TÂM
HỒN VỊ THA
Nguyên tác: ĐẠT LAI LẠT MA
Chuyển ngữ: HT. THÍCH TRÍ
CHƠN
(Trích từ cuốn sách “An open
Heart”)
---o0o---
Kính thưa các
bạn,
Tôi nghĩ rằng
mọi người ai cũng ước mong sống hạnh phúc và không thích khổ đau. Tôi cũng
tin mục đích của đời sống là thành đạt nguồn hạnh phúc này. Tôi tin rằng
mỗi chúng ta đều có khả năng tu tập, kiềm chế giữ tâm thanh tịnh giống
nhau để có hạnh phúc và an lạc. Dù chúng ta giàu hay nghèo, học thức hay
ngu dốt; màu da trắng hoặc đen, ở Đông hay Tây phưong, chúng ta đều có
chung khả năng đó. Tất cả chúng ta không có gì khác nhau về đời sống tinh
thần và tình cảm. Mặc dù vài người trong chúng ta có lổ mũi cao hay lớn
hơn và màu da khác nhau, nhưng căn bản về cơ thể vật lý của chúng ta hoàn
toàn giống nhau. Sự khác biệt rất ít.
Theo tôi,
điều thiết yếu là chúng ta cần ý thức và tự tin rằng chúng ta có khả năng
tu tập, hoán cải được cuộc sống của chính mình. Đôi khi gặp khó khăn trong
thực tại, chúng ta bi quan nhìn đời và đâm ra thất vọng. Hành động như
vậy, tôi nghĩ là sai lầm. Tôi không có điều gì mầu nhiệm để cống hiến cho
các bạn. Nếu ai có năng lực huyền bí, tôi không ngại sẽ đến nhờ họ giúp
đỡ. Nhưng thực tình mà nói tôi nghi ngờ và không tin những kẻ bảo rằng họ
có năng lực siêu phàm. Tuy nhiên, qua nỗ lực tu tập với sự tinh tấn không
ngừng, chúng ta có thể thay đổi đời sống tinh thần của chúng ta.
Nếu chúng ta
làm chủ được tâm mình, dù phải gặp nghịch cảnh khó khăn, tâm chúng ta vẫn
cảm thấy an lạc. Trái lại, khi tâm chúng ta vọng động, bị chi phối bởi sự
lo âu, sợ hãi, nghi ngờ hay tham lam ích kỷ thì dù chúng ta có sống bên
cạnh những người bạn tốt, hay giữa hoàn cảnh đầy đủ tiện nghi vật chất,
chúng ta vẫn cảm thấy khổ đau.
Tôi nghĩ là
điều sai lầm khi chúng ta hy vọng rằng những vấn đề khó khăn hiện nay của
chúng ta có thể giải quyết bằng tiền bạc hay quyền lợi vật chất. Đúng là
không thực tế chút nào khi chúng ta tin rằng có thể giải quyết đời sống
tinh thần của chúng ta bởi ngoại giới vật chất. Hẵn nhiên các tiện nghi
vật chất thực sự cần thiết và giúp rất nhiều cho cuộc sống chúng ta. Nhưng
đời sống tinh thần và nội tâm của chúng ta cũng không kém quan trọng, nếu
không muốn nói còn cần thiết hơn. Chúng ta nên lánh xa những cám dỗ xa hoa
vật chất vì chúng gây trở ngại cho sự tu tập của chúng ta.
Phần đông con
người chú trọng nhiều đến những tiến bộ văn minh vật chất và xao lảng các
giá trị đạo đức tâm linh. Cho nên chúng ta cần phát triển giữ quân bình
giữa đời sống vật chất ngoại giới và tinh thần thuộc nội tâm. Các đức tính
tốt của chúng ta có thể nói là những giá trị luân lý nhân bản của con
người. Chúng ta nên phát triển và bảo vệ các hành động thiện đó cũng như
chia xẻ, mang những điều phúc lợi này đến giúp đỡ cho tất cả chúng sanh.
Chúng ta nên tôn trọng quyền làm người của mọi kẻ khác. Do đó chúng ta cần
ý thức rằng sự an lạc và hạnh phúc tương lai của chúng ta tùy thuộc vào
nhiều người khác trong xã hội chúng ta đang sống.
