Tịnh Tư Ngữ
Pháp Sư Chứng Nghiêm
Thích Giải Hiền dịch
Sàigòn 2001 ; PL. 2545
---o0o---
PHẦN HAI
5.NÓI VỀ MÊ TÍN
.Có nhiều người thường hỏi :xem bói (coi số mạng)
có ích chăng ?
Mệnh lý thì có, nhưng bạn chớ mê tín. Vận mạng
vận khí, hay số mạng mà họ nói tức là nghiệp lực mà nhà Phật
nói. Nếu bạn chỉ tin có nghiệp lực thì tự nhiên là phải có số
mạng. Song, nhà Phật có dạy :mọi sự đều do tâm tạo. Phàm phu thì
bị vận mạng thao túng. Thánh nhân thì tự mình chi phối vận mạng.
. Mẹ tôi thường đi xem bói, hỏi về số mạng. Phải
làm sao ?
Có chánh tín, chánh niệm thì bản thân ta có thể
sửa đổi số mạng. Nhiều nhà nghèo mà hội Từ Tế giúp là
những người làm nghề bói toán đó.
. Thường có người vì sự nghiệp không thuận, thân
thể không khỏe nên hòai nghi rằng bàn thờ ở nhà bày không
đúng hướng hay có chỗ xúc phạm.
Nhà Phật dạy về định nghiệp và nhân quả. Chỉ cần
tâm an ổn thì chỗ nào cũng được yên. Tâm an thì lý mới đúng.
Trong đạo Phật, phương vị nào cũng tốt cả.
. Có người nghe theo lời thầy bói, hết sức tin
tưởng làm theo, sợ phạm (vào ngày xấu, kî húy).
Nhà Phật không có gì gọi là mạo phạm. Phật giáo
dạy mình tinh thần siêu thoát (vượt ra ngoài tranh chấp, mê tín), thì
người mình chính khí lập tức xung mãn (có chính khí thì không còn
sợ hãi gì nữa). Mỗi ngày mỗi tháng đều là lúc kiết tường
cả (không có ngày nào cấm kî).
. Pháp thuật thần thông mà dân chúng tin vào có dính
líu gì tới Phật giáo chăng ? Nhiều kẻ tín ngưỡng sâu thì nói
đó là mê , phải chăng ?
Pháp thuật là quỷ đạo, không phải Phật giáo, cũng
chẳng phải Đạo giáo. Đến như chữ mê thì phải xét tín ngưỡng
của mỗi người. Đa số những người trong xã hội, với tâm niệm
sợ hãi và hoảng hốt, chẳng thể tin tưởng hoàn toàn vào sự
nghiệp họ làm, nên phải tin vào bói toán, xủ quẻ, v. v
Chẳng
phải họ thâm nhập vào giáo lý đâu. Phật giáo chủ trương cải
cách cuộc sống, đề xướng phương thức hợp lý; không phải chỉ
là tôn giáo lễ lạy cúng kiến.
. Thật có linh hồn chăng ?
Kẻ mê thì gọi là linh hồn, kẻ giác ngộ thì gọi là
giác thức.
6. NÓI VỀ TU HÀNH
. Làm sao tu hành ?
Là trong khoảng thời gian một niệm sinh khởi phải chú
ý các niệm đến từ ngoại cảnh.
. Có người tu trì rất giỏi nhưng khi đụng phải một
chút việc nhỏ xíu thì sinh bực dọc phiền não.
Tâm phàm phu rất dễ dậy sóng. Tuy tám gió chẳng làm
động, nhưng gió nhè nhẹ thì lại động ngay. (Tám gió tức là ví
dụ cho tám thứ hoàn cảnh dễ làm động tâm người, đó là :
lợi lộc, suy hao, hủy báng, danh dự, khen ngợi, chê bai, khổ sở,
khoái lạc).
. Tu hành và tu dưỡng khác nhau ra sao ?
Tu hành là tu tâm dưỡng tánh. Mỗi người tuy ai cũng
có thói quen bất đồng, nhưng lại có Phật tánh giống nhau. Tu hành
chính là giữ cho bản tánh tốt lành này. Do đó tu hành cũng là tu
dưỡng.
. Có anh thanh niên ở Phật học viện hỏi về cách tu
hành.
Mỗi ngày là một trang giấy của đời tôi. Những
người tôi gặp, mỗi câu nói tôi nghe đều như những hàng chữ
trên giấy. Tôi ở trong đời sống mà tìm được Phật pháp, không
phải ở trong Phật pháp mà tìm được đời sống.
. Có hai vị Tỳ kheo ni tới tịnh xá hỏi rằng : Trên con
đường tu đạo, phải chăng sư đã từng gặp khó khăn ?
Sư hỏi ngược lại hai cô kia : thế nào là gian nan ?
Xưa nay tôi không có thì giờ nghĩ tới vấn đề gian nan.
. Có vị thích tham thiền.
Tham thiền không nhất định phải ngồi cứng một chỗ.
