Phật, tôi trân trọng kính gửi lời cho Tổng Thống Ngô Ðình
Diệm nên lấy lòng từ bi đối với quốc dân và thi hành chính sách bình đẳng
tôn giáo để giữ vững nước nhà muôn thuở”.
“ Tôi thiết tha
kêu gọi chư Ðại đức Tăng, Ni, Phật tử nên đoàn kết nhất trí hy sinh đễ bảo
tồn Phật giáo.”
Ngọn lửa Quảng Ðức đã thắp sáng
thời đại chúng ta, một thời đại chiến tranh, hận thù đang bao trùm lên
thân phận con người (mà) tâm tư thì chứa những âu lo, buồn chán, nghi kỵ,
sợ sệt và mất niềm tin!
Cách 9 ngày sau ngày tự thiêu,
20/6/1963 nhục thể Hòa thượng Quảng Ðức được rước từ chùa Xá Lợi đi theo
đường Trần Quốc Toản về An Dưỡng Ðịa ở Phú Lâm để làm lễ hỏa thiêu. Chính
quyền nhà Ngô sợ làn sóng người đưa tang nên đã hạn chế chỉ cho phép 200
Tăng, Ni tham dự và buộc phải đi bằng xe hơi. Suốt dọc hai bên lề đường
dài hàng cây số, các Phật tử đứng đông nghẹt để chờ chiêm bái kim quan một
vị cao Tăng đã tự thiêu thân thể để bảo vệ chánh pháp.
Ngọn lửa “thiêu” với sức nóng
hàng ngàn độ đã không đốt cháy được trái tim kim cương bất hoại của vị Bồ
tát “ vị pháp thiêu thân”. Ngọn lửa Quảng Ðức không chỉ làm chấn động
lương tâm nhân loại trên khắp thế giới mà còn đốt luôn một chế độ hà chính
bất công, thối nát, sau 9 năm cai trị miền nam khiến người dân phải sống
cuộc sống trong quằn quại đau thương, tủi nhục....
---o0o---
Trình bày: Nhị Tường
Cập
nhật: 05-2003