Tôi mất tự do
năm mười sáu, và hai mươi bốn tuổi tôi mất tổ quốc. Tôi làm người dân tị
nạn trong bốn mươi năm qua với nhiều trách nhiệm nặng nề. Nhìn lui quá
khứ, cuộc sống của tôi đã gặp nhiều khó khăn. Tuy nhiên trong thời gian
này, tôi đã cố gắng thực tập lòng từ bi và phát tâm giúp đỡ cho nhiều
người khác. Nhờ có tinh thần lợi tha đó mà tâm tôi cảm thấy an lạc. Một
trong những lời cầu nguyện hằng ngày của tôi là:
“Bao lâu thế
giới này và chúng sanh còn hiện hữu,
Tôi sẽ mãi
còn để giúp đỡ, phục vụ và cúng dường cho họ”
Với tâm
nguyện trên đã giúp cho chúng tôi tăng trưởng thêm đạo lực và đức tin
trong lý tưởng của tôi là phục vụ cho hạnh phúc nhân loại. Trong cuộc đời
hoằng pháp, dù gặp chướng duyên nghịch cảnh khó khăn thế nào, khi nghĩ đến
hạnh nguyện này, tâm tôi cảm thấy vô cùng an lạc.
Một lần nữa,
tôi cần nhấn mạnh rằng tất cả chúng ta đều giống nhau. Một vài người nghĩ
rằng đức Đạt Lai Lạt Ma có cái gì khác quý vị. Điều đó hoàn toàn không
đúng. Tôi chỉ là một con người như các bạn. Chúng ta đều có Phật tánh
giống nhau. Nơi mỗi người, sự phát triển tinh thần không đặt trên nền tảng
đức tin tôn giáo. Tôi nghĩ rằng giáo lý căn bản của các tôn giáo đều dạy
chúng ta phương cách phát triển đức tánh từ bi, lòng thương yêu giúp đỡ
mọi người cũng như ý thức rằng cá nhân chúng ta không có gì quan trọng
bằng những kẻ khác. Mặc dù triết lý và hình thức nghi lễ có khác nhau,
nhưng bức thông điệp đạo đức chính yếu của mọi tôn giáo đều giống nhau.
Đạo giáo nào cũng khuyên chúng ta làm lành tránh ác, nên giúp đỡ thương
yêu và tha thứ cho nhau. Ngay cả những kẻ không có tín ngưỡng, họ cũng đề
cao và tán dương những giá trị luân lý căn bản của con người.
Khi nhận biết
rằng cuộc sống và hạnh phúc của chúng ta do sự hợp tác và đóng góp của vô
số người khác, chúng ta nên có thái độ giao hảo thân thiện với tất cả mọi
người. Chúng ta thường hay quên điều căn bản này. Ngày nay nhân loại đang
sống với nền kinh tế toàn cầu hiện đại; cho nên biên giới quốc gia ngày
càng thu hẹp lại. Không chỉ riêng những quốc gia mà ngay cả các châu trên
thế giới vẫn phải sống nương nhờ vào nhau. Thực vậy, mỗi chúng ta không
thể tách rời độc lập mà tồn tại.
Hãy nhìn kỹ
những vấn đề khó khăn mà nhân loại đang phải đối đầu hiện nay, chúng ta
nhận thấy rằng tất cả đều do chúng ta gây ra. Tôi không nói đến các tai
trời ách nước mà những cuộc khủng hoảng chính trị hay chiến tranh đẩm máu,
phần lớn đều do con người tạo nên; bắt nguồn từ quốc gia chủ nghĩa hoặc
tranh chấp biên giới giữa các nước với nhau. Nếu từ ngoài không gian vũ
trụ nhìn xuống thế giới này, chúng ta chẳng thấy biên giới gì cả, nhưng
duy nhất chỉ là một quả đất nhỏ mà thôi. Vì chúng ta vạch đường ranh giới
giữa quốc gia này với đất nước kia, từ đó chúng ta mới nảy sinh ý tưởng
phân biệt giữa chúng ta và người khác; sắc dân này với chủng tộc nọ. Khi
chúng ta có óc kỳ thị phân chia như vậy, chúng ta khó nhận thấy được thực
trạng của vấn đề. Tại nhiều nước ở Châu Phi và gần đây, một vài quốc gia
Đông Âu như Nam Tư chẳng hạn, mọi cuộc tranh chấp xảy ra tại đó đều do óc
hẹp hòi vì chủ nghĩa quốc gia.