Đi đứng nằm ngồi, gánh củi xách nước, đâu đâu cũng là
thiền. Mình phải hành thiền, không phải thứ thiền ngồi cứng một
chỗ.
. Lại hỏi : Thế nào là thiền ?
Ăn thì chuyên tâm ăn. Làm việc thì chuyên tâm làm
việc. Tâm không để ý chuyện gì khác thì đó là thiền định.
. Thế nào là trì giới ?
Khi mình phạm tội lỗi (mà giấu giếm ) thì sẽ sản sinh
mặc cảm phạm tội, từ đó dẫn tới đủ thứ thống khổ, khủng
hoảng lo sợ, bất an. Trì giới là muốn đề phòng chuyện chưa xảy
ra. Nếu mình hằng ngày ăn ở cho đứng đắn, tạo thành nề nếp quy
củ thì tự nhiên tránh phạm lỗi lầm.
. Tâm tôi tốt là được rồi cần gì phải tu hành
chứ ?
Tâm bạn tốt có ai biết ? Tâm mà tốt thiệt thì phải
trải qua một phen huấn luyện. Luyện tới lúc tâm bạn phi thường
tự động (không bị vọng tưởng, phiền não nhiễu loạn), chẳng chút
xíu suy nghĩ tính toán, lập tức dang tay ra giúp đỡ kẻ khác. Vì vậy
cần thiết phải tu.
7. NÓI VỀ THẦN THÔNG
.Có người muốn học ngồi thiềøn. Ngồi thế nào đó
mà cả ngày bên lỗtai nghe có người nói chuyện. Chỉ có anh ta nghe,
người khác chẳng ai nghe. Anh ta cho rằng đã đạt tới thiên nhĩ
thông.
Kẻ có thiên nhĩ thông thì xa rời mọi phiền não tạp
niệm, và mọi thứ âm thanh tạp nhạp, không thanh tịnh. Chẳng những y
không nghe lời thị phi, mà còn biến lời thị phi thành Phật pháp, xem
nó là một hình thức giáo dục. Những gì y nghe đến đều là pháp
âm thanh tịnh. Đó mới đúng thật là thiên nhĩ thông.
. Có nhiều người cho rằng tu hành có thể khiến họ
có thiên nhãn thông, thấy được tiên, Phật, quỷ, thần. Kỳ thật
đó là quan điểm sai lầm.
Chỉ cần bạn nhìn suốt mọi chuyện, mọi việc trên
đời một cách nhẹ nhàng, không chấp trước, tính toán, không chanh
chấp thì đó mới chân chính là thiên nhãn thông.
. Nhiều người cho rằng họ có đầy đủ thần túc
thông.Một ngày có thể đi tám vạn bốn ngàn dặm. Thật ra đó là
việc không thể có.
Chân chính thần túc thông tức là con đường lộ
trên thế gian, đường nào tôi đi cũng thông cả. Chỉ cần chúng ta
giữ vững tâm thái quang minh chính đại, thành khẩn chính trực tiếp
đãi mọi người, thì trong thiên hạ chẳng có việc gì khó làm. Một
khi thiên hạ chẳng việc gì khó làm, thì đương nhiên, đường nào
đi cũng thông suốt cả.
. Kẻ có tha tâm thông phải chăng có thể biết
được điều kẻ khác đang suy nghĩ ?
Chỉ cần chúng ta có tâm ý cởi mở chân thành ,
hiểu biết người khác, việc gì cũng nghĩ đến người khác, thì
người khác đâu cần gì che mắt chúng ta. Nếu như vậy thì sao mình
chẳng hiểu thấu tâm ý người ta chứ.
. Túc mạng thông nghĩa là biết việc quá khứ, hiểu
việc hiện tại, dự tri chuyện tương lai.
Mình muốn biết chuyện quá khứ vị lai, nhưng thật ra
ngay bây giờ mình đã rõ ràng những chuyện ấy rồi. Rằng : Muốn
biết nhân tạo ra trong quá khứ, thì xem những gì đời này họ thọ
nhận. Muốn biết quả báo trong tương lai, hãy xem những việc làm
đời nay. "Dục tri tiền thế nhân. Kim sanh thọ giả thị. Dục tri lai
thế quả. Kim sanh tác giả thị". Chẳng phải bài trên nói rõ
ràng cho ta thấy quá khứ và vị lai chăng ?
. Vô lậu thông là gì ?
HoÏc Phật pháp, mình chớ nên ham muốn cầu thần
thông. Quan trọng nhất là phải trừ hết phiền não. Sau khi tiếp xúc
Phật pháp rồi, ta nên hết lòng thực hành, phát huy tinh thần Bồ
tát đạo. Đó mới chính là vô lậu thông thì tự nhiên sẽ
được tâm thông. Khi tâm thông thì vạn sự đều thông. Nếu như
vậy thì việc gì phải cắm đầu cắm cổ đi cầu thần thông.
---O0O---
|
Mục lục Tịnh Tư Ngữ |
--- o0o ---
| Mục lục Tác giả |
Vi tính : Diệu Thanh -
Diệu Phương
Cập nhật ngày: 01-12-2001