Quan niệm
phân chia giữa “chúng ta” và “họ” hầu như không còn thích hợp nữa; vì
quyền lợi của dân tộc láng giềng cũng chính là lợi ích của chúng ta. Chăm
sóc, nghĩ đến quyền lợi của những người bạn hàng xóm cũng chính là quyền
lợi tương lai của chúng ta. Ngày nay, sự thực đơn giản là khi gây tai hại
cho kẻ thù thì chính chúng ta cũng bị tổn hại. Tôi nhận thấy rằng do sự
tiến bộ về khoa học kỹ thuật hiện đại và chủ trương kinh tế hóa toàn cầu
của các quốc gia siêu cường cùng với sự gia tăng nhanh chóng dân số trên
mặt đất khiến cho thế giới chúng ta đang sống ngày càng thu nhỏ lại. Tuy
nhiên quan niệm về một thế giới đại đồng “tứ hải giai huynh đệ” (bốn biển
là anh em) của chúng ta vẫn chưa thực hiện được bởi lẽ chúng ta đang còn
tiếp tục bám víu vào những tư tưởng lỗi thời xưa củ là kỳ thị, phân biệt
giữa “chúng ta” và “người khác”, giữa đất nước này với quốc gia kia.
Chiến tranh
là một phần của lịch sử nhân loại. Nhìn lui quá khứ, cuộc sống của loài
người trên mặt đất, chúng ta thấy rằng vào thời đó, sinh hoạt về kinh tế
của các quốc gia, thành phố và ngay cả làng xả đều hoàn toàn độc lập,
riêng rẻ với nhau. Trong hoàn cảnh như vậy, sau khi đánh bại tiêu diệt
được kẻ thù có nghĩa là chúng ta đã hoàn toàn chiến thắng; cho nên lúc bấy
giờ con người chủ trương dùng bạo lực và chiến tranh, mạnh được yếu thua
để giải quyết các cuộc tranh chấp là hợp lý. Nhưng ngày nay, sự tồn tại
của mọi quốc gia, dù lớn hay nhỏ, đều có liên quan mật thiết với nhau. Cho
nên theo tôi, việc sử dụng chiến tranh là không mấy thích hợp. Ngày nay,
mọi sự tranh chấp và bất đồng ý kiến giữa các nước đều có thể giải quyết
tốt đẹp qua những cuộc đối thoại. Đối thoại là phương cách duy nhất hợp
lý. Riêng một phe hay quốc gia chiến thắng là điều không mấy hợp thời nữa.
Chúng ta nên
giải quyết mọi cuộc khủng hoảng trên thế giới trong tinh thần biết lắng
nghe, thông cảm, hòa giải và luôn luôn nghĩ đến quyền lợi của các dân tộc
khác. Chúng ta không thể tiêu diệt quốc gia láng giềng cũng như không quan
tâm, đếm xỉa gì đến quyền lợi đất nước của họ. Hành động như vậy là chúng
ta tự gây đau khổ cho chính mình. Cho nên, tôi nghĩ rằng ngày nay, quan
niệm dùng bạo lực để giải quyết cuộc tranh chấp là không đúng. Bất bạo
động không có nghĩa là chúng ta tiêu cực trong việc tìm cách giải quyết
vấn đề mà trái lại, chúng ta thực tâm muốn giải quyết tốt đẹp cuộc khủng
hoảng chính trị đó. Tuy nhiên, chúng ta nên chọn giải pháp nào không chỉ
mang lại lợi ích cho riêng mình. Chúng ta cần tránh hành động gây tổn hại
cho quốc gia khác. Do đó, bất bạo động không những chỉ là không dùng đến
bạo lực mà chúng ta còn phải có lòng từ bi, nghĩ tưởng đến sự đau khổ của
kẻ khác. Chúng tôi mong rằng tư tưởng bất bạo động cần được phổ biến rộng
rãi trong gia đình, ngoài xã hội quốc gia, và toàn thế giới. Mỗi cá nhân
nên cố gắng đóng góp cho sự phát triển tình thương không bạo lực này.
Làm sao để
thực hiện được điều đó? Chúng ta có thể bắt đầu từ chính mình. Chúng ta
nên phát tâm từ bi, nhận thức tìm hiểu mọi việc xảy ra từ nhiều khía cạnh.
Thông thường khi gặp khó khăn, chúng ta hay xét vấn đề theo thiển kiến
riêng của mình. Đôi lúc chúng ta không biết rõ về những phương diện khác
của tình hình. Điều này thường dẫn chúng ta đến kết quả giải quyết sự việc
không mấy tốt đẹp. Chúng ta cần nhận thức rõ những người khác cũng là một
phần của xã hội chúng ta đang sống. Chúng ta có thể nghĩ rằng xã hội là
thân thể với chân và tay như các bộ phận của nó. Mặc dù tay khác với chân,
nhưng nếu chân đau thì tay phải giúp đỡ. Cùng thế ấy, khi xã hội có điều
gì bệnh hoạn không lành mạnh thì chúng ta nên cứu giúp. Tại sao? Vì nó là
một phần của thân thể và của chúng ta.
Chúng ta cũng
phải quan tâm đến tình trạng môi sinh. Quả đất này là ngôi nhà duy nhất
của chúng ta. Chúng ta vẫn thường nghe các khoa học gia bảo rằng họ có thể
đưa người lên mặt trăng và hỏa tinh. Nếu chúng ta có khả năng thực hiện
được điều đó với mọi sự thuận lợi thì rất tốt, tuy nhiên tôi nghĩ việc ấy
không dể dàng. Bởi lẻ chúng ta cần phải trang bị một số dụng cụ máy móc để
giúp con người có thể hít thở không khí và sống trên đó. Cho nên, tôi nghĩ
quả đất xanh tươi của chúng ta đang sống là rất đẹp và thân thương với
chúng ta. Nếu chúng ta hủy diệt trái đất hoặc do bất cẩn vô ý, chúng ta
gây hư hại cho nó, rồi chúng ta biết đi ở đâu? Cho nên chúng ta cần phải
bảo vệ và chăm sóc môi sinh vì nó là quyền lợi thiết yếu của chúng ta.
Sự nhận thức
sâu xa và sáng suốt về nguyên nhân gây ra những khó khăn trong đời sống
hiện nay có thể giúp chúng ta cải đổi được không khí sinh hoạt trong gia
đình. Thực vậy, đôi lúc vì sự hiểu lầm, xích mích nho nhỏ sẽ gây nên trận
cải vả ồn ào giữa vợ và chồng hay giữa cha mẹ và con cái. Nếu chúng ta
nhận xét vấn đề một cách phiến diện và nóng nảy sẽ dẫn đến sự tranh chấp
gây gổ và có thể đưa nhau ra tòa ly dị. Tuy nhiên khi chúng ta bình tĩnh
sáng suốt, chúng ta sẽ giải quyết mối bất hòa dễ dàng qua sự thông cảm,
khoan dung và tha thứ.
Một vấn đề
khác mà chúng ta đang phải đối đầu hôm nay là khoảng cách giữa những nguời
giàu và nghèo. Tại quốc gia Hoa Kỳ vĩ đại này, cha ông tiền nhân của quý
vị đã xây dựng vững chắc cho nền dân chủ, tự do và bình đẳng giữa mọi công
dân. Những quyền căn bản này đã được Hiến Pháp Hoa Kỳ bảo vệ. Tuy nhiên số
người tỷ phú ở Mỹ ngày càng tăng trong khi hạng dân nghèo vẫn nghèo, có
người lại nghèo hơn. Trên thế giới cũng vậy, có quốc gia quá giàu, có nước
lại nghèo xác xơ. Đây là điều rất đáng buồn. Về mặt luân lý thì tình trạng
đó không có gì sai quấy, nhưng thực tế nó là nguồn gốc của sự bất an và
khó khăn mà các bạn có thể nhận thấy ngay ở sát nhà của mình.
Ngay khi tôi
còn nhỏ, tôi thường nghe người ta ca tụng nói về thành phố Nữu Ước ( New
York). Tôi nghĩ rằng nó rất đẹp và giống như thiên đường. Năm 1979, lần
đầu tiên tôi viếng thăm New York, ban đêm tôi đang ngủ ngon giấc, thình
lình bị đánh thức dậy vì tiếng còi hú. Tôi hiểu rằng chắc có việc gì xảy
ra đâu đó, trộm cướp hoặc cháy nhà. Hơn nữa tôi có người anh, nay đã qua
đời. Ông kể cho tôi nghe nhiều kinh nghiệm, khi ông ta ở tại New York. Ông
sống cuộc đời bình thường và nói rằng người dân ở New York phải chịu đựng
nhiều nỗi khổ: nghèo đói, sợ hãi, trộm cướp, bị hảm hiếp và giết chóc
v…v…Tôi nghĩ đây là kết quả của nền kinh tế trong một xã hội mà mức sống
của mọi người không đồng đều nhau.
Xã hội chúng
ta thường xuyên gặp bất an, vì có nhiều người quá nghèo phải đấu tranh lao
động cực nhọc mỗi ngày mới kiếm đủ miếng ăn, trong khi những kẻ dư thừa
khác lại sống cuộc đời hết sức xa hoa phung phí. Tình trạng xã hội không
lành mạnh này đã dẫn đến kết quả là ngay cả người giàu bạc triệu hay bạc
tỷ cũng vẫn ngày đêm sống trong âu lo, sợ hãi. Cho nên tôi nghĩ sự cách
biệt quá lớn giữa những người giàu và nghèo trong xã hội ngày nay là điều
không mấy tốt đẹp.
Trước đây, có
một bà thương gia rất giàu ở Bombay (Ấn Độ) đến thăm tôi. Bà ngoại của bà
đau bệnh nặng và bà nhờ tôi ban phép lành cầu an cho bà cụ. Tôi trả lời:
“Tôi không thể làm chuyện đó”, và nói tiếp: “Bà may mắn sinh ra trong một
gia đình phú quý. Đây là kết quả việc làm lành của bà trong quá khứ. Người
giàu là những phần tử quan trọng trong xã hội. Bà đã dùng phương pháp tư
bản để tích lủy nhiều tiền bạc. Bây giờ bà cần phát tâm bố thí giúp đỡ về
giáo dục và sức khỏe cho những gia đình nghèo khổ”. Chúng ta nên áp dụng
phương cách tích cực của tư bản chủ nghĩa làm ra nhiều tiền rồi dùng ngân
khoản đó để làm các việc lợi ích phước đức giúp cho những người thiếu thốn
bần cùng. Theo quan điểm của đạo đức và hành thiện, tôi nghĩ đây là phương
cách hay nhất có thể mang lại sự thay đổi và cải thiện xã hội được tốt đẹp
hơn.
Hiện nay tại
Ấn Độ đang còn tồn tại chế độ phân chia giai cấp. Nhiều dân nghèo thuộc
giai cấp hạ tiện thấp nhất vẫn bị khinh miệt xếp vào “hạng người không ai
dám đụng tới”. Vào thập niên 1950, cố tiến sĩ Bhimrao Ambedkar thuộc giai
cấp này, là một luật sự nổi tiếng, làm bộ trưởng Tư Pháp đầu tiên, soạn ra
bản Hiến Pháp của Ấn Độ đã làm lễ quy y Tam Bảo và trở thành một Phật tử.
Lúc bấy giờ noi gương ông ta, hàng trăm nghìn người cũng phát nguyện xin
quy y Phật, Pháp, Tăng. Mặc dù hiện nay họ tự nhận là Phật tử, nhưng vẫn
sống trong cảnh nghèo khổ. Về mặt kinh tế, thực sự họ rất nghèo. Tôi
thường bảo họ “Chính quý vị phải nỗ lực cố gắng làm việc với niềm tin để
cải thiện đời sống của mình”
Cho nên, đối
với hạng người nghèo, gặp cảnh khó khăn, tôi luôn luôn khuyến khích họ nên
làm việc, tận dụng mọi khả năng của mình với niềm tin để giải thoát ra
khỏi cảnh khốn cùng. Và đối với hạng giàu có, tôi khuyên họ nên chia xẻ
giúp đỡ cho những người nghèo.
Vài năm
trước, tôi đến viếng thăm một gia đình nghèo da đen tại Soweto ở nam Phi
Châu. Tôi hỏi thăm gia cảnh và phương tiện kiếm sống của họ. Sau đó, tôi
nói chuyện với một giáo viên. Qua câu chuyện, tôi đồng ý rằng sự kỳ thị
chủng tộc là điều không tốt. Tôi bảo ông ta hiện nay mọi công dân da đen ở
nam Phi Châu đều được hưởng quyền bình đẳng với người da trắng và hiện giờ
ông có nhiều cơ hội học hỏi cũng như tích cực làm việc để tiến thân. Ông
nên cố gắng phát triển mọi khả năng của mình. Vị giáo viên im lặng buồn bả
trả lời ông nghĩ rằng trí óc của người da đen Châu Phi là kém thông minh.
Ông nói: “Chúng tôi không thể nào bằng người da trắng”.
Tôi sửng sốt
và rất buồn. Nếu ông ta còn mang trong đầu óc ý tưởng như vậy thì không
cách gì cải đổi cái xã hội chậm tiến này được. Không có thể! Và tôi đã cải
lại ông, tôi nói: “Kinh nghiệm bản thân tôi cho thấy rằng dân tộc Tây Tạng
không khác gì cảnh ngộ của người dân da đen ở đây. Nhưng nếu gặp cơ duyên
thuận lợi, chúng tôi vẫn có thể phát triển tốt đẹp. Bằng chứng là chúng
tôi sang Ấn Độ tị nạn trong bốn mươi năm và hiện nay dân Tây Tạng chúng
tôi trở thành một cộng đồng tị nạn thành công nhất tại đó”. Tôi bảo ông ta
rằng: “Tất cả chúng ta đều bình đẳng. Chúng ta có Phật tánh như nhau!
Chúng ta đều là con người. Sự khác biệt màu da là không quan trọng. Quá
khứ do sự kỳ thị của người da trắng cho nên quý vị không có cơ hội chứ
thực ra thì dân tộc da đen quý ông vẫn có khả năng như người da trắng”.
Cuối cùng,
với nước mắt lưng tròng, ông đáp lại tôi trong nghẹn ngào: “Bây giờ tôi
tin rằng mọi chúng ta đều giống nhau. Là con người, tất cả chúng ta đều có
khả năng như nhau”.
Trong nổi
buồn sâu xa, tôi cảm thấy một nguồn an ủi lớn lao vì tôi đã đóng góp được
phần nhỏ trong việc cải đổi tâm trạng của một chúng sanh da đen cũng như
đã giúp họ phát triển lòng tự tin mà nó sẽ làm nền tảng cho tương lai sáng
lạn của dân tộc bất hạnh này. Niềm tự tin là đức tánh rất quan trọng. Làm
sao để thành tựu được? Trước hết chúng ta nên nghĩ rằng chúng ta đều bình
đẳng với mọi người khác, và tất cả chúng ta đều có khả năng như nhau. Nếu
chúng ta bi quan, có mặc cảm nghĩ rằng, chúng ta không thể thành công thì
chúng ta rất khó tiến bộ được. Ý tưởng cho rằng mình không có cách gì cạnh
tranh hơn kẻ khác là bước đầu tiên dẫn đến thất bại.
Cho nên sự
cạnh tranh chân chính mà không làm tổn hại kẻ khác là điều hợp lý. Đây là
phương pháp thi đua một cách đứng đắn để tiến bộ. Mặc dù điều quan trọng
khi chúng ta dấn thân vào đời mưu sinh với lòng tự tin, chúng ta cần phân
biệt giữa tánh khoe khoang kiêu ngạo với đức tánh tốt hãnh diện tự tin nơi
mình. Đây cũng là một phần giúp chúng ta tu tập. Chẳng hạn khi tôi có ý
tưởng tự cao, nghĩ rằng : «Ồ, mình là nhân vật quan trọng ».Tôi liền tự
bảo: «Thực ra tôi chỉ là một con người, một nhà sư, cho nên tôi có nhân
duyên tu hành để thành Phật ».
Rồi tôi so
sánh tôi với con sâu trước mặt và nghĩ: «Con sâu nhỏ này rất yếu đuối, nó
không có khả năng suy tưởng đến vấn đề triết học. Nó cũng không thể phát
triển lòng từ bi. Mặc dù tôi có thuận duyên, nhưng ý tưởng tự cao trên của
tôi không mấy sáng suốt. Nếu tôi tự phán xét theo quan điểm này, thì con
sâu còn thành thực và chất phác hơn tôi.
Khi tôi gặp
một người nào, tôi nghĩ tôi không bằng họ, khi tôi nhìn đến ưu điểm của
họ. Chẳng hạn họ có mái tóc đẹp. Rồi tôi nghĩ: «Hiện nay tôi sói đầu và từ
cái nhìn đó, tôi nhận thấy họ hơn tôi ». Chúng ta luôn luôn có thể tìm
thấy ưu điểm nơi một số người khác mà chúng ta kém thua họ. Với ý tưởng
khiêm cung này sẽ giúp chúng ta diệt trừ dược tánh kiêu căng ngã mạn.
Đôi khi chúng
ta cảm thấy thất vọng đâm ra thối chí và nghĩ rằng chúng ta không thể làm
được việc gì cả. Trong tình trạng như vậy chúng ta cần lạc quan tự tin
rằng nhất định chúng ta sẽ thành công. Vì nhận biết rằng cái tâm chúng ta
không luôn luôn cố định, cho nên chúng ta có thể thay đổi quan niệm khi
một ý tưởng mới hiện ra trong tâm trí của quý bạn. Nếu có tánh kiêu căng
ngã mạn, chúng ta nên dùng lối suy nghĩ khiêm nhường như tôi đã trình bày
ở trên để diệt trừ. Khi có tâm trạng buồn chán, thất vọng ; chúng ta nên
tạo nơi cơ hội thuận lợi để cải thiện hoàn cảnh bi quan của mình.
Nếu gặp người
đối xử bất công với mình, chúng ta nghĩ nếu có thể chịu đựng được mà không
thiệt hại gì lắm thì tốt hơn chúng ta nên vui vẻ chấp nhận. Trường hợp nếu
nhận thấy hành động như vậy bất lợi thì chúng ta nên suy xét lại vấn đề
với sự bình tĩnh sáng suốt chứ không phải bởi lòng sân hận của mình. Tôi
nghĩ hành động với lòng phẫn nộ và giận dữ, chính chúng ta sẽ chuốc lấy
buồn phiền nhiều hơn là kẻ khác đã gây ra sự khó khăn cho mình.
Hãy tưởng
nghĩ rằng người bạn hàng xóm thù ghét và luôn luôn tạo rắc rối cho bạn.
Nếu bạn không kiềm chế được sự nóng giận và có hành động thù hận chống lại
họ, bạn sẽ bực mình sinh ra đau bao tử, mất ngủ, rồi bạn sẽ phải dùng đến
thuốc an thần. Nếu dùng nhiều thuốc này, thân thể bạn sẽ bị tàn hại. Kết
quả là nét mặt bạn luôn luôn không vui và càu nhàu rồi các bạn thân cũng
xa lánh không đến thăm bạn nữa. Tóc bạn sẽ dần dần bạc trắng và sức khỏe
của bạn ngày càng sa sút. Nhìn bạn như vậy, người bạn láng giềng sẽ rất
vui. Sức khỏe của anh cũng không ảnh hưởng gì và anh ta lại còn rất mừng
vì mục tiêu phá rầy bạn của anh ta đã thành công.
Trái lại, nếu
bạn không để ý gì đến lòng dạ xấu xa của anh bạn hàng xóm, tâm bạn sẽ cảm
thấy an lac và hạnh phúc ; nhờ vậy mà sức khỏe của bạn vẫn tốt, tánh tình
vui vẻ và có nhiều bạn sẽ đến thăm. Do đó, cuộc sống của bạn ngày càng
thành công. Nhìn bạn an nhiên như thế, anh bạn láng giềng chắc không khỏi
bực mình. Tôi nghĩ rằng đây là phương cách khôn ngoan nhất để đáp lại tâm
địa xấu muốn quấy rầy bạn của anh hàng xóm. Tôi không nói đùa đâu. Trong
vấn đề này, tôi có rất nhiều kinh nghiệm, khi gặp nghịch cảnh chướng
duyên, tôi thường cố gắng xem như không có việc gì xảy ra. Tôi tin rằng
thực hành được như vậy rất hữu ích cho quý vị. Bạn đừng nghĩ rằng lòng tha
thứ và tánh nhẫn nhục là dấu hiệu của sự yếu hèn. Trái lại, theo tôi chúng
là tượng trưng cho sức mạnh của đạo đức.
Khi phải đối
đầu với kẻ thù, cá nhân hay một nhóm người muốn phá hại chúng ta ; chúng
ta nên xem đó là cơ hội giúp mình thực hành tánh hỷ xả và hạnh nhẫn nhục.
Chúng ta nên phát triển các đức tánh này vì chúng rất cần thiết và hũu ích
cho chúng ta. Và duy nhất chỉ khi gặp kẻ thù, chúng ta mới thực tập được
các thiện tánh trên. Cho nên từ quan điểm nhận thức này, có thể nói kẻ thù
là thầy của chúng ta. Hơn nữa, họ là ân nhân mang phúc lành đến cho quý
vị.
Nói tóm,
những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống sẽ giúp chúng ta cơ hội tốt nhất
và có nhiều kinh nghiệm quý báu để phát triển sức mạnh của tinh thần. Tại
Hoa Kỳ, phần đông các nam nữ thanh thiếu niên trẻ tuổi đang thụ hưởng đời
sống quá tiện nghi vật chất ; cho nên khi gặp phải một chút khó khăn, họ
thường cảm thấy rất khổ sở và liền kêu than. Tôi nghĩ thực là điều hữu ích
nếu các bạn biết tưởng nhớ đến quá khứ cha ông của quý vị, những người dân
Âu Mỹ, đã chịu đựng biết bao nhiêu gian lao cực khổ, khi lần đầu tiên đặt
chân đến lập nghiệp tại đất nước Hoa Kỳ này.
Tôi nhận thấy
trong xã hội tiến bộ ngày nay, thực là điều sai lầm khi chúng ta chối bỏ
không quan tâm đến các tù nhân phạm tội. Do đó khiến họ mất cơ hội để cải
thiện hoàn lương. Họ không có dịp sửa đổi mong trở thành những con người
biết sống có kỹ luật và trách nhiệm. Tôi nghĩ rằng để cứu giúp các tù nhân
phạm pháp này, chúng ta nên gửi đến họ những lời khuyên thành thật như
sau: «Các bạn là những phần tử trong xã hội của chúng tôi. Các bạn cũng có
một ngày mai tươi sáng. Chúng tôi mong rằng quý vị nên sửa đổi những hành
động lầm lỗi của mình và tương lai đừng bao giờ tái phạm nữa. Chúng tôi hy
vọng quý vị sẽ sống một cuộc đời lương thiện và trở thành những người công
dân tốt ».
Tôi cũng rất
buồn khi thấy những người mắc bệnh « Aids » bị mọi người trong xã hội
ruồng bỏ. Khi chúng ta nhận thức rằng họ là một phần của những người trong
cộng đồng chúng ta và nay họ đang đau khổ thì tốt hơn hết là chúng ta nên
mở rộng lòng thương để chia xẻ, an ủi và chăm sóc nghĩ tưởng đến họ. Đôi
lúc chúng ta quên hẳn, không biết gì đến nỗi khổ đau của những người bất
hạnh đang sống xung quanh mình. Tại Ấn Độ, khi du hành bằng xe lửa, tôi
thường gặp ở các nhà ga rất nhiều kẻ hành khất và nghèo khổ. Tôi nhận thấy
phần đông dân chúng không những quay lưng mà còn hất hủi họ. Đôi khi tôi
chảy nước mắt xót xa, nhưng chẳng biết làm sao bây giờ ? Tôi nghĩ khi nhìn
thấy cảnh đau lòng đó, chúng ta nên phát tâm từ bi xót thương họ.
Theo tôi, con
người sống ham muốn quá cũng không tốt. Tôi nhận thấy những người bạn Âu
Mỹ của tôi thường xem tình yêu nam nữ như là điều cần thiết và quan trọng.
Họ quan niệm rằng con người sống không có yêu đương thì cuộc đời trở nên
buồn tẻ. Chúng ta cần phân biệt giữa tình yêu hay lòng dục vọng thấp hèn
với tình thương cao cả muốn giúp đỡ mang hạnh phúc đến cho kẻ khác. Tình
yêu trai gái đôi lúc khiến con người trở nên mù quáng, sanh tâm hẹp hòi
ích kỷ, không còn sáng suốt để nhìn thấy rõ sự thật, do đó sẽ gây đau khổ
cho chúng ta.
Tương tự như
lòng thù hận và ganh ghét, sự đam mê dục tình cũng rất tai hại. Chúng ta
cố gắng kiềm chế không để cho tình yêu mù quáng làm chủ lòng mình. Điều đó
không có nghĩa là chúng ta không biết yêu thương hay hoàn toàn lạnh nhạt
với mọi người. Chúng ta nên hiểu rằng tình thương có hai loại xấu và tốt,
ích kỷ và lợi tha.
Đức Phật dạy
rằng chúng ta nên thực hành lòng từ bi, mang nguồn vui đến cho mọi người.
Mặc dù chúng ta không thể hoàn toàn thay đổi cuộc sống của những người
đang gặp cảnh khổ, nhưng trong một vài trường hợp, qua hành động chăm sóc
tận tình giúp đỡ và an ủi, chia xẻ những khó khăn, chúng ta có thể làm
giảm bớt phần nào những nổi khổ đau của họ.
Sau hết, tôi
muốn gửi vài lời đến tín đồ của các tôn giáo bạn cũng như những người
không có tín ngưỡng. Khi đọc những dòng này nếu là người có đức tin, bạn
có thể nghĩ tới đấng thiêng liêng mà bạn đang kính thờ. Người Công Giáo
hãy nghĩ đến Chúa Giê Su, Hồi Giáo nhớ tưởng đấng Allah và suy gẫm về
những lời dạy của các vị giáo chủ của mình. Trường hợp nếu là người không
theo tôn giáo nào thì bạn nên hiểu rằng tất cả mọi người đều giống nhau,
ai cũng ước mong sống có hạnh phúc và không thích khổ đau. Từ nhận thức
này, bạn hãy cố gắng phát triển tình thương yêu đồng loại, và điều quan
trọng nhất là chúng ta cần có một «tâm hồn vị tha ». Và khi hiểu biết rằng
chúng ta là một phần của xã hội loài người thì chúng ta nên cố gắng tu tập
để trở thành một con người có tình thương yêu bao la với trái tim rộng mở:
«Nguyện cầu cho người nghèo khổ sẽ được giàu sang,
Những kẻ thiếu thốn bất hạnh sẽ tìm thấy nguồn vui,
Người bơ vơ khốn cùng có nơi nương tựa,
Được sống trong ấm no và hạnh phúc.
Nguyện cầu cho những ai bị khủng bố không còn lo sợ,
Các tù nhân đọa đày được phóng thích tự do.
Mọi kẻ bị đàn áp được ban cho quyền làm người để sống,
Trong tình yêu thương đồng loại của những tâm hồn vị tha”.
---o0o---
Trình bày: Nhị Tường
Cập nhật: 01-12-2005